7
Đêm tiệc đấu giá từ thiện.
Tôi và Giang Yến Chu cùng vào lễ đường, một lần nữa trở thành tâm điểm.
Tô Mạn Ni và Thẩm Vũ Nhu ngồi cạnh nhau, thấy chúng tôi liền thầm thì to nhỏ.
Thấy hai người họ ngồi chung, tôi ngạc nhiên nhướng mày.
Các vật phẩm đấu giá lần lượt đi qua.
Một chiếc túi xách phiên bản giới hạn do Tô Mạn Ni quyên tặng được Thẩm Vũ Nhu mỉm cười đấu giá với mức cao hơn giá thị trường, thu hút một tràng pháo tay.
Đến lượt vật phẩm của tôi — một bức bình phong Bạch Khổng Tước.
Người dẫn chương trình giới thiệu: "Vật phẩm do cô Thẩm Tĩnh Khuê quyên tặng, bình phong thêu Tô Châu 'Khai Bình'. Giá khởi điểm, một trăm nghìn tệ."
Dưới khán đài có tiếng xì xào, dường như cảm thấy món quà này quá "nhẹ".
Tô Mạn Ni cười khẽ, nói với người bên cạnh: "Mấy món đồ thủ công nhỏ nhặt, tâm ý thì tốt đấy, chỉ là không biết có đủ tư cách lên sàn đấu giá không. Một trăm nghìn, nó đáng giá đó sao?"
Thẩm Vũ Nhu phụ họa: "Tay nghề đương nhiên tốt, có điều loại đồ nhỏ này, để ở cửa hàng thủ công mỹ nghệ bán thì hợp hơn nhỉ?"
Cũng có một số người yêu thích thủ công truyền thống nhận xét: "Cậu nhìn lông đuôi con công kia xem, tơi mịn mềm mại, như thể có ánh trăng chiếu rọi, thực sự như trăng sáng bao phủ, gương báu phủ bụi vậy."
"Đều nói thêu Tô Châu chia sợi tơ nhỏ như tóc, tách tơ mảnh như sợi chỉ, hôm nay tôi mới được mở mang tầm mắt. Có điều mức giá một trăm nghìn này có phải hơi cao không."
Người dẫn chương trình mỉm cười, bảo nhân viên xoay bức bình phong lại.
Mặt sau thế mà lại là một con Khổng Tước xanh.
Thêu hai mặt khác màu, hai bên cùng họa nhưng khác màu. Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Sớm đã nghe nói thêu hai mặt khác màu không chỉ yêu cầu thợ thêu có nền tảng vững mà còn phải có thiên phú."
"Người ta đều bảo công xòe đuôi là cát tường, bức bình phong này ai cũng đừng hòng tranh với tôi, tôi nhất định phải có được."
Lục Thần Phong giơ bảng: "Một trăm mười nghìn."
Giang Yến Chu không nhúc nhích.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tô Mạn Ni nhướng mày, nhìn tôi với vẻ khiêu khích.
Lát sau, Lục Thần Phong lại giơ bảng: "Ba trăm nghìn."
Không gian có chút yên tĩnh.
Cái giá này đối với một bức bình phong mà nói là rất cao rồi. TruyenLau
Tiếng trả giá vẫn tiếp tục.
Cuối cùng gần như trở thành cuộc cạnh tranh giữa Giang Yến Chu và Lục Thần Phong.
Giang Yến Chu trực tiếp giơ bảng, giọng nói không lớn nhưng truyền đi rõ ràng khắp cả phòng:
"Hai triệu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hội trường xôn xao.
Anh đứng dậy, chỉnh lại măng sét áo vest, ánh mắt lướt qua Tô Mạn Ni và Thẩm Vũ Nhu, cuối cùng dừng lại trên người tôi.
"Mỗi một sợi tơ của vợ tôi, ở chỗ tôi, đều đáng giá đó."
Đến khi b.úa gõ chốt giá, Giang Yến Chu còn cười đầy khiêu khích với Lục Thần Phong.
Bữa tiệc sau buổi đấu giá, không ít người tranh nhau đến làm quen với tôi.
"Giang phu nhân có được bản lĩnh thêu hai mặt, chắc hẳn những năm qua không ít khổ cực đâu nhỉ."
"Để tôi nói nhé, mấy cái đồ thêu máy thô kệch kia đúng là không ra gì. Trước đây tôi thiếu hiểu biết, hôm nay thấy tác phẩm của Giang phu nhân, thấy bản thân mình trước đây thật mất mặt."
"Giang phu nhân lúc nào có thời gian, bà nội tôi sắp mừng thọ 66 tuổi rồi. Thêu cho tôi một bức tượng Quan Âm đi, tiền tiêu vặt nửa năm sau của tôi trông cậy cả vào cô đấy."
Tô Mạn Ni và Thẩm Vũ Nhu đứng bên cạnh nghe thấy, hận đến mức giậm chân.
Cuối cùng vẫn là Giang Yến Chu giải cứu tôi ra ngoài.
"Các vị, vợ tôi mệt rồi. Ông nội còn đang đợi chúng tôi về ăn cơm."
"Ái chà, xem Giang tổng xót vợ chưa kìa. Vợ chồng trẻ tình cảm đúng là tốt thật."
Gò má tôi hơi nóng lên, Giang Yến Chu lại thản nhiên nhận lấy lời khen đó.
Lúc rời đi đi ngang qua Lục Thần Phong.
Lục Thần Phong vừa định chào hỏi, tôi đột nhiên bị Giang Yến Chu nắm lấy tay.
"Ấy chà, tác phẩm của vợ tôi, vẫn là tôi biết thưởng thức hơn. Tôi sẽ đặt bức bình phong này ngay trước bàn làm việc, hễ ngẩng đầu là thấy được tác phẩm của vợ. Người khác không thấy được đâu nha."
Tôi ngượng nghịu mở lời.
"Cái đó với phong cách thư phòng của anh không hợp lắm đâu?"
"Không sao, anh có thể vì bức bình phong này mà sửa sang lại thư phòng. Đổi nhà cũng được."
Đến mức ấy thì không cần thiết.
"Thực ra nếu anh muốn, em có thể thêu riêng cho anh một bức, không cần phải tốn nhiều tiền thế này."
Mắt Giang Yến Chu đột nhiên sáng lấp lánh nhìn tôi.
"Em muốn thêu một bức bình phong cho anh? Cho mình anh thôi?"
Ờ, coi như là vậy đi.
Giang Yến Chu đắc ý nhướng mày với Lục Thần Phong.
Mặt Lục Thần Phong xanh mét.
Lên xe, tài xế hỏi anh có phải về nhà cũ không.
"Sao bác biết vợ cháu muốn thêu cho cháu một bức bình phong? Cho một mình cháu thôi đó."
?
Không phải, ai hỏi anh đâu?
Thêu Dệt Tinh Không: Vợ Yêu Của Giang Tổng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.