8
lạnh mặt nói: “Ngươi không cần giấu ta, chuyện Phu quân chê ta là người mù, nuôi thêm một vị Phu nhân khác trong phủ, ta đã biết rồi.”
Hôm qua Liễu Nhi nói với ta muốn đi mua bánh quế hoa, ta bận cúng bái cha, từ chối nó, còn quở trách nó vài câu. Nó không nhịn được mà “khẩu xuất ác ngôn” .
“Nó nói một người mù như ta, làm người còn khắc nghiệt như vậy, chẳng trách tâm ý của Gia đều chuyển sang vị Phu nhân kia rồi.”
“Ta vừa kinh vừa giận, lập tức mắng nó, còn nói sau khi về phủ sẽ gả nó cho tiểu tư . Chính vì thế nó mới sinh lòng ác độc, bỏ ta lại một mình trước mộ phần.”
“Nó vu khống ta, không phải vì tham ăn mà lỡ việc, nó thật sự muốn mượn cơ hội này hãm hại ta.”
“Tuệ Nhi, ngươi tự nhận mình trung thành tuyệt đối, chắc chắn không giống Liễu Nhi. Vậy ngươi hãy nói cho ta biết, vị Phu nhân kia, rốt cuộc là chuyện gì.”
Tuệ Nhi có tính toán hơn Liễu Nhi rất nhiều.
Lời ta vừa dứt, nàng lập tức quỳ sụp xuống đất:
“Phu nhân, người đừng nghe Liễu Nhi nói bậy, cái gì mà vị Phu nhân này, vị Phu nhân kia, Phu nhân của Gia chỉ có một mình người thôi.”
“Trong khắp phủ, ngoài người ra, Gia quả thật có nạp thêm một môn thiếp thất. Thật ra là vì Gia chủ làm việc trong nha môn, nhiều việc xã giao nội trạch không thể tránh được.”
Sau khi mắt Phu nhân gặp chuyện, người không chịu ra ngoài, Gia chủ đành phải nạp một cô gái khổ mệnh vào nhà, chuyên môn thay Gia đảm nhận việc ngoài. Còn về tâm ý của Gia ở trên người ai, chẳng lẽ Phu nhân không nhận ra sao?
Hôm qua Phu nhân gặp chuyện, Gia đã quỳ trong sân cầu xin ông trời chuyển đau khổ trên người Phu nhân sang cho hắn. Trên đời này, có mấy người đàn ông làm được như vậy?”
Hôm qua trong cơn hôn mê, ta quả thật có nghe thấy Triệu Nguyên Sơn lớn tiếng cầu khẩn ông trời.
Nhưng trong lòng ta biết rõ, đó chẳng qua chỉ là “diễn kịch” mà thôi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hắn “vu oan” cho ta, buộc ta đối chất với Liễu Nhi, lại tự tay đưa cốc trà nguội có độc cho ta uống.
Hắn sợ tình cảm giữa chúng ta xuất hiện “vết nứt”, nên cố ý diễn trò để bù đắp cho ta.
Khi đang “diễn kịch”, tất cả đàn ông trên thế gian này đều có thể làm được như vậy.” TruyenLau
Tuệ Nhi nói:
“Khởi Mộng cô nương vừa nhìn đã thấy là người có phúc khí, dung mạo thanh lịch và hiền hậu, nói tóm lại là một tiểu thư khuê các điển hình.”
“Tuy không thể so với vẻ đẹp khuynh thành của Phu nhân, nhưng cũng xinh đẹp lắm rồi.” “Chỉ là cô nương ấy có thân thế bần hàn hơn một chút.”
“Thế nhưng Phu nhân cũng không cần lo lắng, cô nương ấy chỉ giỏi xã giao bên ngoài thôi, ngay cả việc chăm sóc đời sống thường nhật của Gia, cô ấy cũng không biết làm nữa kìa.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Hôm nọ, Gia bị cảm lạnh, cô ấy chỉ đem đến t.h.u.ố.c bổ dưỡng cho Phụ nhân, mà không biết t.h.u.ố.c cảm lạnh cho Gia nên uống gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Hay là cô ấy nghĩ rằng Gia là người đàn ông khỏe mạnh, không cần uống t.h.u.ố.c cảm lạnh chăng?”
“May mà Phu nhân vẫn còn đủ sức lực, nô tỳ mới kịp thời chuẩn bị t.h.u.ố.c giải cảm cho Gia.”
Ta chỉ lắng nghe, không hé răng nói gì.
Tuệ Nhi càng nói càng hăng: “Thật ra cô ấy chẳng có gì hay ho cả, tất cả những gì cô ấy làm đều là để lừa gạt người khác thôi.”
“Phu nhân nhớ rằng trước kia cứ mỗi năm một lần Gia đều đến bãi săn của Hoàng thượng để săn b.ắ.n chứ?” Ta gật đầu.
“Mấy năm nay Phu nhân bị bệnh, Gia chỉ mang Khởi Mộng cô nương đi cùng thôi.”
“Tuy nói là đi săn, nhưng thực ra chủ yếu là để những vị Phu nhân khác gặp mặt nhau để tụ họp thôi.”
“Khởi Mộng cô nương đã khoe khoang khắp nơi rằng cô ta đã b.ắ.n hạ được một con hươu sao, rằng cô ta giỏi giang đến nhường nào.”
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
“Sau đó thì sao? Cô ấy không ngờ rằng nô tỳ là người từng theo Phu nhân luyện tập cung mã, nên kịp thời phát hiện ra bộ cung của cô ấy là hàng giả.”
“Bộ cung kia của Khởi Mộng cô nương chỉ là đồ trang trí bên ngoài thôi, chứ không thể dùng để săn b.ắ.n được đâu.”
“Chẳng qua chỉ là một kẻ nói dối đáng thương mà thôi.”
Ta nhắm mắt lại, không kiềm được nở một nụ cười lạnh lùng.
Một giờ sau, ta đã biết tất cả thông tin về Khởi Mộng mà Tuệ Nhi biết.
Mặc dù nàng ta nói nửa thật nửa giả, nhưng có những lời cô Trần trước kia nói với ta làm bằng chứng, ta dễ dàng rút ra những thông tin hữu ích từ đó.
Tính cách, sở thích, cách cô ta đối xử với những người khác nhau, trang phục thường ngày, và những nô bộc mà cô ta tin tưởng, ta đã nắm sơ qua.
Để thay thế ta, cô ta giống hệt ta ở nhiều khía cạnh khi ta chưa bị mù. Việc ta thay thế cô ta, cũng không hề khó.
Thấy thật sự không thể moi thêm gì từ Tuệ Nhi nữa, ta cố ý thở phào nhẹ nhõm, cười nói với nàng ta: “Ngươi quả nhiên không lừa ta, chỉ là một người thiếp mà thôi, không phải là mối đe dọa gì.”
Tuệ Nhi lộ ra vẻ khinh bỉ. Có lẽ là cảm thấy ta nói lời này quá tự cho mình là đúng.
Nhưng nàng ta vẫn nói lời nịnh hót: “Phu nhân và Gia là tình nghĩa thanh mai trúc mã, người khác làm sao có thể sánh bằng.”
Ta lấy cớ mệt mỏi, bảo nàng ta đi ra ngoài.
Tuệ Nhi đứng trước cửa phòng rất lâu, nghe thấy trong phòng không còn động tĩnh nữa, đoán rằng ta đã chợp mắt, lúc này mới kêu người đến trông chừng thay mình, rồi vội vàng rời đi.
Ta biết rõ, nàng ta tìm Khởi Mộng để mách tội rồi. Lúc trước moi móc lời nói, ta đã nhận thấy nàng ta cố ý bênh vực Khởi Mộng. Nàng ta hẳn là người của Khởi Mộng.
Thân Phận Chính Thê Thật Không Dễ Dàng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.