Editor: minhngocvt20
Chỉ là khi Lục Vô Nghiên vừa nhìn thấy Phương Cẩn Chi, vẻ giận dữ trong mắt nhanh chóng biến mất. Hắn từ từ nở nụ cười, dịu dàng cẩn thận trùm mũ lên cho Phương Cẩn Chi, cẩn thận tránh làm rối tóc của nàng.
“Đi thôi, xe ngựa đã chuẩn bị tốt.” Hắn nói.
“Được.” Phương Cẩn Chi cong đôi mắt, kéo tay của hắn.
Bình Bình và An An bận rộn ở trong phòng bếp một ngày, mang lên một bàn món ngon, không có một đĩa nào không phải là tâm ý của hai tiểu cô nương. Hai người các nàng dường như đặc biệt coi trùng sinh nhật của Phương Cẩn Chi, có phần dốc lòng ăn mừng cho Phương Cẩn Chi.
Bởi vì hai người các nàng thân thể tương liên với nhau nên quần áo mặc trên người luôn là đặc chế, cũng chính bởi vì vậy, hai người các nàng luôn mặc hết sức đơn giản. Hôm nay cũng khó được ăn mặc tỉ mỉ một phen, trên người mặc bộ áo váy trắng hồng đan xen với nhau, phối với bộ trang sức đeo tay bằng phỉ thúy đỏ, trông cực kỳ đáng yêu.
Phương Cẩn Chi cẩn thận quan sát hai muội muội, mới giật mình nhận thấy hai muội muội thật sự đã là đại cô nương rồi. Cô nương gia mười ba tuổi sẽ phải bắt đầu nghị hôn, nhưng hai người các nàng……
“Tỷ tỷ ăn cái này trước đi.” Bình Bình đẩy một chén mì trường thọ tới trước mặt Phương Cẩn Chi.
An An cầm đũa đưa cho Phương Cẩn Chi, nói tiếp: “Ăn mỳ trường thọ tỷ tỷ sẽ sống lâu trăm tuổi!”
“Được!”
Phương Cẩn Chi cười to ăn mỳ trường thọ hai muội muội nấu cho mình, nàng ăn chén mỳ giống như ăn món ngon nhất thế gian này vậy.
Bình Bình vội vàng nói: “Tỷ tỷ đừng chỉ có ăn mỳ nha! Đầu tiên ăn mỳ ý nghĩa chính là tốt đẹp! Giữ lại bụng ăn món khác! Đây, tỷ tỷ nếm thử một chút món cá chiên, lúc làm cá, muội thiếu chút nữa cắt trúng tay đấy.”
An An cũng nói: “Còn có món súp sữa cá viên cũng ngon lắm! Muội vừa lén nếm thử một miếng, chắc chắn tỷ sẽ thích!”
“Được được được, chỉ cần làm tỷ tỷ của các muội đều thích…….” Phương Cẩn Chi cười cong mày, hai muội muội ở bên cạnh giúp đỡ đưa mỗi đĩa thức ăn đều ăn rất nhiều.
Lục Vô Nghiên yên lặng ngồi ở một bên, một mực yên lặng ngắm nhìn nàng. Nhìn Phương Cẩn Chi vui vẻ, khóe miệng của hắn cũng chứa vài phần ý cười.
Chỉ có điều thói quen không cùng người khác ăn chung của Lục Vô Nghiên vẫn không thay đổi, cho dù là muội muội của Phương Cẩn Chi, hắn cũng không hề ăn chung.
Phương Cẩn Chi biết thói quen này của hắn, cũng mặc kệ hắn. Lục Vô Nghiên ở lại Nhập Lâu một lát, liền đứng dậy đi ra Lâu xử lý một ít chuyện, trước khi đi căn dặn sẽ đến đón Phương Cẩn Chi trễ một chút. Website TruyenLau.com
Chờ Lục Vô Nghiên đi, Phương Cẩn Chi để đôi đũa trong tay xuống, nhìn Bình Bình và An An, hỏi: “Không phải là các muội có lời muốn nói với tỷ sao? Có phải hay không về chuyện tách ra các muội đã có quyết định?”
Bình Bình và An An liếc mắt nhìn nhau, mới gật đầu với Phương Cẩn Chi.
Trong lòng Phương Cẩn Chi chợt thoáng buộc chặt, không khỏi có chút khẩn trương nhìn hai muội muội.
“Bọn muội muốn thử một lần!” âm thanh giống hệt nhau của hai tiểu cô nương cùng lúc nói ra, giọng nói chứa đựng nồng đậm kiên định.
Phương Cẩn Chi siết chặt khăn trong tay, hỏi: “Nhưng các muội đã nghĩ kỹ chưa? Các muội cũng biết rõ kết quả của Cố Hi và Cố Vọng. Thực sự tỷ tỷ không muốn ai trong hai muội gặp bất cứ chuyện gì….” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Nhưng mà tỷ tỷ, bọn muội không muốn cứ mãi sống cuộc sống lẫn trốn……”
Trong lòng Phương Cẩn Chi đau xót, nàng cũng hiểu cho dù mang hai muội muội đi hải đảo hay là hoa trang, đều vĩnh viễn ẩn hai nàng trong bóng tối, không tiếp xúc với ai.
Hai muội muội đã khuyết thiếu quá nhiều cuộc sống người bình thường nên có, những thứ kia bị người bình thường coi thường thậm chí chán ghét cuộc sống.
Phương Cẩn Chi nhìn hai muội muội, bỗng nhiên nhớ lại một chuyện. Nếu như hai nàng không tách nhau ra, như vậy đời này hai nàng cũng không thể mai mối được…..
Website TruyenLau.com
Hai người các nàng đã thiếu thốn quá nhiều rồi.
Nhưng vừa nghĩ tới cái chết của Cố Vọng, đau đớn của Cố Hi, trong lòng Phương Cẩn Chi lại càng thương. Nàng thật sự lo lắng hai muội muội sẽ gặp chuyện không may, nàng không bỏ được bất kỳ ai trong hai muội muội.
Lúc trước Phương Cẩn Chi âm thầm thăm dò Lưu Minh Thứ, hiểu rõ muốn bảo toàn sống sót của hai muội muội là một chuyện hết sức khó khăn, là cần vận may…..
Trong khoảng thời gian ngắn lòng của Phương Cẩn Chi tràn đầy giãy dụa.
Thấy Phương Cẩn Chi như thế, Bình Bình và An An luống cuống. Hai tiểu cô nương vội vàng nói: “Hôm nay chính là sinh nhật của tỷ tỷ, chúng ta không nói việc này nữa!”
“Đúng, tạm thời không nói chuyện này, tỷ tỷ nếm thử món cháo táo dẻo…”
Phương Cẩn Chi thu lại khổ sở trong lòng, miễn cưỡng cười, nhìn hai muội muội, nói: “Lúc trước tỷ đã nói rồi, chuyện này tự hai muội quyết định, tỷ tỷ sẽ không can thiệp vào sự lựa chọn của hai muội, nhất định phải hiểu rõ chuyện này mạo hiểm.”
Bình Bình và An An không khỏi cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Lưu tiên sinh đã nói qua với bọn muội…..”
Phương Cẩn Chi bừng tỉnh.
Lưu Minh Thứ kia cũng sẽ không lừa gạt Bình Bình và An An, có lẽ đã nói đến kết quả xấu nhất với Bình Bình và An An.
Phương Cẩn Chi liền thở dài một cái, nàng cười nói: “Được, tỷ tỷ biết lựa chọn của hai muội. Bình Bình và An An của chúng ta nhất định sẽ thành công!”
Bình Bình và An An chợt muốn nói lại thôi.
“Thế nào?” Phương Cẩn Chi có chút kinh ngạc nhìn hai nàng.
Bình Bình nhỏ giọng nói: “Bình Bình không tốt lắm nghe………”
An An cũng nhỏ giọng nói: “Bọn muội cũng đã trưởng thành……….”
Phương Cẩn Chi ngây ngẩn cả người, nhất thời không hiểu rõ ý tứ trong lời nói của hai muội muội.
Bình Bình ngẩng đầu lên nhìn Phương Cẩn Chi, hỏi: “Tỷ tỷ, tỷ có phải hay không quên tên của bọn muội…….”
An An cũng nói: “Muội cảm thấy Cẩn An dễ nghe hơn An An……”
Bình Bình nhìn An An một cái, lầm bầm: “Ngươi tự biết đủ đi nha, dù sao An An vẫn dễ nghe hơn Bình Bình………”
“Được được được, là tỷ tỷ gọi sai. Sau này đổi trở lại, Cẩn Bình! Cẩn An!” Phương Cẩn Chi cười gắp cho hai muội muội mỗi người một khối điểm tâm tơ vàng.
Phương Cẩn Chi lần nữa quan sát y phục hôm nay hai muội muội mặc, lại đến việc hai nàng không hài lòng với tên của mình, lại đột nhiên quyết định muốn tách ra……..
Phương Cẩn Chi dường như hiểu chút gì……
Nàng không khỏi cười khẽ một tiếng, hai muội muội thật là đã trưởng thành, xem ra là có ý định khác…….
Phương Cẩn Chi lại không khỏi lo lắng, hai muội muội này của nàng từ nhỏ đã được nàng che chở, tâm tư không phải đơn thuần bình thường. Phương Cẩn Chi không thể không lo lắng hai người các nàng……
Phương Cẩn Chi đang lo lắng cho hai muội muội, Nhập Chiết vội vã lên lầu, bẩm báo Diệp Tiêu đã tới, đến tìm Phương Cẩn Chi.
Diệp Tiêu đã sớm gặp qua Bình Bình và An An, Phương Cẩn Chi cũng không muốn đơn độc gặp Diệp Tiêu, để cho Nhập Chiết trực tiếp mời người đi lên.
Đầu tiên là Diệp Tiêu chúc mừng sinh nhật của Phương Cẩn Chi, mới ấp a ấp úng nói rõ mục đích đến đây.
------Tĩnh Ức sư thái bị bệnh.
“Trong khoảng thời gian này bà ấy bệnh càng nặng, thường xuyên nóng sốt nói mê sảng, luôn lẩm bẩm tên của ngươi. Dù nói thế nào bà ấy cũng là mẹ đẻ của ngươi, ngươi cũng sẽ không nhẫn tâm nhìn bà ấy cứ như vậy đang sống mà bệnh chết đi sao? Huống chi, chuyện năm đó là bà ấy bị hại, ngươi cũng không nên trách bà ấy nữa. Vả lại nói, ngoài thân phận là mẹ đẻ của ngươi, từ nhỏ ngươi với bà ấy đã quen biết, bà ấy đối với ngươi cũng rất tốt. Cho nên dù nói thế nào, ngươi cũng nên đi xem bà ấy một chút.”
Diệp Tiêu nói liên miên khuyên giải, Phương Cẩn Chi vẫn mỉm cười nghe. Chờ Diệp Tiêu nói xong, Phương Cẩn Chi mới mở miệng: “Ta không đi.”
Diệp Tiêu thở dài, “Ngươi vẫn còn trách nàng…….”
Phương Cẩn Chi từng chút từng chút thu lại nụ cười, hỏi ngược lại: “Diệp tiên sinh, ngài nói bà vô tội. Như vậy xin hỏi ta cũng không vô tội sao? Chuyện tình của thế hệ trước có quan hệ gì với ta không? Hay là ta có quyền lựa chọn cha mẹ cho mình?”
Diệp Tiêu bị Phương Cẩn Chi hỏi á khẩu không trả lời được, hắn trầm mặc một lúc lâu, mới nói: “Ta càng không có ý trách móc ngươi. Chẳng qua là ta cảm thấy ngươi và bà ấy giống nhau cũng rất vô tội, nhưng các ngươi dù sao cũng là mẹ con, cần phải quý trọng mới tốt……”
Phương Cẩn Chi hạ mắt, che giấu một chút khó chịu trong mắt, mới lần nữa giương mắt nhìn Diệp Tiêu nói: “Diệp tiên sinh, nếu như ta đoán không sai, là ngài tự mình có ý tốt tới tìm ta, hoặc là Tĩnh Tư sư thái nhờ ngài tới tìm ta, cũng không phải là ý tứ của bà ấy.”
“Làm sao ngươi biết?” Diệp Tiêu có chút kinh ngạc hỏi ngược lại.
Phương Cẩn Chi cười khổ: “Bởi vì ta là vết nhơ của bà ấy, là nỗi thống khổ của bà ấy. Sở dĩ bà ấy nhớ đến tên của ta là do bà ấy sám hối vì đã tự tay b*p ch*t nữ nhi của mình, là bị lương tâm của mình lên án, là bà ấy muốn lấy được tha thứ. Mà không phải là sự yêu mến, nhớ nhung của mẫu thân đối với nữ nhi của mình.
“Mặt khác,” Trong mắt Phương Cẩn Chi càng phát ra trầm tĩnh, “Với ta mà nói, ta cũng không cần người mẹ này.”
Trong đầu Diệp Tiêu không khỏi hiện lên sắc mặt tái nhợt của Tĩnh Ức sư thái, hắn còn muốn khuyên: “Thân thể da thịt là của cha mẹ, dù sao bà ấy cũng là mẹ đẻ của ngươi……….”
“Đúng, là máu mủ ràng buộc không cắt được. Bà ấy sinh ta ra, thân phận mẹ đẻ này không thể xóa sạch. Nhưng là vậy thì thế nào đây?” Phương Cẩn Chi càng thêm kiên định, “Ơn nuôi lớn hơn ơn sinh, tình nghĩa lớn hơn ơn sinh. Mẫu thân của ta là cố Lục Chỉ Dung, là Vinh Quốc Công phủ Đại phu nhân, mẫu thân của phu quân ta là Trưởng Công chúa. Các nàng bất cứ người nào so với bà ấy cũng đáng giá để ta gọi một tiếng ‘Mẫu thân’.”
Diệp Tiêu thở dài, “Là ta l* m*ng. Xin lỗi, ta không quấy rầy tỷ muội các ngươi tụ họp, cáo từ.”
Diệp Tiêu đứng dậy, hắn xoay người liền nhìn thấy Lục Vô Nghiên đứng ở cửa, cũng không biết đã đứng bao lâu.
- Chương 1: 1: Tìm nơi nương tựa (1)
- Chương 1-1: Tìm nơi nương tựa (1)
- Chương 1-2: Tìm nơi nương tựa (2)
- Chương 2: Hoang đường
- Chương 2: Tìm nơi nương tựa (2)
- Chương 3: Bí mật
- Chương 3: Hoang đường
- Chương 4: Đặc biệt
- Chương 4:
- Chương 5: Gia yến
- Chương 5: Đặc biệt
- Chương 6: Há miệng
- Chương 6:
- Chương 7: Châu chấu
- Chương 7: Há miệng
- Chương 8: Sâu
- Chương 8: Châu chấu
- Chương 9: Tình hình thực tế
- Chương 9:
- Chương 10: Say rượu
- Chương 10: Tình hình thực tế
- Chương 11: Hạt đậu
- Chương 11: Say rượu
- Chương 12: Nói dối
- Chương 12: Hạt đậu
- Chương 13: Vòng tay
- Chương 13:
- Chương 14: Áy náy
- Chương 14:
- Chương 15: Bàn du dây
- Chương 15:
- Chương 16: Lễ vật
- Chương 16: Bàn du dây
- Chương 17: Ngoéo tay
- Chương 17:
- Chương 18: Cùng ăn
- Chương 18:
- Chương 19: Con tin
- Chương 19:
- Chương 20: Chân chó
- Chương 20:
- Chương 21: Dọn nhà
- Chương 21:
- Chương 22: Câu cá
- Chương 22:
- Chương 23: Khốn đốn (1)
- Chương 23:
- Chương 23-2: Khốn đốn (2)
- Chương 24: Thề
- Chương 24: Khốn đốn (1)
- Chương 25: Học thuộc lòng
- Chương 25: Khốn đốn (2)
- Chương 26: Giầy
- Chương 26:
- Chương 27: Lòng trung thành
- Chương 27: Học thuộc lòng
- Chương 28: Tâm ý
- Chương 28:
- Chương 29: Hứa
- Chương 29: Lòng trung thành
- Chương 30: Hòa ly
- Chương 30:
- Chương 31: Bị thương
- Chương 31:
- Chương 32: Khúc mắc
- Chương 32:
- Chương 33: Lừa gạt
- Chương 33: Bị thương
- Chương 34: Tên lường gạt
- Chương 34: Khúc mắc
- Chương 35: Nước miếng
- Chương 35: Lừa gạt
- Chương 36: Mai phục
- Chương 36: Tên lường gạt
- Chương 37: Cố chấp
- Chương 37: Nước miếng
- Chương 38: Cùng ngủ
- Chương 38:
- Chương 39: Thay dược
- Chương 39: Cố chấp
- Chương 40: Hồi cung
- Chương 40: Cùng ngủ
- Chương 41: Muội muội
- Chương 41: Thay dược
- Chương 42: Tranh luận
- Chương 42:
- Chương 43: Tay trái
- Chương 43: Muội muội
- Chương 44: Không đau
- Chương 44: Tranh luận
- Chương 45: Cắt đi
- Chương 45:
- Chương 46: Lớn một nửa
- Chương 46: Không đau
- Chương 47: Nỉ non
- Chương 47:
- Chương 48: Tính toán sổ sách
- Chương 48: Lớn một nửa
- Chương 49: Khuyết điểm
- Chương 49:
- Chương 50: Nguyền rủa
- Chương 50: Tính toán sổ sách
- Chương 51: Đoạt lại
- Chương 51: Khuyết điểm
- Chương 52: Hồi phủ
- Chương 52: Nguyền rủa
- Chương 53: Gặp lại
- Chương 53: Đoạt lại
- Chương 54: Mê hoặc
- Chương 54: Hồi phủ
- Chương 55: Tiếc nuối
- Chương 55: Gặp lại
- Chương 56: Thân mật
- Chương 56:
- Chương 57: Uất ức
- Chương 57: Tiếc nuối
- Chương 58: Vũ nhục
- Chương 58: Thân mật
- Chương 59: Biết yêu
- Chương 59:
- Chương 60: Không thể
- Chương 60:
- Chương 61: Vô lại
- Chương 61: Biết yêu
- Chương 62: Vượt quá khuôn phép
- Chương 62: Không thể
- Chương 63: Thúc
- Chương 63:
- Chương 64: Bày mưu tính kế
- Chương 64: Vượt quá khuôn phép
- Chương 65: Nhảy cửa sổ
- Chương 65:
- Chương 66: Cái bao nhỏ
- Chương 66: Bày mưu tính kế
- Chương 67: Thánh chỉ
- Chương 67: Nhảy cửa sổ
- Chương 68: Diệp Tiêu
- Chương 68: Cái bao nhỏ
- Chương 69: Yểu điệu
- Chương 69: Thánh chỉ
- Chương 70: Hôn
- Chương 70: Diệp Tiêu
- Chương 71: Tắm
- Chương 71: Yểu điệu
- Chương 72: Trêu chọc
- Chương 72:
- Chương 73: Cung yến
- Chương 73:
- Chương 74: Mất hồn
- Chương 74: Trêu chọc
- Chương 75: Lời yêu thương
- Chương 75:
- Chương 76: Sính lễ
- Chương 76: Mất hồn
- Chương 77: Ta lạnh
- Chương 77: Lời yêu thương
- Chương 78: Đoạt hôn
- Chương 78:
- Chương 79: Bức hôn
- Chương 79:
- Chương 80: Phong phi
- Chương 80: Đoạt hôn
- Chương 81: Khích bác
- Chương 81:
- Chương 82: Tửu trang
- Chương 82:
- Chương 83: Trộm hương
- Chương 83: Khích bác
- Chương 84: Sống lại
- Chương 84: Tửu trang
- Chương 85: Hạ độc
- Chương 85: Trộm hương
- Chương 86: Sợ hãi
- Chương 86: Sống lại
- Chương 87: Bảy năm
- Chương 87: Hạ độc
- Chương 88: Kẻ đần độn
- Chương 88:
- Chương 89: Hai đời
- Chương 89:
- Chương 90: Linh Đang
- Chương 90: Kẻ đần độn
- Chương 91: Bại lộ
- Chương 91:
- Chương 92: Giãy giụa
- Chương 92:
- Chương 93: Tin tưởng
- Chương 93:
- Chương 94: Lửa giận
- Chương 94: Giãy giụa
- Chương 95: Vui vẻ
- Chương 95: Tin tưởng
- Chương 96: Bôi thuốc
- Chương 96: Lửa giận
- Chương 97: Khác thường
- Chương 97:
- Chương 98: Cáo biệt
- Chương 98: Bôi thuốc
- Chương 99: Phương gia
- Chương 99: Khác thường
- Chương 100: Gặp gỡ riêng tư
- Chương 100: Cáo biệt
- Chương 101: Khiếp sợ
- Chương 101: Phương gia
- Chương 102: Lựa chọn
- Chương 102: Gặp gỡ riêng tư
- Chương 103: Gả đi
- Chương 103: Khiếp sợ
- Chương 104: Tiếp tục
- Chương 104: Lựa chọn
- Chương 105: Nhớ hắn
- Chương 105:
- Chương 106: Chờ hắn
- Chương 106: Tiếp tục
- Chương 107: Tìm hắn
- Chương 107: Nhớ hắn
- Chương 108: Đánh hắn
- Chương 108: Chờ hắn
- Chương 109: Đạp hắn
- Chương 109:
- Chương 110: Trung thành
- Chương 110: Đánh hắn
- Chương 111: Trở về
- Chương 111: Đạp hắn
- Chương 112: Lưu lại sẹo
- Chương 112: Trung thành
- Chương 113: Làm vợ
- Chương 113:
- Chương 114: Dụ dỗ hắn
- Chương 114: Lưu lại sẹo
- Chương 115: Hoa cúc
- Chương 115:
- Chương 116: Ham sống
- Chương 116: Dụ dỗ hắn
- Chương 117: Trâm ngọc
- Chương 117:
- Chương 118: Chân tướng
- Chương 118:
- Chương 119: Quận chúa
- Chương 119: Trâm ngọc
- Chương 120: Dấu răng
- Chương 120: Chân tướng
- Chương 121: Trong mưa
- Chương 121: Quận chúa
- Chương 122: Hài tử
- Chương 122: Dấu răng
- Chương 123: Tỉnh lại
- Chương 123:
- Chương 124: Lang băm
- Chương 124:
- Chương 125: Say rượu
- Chương 125: Tỉnh lại
- Chương 126: Cây Thù Du
- Chương 126:
- Chương 127: Tố cáo
- Chương 127: Say rượu
- Chương 127-2: Tố cáo 2
- Chương 128: Mới dám
- Chương 128: Cây Thù Du
- Chương 129: Thân thế
- Chương 129:
- Chương 129-2: Thân thế 2
- Chương 129-3: Thân thế 3
- Chương 130: Đoạt lấy
- Chương 130: Tố cáo 2
- Chương 130-2: Đoạt lấy 2
- Chương 131: Sáng trong
- Chương 131:
- Chương 132: Cố chấp
- Chương 132: Thân thế
- Chương 133: Phất qua
- Chương 133: Thân thế 2
- Chương 134: Dụng tâm
- Chương 134: Thân thế 3
- Chương 135: Vi phu
- Chương 135: Đoạt lấy
- Chương 136: Chột dạ
- Chương 136: Đoạt lấy 2
- Chương 137: Giá y
- Chương 137: Sáng trong
- Chương 138: Cập kê
- Chương 138: Cố chấp
- Chương 139: Trang điểm
- Chương 139:
- Chương 140: Ý định
- Chương 140: Dụng tâm
- Chương 141: Kích động
- Chương 141:
- Chương 142: Mềm mại đáng yêu
- Chương 142: Chột dạ
- Chương 143: Quý thiếp
- Chương 143:
- Chương 144: Khuynh tâm
- Chương 144:
- Chương 145: Súc miệng
- Chương 145: Trang điểm
- Chương 146: Báo ứng
- Chương 146:
- Chương 147: Mèo sữa
- Chương 147: Kích động
- Chương 148: Nhiễm bẩn
- Chương 148: Mềm mại đáng yêu
- Chương 149: Thở ra
- Chương 149: Quý thiếp
- Chương 150: Vui vẻ
- Chương 150: Khuynh tâm
- Chương 151: Thương tiếc
- Chương 151: Súc miệng
- Chương 152: Tự vẫn
- Chương 152:
- Chương 153: Tự ái
- Chương 153:
- Chương 154: Chuyện vui
- Chương 154: Nhiễm bẩn
- Chương 155: Mang thai
- Chương 155:
- Chương 156: Phác họa
- Chương 156:
- Chương 157: An thai
- Chương 157: Thương tiếc
- Chương 158: Suy xét
- Chương 158:
- Chương 159: Tờ giấy
- Chương 159:
- Chương 160: Lập trường
- Chương 160: Chuyện vui
- Chương 161: Nhấc chân
- Chương 161:
- Chương 162: Gặp nhau
- Chương 162: Phác họa
- Chương 163: Sư muội
- Chương 163:
- Chương 164: Che mặt
- Chương 164:
- Chương 165: Hưởng thụ
- Chương 165: Tờ giấy
- Chương 166: Thất bại
- Chương 166: Lập trường
- Chương 167: Chịu thua
- Chương 167: Nhấc chân
- Chương 168: Trùng hợp
- Chương 168:
- Chương 169: Lễ Phật
- Chương 169:
- Chương 170: Người béo
- Chương 170:
- Chương 171: Vào bếp
- Chương 171: Hưởng thụ
- Chương 172: Kinh Quốc
- Chương 172: Thất bại
- Chương 173: Tiến cung
- Chương 173: Chịu thua
- Chương 174: Kỳ quặc
- Chương 174: Trùng hợp
- Chương 175: Không cho phép
- Chương 175: Lễ Phật
- Chương 176: Cầu hôn
- Chương 176: Người béo
- Chương 177: Trả thù
- Chương 177:
- Chương 178: Chết yểu
- Chương 178: Kinh Quốc
- Chương 179: Băng hà
- Chương 179: Tiến cung
- Chương 180: Nữ đế
- Chương 180: Kỳ quặc
- Chương 181: Không cho phép
- Chương 182:
- Chương 183:
- Chương 184: Chết yểu
- Chương 185:
- Chương 186:
Thê Khống
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.