Khi nói câu này, hai mắt Lưu Phương Lan như phát sáng.
Nhà họ Tần giàu sang của tỉnh Tâm Hợp, chia nửa giang sơn! Đây là ý gì? Thật sự không thế ước lượng được!
Trong một đêm trở thành phú hào của tỉnh Hà Bảo, giống như cố gắng phấn đấu mấy trăm năm.
Phương Hy Văn nhăn mày thành một đường thẳng, không vui mà nói: “Mẹ, con còn tưởng là cái gì chứ! Thì ra là cái này sao? Bác sĩ nhà họ Tần nhiều không đếm xuể, bây giờ nghe nói Tần Nam Ca hứa hẹn sẽ đồng ý gả cho người nào chữa khỏi bệnh cho cô ấy, vậy chữa bệnh này nhất định còn khó hơn so với lên trời!”
Vừa nói, ánh mắt Phương Hy Văn không ngừng nhìn Trần Hạo Hiên.
Cô không được, không có nghĩa Trần Hạo Hiên không được.
Phương Hy Văn di chuyển ánh mắt, ám chỉ nói: “Tần Nam Ca không phải bạn học của anh sao, hay là anh thử chút đi?”
Lưu Phương Lan từ chuyện lần trước, đối với Trần Cảnh Khôn và Trần Hạo Hiên đều vô cùng không có thiện cảm.
Lúc này bà ấy nhìn thấy Trần Hạo Hiên, trong mắt càng hiện lên vẻ không vừa ý.
Anh có thể? Anh tính làm gì!
Cô còn chưa nói hết câu, ngoài cửa lại có người.
“Cậu ta không có cơ hội đi xem bệnh đâu. Đọc truyện tại TruyenLau.com
” Người ở cửa tới, là anh họ Lưu Thành Phong của Phương Hy Văn.
Phương Hy Văn đứng dậy đón, nói: “Anh họ, sao anh lại tới đây?”
Lưu Thành Phong không để ý Phương Hy Văn, trực tiếp đi tới trước mặt Trần Hạo Hiên, nói: “Thu gom đồ đạc, một nhà mấy người cút khỏi nhà họ Lưu, liền, ngay và lập tức!”
Lưu Phương Lan và Phương Hy Văn đều vô cùng sửng sốt.
Đặc biệt là Lưu Phương Lan, bà ấy quay lại nhà họ Lưu cũng không dễ gì mới khiến cụ nhà đã hai mươi năm không gặp có chút ấn tượng tốt với bà ấy, thời gian này bà ấy không muốn rời khỏi.
TruyenLau.com
“Lưu Thành Phong, cháu nói gì vậy? Cháu dám đuổi chúng ta ra à, cháu quên là hôm sinh nhật bà ngoại sao? Cụ bà thích Trần Hạo Hiên nhiều thế nào, thích gia đình chúng ta như thế nào? Cháu cũng không thể bởi vì gia đình chúng ta lấn át danh tiếng của cháu mà đuổi chúng ta đi được!”
Lưu Thành Phong khinh thường nói: “Dì, thật đúng là không phải, đây cũng là ý của bà ngoại.
”
Lưu Phương Lan đương nhiên không tin: “Cháu nói bậy!”
Lưu Thành Phong không quan tâm, trực tiếp hỏi Trần Hạo Hiên: “Tôi nói bậy? Trần Hạo Hiên, người của cậu có phải đã ra tay với Nhan Tuấn Vũ không?”
Trần Hạo Hiên gật đầu: “Đúng.
” TruyenLau
Loại chuyện này không cần phải phủ nhận.
Lưu Thành Phong lại hỏi: “Vậy có phải cậu lại đi đến Tây Giới không?”
“Cũng đúng luôn.
”
Lưu Thành Phong lại hỏi tiếp: “Có phải cậu để đồng đội ở Bắc Giới, cũng giết luôn người Tây Giới!”
“Vẫn đúng, lại làm sao?” Trần Hạo Hiên tự cao tự đại đáp trả.
Giờ phút này, Lưu Phương Lan và Phương Hy Văn thật sự vô cùng kinh ngạc.
Bọn họ không dám tin, Trần Hạo Hiên biến mất một ngày là do đột nhiên đi Tây Giới.
Còn khiến cho người của Bắc Giới cũng đi giết ở Tây Giới.
Trần Hạo Thiên rốt cuộc là thân phận gì?
Mặc dù con gái bị người khác đối đãi như vậy,quả thật là rất quá đáng.
Nhưng để người khác trực tiếp đi giết người ở Tây Giới, việc này không khỏi khiến Lưu Phương Lan dậm chân, chất vấn: “Trần Hạo Hiên, cậu đang làm cái gì vậy!”
Phương Hy Văn cũng vội vàng hỏi: “Chồng, anh thật sự đi Tây Giới sao?”
Trần Hạo Hiên không che giấu, hỏi ngược lại Lưu Thành Phong: “Cho nên, muốn để chúng tôi rời khỏi nhà họ Lưu? Là quyết định của anh, hay là quyết định của bà ngoại?”
Lưu Thành Phong cười lớn nói: “Tôi bây giờ tạm quản lý nhà họ Lưu, đương nhiên là quyết định của tôi, nhưng mà tôi cũng đã báo cho bà ngoại rồi, đợi bà ngoại đồng ý chỉ là vấn đề thời gian.
Cậu còn lo sợ không biết đó thôi, tỉnh Tâm Hợp cho người xuống điều tra chuyện này rồi.
Người tới là cháu trai Bàng Phi Long của Bàng Giác Đài.
Anh ta là trung tướng của tỉnh Tâm Hợp, đợi anh ta đến nhà họ Lưu, toàn bộ nhà họ Lưu chúng ta còn không bị cuốn gói đi à? Không chỉ như vậy, ngay cả lão Tần cũng trở về thành phố Giang Châu rồi, các người đi đời rồi!”
Lúc này, Trần Hạo Thiên bọn họ ở lại nhà họ Lưu, đối với nhà họ Lưu mà nói là một tai họa ngầm.
Lưu Thành Phong dám bảo đảm, bà cụ sẽ không làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy.
- Chương 1: 1: Cô Bé Chính Là Con Gái Của Anh!
- Chương 2: 2: Tôi Giết Anh!
- Chương 3: 3: Hạt Tiêu Mẹ Tới Gặp Con Đây!
- Chương 4: 4: Gấp Ngàn Lần!
- Chương 5: 5: Thế Giới Này Cần Phải Chịu Cơn Thịnh Nộ Của Anh
- Chương 6: 6: Nhốt Vào Lồng Heo!
- Chương 7: 7: Đắc Tội Thái Cực Hoàng Bào Ắt Phải Chết!
- Chương 8: 8: Từ Hôm Nay Trở Đi Em Sẽ Là Nữ Hoàng!
- Chương 9: 9: Hắc Ảnh Đàm
- Chương 10: 10: Dưới Núi Rác Nước Chảy Không Lọt
- Chương 11: 11: Phong Hỏa Đài Rực Lửa
- Chương 12: 12: Vua Tức Giận Ai Dám Nhận
- Chương 13: 13: Thiên Đao Tụ Tập Đại Nạn Sắp Đến
- Chương 14: 14: Phong Hỏa Đài
- Chương 15: 15: Người Của Tôi Đã Tới
- Chương 16: 16: Vị Vua Chân Chính Của Thiên Đao
- Chương 17: 17: Nhà Họ Đổng Sụp Đổ
- Chương 18: 18: Người Đàn Ông Duy Nhất Bị Vợ Bỏ
- Chương 19: 19: Chuẩn Bị Trả Thù
- Chương 20: 20: Toàn Thành Phố Hoan Hô
- Chương 21: 21: Chuẩn Bị Một Cỗ Quan Tài Đỏ Thẫm
- Chương 22: 22: Chỉ Còn Lại Nỗi Tuyệt Vọng Sâu Thẳm
- Chương 23: 23: Sông Có Khúc Người Có Lúc
- Chương 24: 24: Ghi Âm Cuộc Gọi
- Chương 25: 25: Tuyệt Vọng
- Chương 26: 26: Tôi Sẽ Để Cô Biết Được Cái Gì Còn Đáng Sợ Hơn Địa Ngục
- Chương 27: 27: Hôn Ước Năm Năm Trước
- Chương 28: 28: Người Từ Bắc Giới Về
- Chương 29: 29: Ân Nhân
- Chương 30: 30: Mua Mười Tám Con Phố
- Chương 31: 31: Tôi Đã Biết Mọi Chuyện Do Ai Làm Rồi Chắc Chắn Không Phải Là Anh
- Chương 32: 32: Tôi Sẽ Cho Anh Thời Gian Một Tháng
- Chương 33: 33: Em Muốn Về Đó Thật À
- Chương 34: 34: Vị Trí Bên Cạnh Em Chỉ Thuộc Về Tôi Và Con Gái Thôi
- Chương 35: 35: Vừa Nãy Bà Chỉ Nói Đùa Với Cháu Thôi Mà
- Chương 36: 36: Hạt Tiêu Không Muốn Làm Cô Nhi
- Chương 37: 37: Ngọn Lửa Hi Vọng Vừa Mới Đốt Lên Đã Bị Dập Tắt
- Chương 38: 38: Thế Giới Tối Tăm Này Vẫn Luôn Bao Vây Lấy Cô
- Chương 39: 39: Tin Tôi
- Chương 40: 40: Dập Đầu Xin Lỗi
- Chương 41: 41: Hình Mã Tấu Trên Điếu Thuốc
- Chương 42: 42: Theo Thì Sống Chống Lại Thì Chết!
- Chương 43: 43: Khai Trương
- Chương 44: 44: Bại Lộ
- Chương 45: 45: Một Đồng Cũng Không Thể Thiếu
- Chương 46: 46: Tranh Công
- Chương 47: 47: Như Chui Từ Trong Cống Ra
- Chương 48: 48: Đi Đế Vương Cung
- Chương 49: 49: Gặp Lại Bạn Học Cũ
- Chương 50: 50: Ông Chủ Đế Vương Cung Tới
- Chương 51: 51: Nhân Vật Lớn
- Chương 52: 52: Sính Lễ
- Chương 53: 53: Sỉ Nhục Thiên Đao
- Chương 54: 54: Động Chạm Đến Hộ Long Trang
- Chương 55: 55: Vòng Cổ Chí Tôn
- Chương 56: 56: Hàng Giả Hàng Thật
- Chương 57: 57: Kế Hoạch
- Chương 58: 58: Không Được Vào
- Chương 59: 59: Gọi Viện Trưởng Ra Đây
- Chương 60: 60: Tuyên Bố
- Chương 61: 61: Thay Đổi Nguyên Tắc
- Chương 62: 62: Nhất Định Phải Đổi Quy Tắc
- Chương 63: 63: Cuộc Sống Vốn Dĩ Đã Ngắn
- Chương 64: 64: Tính Sổ
- Chương 65: 65: Ông Trời Của Thành Phố Này
- Chương 66: 66: Quỳ Xuống
- Chương 67: 67: Miệng Chó Không Mọc Được Ngà Voi
- Chương 68: 68: Xin Lỗi
- Chương 69: 69: Một Tay Che Trời
- Chương 70: 70: Phong Sát
- Chương 71: 71: Nghi Ngờ
- Chương 72: 72: Cầu Cứu Hạ Cơ Uyển
- Chương 73: 73: Các Người Xứng Để Tôi Tặng Quà Sao
- Chương 74: 74: Vòng Cổ Chí Tôn Giả
- Chương 75: 75: Làm Giả Vòng Cổ Chí Tôn
- Chương 76: 76: Lựa Chọn Nơi An Táng
- Chương 77: 77: Bọn Họ Quỳ Vì Ai
- Chương 78: 78: Vòng Cổ Chí Tôn Trong Tay Ngài Ấy Là Thật
- Chương 79: 79: Anh Thật To Gan!
- Chương 80: 80: Xử Lý Trần Hạo Hiên
- Chương 81: 81: Thái Cực Hoàng Bào
- Chương 82: 82: Át Chủ Bài Sói Đói
- Chương 83: 83: Không Thể Tha
- Chương 84: 84: Nhà Họ Tề Diệt Vong
- Chương 85: 85: Chấn Động
- Chương 86: 86: Thư Mời
- Chương 87: 87: Đầu Độc Giết Chết Người Khác
- Chương 88: 88: Cô Không Có Tư Cách Đó Đâu!
- Chương 89: 89: Bắt Tên Khốn Này Lại Cho Tôi
- Chương 90: 90: Cô Cảm Thấy Có Khả Năng Không
- Chương 91: 91: Ngỡ Như Hoa Đà Sống Lại
- Chương 92: 92: Như Gặp Được Kỳ Tích
- Chương 93: 93: Quả Báo Tìm Đến Nhà
- Chương 94: 94: Sự Thật Được Vạch Trần
- Chương 95: 95: Anh Ta Biết Y Thuật Hả
- Chương 96: 96: Thư Thách Đấu
- Chương 97: 97: Chấp Nhận Thách Đấu
- Chương 98: 98: Thiên Huyền Châm Pháp
- Chương 99: 99: Tôi Là Tổ Tông Của Các Ông
- Chương 100: 100: Hồi Quang Phản Chiếu
- Chương 101: 101: Y Thuật Có Thể Cứu Người Thì Nó Cũng Có Thể Giết Người Được
- Chương 102: 102: Hôm Nay Chỉ Là Mới Bắt Đầu Thôi
- Chương 103: 103: Đón Em Vợ
- Chương 104: 104: Thành Phố Không Ngủ
- Chương 105: 105: Người Anh Rể Tội Phạm
- Chương 106: 106: Gậy Ông Đập Lưng Ông
- Chương 107: 107: Đi Đời Nhà Ma
- Chương 108: 108: Có Mắt Như Mù
- Chương 109: 109: Thứ Quan Trọng Nhất Của Một Bác Sĩ Là Gì
- Chương 110: 110: Tôi Sẽ Tàn Sát Tất Cả Tây Y Trong Một Đêm
- Chương 111: 111: Thần Y Số Một Thế Giới
- Chương 112: 112: Rốt Cuộc Anh Ta Là Người Thế Nào
- Chương 113: 113: Tục Mệnh Phương
- Chương 114: 114: Thái Cực Hoàng Bào Tự Mình Tới
- Chương 115: 115: “một Tuần Sau Thì Cô Ta Sẽ Có Thể Đi Ra Ngoài”
- Chương 116: 116: Lựa Chọn Đi Theo Chính Nghĩa
- Chương 117: 117: Cô Ta Có Người Ở Trong Đó
- Chương 118: 118: Đợi Xem Kịch Vui
- Chương 119: Chương 119
- Chương 120: 120: Độc Hơn Cả Rắn Rết
- Chương 121: 121: Tôi Viết Thì Tôi Viết
- Chương 122: 122: Cút Ra Khỏi Thành Phố Ninh Hạ
- Chương 123: Chương 123
- Chương 124: 124: Nữ Vương Chân Chính
- Chương 125: 125: Chị Chồng Ra Mặt
- Chương 126: Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 128: 128: Điều Tra
- Chương 129: Chương 129
- Chương 130: 130: Cái Gì Mới Gọi Là Nhân Từ
- Chương 131: 131: Phẫn Nộ
- Chương 132: Chương 132
- Chương 133: Chương 133
- Chương 134: 134: Chuẩn Bị
- Chương 135: 135: Vụt Vụt Vụt
- Chương 136: 136: Đến Cửa
- Chương 137: 137: Rạch Mặt
- Chương 138: 138: Không Một Ai Đến
- Chương 139: 139: Phải Thay Đổi Rồi
- Chương 140: 140: Mãnh Long Điện
- Chương 141: 141: “huyết Tẩy Thiên Đao”
- Chương 142: 142: Bắt Cóc
- Chương 143: 143: Hành Hạ
- Chương 144: 144: Là Ngô Lan Hương Gọi Đến
- Chương 145: 145: Tức Giận
- Chương 146: 146: Nơi Này Là Mồ Chôn Của Thiên Đao
- Chương 147: 147: Không Đi Được
- Chương 148: 148: Ông Xã Chạy Mau
- Chương 149: 149: Mãnh Long Điện Bên Ngoài Vực Núi
- Chương 150: 150: Giết Nhuệ Khí Thiên Đao
- Chương 151: 151: Long Vương Ra Tay
- Chương 152: 152: Mãnh Long Điện Có Ưu Thế Về Quân Số
- Chương 153: 153: Thân Thủ Lợi Hại
- Chương 154: 154: Long Vương Thua Rồi
- Chương 155: 155: Nhuốm Mãu Mãnh Long Điện
- Chương 156: 156: Món Quà Lớn
- Chương 157: 157: Chuẩn Bị Đám Cưới
- Chương 158: 158: Đón Khách
- Chương 159: 159: Đến Xem Trò Cười Của Nhà Họ Hạ
- Chương 160: 160: Lý Do
- Chương 161: 161: Thế Này Quá Là Xa Hoa Rồi
- Chương 162: 162: Phương Hy Văn Quá Là Hạnh Phúc Rồi
- Chương 163: 163: Nếu Như Tôi Không Cút Thì Sao
- Chương 164: 164: Bà Nội Bà Xem Kìa
- Chương 165: 165: Ông Có Biết Tôi Là Ai Không
- Chương 166: 166: Tao Không Quan Tâm Mày Là Ai
- Chương 167: 167: Chuyện Gì Vậy
- Chương 168: 168: Đó Là Ông Nội Đấy
- Chương 169: 169: Đây Là Tình Hình Gì Vậy
- Chương 170: 170: Ai
- Chương 171: 171: Cũng Chỉ Như Vậy Thôi
- Chương 172: 172: San Bằng Nơi Này Chỉ Cần Mười Phút
- Chương 173: 173: Vẫn Thua Sao
- Chương 174: 174: Bố Sao Có Thể Như Vậy Chứ
- Chương 175: 175: Quá Tráng Lệ
- Chương 176: 176: Phải Chết Tôi Nhận
- Chương 177: 177: Hạ Chỉnh Là Ai
- Chương 178: 178: Nam Nữ Thụ Thụ Bất Thân
- Chương 179: 179: “tất Nhiên Phải Cởi Ra”
- Chương 180: 180: “con Muốn Bố”
- Chương 181: 181: Hạt Tiêu Rất Vui Tay Chân Múa May
- Chương 182: 182: “được”
- Chương 183: 183: “chém Gió”
- Chương 184: 184: “cháu Nói Cậu Ta”
- Chương 185: 185: Nhặt Cây Cỏ Trong Thùng Rác Lên
- Chương 186: 186: “ngửi Đi”
- Chương 187: 187: Lưu Thành Phong Bị Sốc
- Chương 188: 188: Điều Động Người
- Chương 189: 189: Anh Là Ai
- Chương 190: 190: Trần Hạo Hiên Cười Lạnh
- Chương 191: 191: Sao Lại Thế Này
- Chương 192: 192: Ai Vậy
- Chương 193: 193: Hạt Tiêu Muốn Về Nhà
- Chương 194: 194: Đồ Cặn Bã
- Chương 195: 195: Phịch Một Tiếng
- Chương 196: 196: Cô Ta Sợ
- Chương 197: 197: Lạch Cạch
- Chương 198: 198: Nhà Họ Nghiêm Phải Chết
- Chương 199: 199: Vô Cùng Tức Giận
- Chương 200: 200: Mũi Tên Xuyên Mây Tây Giới
- Chương 201: 201: Vút Vút!
- Chương 202: 202: Tự Đi Tìm Đường Chết
- Chương 203: 203: Xoạch
- Chương 204: 204: Bố Ơi Mẹ Ngã Rồi!
- Chương 205: 205: Mẹ Ơi Mẹ Ơi
- Chương 206: 206: Có Người Đến Rồi
- Chương 207: 207: Rốt Cuộc Anh Là Ai
- Chương 208: 208: Không Đúng!
- Chương 209: 209: “chuyện Này”
- Chương 210: 210: “nhan Viễn Lương Đâu Rồi”
- Chương 211: 211: “cũng Không Lợi Hại Gì Mấy”
- Chương 212: 212: “là Ai”
- Chương 213: 213: Anh Sẽ Từ Bỏ Ý Đồ Của Mình Sao
- Chương 214: 214: Cô Chủ Động Ôm
- Chương 215: 215: “em Vừa Gọi Anh Là Gì”
- Chương 216: 216: Anh Họ Của Em Dậy Chưa
- Chương 217: 217: Anh Bận Như Vậy Sao
- Chương 218: 218: Sốc Sốc Thật Sự Rất Sốc
- Chương 219: 219: “cậu Chủ Vô Địch!”
- Chương 220: 220: “vậy Nên”
- Chương 221: 221: Trần Hạo Hiên!
- Chương 222: 222: Anh Ta Không Tặng Thì Tôi Tặng
- Chương 223: 223: Đúng Là Ỷ Thế Lực Đông Hơn Mà!
- Chương 224: 224: Ông Nghiêm Túc Sao
- Chương 225: 225: Vậy Thì Giết Anh Trước
- Chương 226: 226: Đao Vương Sẽ Phải Chết!
- Chương 227: 227: “trần Gia Tha Mạng!”
- Chương 228: 228: Vì Sao Cô Bé Lại Không Nói Ra Cơ Chứ
- Chương 229: 229: “cái Gì!”
- Chương 230: 230: Mục Tiêu Của Anh Là Tây Giới!
- Chương 231: 231: “phải Không Vậy”
- Chương 232: 232: Hai Cái Tát!
- Chương 233: 233: Nhà Họ Diệp Là Kẻ Thù Của Anh
- Chương 234: 234: Hạt Tiêu Sao
- Chương 235: 235: Ông Cụ Nhan Bớt Giận!
- Chương 236: 236: Tất Cả Mọi Người Cùng Đồng Ý
- Chương 237: 237: Ma Nữ Lãnh Vô Tình!
- Chương 238: 238: Vào Đi
- Chương 239: 239: Ông Uy Hiếp Tôi Sao
- Chương 240: 240: Nhan Cửu Đỉnh
- Chương 241: 241: Con Gái Của Tôi
- Chương 242: 242: Tứ Đỉnh Hội Đàm Sao
- Chương 243: 243: Xẹt Một Tiếng
- Chương 244: 244: Ông…
- Chương 245: 245: Hít
- Chương 246: 246: Chính Là Kết Quả Như Vậy
- Chương 247: 247: Vẫn Không Trả Lời
- Chương 248: 248: Nhà Họ Tần
Thần Ý Sát Thủ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn