Lượt xem trực tiếp: 12 triệu.
Làn đạn chạy dày đặc, cả phòng live stream rối loạn một mảnh.
Chung Ấn trố mắt đứng hình. Không phải chưa từng thấy mấy streamer lớn có vài triệu fan mở phát sóng, nhưng tình huống người xem vượt xa số lượng fan mà còn náo nhiệt thế này… thật sự là lần đầu.
Trong lòng cậu ta lặng lẽ thốt lên: Thật sự hot quá, con số fan này tuyệt đối không phải ảo.
Trì Trọng Kiều thì biết rõ, mình đã chọn đúng thời điểm — vừa kết thúc phát sóng tập mới của phim truyền hình, chắc chắn sẽ có vô số khán giả của phim tiện tay ghé qua. Nhưng cho dù là thế, con số hơn mười triệu này vẫn khiến người ta phải giật mình.
Chung Ấn cầm chặt điện thoại, lòng bàn tay rịn mồ hôi. Trì Trọng Kiều là nghệ sĩ đầu tiên do cậu ta trực tiếp quản lý, nên đây cũng là lần đầu tiên Chung Ấn phải đối mặt với một phòng live đông người đến vậy.
Cúi đầu nhìn lướt qua làn đạn, cậu ta lập tức bị tốc độ dày đặc đến hoa cả mắt làm cho hoảng. TruyenLau
— “Bảo bối Kiều Kiều của tôi!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
— “Trời ơi đẹp quá, Kiều có phải không trang điểm không?”
— “A a a! Mỹ nhân thế kỷ, tôi sắp nổ tung tại chỗ rồi!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trì Trọng Kiều chọn vài câu để trả lời:
“Ừ, không trang điểm. Nếu không tính là mặt mộc thì chắc cũng là ‘mỹ nhan’ đi.”
Có người hỏi: “Bao giờ nhận phim mới vậy?”
Trì Trọng Kiều nghiêng đầu nghĩ ngợi: “Thật ra tôi cũng đang xem xét, có một dự án khá ưng, nhưng còn phải chờ xem bên họ có muốn tôi không đã.”
Có người lại nhắc: “Đúng rồi, 《Mẫu Nghi Thiên Hạ》 tổng cộng 65 tập, sắp chiếu hết rồi đó.”
Trì Trọng Kiều liền nói:
“Phát sóng trực tiếp cũng có hoạt động mà. Hoạt động đầu tiên, chính là: bồi trò chuyện với mọi người.”
Làn đạn bật cười:
— “Bồi trò chuyện ha ha ha.”
— “Thế còn hoạt động thứ hai thì sao?”
Trì Trọng Kiều đứng dậy, hơi nghiêng người để khán giả trong phòng livestream nhìn rõ chiếc bàn phía sau, trên đó bày đủ bút lông và giấy:
“Đương nhiên là có hoạt động thứ hai —— biểu diễn tài nghệ, mọi người có muốn xem không?”
Làn đạn nổ tung:
“Bút lông với giấy… Kiều Kiều định viết chữ à?”
“Oa, Kiều Kiều còn biết viết thư pháp sao?”
“Tôi không xứng với con tôi nữa rồi, tôi đúng là chó/ bò/ tự vả bốp bốp bốp.”
…
Trì Trọng Kiều đứng sau bàn, cười nói:
“Tết sắp đến rồi, tôi viết cho mọi người hai câu đối. Sau đó sẽ bốc thăm tặng lại cho fan.”
Nói rồi anh cúi xuống chuẩn bị, Chung Ấn vội chỉnh góc máy quay xuống thấp hơn. Ai ngờ Trì Trọng Kiều bất chợt ngẩng đầu nhìn thẳng ống kính, cười rạng rỡ:
“Ship toàn quốc miễn phí nhé, cưng ~”
Chung Ấn: Có thể thôi cái gương mặt đẹp trai c.h.ế.t người kia khi nói mấy câu lầy lội thế không?!! Cái kiểu quyến rũ ngốc nghếch này là cái quái gì vậy!!
Làn đạn lại nổ:
Cá nhỏ
“Nam thần của tui có độc.”
“Ngỗng con đáng yêu quá.”
“Đáng yêu muốn xỉu, yên tâm đi Kiều Kiều, mẹ sẽ mãi yêu con!”
…..
Trì Trọng Kiều đặt bút viết. Trái ngược với vẻ ngoài dịu dàng, anh luyện chính là thể chữ Liễu, nhưng đường nét lại mang khí chất riêng —— từng nét mực uyển chuyển, trong trẻo, giống như khung xương mảnh khảnh mà mạnh mẽ.
Làn đạn lại bùng nổ:
“Ôi trời ơi… đẹp vãi chưởng! Tưởng Kiều Kiều nói đùa ai ngờ thật sự có tài như thế này.”
“Chữ này có thể cầm đi thi luôn không? Đẹp thế này treo ngoài trời thì phí quá!”
“Tôi ra giá năm vạn, Kiều Kiều viết riêng cho tôi một bộ được không?”
“Người ra giá năm vạn có thật không đấy?”
“Thật đấy. Tôi cũng luyện thư pháp, nói cho mọi người biết bộ chữ này đúng là đáng giá từng đồng.”
…..
Trì Trọng Kiều tổng cộng viết xong năm cặp câu đối rồi mới đặt bút xuống, cười nói:
“Viết tới đây thôi, coi như rước cái ‘Ngũ phúc lâm môn’, cầu tài cầu lộc cho cả năm.”
Anh cẩn thận bày năm cặp câu đối lên bàn, chờ mực khô.
Làn đạn nổ tung:
“Hơn chục triệu người tranh năm cặp câu đối… Cái này chỉ có trong event cá chép may mắn của Cẩm Lý mới rút trúng nổi thôi chứ?!”
“Rút kiểu gì bây giờ? Muốn quá mà QAQ.”
Trì Trọng Kiều vừa thu dọn vừa giải thích:
“10 giờ 30 tôi sẽ đăng một cái Weibo, mọi người nhớ canh. Chỉ cần nhấn like và share là được, mai sẽ bốc thăm từ danh sách chia sẻ.”
Nhìn thấy làn đạn cứ spam “Không rút trúng thì sao?”, Trì Trọng Kiều bỗng đề nghị:
“Vậy mọi người thử share mấy cái sticker Cẩm Lý của tôi trước xem?”
Làn đạn lại rần rần:
“Ờ ha, cái này tôi làm được luôn.”
“Sao nãy giờ lại không nghĩ tới nhỉ!”
“Kiều Kiều đúng là nhóc lanh lợi ~”
Trì Trọng Kiều ngẩng lên xem giờ, đã gần 10h, liền chuẩn bị dọn bàn, kết thúc buổi live.
Fans trong phòng nhao nhao níu kéo, liên tục cầu xin anh livestream thêm chút nữa. Đúng lúc đó, điện thoại của Trì Trọng Kiều vang lên.
Anh cúi xuống liếc màn hình, là Lục Ngộ Chu gọi đến. Trì Trọng Kiều ngẩng đầu cười xin lỗi khán giả:
“Xin lỗi nha, tôi nghe điện thoại chút, lát nữa quay lại.”
Fans trong phòng chỉ kịp nhìn anh nhận máy, xoay người đi xa, để lại cho màn hình một bóng lưng cao thẳng. Giọng anh cố tình hạ thấp, song vẫn lơ đãng bay vào mic, lọt thẳng vào livestream ——
“Ừ… chờ lát nữa anh kết thúc ngay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chuyện trên lầu xử lý xong chưa… đã xuống dưới?”
Bình luận trên màn hình lập tức nổ tung:
“?? Gì thế? Kiều Kiều đang nói chuyện với ai đó hả? Bạn gái sao?!”
“Cái giọng này… cưng chiều quá rồi nha trời.”
“Á á á! Anh trai đang cầm điện thoại kia, làm ơn nói cho bọn tôi biết Kiều Kiều gọi cho ai đi!”
“Chỉ có mình tôi vẫn còn thắc mắc về mấy câu đối kia thôi hả?”
“Không, tôi cũng vậy nè! Mau phát Weibo đi Kiều Kiều, chờ sốt ruột quá!”
Chung Ấn thầm kêu khổ: Các người tha cho tôi đi, tôi cũng không dám nói đâu!
Đúng lúc cậu ta còn đang luống cuống, Trì Trọng Kiều cúp máy, quay lại cười nói với fans:
"Mọi người gấp gáp muốn share Weibo à? Vậy được rồi, tôi đăng ngay bây giờ. Chút nữa mọi người tự rời live qua đó mà share nhé.”
Nói rồi anh kéo ghế ngồi xuống, bắt đầu chăm chú đăng Weibo. Nhưng ngay lúc ấy, cửa phòng tập bị ai đó nhẹ nhàng đẩy ra.
Chung Ấn vừa ngẩng lên nhìn, suýt rơi cả điện thoại vì sợ.
Lục Ngộ Chu đi vào. Chung Ấn vội lắc đầu ra hiệu, nhưng cậu chẳng để tâm, cứ thản nhiên bước thẳng vào khung hình camera. Ánh mắt vừa đảo qua, cậu đã thấy trên bàn bày mấy cặp câu đối đỏ rực, nét chữ Liễu mạnh mẽ, khí thế như rồng bay phượng múa.
Lục Ngộ Chu vốn biết Trì Trọng Kiều biết viết chữ đẹp, đôi khi thấy anh ngồi viết chữ “Phúc” trong phòng. Nhưng đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy một bộ hoàn chỉnh.
Thân hình mảnh mai, xương cốt thanh tú, người ngoài khó mà tưởng tượng nổi một Trì Trọng Kiều với gương mặt dịu dàng như vậy lại có thể viết ra được nét chữ thể Liễu rắn rỏi, mạnh mẽ đến thế. Nhưng Lục Ngộ Chu thì hiểu rõ — chữ như người, Kiều ca của anh vốn là kiểu ngoài mềm mại, trong cứng rắn.
Cậu cúi người, thấp giọng gọi:
“Kiều ca?”
Trì Trọng Kiều vừa ấn nút đăng Weibo, bị tiếng gọi này dọa giật mình, tay run lên, chiếc điện thoại lập tức rơi xuống.
Lục Ngộ Chu khom người, nhanh như chớp đưa tay đón lấy, giữ chặt trong lòng bàn tay.
“Ngộ Chu? Em đi đứng kiểu gì mà chẳng có tiếng động gì vậy?”
Lục Ngộ Chu đáp: “Là Kiều ca mải chơi điện thoại quá thôi.”
Bị “nhóc trong nhà” bắt gặp mình mải mê nghịch điện thoại, Trì Trọng Kiều hơi xấu hổ, ho khan một tiếng:
“Anh đang livestream đấy.”
“Ừ, em thấy rồi. Giờ vẫn chưa kết thúc à?” Lục Ngộ Chu hỏi.
“Chưa,” Trì Trọng Kiều nói, “Nếu còn chưa xong chắc anh phải trả Chung Ấn gấp ba tiền lương mất.”
Khóe môi Lục Ngộ Chu hơi cong, ánh mắt sâu thẳm lại trở nên dịu dàng. Cậu liếc qua màn hình điện thoại, thấy phòng livestream đầy làn đạn bay vèo vèo, biết mình đã lọt vào ống kính nhưng cũng chẳng bận tâm.
Làn đạn:
“Trời ơi đẹp trai quá! Tiểu ca ca này là lai Tây à?”
“Cũng là diễn viên sao? Sư đệ của Kiều Kiều hả? Nhìn trẻ ghê, đã trưởng thành chưa trời?”
“Á á á! Cậu ấy nhìn qua bên này kìa! Má ơi, ánh mắt gì mà bá khí vậy trời!”
“Cậu em này 20 tuổi chưa? Đẹp trai muốn xỉu luôn ấy, cho hỏi có phải là gương mặt mới không đó?!”
Trì Trọng Kiều cũng thấy được, liền cười cười:
“Không phải, đây là sếp lớn của bọn tôi.”
Chung Ấn vội tiếp lời: “Triều Huy tổng tài.”
Làn đạn lại bùng nổ:
“Khoan! Tôi nghe gì vậy? Sếp lớn gọi Kiều Kiều nhà tôi là Kiều ca?”
“Tôi cũng nghe thấy mà… không phải nói Kiều ca mới là boss à?”
Lục Ngộ Chu cũng nhìn thấy làn đạn, sợ người khác hiểu lầm, bèn giải thích:
“Nhà tôi với nhà Kiều ca vốn là chỗ quen thân. Nên tôi cũng xem như em trai của Kiều ca thôi.”
Trì Trọng Kiều mỉm cười:
“Đúng rồi, tình cảm dĩ nhiên rất tốt. Tôi với Ngộ Chu sống chung một chỗ. À phải, Weibo tôi đăng rồi, mọi người nhớ qua share nhé. Lần này thực sự off rồi, chúc ngủ ngon.”
Làn đạn:
“Hai người đứng cạnh nhau thật sự đẹp đôi quá…”
“Không hiểu sao thấy có chút hợp ghê á…”
“Á á á, tiếc nuối quá, Kiều ca offline rồi QAQ.”
Các fan trong phòng live stream còn nán lại vài giây trước khi đóng, liền thấy “sếp lớn” khoác lên người Trì Trọng Kiều một chiếc áo lông vũ màu trắng. Trì Trọng Kiều vốn đang nhìn vào màn hình, lúc này cũng quay đầu lại, mỉm cười với “sếp lớn”.
Ai da, đúng là ngọt muốn sâu răng rồi! Sếplớn với Kiều ca nhà các cô, hình như có gì đó không bình thường nha.
……
“Alô, Tùng ca?”
Từ Hành Chu nhận được điện thoại thì vô cùng bất ngờ. Quả nhiên, vừa mở miệng đối phương đã báo tin anh ta muốn nghe.
“Tôi chụp được rồi, có ảnh hai người bọn họ cùng ngồi một chiếc xe ra vào khu Bích Đình Hoa Viên.”
Từ Hành Chu đè nén sự phấn khích: “Có thể gửi cho tôi xem không?”
Đối phương gửi sang một tấm ảnh. Trong ảnh, Trì Trọng Kiều và một người đàn ông xa lạ cùng bước xuống một chiếc xe. Gương mặt nghiêng của Trì Trọng Kiều hiện rõ ràng, bối cảnh chính là ngay cổng Triều Huy Giải Trí.
Tùng ca nói: “Tổng cộng có hơn mười tấm, góc chụp rất rõ. Cậu thanh toán nốt số tiền còn lại, tôi sẽ gửi toàn bộ cho.”
Từ Hành Chu vội vàng chuyển nửa số tiền còn thiếu. Ngay sau đó, toàn bộ ảnh chụp đều được chuyển tới.
Tùng ca vốn là paparazzi có tiếng trong giới, từng khui ra không ít bê bối tình ái của những ngôi sao lưu lượng top đầu. Người trong giới vừa yêu vừa hận hắn. Yêu vì hắn có thể giúp mình moi ra scandal của đối thủ, hận vì hắn cũng có thể khui sạch bí mật của chính mình.
Tất nhiên, giá Tùng ca đưa ra cũng không hề rẻ, nhưng “tiền nào của nấy” —— ảnh chụp của hắn luôn rõ mặt, chất lượng cao, chứ không phải kiểu lù mù bóng người.
Khóe môi Từ Hành Chu nhếch lên, lập tức đem số ảnh đó chia cho mấy cánh truyền thông mà hắn đã ngầm liên hệ trước.
…..
Rạng sáng thứ Năm.
Đàm Trúc Truyền Thông bất ngờ tung ra một bài viết, tên người trong bài đều được đánh mã, nhưng ngay mở đầu đã đính kèm một tấm ảnh cỡ lớn, rõ nét đến từng chi tiết.
#Sốc! Một “Trì nào đó” – tiểu thịt tươi đang hot, thật giả lẫn lộn, nghi vấn được bao dưỡng? Có ảnh, có bằng chứng!#
Đám quần chúng chưa rõ đầu đuôi liền nhanh tay “ăn dưa”, vừa click vào thì lập tức bị tấm ảnh đầu tiên hút mắt ——
Trong ảnh là một thiếu niên có gương mặt tuấn tú thanh tú, khoác chiếc áo lông vũ màu trắng, khóe môi khẽ cong như đang cười. Cậu duỗi tay giữ cửa xe, mở cửa cho một chàng trai cao gầy đang cúi người bước vào. Người này chỉ bị chụp nửa mặt, nhưng đường chân mày sắc nét, đôi mắt sâu thẳm cùng khí chất lạnh lùng
lại khiến người ta không thể rời mắt.
Mà chàng trai khoác áo lông vũ trắng kia thì ai nấy đều quen thuộc —— chẳng phải chính là Trì Trọng Kiều, người nhờ vào 《Mẫu Nghi Thiên Hạ》 mà một bước thành danh sao?
Chuyện này… chẳng lẽ cậu ấy thật sự bị bao nuôi?
Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Thành Cẩm Lý Ảnh Đế
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Sau Khi Xuyên Sách, Tôi Thành Cẩm Lý Ảnh Đế
Chương 23
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn