Lâm Triệt kinh ngạc, chẳng lẽ lúc mình yêu thầm cậu ấy bị cậu ấy phát hiện rồi?
- Sao... Sao cậu lại đột nhiên hỏi vậy?
Tần Khanh nói:
- Không có gì. Chỉ vì tớ cảm thấy mối quan hệ của chúng ta từng khá thân mật, mỗi ngày đều ở bên nhau, vì sao cậu lại không thích tớ?
Lâm Triệt nhìn khuôn mặt trẻ trung của Tần Khanh, nhớ tới thời gian thân mật ngắn ngủi. Bọn họ đúng là từng có quá khứ thân mật, làm bạn bè, làm bạn học, nhưng cuối cùng cũng không ở bên nhau.
Bởi vì lúc đó cậu đang ở bên Lâm Lỵ.
- Nếu cho tớ cơ hội trở về quá khứ, tớ nhất định sẽ thổ lộ với cậu.
Lâm Triệt cười nói.
Nhưng là đáng tiếc là, Lâm Triệt khi đó quá mức mềm yếu, quá tự ti, từ đầu đến cuối vẫn không dám chọc thủng tâm sự của mình.
Hai mắt Tần Khanh sáng lên.
Lâm Triệt ha hả cười:
- Xem kìa, đã dọa đến cậu sao? Lừa cậu chơi thôi, tớ cho rằng có thể là do cảm giác của cậu không đúng đi? Tóm lại, bây giờ cũng thật tốt. Cậu và Lâm Lỵ ở bên nhau, chúng ta từ quan hệ bạn học trở thành quan hệ thân thích.
Tần Khanh lập tức thất vọng nhìn Lâm Triệt, chẳng lẽ cô ấy chưa từng thích mình?
Tần Khanh nhìn Lâm Triệt, cô vuốt vuốt tóc của mình, rũ mi cười nhạt, cô như vậy không khỏi làm người khác không cẩn thận động lòng.
Lâm Triệt xua xua tay với cậu:
- Tớ đi trước đây, tớ còn có việc.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tần Khanh gật gật đầu, nhìn cô rời đi, nghĩ tới cô muốn đứng bên cạnh Cố Tĩnh Trạch, vậy mà trong lòng lại có phần bất mãn.
Chỉ là bỗng nhiên trong lòng có ý định dứt khoát đoạt lấy Lâm Triệt từ bên người Cố Tĩnh Trạch.
Nhưng Cố Tĩnh Trạch là một người đàn ông mạnh mẽ như thế, cậu làm sao để đoạt được?
Tần Khanh nghĩ, tại sao cố tình là Cố Tĩnh Trạch. Nếu là người khác, có lẽ còn có thể, nhưng là Cố Tĩnh Trạch, mặc lệ là quyền lực, quyền lợi đều cao hơn người khác một bậc. Website TruyenLau.com
Lúc này, ở đằng trước, bỗng nhiên cậu nhìn thấy trên trần có cái gì rơi xuống, mà vị trí rơi xuống là nơi Lâm Triệt đứng mà Lâm Triệt lại không chú ý tới.
- Lâm Triệt, tránh ra.
TruyenLau.com
Lâm Triệt nhìn xung quanh không phát hiện bóng người Cố Tĩnh Trạch, bỗng nhiên Tần Khanh ở phía sau hét đến khàn cả giọng, lập tức khiến cô chú ý.
Quay đầu lại liền thấy thân thể to lớn của Tần Khanh trực tiếp nhào tới. Lâm Triệt chưa kịp phản ứng đã bị Tần Khanh áp xuống dưới đất. Lâm Triệt ngây ngốc, lúc tỉnh táo Tần Khanh đã ngã trên người cô.
Lâm Triệt hoảng sợ, lúc này mới thấy một chiếc đèn pha lê to từ trên trần rơi xuống đất, mảnh vỡ tung tóe trên sàn nhà, ghim trên lưng Tần Khanh.
Vì cứu cô nên trên người cậu mới bị ghim thật nhiều mảnh nhỏ.
- Cứu mạng... Cứu người với...
Lâm Triệt sớm đã bất chấp mọi thứ, vội vã ôm Tần Khanh từ trên mặt đất lên, kêu lớn.
Mà bên kia.
Cố Tĩnh Trạch ở cửa đợi hồi lâu, không thấy có người tới.
Nha đầu này, không biết lại chạy tới chỗ nào.
Anh cầm lấy điện thoại, bấm gọi cho Lâm Triệt, lại phát hiện cô đã trực tiếp tắt máy.
Nha đầu phiền toái này, không phải gặp phải chuyện gì rồi?
Mà lúc này.
Trong bệnh viện, Lâm Triệt lo lắng thấp thỏm nhìn Tần Khanh bị đặt trên giường, bác sĩ gắp từng mảnh từng mảnh thủy tinh nhỏ từ trên lưng anh ra.
Trên lưng cậu máu tươi mơ hồ, khiến người ta nhìn thực sự rất sợ hãi.
Lâm Triệt nghe thấy tiếng chuông điện thoại, nhưng là chưa kịp bắt máy thì cảm thấy tay mình bị Tần Khanh siết chặt.
Không có cánh nào, nghe tiếng chuông điện thoại ầm ĩ đành phải tắt máy.
Nhìn Tần Khanh như vậy, trong lòng sớm hỗn loạn, bất an. Không nghĩ tới cậu lại giúp mình ngăn chặn một tai họa như vậy. Trong lòng cô vừa là áy náy, vừa là khổ sở, cậu làm chuyện này vì cái gì? Thấy như vậy có vẻ rất đau.
Cố Tĩnh Trạch ngừng xe ở ngoài trung tâm mua sắm, vệ sĩ đi tới nói:
- Vừa rồi phu nhân làm xong vận động, đợi tiên sinh nên không cùng nhân viên công tác rời đi, liền tự mình đến. Nghe nói, phu nhân đến cùng với Tần nhị thiếu gia
Tần nhị thiếu gia…
Tần Khanh?
Khuôn mặt anh nghiêm lại, bảo vệ vội hỏi:
- Tiên sinh, vậy bây giờ...
- Trở về
Cố Tĩnh Trạch mím môi, phất tay kêu người đem cửa sổ xe đóng lại.
Cửa sổ xe chậm rãi kéo lên.
Tài xế nói:
- Tiên sinh, chúng ta phải đi từ phía sau rồi, đường phía trước đã bị niêm phong, nghe nói đồ trang trí rơi xuống làm người bị thương.
- Ừ.
Mặc kệ đi đường nào, lúc này anh chỉ muốn nhanh nhanh về nhà.
Bệnh viện.
Lâm Triệt còn nghĩ, điện thoại Cố Tĩnh Trạch vừa mới vang lên, nhất thời sốt ruột, không biết nên nói như thế nào, liền không tiếp. Bây giờ nhìn Tần Khanh đã khá hơn, thay quần áo, uống thuốc, nằm trên giường, ổn định nhiều. Cô rốt cuộc cầm di động lên.
Nhưng là còn chưa kịp bật lên, bỗng nhiên Tần Khanh ở bên trong rên hừ hừ:
- Lâm Triệt, Lâm Triệt...
Lâm Triệt chạy nhanh buông xuống di động, đi qua.
- Tần Khanh, làm sao vậy? Có đau chỗ nào không?
Tần Khanh cầm tay Lâm Triệt một phen.
Lâm Triệt không để trong lòng, vừa mới lúc sát trùng cũng như thế này, gắt gao cầm tay cô. Có lẽ lúc bị thương, có người quen bên người mới tốt.
Tần Khanh nhìn Lâm Triệt:
- Đừng đi.
- Được, được tớ không đi. Tần Khanh, số điện thoại người nhà cậu đâu, tớ muốn gọi cho họ một cái. Cậu bị thương thế này rất có khả năng nhiễm trùng, tuy chúng ta đang ở bệnh viện nhưng cũng không phải bệnh viện tốt nhất. Có cần tớ gọi điện cho họ xem họ xử lý thế nào không?
- Tớ...chỉ muốn cùng cậu ở chung một chỗ.
-...
Lâm Triệt ngốc nghếch nói:
- Được, tớ đang ở cùng với cậu
- Không, Lâm Triệt… Tớ chính là nghĩ muốn một mình ở bên cậu.
- …
Lâm Triệt trong lòng chắc chắn, nhìn Tần Khanh.
- Tần Khanh, cậu…
Tần Khanh nắm chặt tay cô:
- Lâm Triệt, vừa mới trong nháy mắt, tớ có một loại cảm giác, vì cậu, tớ có thể làm bất cứ thứ gì. Đây không phải là không bình thường sao?
Trái tim Lâm Triệt lập tức hoảng loạn.
- Cậu nói cái gì?
- Tớ biết, bây giờ nói câu này không ổn lắm, nhưng mà Lâm Triệt, bỗng nhiên tớ có phần hối hận. Có lẽ nếu tớ đối xử với cậu tốt một chút, như vậy, cậu sẽ không… sẽ không ở bên Cố Tĩnh Trạch.
Lâm Triệt lập tức luống cuống, buông lỏng tay Tần Khanh ra.
Tần Khanh không nắm lại được, nhìn Lâm Triệt:
- Cậu...
Lâm Triệt biết, mình yêu thầm Tần Khanh đã rất lâu.
Nhưng mà lúc này cậu đột nhiên thổ lộ làm cho cô rất kinh ngạc, thế nhưng cũng không có cái cảm giác vui sướng.
Thanh xuân đã từng là một thời bồng bột, chờ đợi lúc phát hiện sự thật, cái gì cũng đã chậm.
Mà bây giờ thừa lại chỉ có kinh hoảng, thất thố, đã không còn một chút vui sướng.
-Tần Khanh... Cậu đã có Lâm Lỵ, đó là chị của tớ, là vị hôn phu của cậu, cậu là anh rể của tớ.
Tần Khanh ảm đạm nhìn Lâm Triệt:
- Tớ cho rằng, ít nhất cậu cũng thích tớ, thật sự một chút cũng không sao?
Nếu đã bỏ lỡ, không cần quay đầu lại là tốt nhất.
Lâm Triệt lắc đầu:
- Thực sự không có.
Mặt Tần Khanh suy sụp, nghĩ đến Cố Tĩnh Trạch, trong lòng sáng tỏ, mình không có biện pháp so sánh cùng Cố Tĩnh Trạch sao?
- Chương 1: Cô có phải ngủ sai người rồi không?
- Chương 2: Cô chính là một người xa lạ bỗng nhiên xuất hiện
- Chương 3: Bọn tao nuôi mày mày không báo đáp chúng tao sao?
- Chương 4: Tôi mới không muốn kết hôn với anh
- Chương 5: Chúng ta kết hôn đi
- Chương 6: Hôn nhân ngày sau giống như bình thường
- Chương 7: Cố phu nhân không cần phải tiết kiệm
- Chương 8: Tình cờ gặp như thế làm cho người ta hoảng hốt
- Chương 9: Phu nhân tranh thủ tham gia diễn nhân vật
- Chương 10: Loại người anh thích hóa ra là như vậy
- Chương 11: Anh không cần mang tức giận trút lên trên người tôi
- Chương 12: Mạc Huệ Linh tìm tới cửa
- Chương 13: Như vậy chỉ sợ Mạc tiểu thư hiểu lầm
- Chương 14: Em không thích hai người ở cùng nhau
- Chương 15: Cô cứ như vậy muốn tôi chuyển ra sao?
- Chương 16: Không quen ở cùng em trai ruột của anh
- Chương 17: Cố gia em không thể trêu vào
- Chương 18: Ông xã em uống say
- Chương 19: Thế nào không gọi ông xã nữa.?
- Chương 20: Anh đến cùng cũng không chuyển ra
- Chương 21: Điều tôi đáp ứng cô đều sẽ làm được
- Chương 22: Cô ngốc như vậy sao sống được đến bây giờ?
- Chương 23: Tôi là chồng của cô nên chăm sóc cô
- Chương 24: Cô gái nhỏ này thật đúng là may mắn
- Chương 25: Lau nước miếng của tôi liền là của tôi
- Chương 26: Tư thế ngủ của người nào đó thật sự là khó coi
- Chương 27: Tôi sẽ không để cô chết
- Chương 28: Quan tâm cô
- Chương 29: Tôi không thích trên người cô có sẹo
- Chương 30: Quen với tư thế ngủ không tốt của cô
- Chương 31: Anh sao ăn loại đồ ăn không tốt cho sức khỏe này?
- Chương 32: Thật sự là nhiều chuyện muốn chết
- Chương 33: Lần đầu tiên cô lên trên báo
- Chương 34: Không phải nói sẽ không tức giận sao?
- Chương 35: Cố Tĩnh Trạch chân tôi đau
- Chương 36: Thực xin lỗi, tôi quên mất anh có bệnh
- Chương 37: Cùng giường chung gối có chút chờ mong
- Chương 38: Thế nhưng lại cảm thấy thất vọng
- Chương 39: Cô vẫn còn đau lòng vì người đàn ông khác
- Chương 40: Mày sao có thể tùy tiện trêu chọc Cố Tĩnh Dư?
- Chương 41: Tôi là người đàn ông của Lâm Triệt
- Chương 42: Cô ấy là vợ của tôi
- Chương 43: Gỡ quần áo
- Chương 44: Người phụ nữ của tôi không cần anh quan tâm
- Chương 45: Ở khách sạn cũng có hương vị đặc biệt
- Chương 46: Cô là đối tượng công ty trọng điểm bồi dưỡng
- Chương 47: Cố Tĩnh Dư nói không liên quan tới anh
- Chương 48: Anh phải về xử lý chuyện này
- Chương 49: Chúng ta có thể dùng phương thức trực tiếp
- Chương 50: Cô vừa thấy đã yêu anh
- Chương 51: Đừng tùy tiện nói với đàn ông hai chữ này
- Chương 52: Cởi quần cho tôi xem một chút
- Chương 53: Tiệc đóng máy
- Chương 54: Lại đây mat-xa cho tôi một chút
- Chương 55: Cắn một cái vào môi của cô
- Chương 56: Tôi không muốn cô tìm bạn trai
- Chương 57: Cô gái đáng yêu
- Chương 58: Chọc giận cố tĩnh trạch
- Chương 59: Anh thật sự bỏ đi
- Chương 60: Mạc Huệ Linh Phiền Nhiễu
- Chương 61: Trở về gấp
- Chương 62: Cần phải có người chịu trách nhiệm
- Chương 63: Ghen
- Chương 64: Anh ăn hiếp tôi!
- Chương 65: Tôi sẽ không gây chuyện
- Chương 66: Nguyện ý tin tưởng
- Chương 67: Mạnh tay với em
- Chương 68: Không nói thì tôi sẽ hôn em
- Chương 69: Sao lại tới đón tôi?
- Chương 70: Thật xứng đôi
- Chương 71: Sao lại đỏ mặt?
- Chương 72: Sự cố tại trường quay
- Chương 73: Quần áo bị xé hỏng hết rồi
- Chương 74: Đừng nhúc nhích, ngủ ngoan đi!
- Chương 75: Cùng nhau đi dạo phố
- Chương 76: Mạc huệ linh ăn vạ
- Chương 77: Nhất định là hiểu lầm
- Chương 78: Muốn làm gì thì làm
- Chương 79: Không có việc gì, ngủ thôi
- Chương 80: Cảm giác được sùng bái
- Chương 81: Đây là vì con cháu đời sau đông đúc
- Chương 82: Cảm giác thật chán ghét
- Chương 83: Quá kịch liệt đến mức này sao?
- Chương 84: Anh hy vọng đây sẽ là kỷ niệm đẹp
- Chương 85: Bị cảm hóa sâu sắc
- Chương 86: Cái gọi là oan gia ngõ hẹp
- Chương 87: Nhìn cô không vui vẻ thì trong lòng khó chịu
- Chương 88: Giúp em dạy dỗ những người này
- Chương 89: Không để em rơi một giọt nước mắt!
- Chương 90: Mọi người trong công ty đều rất vui vẻ
- Chương 91: Không để em rơi một giọt nước mắt!
- Chương 91: Đồng ý nấu ăn cho anh
- Chương 92: Mọi người trong công ty đều rất vui vẻ
- Chương 92: Vụng về cắt trứng
- Chương 93: Đồng ý nấu ăn cho anh
- Chương 93: Cảm thấy rất thất vọng phải không?
- Chương 94: Vụng về cắt trứng
- Chương 94: Khí thế phi phàm của cố tĩnh trạch
- Chương 95: Cảm thấy rất thất vọng phải không?
- Chương 95: Ngủ thôi
- Chương 96: Khí thế phi phàm của cố tĩnh trạch
- Chương 96: Cố tĩnh dư không chơi bài theo cách bình thường
- Chương 97: Ngủ thôi
- Chương 97: Chẳng lẽ không nên mời anh ăn cơm sao?
- Chương 98: Cố tĩnh dư không chơi bài theo cách bình thường
- Chương 98: Tôi thích cùng cô chia sẻ đồ với tôi
- Chương 99: Chẳng lẽ không nên mời anh ăn cơm sao?
- Chương 99: Tất nhiên là bọn họ đang ăn cơm
- Chương 100: Tôi thích cùng cô chia sẻ đồ với tôi
- Chương 100: Nếu như anh không ly hôn thì sao?
- Chương 101: Tất nhiên là bọn họ đang ăn cơm
- Chương 101: Bệnh cũ tái phát chỉ có thể đi tìm bác sĩ
- Chương 102: Nếu như anh không ly hôn thì sao?
- Chương 102: Em không nhớ rõ chuyện xảy ra ngày hôm đó
- Chương 103: Bệnh cũ tái phát chỉ có thể đi tìm bác sĩ
- Chương 103: Tôi chuyển đến đây ở thì thế nào
- Chương 104: Em không nhớ rõ chuyện xảy ra ngày hôm đó
- Chương 104: Không muốn chết ở đây
- Chương 105: Tôi chuyển đến đây ở thì thế nào
- Chương 105: Đấy là một sinh mạng, sao em có thể nói như vậy
- Chương 106: Không muốn chết ở đây
- Chương 106: Hứa về sau sẽ không lái xe nữa
- Chương 107: Đấy là một sinh mạng, sao em có thể nói như vậy
- Chương 107: Nhất định là em không cẩn thận đụng vào rồi
- Chương 108: Hứa về sau sẽ không lái xe nữa
- Chương 108: Chồng yêu nên là tôi
- Chương 109: Nhất định là em không cẩn thận đụng vào rồi
- Chương 109: Làm gì có người vợ nào lại như thế này
- Chương 110: Chồng yêu nên là tôi
- Chương 110: Hai mươi phút sau còn chưa về thì đừng có về nữa
- Chương 111: Làm gì có người vợ nào lại như thế này
- Chương 111: Đàn ông ghen thật lạnh lùng
- Chương 112: Hai mươi phút sau còn chưa về thì đừng có về nữa
- Chương 112: Đây là trừng phạt dành cho em
- Chương 113: Đàn ông ghen thật lạnh lùng
- Chương 113: Cố tĩnh trạch xấu xa
- Chương 114: Đây là trừng phạt dành cho em
- Chương 114: Người phụ nữ cố tình gây sự
- Chương 115: Cố tĩnh trạch xấu xa
- Chương 115: Bị cho leo cây thật tức giận
- Chương 116: Người phụ nữ cố tình gây sự
- Chương 116: Ghét anh ấy thật sao?
- Chương 117: Bị cho leo cây thật tức giận
- Chương 117: Lại đụng trúng nữa rồi, thật sự là muốn nổ tung
- Chương 118: Ghét anh ấy thật sao?
- Chương 118: Không có người đàn ông nào so được với anh
- Chương 119: Lại đụng trúng nữa rồi, thật sự là muốn nổ tung
- Chương 119: Em nhất định phải dọn đi
- Chương 120: Không có người đàn ông nào so được với anh
- Chương 120: Tâm trạng của cô không vui
- Chương 121: Em nhất định phải dọn đi
- Chương 121: Cùng nhau nói chuyện phiếm thật lâu
- Chương 122: Tâm trạng của cô không vui
- Chương 122: Không nghĩ đến kết quả lại tốt như vậy
- Chương 123: Cùng nhau nói chuyện phiếm thật lâu
- Chương 123: Mạc huệ linh bị đuổi đi
- Chương 124: Không nghĩ đến kết quả lại tốt như vậy
- Chương 124: Tôi thích em mặc cho tôi xem
- Chương 125: Mạc huệ linh bị đuổi đi
- Chương 125: Hai con mau sinh đứa bé đi
- Chương 126: Tôi thích em mặc cho tôi xem
- Chương 126: Chỉ có mình em mới có thể chữa bệnh cho tôi
- Chương 127: Hai con mau sinh đứa bé đi
- Chương 127: Ước mơ nhỏ của cô
- Chương 128: Chỉ có mình em mới có thể chữa bệnh cho tôi
- Chương 128: Cả nhà Chúng ta đều ghét họ mạc
- Chương 129: Ước mơ nhỏ của cô
- Chương 129: Ưu điểm duy nhất của cô là có vận khí tốt
- Chương 130: Cả nhà Chúng ta đều ghét họ mạc
- Chương 130: Tình yêu nhỏ bé đơn thuần tốt đẹp
- Chương 131: Ưu điểm duy nhất của cô là có vận khí tốt
- Chương 131: Tôi muốn em đút tôi ăn
- Chương 132: Tình yêu nhỏ bé đơn thuần tốt đẹp
- Chương 132: Em tốt nhất nên ôm tôi một cái
- Chương 133: Tôi muốn em đút tôi ăn
- Chương 133: Chuông điện thoại vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện của bọn họ
- Chương 134: Em tốt nhất nên ôm tôi một cái
- Chương 134: Gặp bạn tốt của cô
- Chương 135: Chuông điện thoại vang lên cắt ngang cuộc trò chuyện của bọn họ
- Chương 135: Dẫn em đi chơi
- Chương 136: Gặp bạn tốt của cô
- Chương 136: Tại sao cô có thể hại tĩnh trạch như thế
- Chương 137: Dẫn em đi chơi
- Chương 137: Đúng là khoe khoang một cách lộ liễu
- Chương 138: Tại sao cô có thể hại tĩnh trạch như thế
- Chương 138: Em thích gì thì cứ làm cái đó
- Chương 139: Đúng là khoe khoang một cách lộ liễu
- Chương 139: Tặng quà cho anh
- Chương 140: Em thích gì thì cứ làm cái đó
- Chương 140: Đem người phụ nữ này đóng gói mang đi
- Chương 141: Tặng quà cho anh
- Chương 141: Tôi sẽ không để cho em rời khỏi
- Chương 142: Đem người phụ nữ này đóng gói mang đi
- Chương 142: Quá để ý chỉ có thể thương tổn chính mình
- Chương 143: Tôi sẽ không để cho em rời khỏi
- Chương 143: Nếu thực sự phải rời xa anh!
- Chương 144: Quá để ý chỉ có thể thương tổn chính mình
- Chương 144: Tôi đã sớm chia tay với cô ta
- Chương 145: Nếu thực sự phải rời xa anh!
- Chương 145: Thẩm du nhiên, cô chờ tôi
- Chương 146: Tôi đã sớm chia tay với cô ta
- Chương 146: Muốn tìm tới cửa
- Chương 147: Thẩm du nhiên, cô chờ tôi
- Chương 147: Hai cha con không biết xấu hổ
- Chương 148: Muốn tìm tới cửa
- Chương 148: Thu thập bọn họ là được rồi
- Chương 149: Hai cha con không biết xấu hổ
- Chương 149: Cậu đã từng thích tớ sao?
- Chương 150: Thu thập bọn họ là được rồi
- Chương 150: Nhào vào trước mặt cô
- Chương 151: Cậu đã từng thích tớ sao?
- Chương 151: Em không cần giải thích
- Chương 152: Nhào vào trước mặt cô
- Chương 152: Đây là đang ghen sao?
- Chương 153: Em không cần giải thích
- Chương 153: Bị bệnh thì muốn ăn cái gì?
- Chương 154: Đây là đang ghen sao?
- Chương 154: Nằm vào truyền ấm áp cho anh
- Chương 155: Bị bệnh thì muốn ăn cái gì?
- Chương 155: Chuyện khiến người ta xấu hổ
- Chương 156: Nằm vào truyền ấm áp cho anh
- Chương 156: Không nên dùng sức quá độ
- Chương 157: Chuyện khiến người ta xấu hổ
- Chương 157: Nhanh đi nghỉ ngơi cho em
- Chương 158: Không nên dùng sức quá độ
- Chương 158: Tôi đang tìm lâm triệt mà
- Chương 159: Nhanh đi nghỉ ngơi cho em
- Chương 159: Lâm triệt, cậu thực sự đã tìm thấy một người chồng tốt
- Chương 160: Tôi đang tìm lâm triệt mà
- Chương 160: Tôi diễn rất tốt đoạn này
- Chương 161: Lâm triệt, cậu thực sự đã tìm thấy một người chồng tốt
- Chương 161: Không có bánh nào là từ trên trời rơi xuống
- Chương 162: Tôi diễn rất tốt đoạn này
- Chương 162: Không muốn em bị bắt nạt
- Chương 163: Không có bánh nào là từ trên trời rơi xuống
- Chương 163: Cô gái nhỏ bé cứng cỏi
- Chương 164: Không muốn em bị bắt nạt
- Chương 164: Ghen với một cô bé
- Chương 165: Cô gái nhỏ bé cứng cỏi
- Chương 165: Vậy mà lại tát cô ta một bạt tai
- Chương 166: Ghen với một cô bé
- Chương 167: Vậy mà lại tát cô ta một bạt tai
Thiểm Hôn Kiều Thê: Ông Xã Cực Sủng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.