Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Thành Cẩm Lý Ảnh Đế

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Thành Cẩm Lý Ảnh Đế

Tác giả : Ngư Chi Thủy

Chương 22

《Mẫu Nghi Thiên Hạ》 đã phát sóng đến tập 47, bước vào giai đoạn cuối cùng.

 

Hôm nay, weibo chính thức tung clip hậu trường của tập 47. Video dài hơn ba phút, trong đó hai mươi lăm giây đầu chỉ quay cảnh mọi người trên phim trường cầm trà sữa đi dạo, từng ly trà sữa đều bị vòng tròn đỏ đánh dấu.

 

Ở những giây cuối, ống kính bất ngờ lia thẳng vào Trì Trọng Kiều đang mặc trang phục Thế tử, tay cầm trà sữa, quay đầu lại một cách rất… vô tội.

 

Hình ảnh dừng hẳn tại khoảnh khắc ấy. Hậu kỳ còn cố ý dùng chữ đỏ thật to kèm mũi tên chỉ thẳng vào Trì Trọng Kiều, bên dưới ghi:

“Đây chính là chàng trai đã trúng mười bảy ly trà sữa.”

 

Bình luận:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ly Ca: Trời ạ, Kiều Kiều ngốc quá đáng yêu, mẹ yêu con!

Lòng Đỏ Bánh Trung Thu: Tôi chỉ muốn biết, làm cách nào mà có thể trúng liền mười bảy ly vậy trời…

Ta Ở Trong Gió Nghe Ngươi Thanh Âm v: Cười c.h.ế.t mất, mọi người mau qua weibo Thanh Vân Thư thái thái xem đi, mặt ông chủ tái mét rồi. Kiều Kiều ơi, em là loại yêu tinh gì thế hả?
Website TruyenLau.com
 



 

Rất nhiều bình luận hot đều nhắc đến Thanh Vân Thư. Có người tò mò mò theo, liền kinh ngạc phát hiện: hóa ra chủ weibo này lại là đại thần giới tiểu thuyết giả tưởng. TruyenLau

 

Từ bao giờ một đại thần viết tiểu thuyết giả tưởng cũng đi “đu idol”? Không phải họ chỉ mê nhân vật trong truyện thôi sao?

 

Weibo ghim trên đầu của Thanh Vân Thư thái thái là một tấm fanart cực lớn vẽ nhân vật Mộ Ngôn: vị tướng quân mặc giáp trắng, mũi kiếm vấy máu, đứng sừng sững trên chiến trường đỏ rực, gương mặt sắc lạnh.

 

Dòng chữ kèm theo:

“Thái bình vốn do tướng quân lập nên, nhưng thái bình lại chẳng để tướng quân được thấy.”

 

Phần bình luận phía dưới đã vượt ngàn:

Ta Ở Trong Gió Nghe Ngươi Thanh Âm v: Đây là thái thái thần tiên gì vậy, mà idol của chị ấy lại là bảo bối thần tiên như thế này. Khóc òa, yêu quá đi!

 

Ni Ni A v: Không ngờ thái thái lại theo đuổi thần tượng ở thế giới thật…… Gần đây trong giới có rất nhiều người vẽ lại Mộ Ngôn, mình cũng phải đi xem thôi.

Thêm Mắm Thêm Muối: Tim mình đau quá, Thận Chi suýt nữa thì mất mạng, vậy mà lão hoàng đế còn nghi ngờ anh ấy, mau để Dự Vương lên ngôi đi!

 



 

Lục Ngộ Chu trong lúc nghỉ trưa tiện tay lướt Weibo, nhìn thấy những bình luận này thì không nhịn được bật cười.

 

“Lục tổng?”

 

Tiếng gõ cửa vang lên khiến Lục Ngộ Chu lập tức đặt điện thoại xuống, nụ cười ấm áp trên gương mặt cũng biến mất, “Vào đi.”

 

Tề Sở ôm một chồng tài liệu bước vào.

 

Lục Ngộ Chu về công ty đã được mấy tháng. Lúc mới nhận chức cậu không tạo nhiều động tĩnh, chỉ lặng lẽ tuyển vài gương mặt mới, rồi chọn thêm một số nhân viên tính tình hiền hòa, biết điều trong nhóm cũ để nâng đỡ. Trông thì giống hệt một cậu chủ rảnh rỗi, chỉ tới để hưởng vinh hoa phú quý. Nhưng Tề Sở biết rõ, vị này trong âm thầm đã làm không ít chuyện.

 

Vị tổng giám đốc trẻ tuổi này chưa đến hai mươi, tuyệt đối không phải kẻ dễ đối phó. E rằng sang năm thôi, mấy nghệ sĩ chỉ biết ăn không ngồi rồi dựa hơi trong công ty sẽ chẳng còn ngày yên ổn.

 

Tề Sở đứng trước bàn làm việc, ánh mắt bất giác bị hút bởi một quả cầu thủy tinh nhỏ —— món đồ chơi gì thế này, ai lại để thứ này trên bàn tổng giám đốc?

 

Lục Ngộ Chu bỗng nhiên ngẩng đầu: “Cậu nhìn gì vậy?”

 

Tề Sở giật mình, suýt hoảng hồn: “Không… không có gì, chỉ là thấy quả cầu thủy tinh khá đẹp thôi.”

 

Lục Ngộ Chu cúi đầu, thản nhiên đáp: “Kiều ca tặng.”

 

À, thảo nào.

 

Tề Sở thầm nghĩ: Có khi Kiều ca tặng cho cái đèn chiếu tâm hồn thiếu nữ, Lục tổng chắc cũng cam tâm đặt lên bàn thôi.

 



 

Điều Trì Trọng Kiều không ngờ là, ngoại truyện vừa tung ra hôm sau, nhiệt độ không những không hạ, mà ngược lại còn tăng vọt —— nguyên nhân là do có một blogger chuyên mở rương đăng lại ảnh của Thanh Vân Thư. Chính là tấm ảnh hôm trước anh share kèm dòng chữ “chỉ cần share là có thể rút được phần quà trà sữa giao nhân”, thế mà hôm sau liền thật sự trúng gói quà trị giá gần năm trăm.

 

Hathaway: Quá linh nghiệm rồi, không được không được, để tôi share thêm lần nữa, cầu Kiều Kiều phù hộ tôi thi cuối kỳ không bị rớt môn!

 

Ngay bên dưới, một đám không hẳn là fan mà chỉ hóng hớt nhao nhao hỏi:

 

Người này là ai vậy? Trong game hả?

Người cá… chắc trong game nhỉ? Thái thái dạo gần đây chơi game gì vậy? Mau nói tên game đi, nghe mà thấy hứng thú quá!

 

Trì Trọng Kiều lướt thấy liền không nhịn được phun tào:

“Cô nương, cô không sợ share xong lại có thêm một môn bị rớt sao? Thi lại thì đừng trách tôi nhé.”

 

Lục Ngộ Chu vốn đang đọc sách bên cạnh, nghe vậy thì cười:

“Biết đâu share xong lại lấy được học bổng ấy chứ.”

 

Trì Trọng Kiều cũng bật cười:

“Nếu mà thật thế thì anh chẳng cần cố gắng nữa, mỗi ngày ở nhà bái lạy chính mình là đủ. Ừm, anh cũng không tham, chỉ cầu sự nghiệp suôn sẻ là tốt rồi.”

 

Lục Ngộ Chu mỉm cười:

“Nhưng em cảm thấy, chỉ cần ở gần Kiều ca thì vận khí liền sẽ tốt lên.”

 

Trì Trọng Kiều:

“Ngộ Chu, miệng ngọt thế này, sau này chắc chắn không lo chuyện cưới vợ đâu.”

 

Vừa thốt ra, anh lập tức thấy không ổn, đột nhiên xoay người ngồi dậy, chăm chú nhìn Lục Ngộ Chu.

 

Lục Ngộ Chu theo bản năng đưa tay sờ mặt:

“Sao vậy?”

 

Trì Trọng Kiều khẽ thở dài, lắc đầu:

“Không có gì.”

 

Chỉ là anh chợt nhớ, quyển sách này vốn dĩ là tiểu thuyết đam mỹ, còn nam chính Lục Ngộ Chu… lại thích đàn ông. Cái vận mệnh pháo hôi mà anh xuyên vào đã bị anh xé bỏ, vậy thụ chính trong nguyên tác … đi đâu rồi?

 

Vừa tưởng tượng đến cảnh bản thân gián tiếp kết liễu nhân vật thụ chính, tâm trạng của Trì Trọng Kiều lập tức trở nên vi diệu.

 

“Kiều ca?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Ngộ Chu gọi một tiếng.

 

Trì Trọng Kiều giật mình, vội đáp: “À, ừ, có đây.”

Có cái gì mà “có đây” chứ, đâu phải đang chat cửa sổ nhỏ trên mạng.

 

Cá nhỏ

Lục Ngộ Chu nghe vậy chỉ biết dở khóc dở cười.

 

Trì Trọng Kiều lập tức quẳng luôn cái “vai chính thụ” gì đó sang một bên, lăn một vòng trên sô pha, quay mặt sang nhìn Lục Ngộ Chu:

“Ngộ Chu, cậu nói ngày mai phim truyền hình chiếu xong, anh mở phát sóng trực tiếp được không?”

 

“Ở nhà?” Lục Ngộ Chu hỏi.

 

“Không được đâu.” Trì Trọng Kiều lắc đầu, “Ở nhà thì chật hẹp quá, chi bằng ở công ty.”

 

Lục Ngộ Chu khẽ gật, thuận miệng hỏi: “Buổi tối Kiều ca muốn ăn gì?”

 

Trì Trọng Kiều nằm dài trên sô pha, nghĩ ngợi một lát rồi đáp:

“Ừm… hay là mình xuống lầu ăn lẩu đi.”

 

Ngày hôm sau.

 

Trì Trọng Kiều đăng một bài Weibo:

 

【Trì Trọng Kiều V: Tối nay 9 giờ, Miêu Trảo Ngôi Cao, phòng 310. Không gặp không về.】

Ảnh đính kèm: sticker chữ "Bạn muốn gì, nơi này đều có.jpg”

 

Bình luận bên dưới lập tức náo nhiệt:

 

【Cà Phê Cứu Mạng Chó Của Tôi】: Ghế sofa! Có việc dùng đến mi rồi!

 

【Tướng Quân Trăm Chết Trận】: Muốn khóc luôn, Kiều Kiều ơi, có thể nhận thêm nhiều show với quảng cáo hơn không? Với lại nhóm cho fan bao giờ lập thế?

 

【Lồng Gà Cảnh Cáo】: Nhóm fan có đó, nhưng mới chỉ có một cái, giờ đã kín chỗ rồi. Muốn tham gia thì đợi Kiều Kiều mở thêm nhé.

 

Trì Trọng Kiều lướt một vòng bình luận, không kìm được thở dài.

Nói là làm lại từ đầu, nhưng đời trước anh chưa bao giờ trải qua cảm giác một đêm bạo hồng. Hơn nữa, Trang Phục cũng chẳng có kinh nghiệm xử lý tình huống này. Hai người đối mặt với tốc độ fans tăng nhanh, thật sự có chút tay chân luống cuống. Ở mảng quản lý fans, đúng là còn rất nhiều chỗ thiếu sót.

 

Trì Trọng Kiều lướt nhìn con số fans trên Weibo, đã gần chạm mốc chín trăm vạn, trong lòng không khỏi suy nghĩ: tối nay mở livestream, chẳng biết sẽ có bao nhiêu người online?

 

“Kiều ca, lúc livestream thì mình làm gì vậy?”

Chung Ấn vừa bận rộn dọn bàn vừa tò mò hỏi.

 

Trì Trọng Kiều đáp: “Trước tiên viết mấy chữ, rồi ngồi tám chuyện với bọn họ thôi… Ngộ Chu nói nếu rảnh quá không biết làm gì thì có thể qua chỗ cậu ấy.”

 

Chung Ấn trợn tròn mắt: “Má ơi, tìm ông chủ á? Cái này… có thể được sao?” Trong lòng hắn gào thét — lôi cả ông chủ lên livestream, Kiều ca đúng là biết chơi đấy.

 

Trì Trọng Kiều thản nhiên: “Có gì mà không được.”

Nói rồi tiếp tục sắp xếp lại bàn ghế.

 

Chung Ấn im lặng: …Ờ, cũng đúng, Kiều ca ngày nào chả lên tầng cao nhất.

 

Trong lúc hai người tất bật chuẩn bị, thì bên ngoài, fans group đã nổ tung như cái chảo dầu.

 

Đa phần bọn họ đều là fan của 《Mẫu Nghi Thiên Hạ》 — vì phim mà chú ý tới Trì Trọng Kiều. Ban đầu là mê gương mặt và dáng người, sau đó bị cuốn bởi nhân vật, rồi lại chuyển thành thích chính con người Trì Trọng Kiều.

