3
Tuy nhiên, sau khi ta xuyên qua Nguyệt môn, cái ta thấy lại không phải Ảnh bích, mà là một hoa viên xa lạ.
Trong góc hoa viên chất đống một hòn non bộ , vô cùng quen mắt, chính là hòn non bộ mà ta vừa “va vào ngất đi” trước đó.
Trong lòng ta sóng to gió lớn . Bên cạnh hòn non bộ là một cổng phụ đóng chặt không người canh gác.
Ta bước đến, áp tai vào cổng phụ, nghe thấy tiếng rao bán nước đường vọng lại từ bên ngoài.
Tư lự cuồn cuộn, ta vội vã quay người, dọc tường viện đi ngược về.
Đi ngang qua “chỗ ở” của mình, ta không bước vào, mà đi vòng qua nó, tiếp tục đi về phía ngược lại.
Hoa cỏ hai bên đường dần dần tranh nhau khoe sắc, khắp nơi là cảnh trí của gia tộc lớn Giang Nam được bài trí bằng đá Thọ Sơn giá trị không nhỏ.
Nha hoàn, bà t.ử và gia đinh mặc đồng phục dần dần trở nên nhiều hơn.
Ta vừa đi vừa dừng, cẩn thận tránh né họ, không biết đã đi bao lâu, cuối cùng cũng đến được ngoài một cổng viện mà không nguy hiểm gì.
Nơi đây xà chạm, cột vẽ, phú quý giàu sang áp người.
Ta nấp dưới bóng cây, qua khe cửa, thấy Triệu Nguyên Sơn, người lẽ ra đang nghị sự ở tiền sảnh, mặc cẩm y hoa phục, cùng nữ t.ử có tướng mạo giống ta mà đeo đầy trang sức quý giá, đang trêu đùa đứa bé trai dưới gối.
Đứa bé trông khoảng năm sáu tuổi, mày mắt có nét thanh tuấn của Triệu Nguyên Sơn.
Ta bị chấn động tại chỗ, không thể cử động.
“Hầu gia, chàng chẳng phải đã thử thách nàng rồi sao, nàng hôm đó chẳng phát hiện ra điều gì.
Mấy ngày nay chàng lạnh nhạt với thiếp và Thần Nhi, có phải là đang trách thiếp không?”
“Đương nhiên không phải, nàng đang nghỉ gì vậy!
TruyenLau.com
Hôm đó xảy ra ngoài ý muốn, ta những ngày này ở bên nàng nhiều hơn, chẳng qua là để không cho nàng sinh nghi.”
“Hầu gia thân phận cao quý như bây giờ, dù sao nàng ấy cũng chỉ là một cô nữ, chi bằng hưu thê đi, đỡ cho Hầu gia phải tốn tâm sức như vậy.”
“Câm miệng! Nàng hiểu cái gì? Phát thê của Triệu Nguyên Sơn, chỉ có thể là nàng ấy . Khởi Mộng, ta cho nàng vinh hoa phú quý, cho phép nàng dùng danh nghĩa Hầu phu nhân mà đi lại bên ngoài, cho nàng sinh con nuôi cái và chủ trì trung quỹ , nhưng nàng phải nhớ, vị trí kia, chỉ có thể là của nàng ấy.”
“Hầu gia không sợ nàng ấy sẽ có một ngày phát hiện chân tướng sao?” TruyenLau.com
“Nàng ấy ngày ngày uống t.h.u.ố.c do đích thân ta sắc, mắt nàng vĩnh viễn không thể khỏi. Nàng ấy tin tưởng và ỷ lại ta như thế, chỉ cần mắt nàng không khỏi, nàng ấy sẽ vĩnh viễn không phát hiện ra chân tướng.”
...
“Hầu gia, Phu nhân, trời sắp mưa rồi, mau vào nhà đi.” TruyenLau
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hạt mưa to như hạt đậu rơi xuống người ta.
Ta ngẩng đầu, đám mây đen tưởng chừng còn ở tận chân trời, không biết từ lúc nào, đã che phủ trên đỉnh đầu.
Giống như muốn gi.ết ta, lại giống như muốn cứu ta.
Tay chân của ta cuối cùng cũng tìm lại được tri giác, quay người rời đi theo lối cũ.
Đầu óc ta hỗn loạn tột cùng, nhưng có hai việc, lúc này ta rõ ràng không thể rõ ràng hơn được nữa.
Thứ nhất, trượng phu của ta không phải là Phó tướng bé nhỏ gì, mà là Tấn An Hầu nắm giữ quyền hành.
Thứ hai, hắn đã phản bội tình cảm của chúng ta, tìm một nữ t.ử có dung mạo vô cùng giống ta, sinh con nuôi cái, sống cuộc sống thân mật hòa hợp.
Thậm chí, nhìn tuổi tác của đứa bé, Triệu Nguyên Sơn đã phản bội ta từ trước khi ta vì cứu hắn mà bị mù. Thật... không đáng chút nào!”
Năm năm trước, khi trúng độc vì cứu Triệu Nguyên Sơn, ta chưa từng hối hận.
Năm năm sống cuộc sống khốn khổ ngày qua ngày không thấy ánh sáng, ta chưa từng oán hận.
Sự hối hận và oán hận này, ẩn giấu ở nơi ta không thể nhìn thấy, hôm nay tập trung lại, nhất thời bao phủ toàn bộ con người ta.
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Trở về cái sân đơn sơ kia, ta thấy Liễu Nhi đang đi từ nhà xí trở về. Hạt mưa to như hạt đậu rơi xuống người ta.
Nàng ngẩng đầu, nhìn ta nước mắt giàn giụa, khốn khổ tột cùng.
Ta đành phải lảo đảo giả vờ vẻ mặt kinh hoảng thất thố, lớn tiếng hô hoán: “Liễu Nhi, Liễu Nhi, ngươi ở đâu?”
Liễu Nhi vội vàng bước tới đỡ ta dậy, nói: “Phu nhân, sao ngài lại ra ngoài sân rồi? Liễu Nhi ở đây mà.
Ta khóc nói: “Liễu Nhi, ngươi vừa đi đâu vậy? Ta gặp ác mộng, mơ thấy giặc núi lại xuống núi rồi.”
Cả phủ đều biết, cha và a đệ của ta ch.ết dưới lưỡi đao của giặc núi, đó là cơn ác mộng ám ảnh ta mấy năm nay.
Liễu Nhi hoảng hốt, vội vàng dỗ dành ta trở về phòng, sai người chuẩn bị nước nóng để ta tắm rửa, thay một bộ quần áo sạch sẽ.
Thay quần áo xong, ta đang ngồi trước cửa sổ chải mái tóc như mây, Triệu Nguyên Sơn bỗng nhiên bước vào.
Hắn thấy cái bồn tắm chưa kịp dọn đi, cau mày hỏi: “Vân Hoàn, giữa buổi chiều mà nàng lại tắm rửa sao?”
Lúc này ta đã bình tĩnh lại, mở lời: “Khi ngủ trưa gặp ác mộng, ra một thân mồ hôi, dính dính nhớp khó chịu.”
Triệu Nguyên Sơn nhìn về phía Liễu Nhi. Liễu Nhi không dám nói mình tự ý rời bỏ vị trí khiến ta bị dầm mưa ngoài kia, liền gật đầu ngầm đồng ý với lời giải thích của ta.
Ánh mắt chút nghi ngờ của Triệu Nguyên Sơn tan đi, hắn nói: “Vân Hoàn, công việc nha môn mấy ngày tới nặng nề, lại còn mưa lớn mấy ngày liên tiếp, cấp trên mệnh lệnh ta phải ngủ lại ở nha môn.”
Hắn cố ý làm ra vẻ luyến tiếc: “Trung thu sắp đến, nàng lại vừa mới bị kinh sợ, ta thật sự không đành lòng để nàng một mình ở nhà. Ta muốn thương lượng với nàng, từ chức chức vụ, sau này ngày ngày ở bên nàng, được không?”
Thân Phận Chính Thê Thật Không Dễ Dàng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.