Editor: Hoàng Nam
Lục Vô Nghiên và Phương Cẩn Chi xuất phát, Lưu Minh Thứ cũng đi cùng hai người. Xe ngựa chở Lưu Minh Thứ đến cửa cung trước, còn Lục Vô Nghiên cùng Phương Cẩn Chi đi đến biệt viện của trưởng công chúa để vấn an.
Lưu Minh Thứ vào cung lần này để chẩn mạch cho tiểu hoàng tử. Nguyên nhân là do thuở nhỏ thân thể Sở Hoài Xuyên không tốt cho lắm, hắn có chút lo sợ thân thể tiểu hoàng tử cũng sẽ bị ảnh hưởng, nên lúc này cho mời Lưu Minh Thứ tới đây.
Khi Lục Vô Nghiên mang theo Phương Cẩn Chi đi tới biệt viện trưởng công chúa, đã quá canh giờ dùng cơm trưa. Nhưng trưởng công chúa biết bọn họ sẽ đến nên vẫn cùng Lục Thân Cơ chờ hai người đến ăn cơm cùng.
Trưởng công chúa với Lục Thân Cơ đã sớm biết Phương Cẩn Chi mang thai, nên càng thêm coi trọng đồ ăn trưa, toàn chọn những thức ăn chứa nhiều chất dinh dưỡng cho thai nhi.
Thời gian Phương Cẩn Chi mang thai, thai nhi không được khỏe, một thời gian dài ăn đồ ăn tẩm bổ, cũng hiểu biết và quen thuộc với loại thức ăn này. Cho nên, Phương Cẩn Chi chỉ cần liếc qua những đồ ăn trên bàn cũng biết họ đã để tâm đến như thế nào.
Trong lúc dùng bữa, trưởng công chúa cũng không như ngày thường, kết thúc bữa ăn trong thời gian ngắn mà hết sức quan tâm tới Phương Cẩn Chi, luôn miệng hỏi nàng ăn có vừa miệng không, có kiêng đồ ăn gì không và hỏi nàng muốn ăn cái gì.
Lần này, Phương Cẩn Chi sẽ cùng Lục Vô Nghiên ở lại biệt viện của trưởng công chúa đến đầu tháng hai.
Trước kia Phương Cẩn Chi rất ít khi ngủ trưa, huống chi mùa đông lạnh như vậy. Thế nhưng kể từ khi có thai, sau khi dùng bữa trưa xong liền nghỉ trưa một lát.
Lục Vô Nghiên thu xếp mọi việc cho Phương Cẩn Chi, nhìn nàng ngủ thiếp đi, mới trở lại sảnh chính.
Hắn vừa tiến đến, Lục Thân Cơ hỏi: "Nghe nói hôm qua con bị mai phục, có biết là kẻ nào làm không?"
Lục Vô Nghiên suy nghĩ một chút, nói: "Cách thức lần này giống mấy lần ám sát trước, bọn chúng có bản lĩnh giống nhau, không rõ ý muốn sát hại ai. Có lẽ có chút liên quan đến cựu thần trong triều."
Đây cũng không phải lần đầu tiên Lục Vô Nghiên bị ám sát, trong triều đình có rất nhiều người muốn giết chết trưởng công chúa, bọn họ giết không được trưởng công chúa, có lúc cũng sẽ ra tay với Lục Vô Nghiên.
Toàn là chuyện vớ vẩn.
Bọn họ không nói về mấy vấn đề vớ vẩn này nữa, trưởng công chúa liền nói đến vấn đề của Sở Hoài Xuyên cho Lục Vô Nghiên nghe, cũng nói ý muốn rút chân ra khỏi chuyện triều chính.
Nghe trưởng công chúa nói, Lục Vô Nghiên cau mày. Trong đầu hắn không khỏi hiện lên hình ảnh thân hình gầy yếu, tiều tụy của Sở Hoài Xuyên trước khi chết ở kiếp trước.
Hắn khổ sở khom người, từng tiếng từng tiếng ho ra máu.
Hắn đã từng nói: "Cõi đời này người mơ ước ngôi vị hoàng đế có rất nhiều, vô số người cảm thấy trẫm thật may mắn, được tôn sùng lên vị trí cao cao tại thượng này. Nhưng nào có ai biết ngôi vị hoàng đế này đối với trẫm mà nói cũng chỉ là gông xiềng, nhà tù. Trẫm, căn bản không muốn làm vị hoàng đế này. . ."
"Vô Nghiên, việc đã đến nước này, chúng ta không thể không lo lắng nhiều một chút về đường lui." Trưởng công chúa buồn bã nói.
Lục Vô Nghiên chậm rãi lắc đầu, hắn hướng cái nhìn về phía trưởng công chúa, thận trọng, nói: "Mẫu thân, thật ra thì người đã chuẩn bị cho nhi thần đường lui rồi đúng không? Chẳng hạn như đất phong, như. . . mười vạn binh mã." TruyenLau.com
Lập tức trong mắt trưởng công chúa thoáng qua vẻ kinh ngạc, nàng có chút giật mình hỏi: "Làm sao con biết?"
Lục Vô Nghiên cười khổ, nói: "làm sao nhi thần biết cũng không quan trọng, quan trọng là nếu nhi thần đã biết, vậy. . .Sở Hoài Xuyên có phải cũng biết không?"
TruyenLau
Trưởng công chúa nhất thời không nói được gì, có chút mờ mịt nhìn về phía Lục Thân Cơ.
Lục Thân Cơ lại càng thêm mờ mịt, căn bản hắn không hề hay biết gì về sự chuẩn bị của trưởng công chúa cho Lục Vô Nghiên.
"Mẫu thân, nhi thần cả gan nói vài lời bất kính." Lục Vô Nghiên thở dài, "Nếu như hôm nay người là vua của một nước, Sở Hoài Xuyên nắm trong tay toàn bộ binh mã của quốc gia, lại tự mình xây đất phong, chiêu mộ quân binh, thậm chí vẫn phái người giám sát từng cử động của người. Như vậy. . . người sẽ như thế nào?"
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Trưởng công chúa run sợ hồi lâu, mới chậm rãi nhắm mắt lại, "Bổn cung chắc chắn đoạt lại hoàng quyền, nhổ cỏ tận gốc."
Lục Vô Nghiên đi tới sau lưng trưởng công chúa, vừa nắm bả vai bà, vừa nói: "Xuyên nhi là một tay người nuôi nấng từ khi còn là đứa trẻ, số thời gian hắn được ở bên người so với nhi tử còn nhiều hơn rất nhiều. Huyết mạch Sở gia chảy trong người hắn, cùng huyết mạch chảy trong người của người. Mặc dù hắn che giấu giỏi, nhưng ý nghĩ của hắn so nhi thần càng giống với người hơn." TruyenLau.com
Lục Thân Cơ bên cạnh nghe không nổi nữa, hắn cau mày, nói: "Vô Nghiên, ngươi nói cái gì vậy? Những năm này mẫu thân ngươi làm tất cả những điều đó là vì cái gì chẳng lẽ ngươi còn không biết rõ ư? Nàng sẽ không bao giờ hại Sở Hoài Xuyên!"
"Như vậy tại sao mẫu thân không chịu nói ra?" Lục Vô Nghiên thở dài, "Mẫu thân, người rất giống Sở Hoài Xuyên, trong lòng nghĩ rất nhiều, lặng lẽ làm rất nhiều, nhưng cho tới tận bây giờ cũng không ai muốn nói ra. Có điều lòng người khó dò nhất, sẽ không tránh khỏi suy nghĩ lung tung, rồi dẫn đến hiểu lầm, chẳng bằng hãy nói với nhau cho rõ ràng."
Trưởng công chúa chợt cười, có chút ngoài ý muốn hướng nhìn Lục Vô Nghiên, "Thật không thể tin con lại có thể nói ra được những lời này."
Lục Vô Nghiên bật cười, "Có lẽ là được phu nhân trong nhà dạy dỗ tốt. . . "
Lúc trời chạng vạng, trưởng công chúa, Lục Thân Cơ, Lục Vô Nghiên và Phương Cẩn Chi cùng nhau vào cung, tham gia lễ đầy tháng của tiểu hoàng tử, đồng thời cũng là lễ sắc phong thái tử.
Phương Cẩn Chi đã lâu không gặp Lục Giai Bồ, nàng vội vã chạy tới cung của Lục Giai Bồ để chúc mừng. Lục Giai Bồ cũng đã nghe nói đến chuyện Phương Cẩn Chi mang thai, lại chúc mừng nàng, còn nói cho nàng biết một chút chuyện cần phải chú khi trong quá trình mang thai. Phương Cẩn Chi gật đầu liên tục, ghi nhớ toàn bộ.
Nói đến tiểu hoàng tử, khuôn mặt Lục Giai Bồ tràn đầy yêu thương, dịu dàng. Lục Giai Bồ kêu người ôm tiểu hoàng tử tới cho Phương Cẩn Chi nhìn.
Đây là lần đầu tiên Phương Cẩn Chi nhìn kỹ một đứa trẻ nhỏ bé như vậy, trong lòng cảm thấy hết sức mới mẻ. Có lẽ nguyên nhân là do trong bụng nàng cũng có một tiểu sinh mệnh, nên đối đứa nhỏ đang được bọc trong tã hết sức yêu thích.
"Đúng rồi, tiểu hoàng tử tên là gì vậy?" Phương Cẩn Chi hỏi.
Lục Giai Bồ giật mình run sợ, nói: "Hưởng Thụ."
Phương Cẩn Chi có chút kinh ngạc hỏi: "Chỉ có hai chữ thôi hả?"
Lục Giai Bồ gật đầu cười, "Là điều ngươi đang nghĩ đó chính là Hưởng Thụ."
"Sao lại lấy cái tên như vậy?" Phương Cẩn Chi càng thêm kinh ngạc, dù sao cũng là con rồng, cho dù nàng và Lục Giai Bồ quan hệ tốt, cũng không thể không nhỏ giọng hỏi.
Lục Giai Bồ cười khổ: "Bệ hạ hi vọng người cũng giống như tên, khắp nơi hưởng thụ, cả đời hưởng thụ. . ."
"Nương nương." Vú nuôi từ bên ngoài đi vào, thi lễ với Lục Giai Bồ, nói "Bệ hạ phái người truyền tin tức tới đây, muốn ôm tiểu điện hạ qua đó một chuyến."
Sở Hoài Xuyên muốn ôm tiểu điện hạ tới là để Lưu Minh Thứ chẩn mạch cho hắn.
Lưu Minh Thứ chẩn mạch cho hắn xong, nói: "Bệ hạ yên tâm, thân thể tiểu điện hạ rất tốt."
Sở Hoài Xuyên lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Cả người hắn tỉnh táo lại, nửa người trên khẽ ngửa ra sau, tựa lưng vào ghế ngồi.
Hắn đưa mắt rơi vào hòm thuốc đang được sắp xếp bên người Lưu Minh Thứ, bỗng nhiên nói: "Trẫm nghe nói công chúa của Thích quốc ít ngày nữa sẽ gả cho thái tử Túc quốc."
Bàn tay đang dọn dẹp hộp thuốc của Lưu Minh Thứ dừng lại, sau đó lại tiếp tục thu dọn đồ đạc.
"Lưu tiên sinh là người si tình" Sở Hoài Xuyên từ tốn nói "Trẫm ngưỡng mộ nhất sự chung tình của ngươi, ngưỡng mộ đến ghen tỵ."
Lưu Minh Thứ lạnh nhạt nói: "Chuyện tình của bệ hạ và Húc quý phi sớm đã trở thành một đoạn giai thoại, sao phải hâm mộ người khác."
Sở Hoài Xuyên liếc nhìn hắn, tùy tiện cười cười, dễ dàng đổi chủ đề.