Có thể nói, chín phần mười fan trong group đều nhờ bộ phim này mà đến. Không ít người trong số đó còn là họa sĩ tay nghề cao hay fanfic writer, ngày ngày đăng art và đồng nhân văn trong super topic, bảo đảm fandom lúc nào cũng “có cơm ăn”, lại toàn là “cơm” chất lượng cao.

 

Trì Trọng Kiều vốn nghiện cầm điện thoại, rảnh rỗi chẳng có việc gì cũng thích lén lút “lướt diễn đàn”, thỉnh thoảng còn nhảy vào trò chuyện với fan. Nhờ vậy mà group này luôn cực kỳ sôi động.

 

——

 

"Vãi thật! Mới tan ca, vừa mở group đã thấy nhắc nhở livestream. Thật hay đùa đây?”

“Là thật đó! Nhắc toàn bộ bảo bảo, tối nay 9 giờ Kiều Kiều livestream ở Miêu Trảo, phòng 310! Đây là lần livestream đầu tiên, siêu cấp có ý nghĩa kỷ niệm nha~”

“Má ơi, tối nay tui phải mở ba cái nick để cống hiến nhân số cho Kiều Kiều!”

“Đừng ai cản tui, tối nay tui ép thằng em trai nhà tui ngồi xem cùng luôn!”

“Bye nha, tao đi share vòng bạn bè ngay và luôn!”

 

“Tui cũng đi, không thể để lần phát sóng trực tiếp đầu tiên của Kiều Kiều nhà ta buồn tẻ được.”

“Tiền lương đã chuẩn bị sẵn rồi, tối nay tui phải quét sạch quà tặng cho mà xem!”

“Trời ạ, Kiều Kiều cuối cùng cũng chịu mở live! Bình thường chạy tuyên truyền theo đoàn mà chẳng chịu nói nhiều thêm đôi ba câu, hại chúng ta ngóng khô cả cổ QAQ.”

 

Đối với fans của Trì Trọng Kiều mà nói, theo đuổi một idol như thế này thật sự không dễ dàng chút nào —— không còn cách nào khác, bởi hiện giờ Trì Trọng Kiều mới đóng duy nhất một bộ phim truyền hình. Bình thường theo cả đoàn đi quảng bá, nhưng khi đứng cùng dàn diễn viên chính, nếu không được MC gọi tên thì anh cũng chẳng chủ động giành lấy ống kính. Ngoài ra, anh chỉ tham gia duy nhất một show giải trí, đến nay vẫn chưa có tập nào phát sóng.

 

Tóm lại, không có phim mới, không có đại ngôn, không có tạp chí, không có gì cả!

Ngoài việc giúp phim kéo ratings, đến tiêu tiền ủng hộ fans cũng chẳng có chỗ để xài.

 

Khó khăn lắm mới có một lần phát sóng trực tiếp, các cô nhất định phải cho Kiều Kiều cảm nhận được sự nhiệt tình của mình!

 

Fansclub trưởng nhóm:

“Các chị em, đẩy tag lên nào!”

 



 

Tối 8 giờ 58 phút, Trì Trọng Kiều soi gương lần cuối, xác định quần áo không có vấn đề gì rồi mới nhấn mở ứng dụng Miêu Trảo.

 

“Nếu lát nữa không có bao nhiêu người vào xem…” Trì Trọng Kiều nhìn chằm chằm vòng tròn đang xoay xoay trên màn hình, thong thả nói: “Vậy thì chúng ta viết thêm mấy chữ Phúc vậy.”

 

Chung Ấn ngẩn người: “Hả?”

 

Trì Trọng Kiều tỉnh bơ: “Ừ, viết chữ bán nuôi thân thôi.”

 

Chung Ấn cầm điện thoại mà bật cười không nổi.

 

Phòng live mở ra. Ngay khi màn hình còn chưa kịp tải xong, số người xem từ một con số lẻ đã nhảy vọt thành 91 vạn!

 

Đến khi khuôn mặt Trì Trọng Kiều xuất hiện trên màn hình, lượng người xem đã ồ ạt tràn vào hơn bốn triệu, hơn nữa vẫn còn đang tăng chóng mặt.

 

Chung Ấn trố mắt nhìn Trì Trọng Kiều: Đây chính là cái anh gọi là “sợ không có nhiều người xem” đó hả?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu