Lâm Triệt nói:
- Nơi này không phải nằm trong phạm vi người như chúng ta thường tới sao, nghe nói không có paparazzi, vui rồi!
Trần Vũ Thịnh cười đáp:
- Tôi biết là không nằm trong phạm vi người như các cô thường tới, cho nên tôi cũng thích tới.
Một cái nhướng mày, ý trong lời không cần nói cũng biết.
Hắn là đến cua minh tinh.
Một bên Thẩm Du Nhiên không khỏi trợn trắng mắt, đúng là đàn ông.
Thẩm Du Nhiên nói:
- Tiểu Triệt, cho nên mới nói đàn ông trên đời này đều đen tối, hơn nữa còn là chủng loại háo sắc, cậu nha, nghe tớ không sai đâu, hề hề.
Trần Vũ Thịnh nhìn Thẩm Du Nhiên:
- Cái gì mà đàn ông trên đời đều đen tối, nói giống như cô hiểu rõ đàn ông lắm ấy.
Thẩm Du Nhiên nói:
- Hừ, làm sao anh biết tôi không hiểu rõ đàn ông chứ?
Trần Vũ Thịnh đánh giá từ trên đến dưới của Thẩm Du Nhiên một chút:
- Nhìn khuôn mặt này của cô, chẳng lẽ tình cảm cô trải qua còn chưa đủ rõ ràng sao?
- Hừ, anh là đang mắng tôi lớn lên khó coi? TruyenLau
Trần Vũ Thịnh đáp:
- Tôi chỉ là không có thói quen nói dối mà thôi.
- Anh… Anh thì đẹp rồi!
- Tốt lắm, may là cô vẫn còn mắt nhìn.
-... TruyenLau.com
Thẩm Du Nhiên còn muốn nói cái gì, nhưng Lâm Triệt lại vội kéo:
- Anh ta chính là dựa mồm mép để kiếm tiền, cậu cùng anh ta cãi nhau làm sao cậu có thể thắng nổi, huống chi hai người toàn nói thứ không đâu.
Lúc này, mỹ nữ bên cạnh Trần Vũ Thịnh lôi kéo hắn, Trần Vũ Thịnh nhìn mỹ nữ nó với mỹ nữ để cô ta đi trước vào trong chờ hắn, sau đó mới đi đến bên Lâm Triệt ngồi xuống nói:
- Xem tâm tình của Cố phu nhân không được thực tốt cho lắm.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lâm Triệt nhìn Trần Vũ Thịnh:
- À, bệnh của Cố Tĩnh Trạch, hiện tại rốt cuộc thế nào rồi?
Trần Vũ Thịnh nói:
- Ây da, vẫn còn phải dùng thuốc khống chế, thế nhưng, hai người các ngươi hình như không thành vấn đề gì nha, tôi xem Cố tổng và phu nhân ở cùng một chỗ lâu như vậy, cũng không có bị phát bệnh.
Lâm Triệt nói:
- Vậy anh cảm thấy, anh ấy rốt cuộc khi nào có thể khỏi hẳn?
- Khỏi hẳn, tôi cảm thấy có thể khống chế, không khỏi hẳn cũng không sao, chỉ có điều hiện tại cũng xác thật cũng không có biện pháp có thể chữa khỏi, tuy rằng mỗi năm đều bỏ tiền ra để nghiên cứu, nhưng mà đến nay vẫn không có kết quả gì.
Lâm Triệt thất vọng than một tiếng, cằm đặt ở trên bàn, cô nhìn cái ly trước mắt.
- Làm sao vậy, phu nhân?
- Không có gì, tôi chỉ là tưởng… Aizzz, anh là bác sĩ tâm lý của Cố Tĩnh Trạch, anh hẳn biết mọi thứ, ví dụ như về mối quan hệ của chúng tôi...
- Không sai, cậu ấy đã nói với tôi khi cậu ấy tìm đến tôi để điều trị.
- Tôi chỉ là nghĩ, anh ấy cùng Mạc tiểu thư quan hệ tốt như vậy, tôi đứng ở giữa cũng không thích hợp, nếu bệnh anh ấy có thể hoàn toàn tốt lên, khả năng Cố gia sẽ không buộc anh ấy nhất định phải cùng tôi ở bên nhau, đúng không?
Trần Vũ Thịnh thiếu chút nữa phun nước ra ngoài:
- Làm sao vậy, cô và Cố tổng ở bên nhau không tốt sao?
Cô thật là kỳ quái, những người khác chỉ sợ có thể cùng Cố Tĩnh Trạch ở bên nhau đều sẽ vui mừng đến ngủ cũng không yên đi.
Cô tại sao lại có vẻ mặt ghét bỏ đó.
Lâm Triệt nói:
- Không có gì, tôi chỉ là… Tôi chỉ là... Quân tử hữu thành nhân chi mỹ (1), tôi cũng muốn sớm một chút thành toàn cho bọn họ.
Trần Vũ Thịnh lại cảm thấy chuyện này thực sự rất nghiêm trọng.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Hắn nhìn Lâm Triệt rồi nói:
- Người khác tôi không biết, nhưng mà tôi biết một chút, cậu ấy đối với cô mà nói cùng với Mạc tiểu thư là hoàn toàn bất đồng, cô không cảm thấy cậu ấy đối với cô kỳ thật rất tốt sao?
- Tôi đương nhiên biết, nhưng có thể anh ấy rất tốt là bởi vì ở cùng tôi, cho nên rất tốt với tôi mà thôi.
Trần Vũ Thịnh im lặng nghĩ, Lâm Triệt này đúng là...
Cũng không biết Cố Tĩnh Vũ thích cô điểm nào, thích cái ngốc của cô sao?
Đúng là ngu ngốc.
Cô chẳng lẽ không nghe nói qua, Cố Tĩnh Trạch ở bên ngoài là người lạnh lùng sao, anh là một người chính trực, đó là tâm tư của anh tốt. Nhưng mà, thủ đoạn của anh cũng rất tàn nhẫn độc ác, bởi vì ở trên thương trường, chính trực là vô dụng.
Có lẽ cô thật sự là không biết, Cố Tĩnh Trạch ngày thường đối người khác là bộ dáng gì đi, cho nên mới sẽ cảm thấy, anh đối xử tốt với mình, cũng là điều bình thường…
Trần Vũ Thịnh để cho cô ngồi ở đây uống nước, chính mình lại trốn sang một bên, vội vàng gọi điện thoại cho người kia.
- Cố tổng…
- Thuốc tôi vẫn còn dùng, không cần cậu tới giám sát.
- Ai nha, Cố tổng, ngài gần đây cũng quá ghét bỏ tớ rồi!
- Không sai.
- Nhưng lần này tớ không phải vì ngài sao, ngài muốn biết tớ ở câu lạc bộ Tử Sắc nhìn thấy ai không?
- Không muốn biết.
- …
Đã biết trước, không phải anh đối với ai cũng tốt tính.
- Này, tôi đây thấy phu nhân đang ở chỗ này chơi.
- Lâm Triệt?
- A… Đúng…
- Tút tút tút…
Lâm Triệt còn ở nơi đó uống rượu, đầu cũng hơi choáng váng
Ngay cả người bên cạnh là người nào cũng không biết.
Một lát sau, nhóm người gần như muốn đem nơi này lấp kín lại, rất nhanh Cố Tĩnh Trạch nhìn thấy Lâm Triệt đang gục ở trên bàn, trực tiếp ôm cô bế lên.
Nhìn trên mặt Lâm Triệt mang theo một chút ưu sầu, mày gắt gao nhíu lại, trong lòng Cố Tĩnh Trạch cũng hơi chấn động, trên mặt hiện lên một chút âm lãnh, cứ như vậy ôm theo Lâm Triệt nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Trái ngược lại Thẩm Du Nhiên ở chỗ này buồn bực nhìn người được bế đi rồi, dậm chân nói:
- Oái, có ai trả tiền cho chúng tôi không? A a a, tôi không uống lấy một hớp, đều là Lâm Triệt uống, các người không thể chưa trả tiền mà đã bỏ đi như vậy …
Thế nhưng cô không mua nổi rượu nơi này nha...
Phía sau, Trần Vũ Thịnh im lặng nhìn Thẩm Du Nhiên.
Không biết khi nào, có người đã đi tới bên cạnh cô.
- Được rồi, cô đừng kêu, hóa đơn lần này đều điền tên Cố Tĩnh Trạch là được.
Thẩm Du Nhiên quay đầu lại, nhìn Trần Vũ Thịnh với vẻ mặt khinh thường, cô cũng không để bụng:
- Làm sao vậy, cho là tôi không trả nổi sao, chính là gán tôi ở nơi này cũng không trả nổi tiền, đâu giống là người nào đó, làm chó săn cho người khác, cầm tiền để tùy tiện tán gái.
- A, cô cho rằng chó săn dễ làm như vậy sao? Cũng yêu cầu chỉ số thông minh đấy, đương nhiên với chỉ số thông minh loại như cô, hiển nhiên không rõ.
- Á, anh…
- Được rồi, đừng kêu, có muốn tôi đưa cô về nhà không?
Trần Vũ Thịnh nói.
Thẩm Du Nhiên vừa nghe, như vậy cũng tốt, có thể tiết kiệm được ít tiền, dù sao hiện tại cô cũng chưa tìm được công việc nào phù hợp với mình, mất một thời gian để kiếm tiền..
- Được được.
Cô vội vàng rầu rĩ nói.
Trần Vũ Thịnh nhìn cô nói:
- Cho nên nhìn thấy không, đây là lợi ích của chân chó, có xe lái và có tiền để tiêu, hiểu không?
***
(1) Quân tử hữu thành nhân chi mỹ, bất thành nhân chi ố: Người quân tử thì làm thành cái tốt cho người ta, không thành cái xấu cho người ta (Khổng Tử).
- Chương 1: Cô có phải ngủ sai người rồi không?
- Chương 2: Cô chính là một người xa lạ bỗng nhiên xuất hiện
- Chương 3: Bọn tao nuôi mày mày không báo đáp chúng tao sao?
- Chương 4: Tôi mới không muốn kết hôn với anh
- Chương 5: Chúng ta kết hôn đi
- Chương 6: Hôn nhân ngày sau giống như bình thường
- Chương 7: Cố phu nhân không cần phải tiết kiệm
- Chương 8: Tình cờ gặp như thế làm cho người ta hoảng hốt
- Chương 9: Phu nhân tranh thủ tham gia diễn nhân vật
- Chương 10: Loại người anh thích hóa ra là như vậy
- Chương 11: Anh không cần mang tức giận trút lên trên người tôi
- Chương 12: Mạc Huệ Linh tìm tới cửa
- Chương 13: Như vậy chỉ sợ Mạc tiểu thư hiểu lầm
- Chương 14: Em không thích hai người ở cùng nhau
- Chương 15: Cô cứ như vậy muốn tôi chuyển ra sao?
- Chương 16: Không quen ở cùng em trai ruột của anh
- Chương 17: Cố gia em không thể trêu vào
- Chương 18: Ông xã em uống say
- Chương 19: Thế nào không gọi ông xã nữa.?
- Chương 20: Anh đến cùng cũng không chuyển ra
- Chương 21: Điều tôi đáp ứng cô đều sẽ làm được
- Chương 22: Cô ngốc như vậy sao sống được đến bây giờ?
- Chương 23: Tôi là chồng của cô nên chăm sóc cô
- Chương 24: Cô gái nhỏ này thật đúng là may mắn
- Chương 25: Lau nước miếng của tôi liền là của tôi
- Chương 26: Tư thế ngủ của người nào đó thật sự là khó coi
- Chương 27: Tôi sẽ không để cô chết
- Chương 28: Quan tâm cô
- Chương 29: Tôi không thích trên người cô có sẹo
- Chương 30: Quen với tư thế ngủ không tốt của cô
- Chương 31: Anh sao ăn loại đồ ăn không tốt cho sức khỏe này?
- Chương 32: Thật sự là nhiều chuyện muốn chết
- Chương 33: Lần đầu tiên cô lên trên báo
- Chương 34: Không phải nói sẽ không tức giận sao?
- Chương 35: Cố Tĩnh Trạch chân tôi đau
- Chương 36: Thực xin lỗi, tôi quên mất anh có bệnh
- Chương 37: Cùng giường chung gối có chút chờ mong
- Chương 38: Thế nhưng lại cảm thấy thất vọng
- Chương 39: Cô vẫn còn đau lòng vì người đàn ông khác
- Chương 40: Mày sao có thể tùy tiện trêu chọc Cố Tĩnh Dư?
- Chương 41: Tôi là người đàn ông của Lâm Triệt
- Chương 42: Cô ấy là vợ của tôi
- Chương 43: Gỡ quần áo
- Chương 44: Người phụ nữ của tôi không cần anh quan tâm
- Chương 45: Ở khách sạn cũng có hương vị đặc biệt
- Chương 46: Cô là đối tượng công ty trọng điểm bồi dưỡng
- Chương 47: Cố Tĩnh Dư nói không liên quan tới anh
- Chương 48: Anh phải về xử lý chuyện này
- Chương 49: Chúng ta có thể dùng phương thức trực tiếp
- Chương 50: Cô vừa thấy đã yêu anh
- Chương 51: Đừng tùy tiện nói với đàn ông hai chữ này
- Chương 52: Cởi quần cho tôi xem một chút
- Chương 53: Tiệc đóng máy
- Chương 54: Lại đây mat-xa cho tôi một chút
- Chương 55: Cắn một cái vào môi của cô
- Chương 56: Tôi không muốn cô tìm bạn trai
- Chương 57: Cô gái đáng yêu
- Chương 58: Chọc giận cố tĩnh trạch
- Chương 59: Anh thật sự bỏ đi
- Chương 60: Mạc Huệ Linh Phiền Nhiễu
- Chương 61: Trở về gấp
- Chương 62: Cần phải có người chịu trách nhiệm
- Chương 63: Ghen
- Chương 64: Anh ăn hiếp tôi!
- Chương 65: Tôi sẽ không gây chuyện
- Chương 66: Nguyện ý tin tưởng
- Chương 67: Mạnh tay với em
- Chương 68: Không nói thì tôi sẽ hôn em
- Chương 69: Sao lại tới đón tôi?
- Chương 70: Thật xứng đôi
- Chương 71: Sao lại đỏ mặt?
- Chương 72: Sự cố tại trường quay
- Chương 73: Quần áo bị xé hỏng hết rồi
- Chương 74: Đừng nhúc nhích, ngủ ngoan đi!
- Chương 75: Cùng nhau đi dạo phố
- Chương 76: Mạc huệ linh ăn vạ
- Chương 77: Nhất định là hiểu lầm
- Chương 78: Muốn làm gì thì làm
- Chương 79: Không có việc gì, ngủ thôi
- Chương 80: Cảm giác được sùng bái
- Chương 81: Đây là vì con cháu đời sau đông đúc
- Chương 82: Cảm giác thật chán ghét
- Chương 83: Quá kịch liệt đến mức này sao?
- Chương 84: Anh hy vọng đây sẽ là kỷ niệm đẹp
- Chương 85: Bị cảm hóa sâu sắc
- Chương 86: Cái gọi là oan gia ngõ hẹp
- Chương 87: Nhìn cô không vui vẻ thì trong lòng khó chịu
- Chương 88: Giúp em dạy dỗ những người này
- Chương 89: Không để em rơi một giọt nước mắt!
- Chương 90: Mọi người trong công ty đều rất vui vẻ
- Chương 91: Không để em rơi một giọt nước mắt!
- Chương 91: Đồng ý nấu ăn cho anh
- Chương 92: Mọi người trong công ty đều rất vui vẻ
- Chương 92: Vụng về cắt trứng
- Chương 93: Đồng ý nấu ăn cho anh
- Chương 93: Cảm thấy rất thất vọng phải không?
- Chương 94: Vụng về cắt trứng
- Chương 94: Khí thế phi phàm của cố tĩnh trạch
- Chương 95: Cảm thấy rất thất vọng phải không?
- Chương 95: Ngủ thôi
- Chương 96: Khí thế phi phàm của cố tĩnh trạch
- Chương 96: Cố tĩnh dư không chơi bài theo cách bình thường
- Chương 97: Ngủ thôi
- Chương 97: Chẳng lẽ không nên mời anh ăn cơm sao?
- Chương 98: Cố tĩnh dư không chơi bài theo cách bình thường
- Chương 98: Tôi thích cùng cô chia sẻ đồ với tôi
- Chương 99: Chẳng lẽ không nên mời anh ăn cơm sao?
- Chương 99: Tất nhiên là bọn họ đang ăn cơm
- Chương 100: Tôi thích cùng cô chia sẻ đồ với tôi
- Chương 100: Nếu như anh không ly hôn thì sao?
- Chương 101: Tất nhiên là bọn họ đang ăn cơm
- Chương 101: Bệnh cũ tái phát chỉ có thể đi tìm bác sĩ
- Chương 102: Nếu như anh không ly hôn thì sao?
- Chương 102: Em không nhớ rõ chuyện xảy ra ngày hôm đó
- Chương 103: Bệnh cũ tái phát chỉ có thể đi tìm bác sĩ
- Chương 103: Tôi chuyển đến đây ở thì thế nào
- Chương 104: Em không nhớ rõ chuyện xảy ra ngày hôm đó
- Chương 104: Không muốn chết ở đây
- Chương 105: Tôi chuyển đến đây ở thì thế nào
- Chương 105: Đấy là một sinh mạng, sao em có thể nói như vậy
- Chương 106: Không muốn chết ở đây
- Chương 106: Hứa về sau sẽ không lái xe nữa
- Chương 107: Đấy là một sinh mạng, sao em có thể nói như vậy
- Chương 107: Nhất định là em không cẩn thận đụng vào rồi
- Chương 108: Hứa về sau sẽ không lái xe nữa
- Chương 108: Chồng yêu nên là tôi
- Chương 109: Nhất định là em không cẩn thận đụng vào rồi
- Chương 109: Làm gì có người vợ nào lại như thế này
- Chương 110: Chồng yêu nên là tôi
- Chương 110: Hai mươi phút sau còn chưa về thì đừng có về nữa
- Chương 111: Làm gì có người vợ nào lại như thế này
- Chương 111: Đàn ông ghen thật lạnh lùng
- Chương 112: Hai mươi phút sau còn chưa về thì đừng có về nữa
- Chương 112: Đây là trừng phạt dành cho em
- Chương 113: Đàn ông ghen thật lạnh lùng
- Chương 113: Cố tĩnh trạch xấu xa
- Chương 114: Đây là trừng phạt dành cho em
- Chương 114: Người phụ nữ cố tình gây sự
- Chương 115: Cố tĩnh trạch xấu xa
- Chương 115: Bị cho leo cây thật tức giận
- Chương 116: Người phụ nữ cố tình gây sự
- Chương 116: Ghét anh ấy thật sao?
- Chương 117: Bị cho leo cây thật tức giận
- Chương 117: Lại đụng trúng nữa rồi, thật sự là muốn nổ tung
- Chương 118: Ghét anh ấy thật sao?
- Chương 118: Không có người đàn ông nào so được với anh
- Chương 119: Lại đụng trúng nữa rồi, thật sự là muốn nổ tung
- Chương 119: Em nhất định phải dọn đi
- Chương 120: Không có người đàn ông nào so được với anh
- Chương 120: Tâm trạng của cô không vui
- Chương 121: Em nhất định phải dọn đi
- Chương 121: Cùng nhau nói chuyện phiếm thật lâu
- Chương 122: Tâm trạng của cô không vui
- Chương 122: Không nghĩ đến kết quả lại tốt như vậy
- Chương 123: Cùng nhau nói chuyện phiếm thật lâu
- Chương 123: Mạc huệ linh bị đuổi đi
- Chương 124: Không nghĩ đến kết quả lại tốt như vậy
- Chương 124: Tôi thích em mặc cho tôi xem
- Chương 125: Mạc huệ linh bị đuổi đi
- Chương 125: Hai con mau sinh đứa bé đi
- Chương 126: Tôi thích em mặc cho tôi xem
- Chương 126: Chỉ có mình em mới có thể chữa bệnh cho tôi
- Chương 127: Hai con mau sinh đứa bé đi
- Chương 127: Ước mơ nhỏ của cô
- Chương 128: Chỉ có mình em mới có thể chữa bệnh cho tôi
- Chương 128: Cả nhà Chúng ta đều ghét họ mạc
- Chương 129: Ước mơ nhỏ của cô
- Chương 129: Ưu điểm duy nhất của cô là có vận khí tốt
- Chương 130: Cả nhà Chúng ta đều ghét họ mạc
- Chương 130: Tình yêu nhỏ bé đơn thuần tốt đẹp
- Chương 131: Ưu điểm duy nhất của cô là có vận khí tốt
- Chương 131: Tôi muốn em đút tôi ăn
- Chương 132: Tình yêu nhỏ bé đơn thuần tốt đẹp
- Chương 132: Em tốt nhất nên ôm tôi một cái
- Chương 133: Tôi muốn em đút tôi ăn
- Chương 133: Chuông điện thoại vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện của bọn họ
- Chương 134: Em tốt nhất nên ôm tôi một cái
- Chương 134: Gặp bạn tốt của cô
- Chương 135: Chuông điện thoại vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện của bọn họ
- Chương 135: Dẫn em đi chơi
- Chương 136: Gặp bạn tốt của cô
- Chương 136: Tại sao cô có thể hại tĩnh trạch như thế
- Chương 137: Dẫn em đi chơi
- Chương 137: Đúng là khoe khoang một cách lộ liễu
- Chương 138: Tại sao cô có thể hại tĩnh trạch như thế
- Chương 138: Em thích gì thì cứ làm cái đó
- Chương 139: Đúng là khoe khoang một cách lộ liễu
- Chương 139: Tặng quà cho anh
- Chương 140: Em thích gì thì cứ làm cái đó
- Chương 140: Đem người phụ nữ này đóng gói mang đi
- Chương 141: Tặng quà cho anh
- Chương 141: Tôi sẽ không để cho em rời khỏi
- Chương 142: Đem người phụ nữ này đóng gói mang đi
- Chương 142: Quá để ý chỉ có thể thương tổn chính mình
- Chương 143: Tôi sẽ không để cho em rời khỏi
- Chương 143: Nếu thực sự phải rời xa anh!
- Chương 144: Quá để ý chỉ có thể thương tổn chính mình
- Chương 144: Tôi đã sớm chia tay với cô ta
- Chương 145: Nếu thực sự phải rời xa anh!
- Chương 145: Thẩm du nhiên, cô chờ tôi
- Chương 146: Tôi đã sớm chia tay với cô ta
- Chương 146: Muốn tìm tới cửa
- Chương 147: Thẩm du nhiên, cô chờ tôi
- Chương 147: Hai cha con không biết xấu hổ
- Chương 148: Muốn tìm tới cửa
- Chương 148: Thu thập bọn họ là được rồi
- Chương 149: Hai cha con không biết xấu hổ
- Chương 149: Cậu đã từng thích tớ sao?
- Chương 150: Thu thập bọn họ là được rồi
- Chương 150: Nhào vào trước mặt cô
- Chương 151: Cậu đã từng thích tớ sao?
- Chương 151: Em không cần giải thích
- Chương 152: Nhào vào trước mặt cô
- Chương 152: Đây là đang ghen sao?
- Chương 153: Em không cần giải thích
- Chương 153: Bị bệnh thì muốn ăn cái gì?
- Chương 154: Đây là đang ghen sao?
- Chương 154: Nằm vào truyền ấm áp cho anh
- Chương 155: Bị bệnh thì muốn ăn cái gì?
- Chương 155: Chuyện khiến người ta xấu hổ
- Chương 156: Nằm vào truyền ấm áp cho anh
- Chương 156: Không nên dùng sức quá độ
- Chương 157: Chuyện khiến người ta xấu hổ
- Chương 157: Nhanh đi nghỉ ngơi cho em
- Chương 158: Không nên dùng sức quá độ
- Chương 158: Tôi đang tìm lâm triệt mà
- Chương 159: Nhanh đi nghỉ ngơi cho em
- Chương 159: Lâm triệt, cậu thực sự đã tìm thấy một người chồng tốt
- Chương 160: Tôi đang tìm lâm triệt mà
- Chương 160: Tôi diễn rất tốt đoạn này
- Chương 161: Lâm triệt, cậu thực sự đã tìm thấy một người chồng tốt
- Chương 161: Không có bánh nào là từ trên trời rơi xuống
- Chương 162: Tôi diễn rất tốt đoạn này
- Chương 162: Không muốn em bị bắt nạt
- Chương 163: Không có bánh nào là từ trên trời rơi xuống
- Chương 163: Cô gái nhỏ bé cứng cỏi
- Chương 164: Không muốn em bị bắt nạt
- Chương 164: Ghen với một cô bé
- Chương 165: Cô gái nhỏ bé cứng cỏi
- Chương 165: Vậy mà lại tát cô ta một bạt tai
- Chương 166: Ghen với một cô bé
- Chương 167: Vậy mà lại tát cô ta một bạt tai
Thiểm Hôn Kiều Thê: Ông Xã Cực Sủng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thiểm Hôn Kiều Thê: Ông Xã Cực Sủng
Tác giả :
Mộc Y Y