- Chương 1: 1: Tìm nơi nương tựa (1)
- Chương 1-1: Tìm nơi nương tựa (1)
- Chương 1-2: Tìm nơi nương tựa (2)
- Chương 2: Hoang đường
- Chương 2: Tìm nơi nương tựa (2)
- Chương 3: Bí mật
- Chương 3: Hoang đường
- Chương 4: Đặc biệt
- Chương 4:
- Chương 5: Gia yến
- Chương 5: Đặc biệt
- Chương 6: Há miệng
- Chương 6:
- Chương 7: Châu chấu
- Chương 7: Há miệng
- Chương 8: Sâu
- Chương 8: Châu chấu
- Chương 9: Tình hình thực tế
- Chương 9:
- Chương 10: Say rượu
- Chương 10: Tình hình thực tế
- Chương 11: Hạt đậu
- Chương 11: Say rượu
- Chương 12: Nói dối
- Chương 12: Hạt đậu
- Chương 13: Vòng tay
- Chương 13:
- Chương 14: Áy náy
- Chương 14:
- Chương 15: Bàn du dây
- Chương 15:
- Chương 16: Lễ vật
- Chương 16: Bàn du dây
- Chương 17: Ngoéo tay
- Chương 17:
- Chương 18: Cùng ăn
- Chương 18:
- Chương 19: Con tin
- Chương 19:
- Chương 20: Chân chó
- Chương 20:
- Chương 21: Dọn nhà
- Chương 21:
- Chương 22: Câu cá
- Chương 22:
- Chương 23: Khốn đốn (1)
- Chương 23:
- Chương 23-2: Khốn đốn (2)
- Chương 24: Thề
- Chương 24: Khốn đốn (1)
- Chương 25: Học thuộc lòng
- Chương 25: Khốn đốn (2)
- Chương 26: Giầy
- Chương 26:
- Chương 27: Lòng trung thành
- Chương 27: Học thuộc lòng
- Chương 28: Tâm ý
- Chương 28:
- Chương 29: Hứa
- Chương 29: Lòng trung thành
- Chương 30: Hòa ly
- Chương 30:
- Chương 31: Bị thương
- Chương 31:
- Chương 32: Khúc mắc
- Chương 32:
- Chương 33: Lừa gạt
- Chương 33: Bị thương
- Chương 34: Tên lường gạt
- Chương 34: Khúc mắc
- Chương 35: Nước miếng
- Chương 35: Lừa gạt
- Chương 36: Mai phục
- Chương 36: Tên lường gạt
- Chương 37: Cố chấp
- Chương 37: Nước miếng
- Chương 38: Cùng ngủ
- Chương 38:
- Chương 39: Thay dược
- Chương 39: Cố chấp
- Chương 40: Hồi cung
- Chương 40: Cùng ngủ
- Chương 41: Muội muội
- Chương 41: Thay dược
- Chương 42: Tranh luận
- Chương 42:
- Chương 43: Tay trái
- Chương 43: Muội muội
- Chương 44: Không đau
- Chương 44: Tranh luận
- Chương 45: Cắt đi
- Chương 45:
- Chương 46: Lớn một nửa
- Chương 46: Không đau
- Chương 47: Nỉ non
- Chương 47:
- Chương 48: Tính toán sổ sách
- Chương 48: Lớn một nửa
- Chương 49: Khuyết điểm
- Chương 49:
- Chương 50: Nguyền rủa
- Chương 50: Tính toán sổ sách
- Chương 51: Đoạt lại
- Chương 51: Khuyết điểm
- Chương 52: Hồi phủ
- Chương 52: Nguyền rủa
- Chương 53: Gặp lại
- Chương 53: Đoạt lại
- Chương 54: Mê hoặc
- Chương 54: Hồi phủ
- Chương 55: Tiếc nuối
- Chương 55: Gặp lại
- Chương 56: Thân mật
- Chương 56:
- Chương 57: Uất ức
- Chương 57: Tiếc nuối
- Chương 58: Vũ nhục
- Chương 58: Thân mật
- Chương 59: Biết yêu
- Chương 59:
- Chương 60: Không thể
- Chương 60:
- Chương 61: Vô lại
- Chương 61: Biết yêu
- Chương 62: Vượt quá khuôn phép
- Chương 62: Không thể
- Chương 63: Thúc
- Chương 63:
- Chương 64: Bày mưu tính kế
- Chương 64: Vượt quá khuôn phép
- Chương 65: Nhảy cửa sổ
- Chương 65:
- Chương 66: Cái bao nhỏ
- Chương 66: Bày mưu tính kế
- Chương 67: Thánh chỉ
- Chương 67: Nhảy cửa sổ
- Chương 68: Diệp Tiêu
- Chương 68: Cái bao nhỏ
- Chương 69: Yểu điệu
- Chương 69: Thánh chỉ
- Chương 70: Hôn
- Chương 70: Diệp Tiêu
- Chương 71: Tắm
- Chương 71: Yểu điệu
- Chương 72: Trêu chọc
- Chương 72:
- Chương 73: Cung yến
- Chương 73:
- Chương 74: Mất hồn
- Chương 74: Trêu chọc
- Chương 75: Lời yêu thương
- Chương 75:
- Chương 76: Sính lễ
- Chương 76: Mất hồn
- Chương 77: Ta lạnh
- Chương 77: Lời yêu thương
- Chương 78: Đoạt hôn
- Chương 78:
- Chương 79: Bức hôn
- Chương 79:
- Chương 80: Phong phi
- Chương 80: Đoạt hôn
- Chương 81: Khích bác
- Chương 81:
- Chương 82: Tửu trang
- Chương 82:
- Chương 83: Trộm hương
- Chương 83: Khích bác
- Chương 84: Sống lại
- Chương 84: Tửu trang
- Chương 85: Hạ độc
- Chương 85: Trộm hương
- Chương 86: Sợ hãi
- Chương 86: Sống lại
- Chương 87: Bảy năm
- Chương 87: Hạ độc
- Chương 88: Kẻ đần độn
- Chương 88:
- Chương 89: Hai đời
- Chương 89:
- Chương 90: Linh Đang
- Chương 90: Kẻ đần độn
- Chương 91: Bại lộ
- Chương 91:
- Chương 92: Giãy giụa
- Chương 92:
- Chương 93: Tin tưởng
- Chương 93:
- Chương 94: Lửa giận
- Chương 94: Giãy giụa
- Chương 95: Vui vẻ
- Chương 95: Tin tưởng
- Chương 96: Bôi thuốc
- Chương 96: Lửa giận
- Chương 97: Khác thường
- Chương 97:
- Chương 98: Cáo biệt
- Chương 98: Bôi thuốc
- Chương 99: Phương gia
- Chương 99: Khác thường
- Chương 100: Gặp gỡ riêng tư
- Chương 100: Cáo biệt
- Chương 101: Khiếp sợ
- Chương 101: Phương gia
- Chương 102: Lựa chọn
- Chương 102: Gặp gỡ riêng tư
- Chương 103: Gả đi
- Chương 103: Khiếp sợ
- Chương 104: Tiếp tục
- Chương 104: Lựa chọn
- Chương 105: Nhớ hắn
- Chương 105:
- Chương 106: Chờ hắn
- Chương 106: Tiếp tục
- Chương 107: Tìm hắn
- Chương 107: Nhớ hắn
- Chương 108: Đánh hắn
- Chương 108: Chờ hắn
- Chương 109: Đạp hắn
- Chương 109:
- Chương 110: Trung thành
- Chương 110: Đánh hắn
- Chương 111: Trở về
- Chương 111: Đạp hắn
- Chương 112: Lưu lại sẹo
- Chương 112: Trung thành
- Chương 113: Làm vợ
- Chương 113:
- Chương 114: Dụ dỗ hắn
- Chương 114: Lưu lại sẹo
- Chương 115: Hoa cúc
- Chương 115:
- Chương 116: Ham sống
- Chương 116: Dụ dỗ hắn
- Chương 117: Trâm ngọc
- Chương 117:
- Chương 118: Chân tướng
- Chương 118:
- Chương 119: Quận chúa
- Chương 119: Trâm ngọc
- Chương 120: Dấu răng
- Chương 120: Chân tướng
- Chương 121: Trong mưa
- Chương 121: Quận chúa
- Chương 122: Hài tử
- Chương 122: Dấu răng
- Chương 123: Tỉnh lại
- Chương 123:
- Chương 124: Lang băm
- Chương 124:
- Chương 125: Say rượu
- Chương 125: Tỉnh lại
- Chương 126: Cây Thù Du
- Chương 126:
- Chương 127: Tố cáo
- Chương 127: Say rượu
- Chương 127-2: Tố cáo 2
- Chương 128: Mới dám
- Chương 128: Cây Thù Du
- Chương 129: Thân thế
- Chương 129:
- Chương 129-2: Thân thế 2
- Chương 129-3: Thân thế 3
- Chương 130: Đoạt lấy
- Chương 130: Tố cáo 2
- Chương 130-2: Đoạt lấy 2
- Chương 131: Sáng trong
- Chương 131:
- Chương 132: Cố chấp
- Chương 132: Thân thế
- Chương 133: Phất qua
- Chương 133: Thân thế 2
- Chương 134: Dụng tâm
- Chương 134: Thân thế 3
- Chương 135: Vi phu
- Chương 135: Đoạt lấy
- Chương 136: Chột dạ
- Chương 136: Đoạt lấy 2
- Chương 137: Giá y
- Chương 137: Sáng trong
- Chương 138: Cập kê
- Chương 138: Cố chấp
- Chương 139: Trang điểm
- Chương 139:
- Chương 140: Ý định
- Chương 140: Dụng tâm
- Chương 141: Kích động
- Chương 141:
- Chương 142: Mềm mại đáng yêu
- Chương 142: Chột dạ
- Chương 143: Quý thiếp
- Chương 143:
- Chương 144: Khuynh tâm
- Chương 144:
- Chương 145: Súc miệng
- Chương 145: Trang điểm
- Chương 146: Báo ứng
- Chương 146:
- Chương 147: Mèo sữa
- Chương 147: Kích động
- Chương 148: Nhiễm bẩn
- Chương 148: Mềm mại đáng yêu
- Chương 149: Thở ra
- Chương 149: Quý thiếp
- Chương 150: Vui vẻ
- Chương 150: Khuynh tâm
- Chương 151: Thương tiếc
- Chương 151: Súc miệng
- Chương 152: Tự vẫn
- Chương 152:
- Chương 153: Tự ái
- Chương 153:
- Chương 154: Chuyện vui
- Chương 154: Nhiễm bẩn
- Chương 155: Mang thai
- Chương 155:
- Chương 156: Phác họa
- Chương 156:
- Chương 157: An thai
- Chương 157: Thương tiếc
- Chương 158: Suy xét
- Chương 158:
- Chương 159: Tờ giấy
- Chương 159:
- Chương 160: Lập trường
- Chương 160: Chuyện vui
- Chương 161: Nhấc chân
- Chương 161:
- Chương 162: Gặp nhau
- Chương 162: Phác họa
- Chương 163: Sư muội
- Chương 163:
- Chương 164: Che mặt
- Chương 164:
- Chương 165: Hưởng thụ
- Chương 165: Tờ giấy
- Chương 166: Thất bại
- Chương 166: Lập trường
- Chương 167: Chịu thua
- Chương 167: Nhấc chân
- Chương 168: Trùng hợp
- Chương 168:
- Chương 169: Lễ Phật
- Chương 169:
- Chương 170: Người béo
- Chương 170:
- Chương 171: Vào bếp
- Chương 171: Hưởng thụ
- Chương 172: Kinh Quốc
- Chương 172: Thất bại
- Chương 173: Tiến cung
- Chương 173: Chịu thua
- Chương 174: Kỳ quặc
- Chương 174: Trùng hợp
- Chương 175: Không cho phép
- Chương 175: Lễ Phật
- Chương 176: Cầu hôn
- Chương 176: Người béo
- Chương 177: Trả thù
- Chương 177:
- Chương 178: Chết yểu
- Chương 178: Kinh Quốc
- Chương 179: Băng hà
- Chương 179: Tiến cung
- Chương 180: Nữ đế
- Chương 180: Kỳ quặc
- Chương 181: Không cho phép
- Chương 182:
- Chương 183:
- Chương 184: Chết yểu
- Chương 185:
- Chương 186:
Thê Khống
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.