Thêu Dệt Tinh Không: Vợ Yêu Của Giang Tổng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thêu Dệt Tinh Không: Vợ Yêu Của Giang Tổng

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 12

18

Hôm đó, khi chúng tôi đang họp thảo luận về chủ đề cho bộ sưu tập mới, Lục Thần Phong không mời mà đến.

Anh ta nhìn tôi và Giang Yến Chu đứng cạnh nhau, tay Giang Yến Chu vẫn còn đang cầm bản thảo thiết kế của tôi.

"Yến Chu, Tĩnh Khuê, nghe nói 'Huyền Âm' sắp khởi động lại? Chúc mừng nhé." Anh ta cười rất đắc ý, "Gần đây bên tôi cũng đang chuẩn bị một buổi trình diễn chủ đề di sản văn hóa phi vật thể, có lẽ chúng ta có thể hợp tác, cường cường liên thủ?"

Giang Yến Chu không nhìn anh ta, ánh mắt đặt lên người tôi, ý tứ rất rõ ràng: Em quyết định đi.

Nhưng tôi có thể nhìn thấy vẻ "oán hận" trong mắt anh.

Tôi mỉm cười nhẹ nhàng: "Cảm ơn ý tốt của Lục tiên sinh. Có điều 'Huyền Âm' muốn tự mình đi một đoạn đường độc lập trước. Chuyện hợp tác, để sau này hãy nói nhé."

Nụ cười của Lục Thần Phong cứng đờ trên mặt.

Lúc này Giang Yến Chu mới lên tiếng, giọng điệu bình thản: "Lục tổng xin mời về cho. Vợ tôi lúc làm việc không thích bị làm phiền."

Hai chữ "Vợ tôi" được anh nhấn giọng vô cùng rõ ràng.

"Không sao, chúng ta sau này vẫn còn cơ hội hợp tác mà."

Bộ sưu tập mới cần một loại tơ lụa màu "Vũ Quá Thiên Thanh" (Màu xanh sau cơn mưa) cực kỳ quý hiếm, lượng tồn kho trong nước rất ít, nhà cung cấp duy nhất lại ở nước ngoài, giá cả đắt đỏ mà thái độ lại ngạo mạn. Website TruyenLau.com

Tôi trao đổi qua điện thoại nhưng không có kết quả, lòng có chút nản chí.

Giang Yến Chu buổi tối về nhà, nghe tôi kể chuyện này, không hỏi gì nhiều, chỉ để lại một câu: "Cứ giao cho anh."

Ngày hôm sau, khi tôi đang bận rộn trong xưởng thêu, Lâm Tiểu Tiểu hớt hải xông vào, giơ điện thoại lên: "Tĩnh Khuê! Mau xem tin tức đi!"

Tiêu đề trang nhất mảng tài chính: Tập đoàn Yến Thế thông báo hoàn tất việc thu mua xưởng lụa cao cấp "SetaPura" của Ý. TruyenLau

Tôi ngẩn người.

Điện thoại vang lên, là Giang Yến Chu.

"Vấn đề sợi tơ đã giải quyết xong." Giọng anh truyền qua ống nghe, mang theo một chút ý vị tranh công khó nhận ra, "Sau này nguyên liệu của 'Huyền Âm' cứ trực tiếp điều từ SetaPura về. Thứ tốt nhất mới xứng với em."

Tôi nắm c.h.ặ.t điện thoại, lòng như được ngâm trong nước ấm, vừa mềm vừa trướng.
TruyenLau.com
"Anh... chỉ vì sợi tơ mà thu mua cả một xưởng sản xuất?"

"Ừm." Anh dừng lại một chút, bổ sung thêm, "Chỉ là tiện tay thôi. Tập đoàn vốn đã có kế hoạch mở rộng thị trường vải vóc cao cấp rồi."

Tôi chẳng tin cái sự "tiện tay" của anh.

Người đàn ông này, cách thể hiện sự quan tâm lúc nào cũng... hào phóng kiểu đại gia, lại vụng về đến đáng yêu.

Tô Mạn Ni đứng bên cạnh cười khổ một cái.

"Sao thế?"

Tô Mạn Ni ngẩng đầu nhìn ra ngoài một lát.

"Tôi và anh ấy quen biết hơn hai mươi năm rồi. Lần đầu tiên thấy anh ấy dụng tâm với một người đến thế. Chỉ cần là chuyện của cô, thậm chí không cần cô mở miệng, anh ấy đã nắm bắt mọi cơ hội để giải quyết cho cô, rồi dâng đến trước mặt cô như hiến bảo vật vậy."

Cô ta chớp mắt.

"Xem ra lúc trước tôi chọn hợp tác với cô là đúng. Tôi căn bản chẳng có khả năng nào để thắng nổi cô cả."

Tôi cúi đầu tiếp tục xem bản thảo thiết kế của Tô Mạn Ni.

Cô ta thực sự rất có thiên phú và tài hoa trong thiết kế.

"Tôi chọn hợp tác với cô, cũng là lựa chọn đúng đắn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đêm trước buổi ra mắt sản phẩm mới, tôi lo lắng đến mức đi đi lại lại trong phòng làm việc, kiểm tra từng chi tiết nhỏ nhất.

Giang Yến Chu bước vào, tay bưng một ly sữa ấm.

"Uống rồi đi ngủ." Anh đưa ly cho tôi.

"Để em xem lại lộ trình catwalk của người mẫu một lần nữa..." Tôi nhận lấy ly nhưng không uống.

Anh trực tiếp lấy lại ly sữa đặt lên bàn, nắm lấy cổ tay tôi, đưa tôi đến cạnh giường, để tôi ngồi lên đùi anh.

"Thẩm Tĩnh Khuê," anh nhìn tôi, ánh mắt không cho phép từ chối, "em đã chuẩn bị đủ tốt rồi. Bây giờ, em cần nghỉ ngơi."

"Nhưng mà..."

"Không nhưng nhị gì hết." Anh ngắt lời tôi, giọng dịu xuống, "Tin anh, cũng hãy tin chính mình."

Anh đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt phẳng nếp nhăn nơi chân mày tôi.

Nhiệt độ từ đầu ngón tay áp lên da thịt, xoa dịu cảm giác lo âu trong tôi một cách kỳ lạ.

"Ngày mai, anh sẽ ở dưới khán đài nhìn em." Anh nói khẽ, "Cô gái của anh, nhất định sẽ làm kinh diễm tất cả mọi người."

"Cô gái của anh".

Tim tôi đập thình thịch.

Anh nhìn vào mắt tôi, chậm rãi cúi đầu xuống.

Hơi thở ấm nóng phả lên má tôi, ngay khoảnh khắc cánh môi sắp chạm nhau, anh dừng lại, như thể đang chờ đợi sự cho phép của tôi.

Tôi nhắm mắt lại, khẽ đón lấy nụ hôn của anh.

Một nụ hôn kiềm chế mà dịu dàng, mang theo vị ngọt của sữa và hương tuyết tùng thanh khiết trên người anh.

Dường như vì nhận được sự cho phép của tôi, nụ hôn của anh dần trở nên sâu hơn.

Cuối cùng cả hai chúng tôi ngã xuống giường.

Cho đến khi tôi cảm nhận được sự thay đổi trên cơ thể anh.

"Giang Yến Chu, không, không được."

Tôi đẩy anh ra.

Giang Yến Chu buông tôi ra, nhưng vẫn nhìn tôi trân trân, trong mắt đầy vẻ d.ụ.c vọng.

"Vợ ơi, anh yêu em quá đi mất."

Đôi bàn tay đang chống lên l.ồ.ng n.g.ự.c anh của tôi dần siết lại, mặt đỏ bừng không dám nhìn anh.

"Nhưng mà, hôm nay không được."

Giang Yến Chu bỗng cười khẽ một tiếng.

"Vậy nghĩa là sau buổi ra mắt thì có thể, đúng không?"

Anh lừa tôi!

Tôi đỏ mặt không thèm nhìn anh nữa.

"Đi đi, ngủ thôi." Anh buông tôi ra, giọng hơi khàn, "Em mà không ngủ nữa là anh không khống chế nổi mình đâu."

Tôi cẩn thận bò vào trong chăn.

Giang Yến Chu cúi đầu hôn lên trán tôi.

"Ngủ ngon, vợ yêu."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu