Sáng hôm sau, Phương Hy Văn nhận được điện thoại của Lưu Phương Lan.
Bên kia điện thoại, Lưu Phương Lan nói với giọng ra lệnh: “Phương Hy Văn, bà nội mày nói bây giờ dù sao mày cũng là chủ của cửa hàng Bách Thảo, hi vọng mày có thể tham gia dự án đầu Bệnh viện Ninh Hạ.
Thời gian cấp bách, mày nhanh chóng đi đi, nhỡ đầu có thể trúng thầu, sau này cửa hàng Bách Thảo sẽ bay lên cành cao biến thành Phượng Hoàng.”
Phương Hy Văn rõ ràng cảm nhận được, đây chính là đang làm khó mình.
Năm năm nay, mỗi năm Bệnh viện Ninh Hạ đều sẽ tiến hành một dự án đấu thầu.
Nhưng người trong ngành đều biết rõ, đây là treo đầu dê bán thịt chó.
Chỉ là một hình thức mà thôi.
Năm năm nay, người trúng thầu luôn chỉ có một người.
Bây giờ để mình đi, không phải cố ý làm khó thì là gì chứ?
“Mẹ, bắt buộc phải đi sao?”
“Tất nhiên, bà nội mày nói chuyện này rất quan trọng với nhà họ Phương.
Nếu như mày không làm được, có thể đi tìm Tề Phong Lâm giúp đỡ.
Tề Phong Lâm bây giờ giúp mày lấy được dự án này, không phải chỉ cần nói một câu thôi sao?”
“Con đi xem thử trước đã.”
Vẻ mặt Phương Hy Văn đau khổ, nhưng không muốn có bất kỳ liên quan gì đến Tề Phong Lâm.
Cúp điện thoại, Trần Hạo Hiên thấy Phương Hy Văn rất hoảng loạn.
“Sao vậy?”
Phương Hy Văn vội vàng nói: “Mẹ nói Bệnh viện Đông y Ninh Hạ có một số dự án hợp tác đang tìm người đầu tư, thời gian cấp bách, bảo tôi nhanh chóng đi một chuyến.
Nhỡ đâu, nếu như cửa hàng Bách Thảo của tôi có thể trúng thầu một bệnh viện trong đó, sau này sự nghiệp nhất định sẽ tăng lên không ít.”
Bệnh viện Ninh Hạ đã thối nát nhiều năm rồi.
Năm năm nay, Bệnh viện Ninh Hạ luôn bị người khác độc quyền, mà chủ độc quyền phía sau, chính là nhà họ Hạ. TruyenLau
Nhưng Hạ Cơ Uyển rất thông minh, cô ta sẽ không đích thân ra mặt, mà luôn tìm một người khác giúp cô ta bắc cầu.
Như vậy, không ai biết tập đoàn Vạn Nam có hợp tác với Bệnh viện Ninh Hạ.
“Thành phố Ninh Hạ có tổng cộng bao nhiều Bệnh viện?”
Phương Hy Văn thấy kỳ lạ, sao Trần Hạo Hiên lại quan tâm đến chuyện này.
“Tổng cộng, chắc mà có ba mươi hai bệnh viện.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Vậy thì lấy hết hợp tác của ba mươi hai bệnh viện này đi.”
Phương Hy Văn ngẩn ra nói: “Anh nghĩ quá hay rồi.
Có thể lấy được một hợp tác cũng là vinh hạnh của tôi rồi.
Ba mươi hai cái, tôi nghĩ cũng không dám nghĩ.”
Trần Hạo Hiên cười nhạt.
“Không phải vấn đề là em có nghĩ đến không, mà là bọn họ không thể không đưa.” TruyenLau.com
Hai người nói xong, xe đã dừng lại.
Ở ngay ngoài cổng Bệnh viện Đông y số một thành phố Ninh Hạ là biển người.
Nhiều chuyên gia đông y, chuyên gia đầu tư, các cao thủ Tây y và các phóng viên truyền thông, diễn đàn chuyên nghiệp, tất cả đều tập trung lại, cao thủ nhiều như mây.
Cửa xe vừa mở ra Phương Hy Văn còn chưa xuống xe, đã có một cánh tay đập vào cửa xe.
Cánh tay tinh tế, nhưng lại có lực.
Phương Hy Văn ngẩng đầu nhìn, trước mặt là một người phụ nữ mày như tạc tượng, dáng vẻ vô cùng cay nghiệt.
Chỉ nhìn một cái, toàn thân Phương Hy Văn đã run rẩy.
“Phùng Ngọc San, là cô.”
“Trần Hạo Hiên, là Phùng Ngọc San.”
Sở dĩ Phương Hy Văn gọi Trần Hạo Hiên, là bởi vì Trần Hạo Hiên cũng biết Phùng Ngọc San.
Năm năm trước, trên hôn lễ của Trần Hạo Hiên và Hạ Cơ Uyển tổng cộng có năm phù dâu, năm phù rể.
Trong đám phù dâu, lần lượt là Phương Hy Văn, Phùng Ngọc San, Khâu Lưu Ly, Đào Nhược Lan, Lý Ánh Phượng.
Cô dám bảo đảm, khi mình và Trần Hạo Hiên phát sinh quan hệ bốn người bọn họ, ở bên cạnh nhìn.
Bọn họ không chỉ không giúp mình, còn xem trò cười.
Bây giờ, Phùng Ngọc San vậy mà lại xuất hiện.
Trần Hạo Hiên cũng thấy Phùng Ngọc San, chẳng qua, Phùng Ngọc San bây giờ không thể lọt vào mắt anh.
Chim ưng trên trời, không nhìn thấy kiến.
Nhưng Phùng Ngọc San rõ ràng đến gây sự, thậm chí có lẽ cô ta biết rõ Phương Hy Văn nhất định sẽ đến.
Cô ta chặn ở cửa xe, cố ý lớn giọng nói: “Phương Hy Văn, cô và tên tội phạm c**ng b** này đến rồi sao?”
“Những người làm Đông y như chúng ta cơ bản đều là làm theo đơn thuốc của tổ tiên.”
“Y thuật của mọi người đều là kẻ tám lạng người nửa cân, làm nghề này y thuật không cao cũng được, nhưng lòng người không thể không chính trực.
Bây giờ cô mang một tội phạm c**ng b** đến đây là có ý gì?”
Mùi thuốc súng rất nồng.
Tim Phương Hy Văn đập nhanh.
Những người nổi tiếng ở thành phố này ai mà không biết mình, ai mà không biết chuyện của mình.
Nhưng cuối cùng, ánh mắt của cô vẫn vô cùng kiên định.
Càng như vậy, cô càng không thể rút lui.
Phương Hy Văn cắn răng nói: “Phùng Ngọc San, cô rửa miệng sạch sẽ chút đi.
Anh ấy có phải là tội phạm c**ng b** hay không, liên quan gì đến cô.”
Phùng Ngọc San cười điên dại, vỗ đùi nói: “Sao lại không liên quan chứ?”
“Phương Hy Văn, tối đó chính mắt tôi nhìn thấy cô quyến rũ Trần Hạo Hiên.
Cô ở trong căn phòng đó xoay eo hoàn toàn không giống dáng vẻ thanh thuần của cô.”
“Người khác không biết, nhưng tôi không thể để cô vào được.
Bây giờ Đông y đang càng ngày càng suy giảm, không thể để loại chuột qua đường như cô vào được.”
Mỗi một từ Phương Hy Văn nghe thấy, đều giống như một mũi kim vậy.
Quả nhiên… quả nhiên đêm đó, bọn họ ở ngoài cửa nghe mình gào thét.
Trần Hạo Hiên tẩu hỏa nhập ma mạo phạm mình, đều có nguyên nhân.
Nhóm người đứng bên ngoài nghe, mới là ma quỷ.
Phương Hy Văn nghiến chặt răng: “Phùng Ngọc San, ban đầu tư chọn là Đông y không phải người.
Hơn nữa, đây là Bệnh viện Đông y số một thành phố Ninh Hạ, không phải của cô, cô ít ở đây thả rắm đi.”
Nhưng Phùng Ngọc San lại cười nói: “Phương Hy Văn, cô hiểu nhầm rồi.”
Nói xong, cô ta lấy một lá thư mời ra mang theo mấy phần trào phúng nói: “Không có thư mời, cô đến cả lỗ chó cũng không thể chui vào.
Nhân tiện nói cho cô biết, một tháng sau, Hạ Cơ Uyển lại muốn kết hôn.
Mà hôm đó, tôi vẫn sẽ là phù dâu của Hạ Cơ Uyển.”
“Mà cô...!hôm đó không biết sẽ bị sỉ nhục thành dáng vẻ gì đâu.”
Nỗi đau trong đáy lòng Phương Hy Văn, lại sôi trào.
Ngay khi cô đang vô cùng tức giận, muốn quay người đi thì Trần Hạo Hiên lại xuống xe trước.
Anh châm một điếu thuốc, nói với Phùng Ngọc San: “Hôm nay và một tháng sau, Phương Hy Văn sẽ không thua bất kỳ người nào.”
Phùng Ngọc San cười nhạo nói: “Trần Hạo Hiên, anh cứ tiếp tục ra vẻ đi.
Tôi thấy có cộng tất cả tài sản của các người lại, chắc cũng không thể mua được một lá thư mời đâu.”
Trần Hạo Hiên thả ra một vòng khói, quay đầu nhìn Hồng Thanh Vũ.
“Tôi có cần thư mời không?”
“Không cần.”
“Bọn họ dám đòi thư mời của tôi sao?”
“Bọn họ càng không dám.”
- Chương 1: 1: Cô Bé Chính Là Con Gái Của Anh!
- Chương 2: 2: Tôi Giết Anh!
- Chương 3: 3: Hạt Tiêu Mẹ Tới Gặp Con Đây!
- Chương 4: 4: Gấp Ngàn Lần!
- Chương 5: 5: Thế Giới Này Cần Phải Chịu Cơn Thịnh Nộ Của Anh
- Chương 6: 6: Nhốt Vào Lồng Heo!
- Chương 7: 7: Đắc Tội Thái Cực Hoàng Bào Ắt Phải Chết!
- Chương 8: 8: Từ Hôm Nay Trở Đi Em Sẽ Là Nữ Hoàng!
- Chương 9: 9: Hắc Ảnh Đàm
- Chương 10: 10: Dưới Núi Rác Nước Chảy Không Lọt
- Chương 11: 11: Phong Hỏa Đài Rực Lửa
- Chương 12: 12: Vua Tức Giận Ai Dám Nhận
- Chương 13: 13: Thiên Đao Tụ Tập Đại Nạn Sắp Đến
- Chương 14: 14: Phong Hỏa Đài
- Chương 15: 15: Người Của Tôi Đã Tới
- Chương 16: 16: Vị Vua Chân Chính Của Thiên Đao
- Chương 17: 17: Nhà Họ Đổng Sụp Đổ
- Chương 18: 18: Người Đàn Ông Duy Nhất Bị Vợ Bỏ
- Chương 19: 19: Chuẩn Bị Trả Thù
- Chương 20: 20: Toàn Thành Phố Hoan Hô
- Chương 21: 21: Chuẩn Bị Một Cỗ Quan Tài Đỏ Thẫm
- Chương 22: 22: Chỉ Còn Lại Nỗi Tuyệt Vọng Sâu Thẳm
- Chương 23: 23: Sông Có Khúc Người Có Lúc
- Chương 24: 24: Ghi Âm Cuộc Gọi
- Chương 25: 25: Tuyệt Vọng
- Chương 26: 26: Tôi Sẽ Để Cô Biết Được Cái Gì Còn Đáng Sợ Hơn Địa Ngục
- Chương 27: 27: Hôn Ước Năm Năm Trước
- Chương 28: 28: Người Từ Bắc Giới Về
- Chương 29: 29: Ân Nhân
- Chương 30: 30: Mua Mười Tám Con Phố
- Chương 31: 31: Tôi Đã Biết Mọi Chuyện Do Ai Làm Rồi Chắc Chắn Không Phải Là Anh
- Chương 32: 32: Tôi Sẽ Cho Anh Thời Gian Một Tháng
- Chương 33: 33: Em Muốn Về Đó Thật À
- Chương 34: 34: Vị Trí Bên Cạnh Em Chỉ Thuộc Về Tôi Và Con Gái Thôi
- Chương 35: 35: Vừa Nãy Bà Chỉ Nói Đùa Với Cháu Thôi Mà
- Chương 36: 36: Hạt Tiêu Không Muốn Làm Cô Nhi
- Chương 37: 37: Ngọn Lửa Hi Vọng Vừa Mới Đốt Lên Đã Bị Dập Tắt
- Chương 38: 38: Thế Giới Tối Tăm Này Vẫn Luôn Bao Vây Lấy Cô
- Chương 39: 39: Tin Tôi
- Chương 40: 40: Dập Đầu Xin Lỗi
- Chương 41: 41: Hình Mã Tấu Trên Điếu Thuốc
- Chương 42: 42: Theo Thì Sống Chống Lại Thì Chết!
- Chương 43: 43: Khai Trương
- Chương 44: 44: Bại Lộ
- Chương 45: 45: Một Đồng Cũng Không Thể Thiếu
- Chương 46: 46: Tranh Công
- Chương 47: 47: Như Chui Từ Trong Cống Ra
- Chương 48: 48: Đi Đế Vương Cung
- Chương 49: 49: Gặp Lại Bạn Học Cũ
- Chương 50: 50: Ông Chủ Đế Vương Cung Tới
- Chương 51: 51: Nhân Vật Lớn
- Chương 52: 52: Sính Lễ
- Chương 53: 53: Sỉ Nhục Thiên Đao
- Chương 54: 54: Động Chạm Đến Hộ Long Trang
- Chương 55: 55: Vòng Cổ Chí Tôn
- Chương 56: 56: Hàng Giả Hàng Thật
- Chương 57: 57: Kế Hoạch
- Chương 58: 58: Không Được Vào
- Chương 59: 59: Gọi Viện Trưởng Ra Đây
- Chương 60: 60: Tuyên Bố
- Chương 61: 61: Thay Đổi Nguyên Tắc
- Chương 62: 62: Nhất Định Phải Đổi Quy Tắc
- Chương 63: 63: Cuộc Sống Vốn Dĩ Đã Ngắn
- Chương 64: 64: Tính Sổ
- Chương 65: 65: Ông Trời Của Thành Phố Này
- Chương 66: 66: Quỳ Xuống
- Chương 67: 67: Miệng Chó Không Mọc Được Ngà Voi
- Chương 68: 68: Xin Lỗi
- Chương 69: 69: Một Tay Che Trời
- Chương 70: 70: Phong Sát
- Chương 71: 71: Nghi Ngờ
- Chương 72: 72: Cầu Cứu Hạ Cơ Uyển
- Chương 73: 73: Các Người Xứng Để Tôi Tặng Quà Sao
- Chương 74: 74: Vòng Cổ Chí Tôn Giả
- Chương 75: 75: Làm Giả Vòng Cổ Chí Tôn
- Chương 76: 76: Lựa Chọn Nơi An Táng
- Chương 77: 77: Bọn Họ Quỳ Vì Ai
- Chương 78: 78: Vòng Cổ Chí Tôn Trong Tay Ngài Ấy Là Thật
- Chương 79: 79: Anh Thật To Gan!
- Chương 80: 80: Xử Lý Trần Hạo Hiên
- Chương 81: 81: Thái Cực Hoàng Bào
- Chương 82: 82: Át Chủ Bài Sói Đói
- Chương 83: 83: Không Thể Tha
- Chương 84: 84: Nhà Họ Tề Diệt Vong
- Chương 85: 85: Chấn Động
- Chương 86: 86: Thư Mời
- Chương 87: 87: Đầu Độc Giết Chết Người Khác
- Chương 88: 88: Cô Không Có Tư Cách Đó Đâu!
- Chương 89: 89: Bắt Tên Khốn Này Lại Cho Tôi
- Chương 90: 90: Cô Cảm Thấy Có Khả Năng Không
- Chương 91: 91: Ngỡ Như Hoa Đà Sống Lại
- Chương 92: 92: Như Gặp Được Kỳ Tích
- Chương 93: 93: Quả Báo Tìm Đến Nhà
- Chương 94: 94: Sự Thật Được Vạch Trần
- Chương 95: 95: Anh Ta Biết Y Thuật Hả
- Chương 96: 96: Thư Thách Đấu
- Chương 97: 97: Chấp Nhận Thách Đấu
- Chương 98: 98: Thiên Huyền Châm Pháp
- Chương 99: 99: Tôi Là Tổ Tông Của Các Ông
- Chương 100: 100: Hồi Quang Phản Chiếu
- Chương 101: 101: Y Thuật Có Thể Cứu Người Thì Nó Cũng Có Thể Giết Người Được
- Chương 102: 102: Hôm Nay Chỉ Là Mới Bắt Đầu Thôi
- Chương 103: 103: Đón Em Vợ
- Chương 104: 104: Thành Phố Không Ngủ
- Chương 105: 105: Người Anh Rể Tội Phạm
- Chương 106: 106: Gậy Ông Đập Lưng Ông
- Chương 107: 107: Đi Đời Nhà Ma
- Chương 108: 108: Có Mắt Như Mù
- Chương 109: 109: Thứ Quan Trọng Nhất Của Một Bác Sĩ Là Gì
- Chương 110: 110: Tôi Sẽ Tàn Sát Tất Cả Tây Y Trong Một Đêm
- Chương 111: 111: Thần Y Số Một Thế Giới
- Chương 112: 112: Rốt Cuộc Anh Ta Là Người Thế Nào
- Chương 113: 113: Tục Mệnh Phương
- Chương 114: 114: Thái Cực Hoàng Bào Tự Mình Tới
- Chương 115: 115: “một Tuần Sau Thì Cô Ta Sẽ Có Thể Đi Ra Ngoài”
- Chương 116: 116: Lựa Chọn Đi Theo Chính Nghĩa
- Chương 117: 117: Cô Ta Có Người Ở Trong Đó
- Chương 118: 118: Đợi Xem Kịch Vui
- Chương 119: Chương 119
- Chương 120: 120: Độc Hơn Cả Rắn Rết
- Chương 121: 121: Tôi Viết Thì Tôi Viết
- Chương 122: 122: Cút Ra Khỏi Thành Phố Ninh Hạ
- Chương 123: Chương 123
- Chương 124: 124: Nữ Vương Chân Chính
- Chương 125: 125: Chị Chồng Ra Mặt
- Chương 126: Chương 126
- Chương 127: Chương 127
- Chương 128: 128: Điều Tra
- Chương 129: Chương 129
- Chương 130: 130: Cái Gì Mới Gọi Là Nhân Từ
- Chương 131: 131: Phẫn Nộ
- Chương 132: Chương 132
- Chương 133: Chương 133
- Chương 134: 134: Chuẩn Bị
- Chương 135: 135: Vụt Vụt Vụt
- Chương 136: 136: Đến Cửa
- Chương 137: 137: Rạch Mặt
- Chương 138: 138: Không Một Ai Đến
- Chương 139: 139: Phải Thay Đổi Rồi
- Chương 140: 140: Mãnh Long Điện
- Chương 141: 141: “huyết Tẩy Thiên Đao”
- Chương 142: 142: Bắt Cóc
- Chương 143: 143: Hành Hạ
- Chương 144: 144: Là Ngô Lan Hương Gọi Đến
- Chương 145: 145: Tức Giận
- Chương 146: 146: Nơi Này Là Mồ Chôn Của Thiên Đao
- Chương 147: 147: Không Đi Được
- Chương 148: 148: Ông Xã Chạy Mau
- Chương 149: 149: Mãnh Long Điện Bên Ngoài Vực Núi
- Chương 150: 150: Giết Nhuệ Khí Thiên Đao
- Chương 151: 151: Long Vương Ra Tay
- Chương 152: 152: Mãnh Long Điện Có Ưu Thế Về Quân Số
- Chương 153: 153: Thân Thủ Lợi Hại
- Chương 154: 154: Long Vương Thua Rồi
- Chương 155: 155: Nhuốm Mãu Mãnh Long Điện
- Chương 156: 156: Món Quà Lớn
- Chương 157: 157: Chuẩn Bị Đám Cưới
- Chương 158: 158: Đón Khách
- Chương 159: 159: Đến Xem Trò Cười Của Nhà Họ Hạ
- Chương 160: 160: Lý Do
- Chương 161: 161: Thế Này Quá Là Xa Hoa Rồi
- Chương 162: 162: Phương Hy Văn Quá Là Hạnh Phúc Rồi
- Chương 163: 163: Nếu Như Tôi Không Cút Thì Sao
- Chương 164: 164: Bà Nội Bà Xem Kìa
- Chương 165: 165: Ông Có Biết Tôi Là Ai Không
- Chương 166: 166: Tao Không Quan Tâm Mày Là Ai
- Chương 167: 167: Chuyện Gì Vậy
- Chương 168: 168: Đó Là Ông Nội Đấy
- Chương 169: 169: Đây Là Tình Hình Gì Vậy
- Chương 170: 170: Ai
- Chương 171: 171: Cũng Chỉ Như Vậy Thôi
- Chương 172: 172: San Bằng Nơi Này Chỉ Cần Mười Phút
- Chương 173: 173: Vẫn Thua Sao
- Chương 174: 174: Bố Sao Có Thể Như Vậy Chứ
- Chương 175: 175: Quá Tráng Lệ
- Chương 176: 176: Phải Chết Tôi Nhận
- Chương 177: 177: Hạ Chỉnh Là Ai
- Chương 178: 178: Nam Nữ Thụ Thụ Bất Thân
- Chương 179: 179: “tất Nhiên Phải Cởi Ra”
- Chương 180: 180: “con Muốn Bố”
- Chương 181: 181: Hạt Tiêu Rất Vui Tay Chân Múa May
- Chương 182: 182: “được”
- Chương 183: 183: “chém Gió”
- Chương 184: 184: “cháu Nói Cậu Ta”
- Chương 185: 185: Nhặt Cây Cỏ Trong Thùng Rác Lên
- Chương 186: 186: “ngửi Đi”
- Chương 187: 187: Lưu Thành Phong Bị Sốc
- Chương 188: 188: Điều Động Người
- Chương 189: 189: Anh Là Ai
- Chương 190: 190: Trần Hạo Hiên Cười Lạnh
- Chương 191: 191: Sao Lại Thế Này
- Chương 192: 192: Ai Vậy
- Chương 193: 193: Hạt Tiêu Muốn Về Nhà
- Chương 194: 194: Đồ Cặn Bã
- Chương 195: 195: Phịch Một Tiếng
- Chương 196: 196: Cô Ta Sợ
- Chương 197: 197: Lạch Cạch
- Chương 198: 198: Nhà Họ Nghiêm Phải Chết
- Chương 199: 199: Vô Cùng Tức Giận
- Chương 200: 200: Mũi Tên Xuyên Mây Tây Giới
- Chương 201: 201: Vút Vút!
- Chương 202: 202: Tự Đi Tìm Đường Chết
- Chương 203: 203: Xoạch
- Chương 204: 204: Bố Ơi Mẹ Ngã Rồi!
- Chương 205: 205: Mẹ Ơi Mẹ Ơi
- Chương 206: 206: Có Người Đến Rồi
- Chương 207: 207: Rốt Cuộc Anh Là Ai
- Chương 208: 208: Không Đúng!
- Chương 209: 209: “chuyện Này”
- Chương 210: 210: “nhan Viễn Lương Đâu Rồi”
- Chương 211: 211: “cũng Không Lợi Hại Gì Mấy”
- Chương 212: 212: “là Ai”
- Chương 213: 213: Anh Sẽ Từ Bỏ Ý Đồ Của Mình Sao
- Chương 214: 214: Cô Chủ Động Ôm
- Chương 215: 215: “em Vừa Gọi Anh Là Gì”
- Chương 216: 216: Anh Họ Của Em Dậy Chưa
- Chương 217: 217: Anh Bận Như Vậy Sao
- Chương 218: 218: Sốc Sốc Thật Sự Rất Sốc
- Chương 219: 219: “cậu Chủ Vô Địch!”
- Chương 220: 220: “vậy Nên”
- Chương 221: 221: Trần Hạo Hiên!
- Chương 222: 222: Anh Ta Không Tặng Thì Tôi Tặng
- Chương 223: 223: Đúng Là Ỷ Thế Lực Đông Hơn Mà!
- Chương 224: 224: Ông Nghiêm Túc Sao
- Chương 225: 225: Vậy Thì Giết Anh Trước
- Chương 226: 226: Đao Vương Sẽ Phải Chết!
- Chương 227: 227: “trần Gia Tha Mạng!”
- Chương 228: 228: Vì Sao Cô Bé Lại Không Nói Ra Cơ Chứ
- Chương 229: 229: “cái Gì!”
- Chương 230: 230: Mục Tiêu Của Anh Là Tây Giới!
- Chương 231: 231: “phải Không Vậy”
- Chương 232: 232: Hai Cái Tát!
- Chương 233: 233: Nhà Họ Diệp Là Kẻ Thù Của Anh
- Chương 234: 234: Hạt Tiêu Sao
- Chương 235: 235: Ông Cụ Nhan Bớt Giận!
- Chương 236: 236: Tất Cả Mọi Người Cùng Đồng Ý
- Chương 237: 237: Ma Nữ Lãnh Vô Tình!
- Chương 238: 238: Vào Đi
- Chương 239: 239: Ông Uy Hiếp Tôi Sao
- Chương 240: 240: Nhan Cửu Đỉnh
- Chương 241: 241: Con Gái Của Tôi
- Chương 242: 242: Tứ Đỉnh Hội Đàm Sao
- Chương 243: 243: Xẹt Một Tiếng
- Chương 244: 244: Ông…
- Chương 245: 245: Hít
- Chương 246: 246: Chính Là Kết Quả Như Vậy
- Chương 247: 247: Vẫn Không Trả Lời
- Chương 248: 248: Nhà Họ Tần
Thần Ý Sát Thủ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.