Thiết Oa Luyện Lôi Kiếp

Tác giả : Tuyệt Ca

Chương 1

Tần Uyển cảm thấy mặt mình có chút ngứa ran, như thể thứ gì đó mềm mại, đầy lông tơ đang cọ xát. Nàng lơ mơ mở mắt, mờ mịt trông thấy một con tiểu cẩu đang ở trước mặt mình đ/ánh hơi. 

 

Kế bên lại có thêm một con tiểu cẩu khác, lông xám pha nâu, điểm vài túm trắng, chen chúc đẩy con đang kề sát nàng ra. Tiếng “ô ô, ỉ ỉ” độc quyền của tiểu cẩu, non nớt vang lên liên hồi, hiển nhiên là phát ra từ một đám tiểu cẩu.

 

Nàng mở to mắt, thị giác dần thanh minh, trước mặt có đến mấy con tiểu cẩu đang chen lấn nhau, cố sức trèo lên lớp da lông xám mềm mại phía bên. Chuyện gì xảy ra thế này? Tần Uyển có chút choáng váng thầm nghĩ:

 

“Kẻ nào lại dám ném một ổ tiểu cẩu vào giường của ta?”

 

Nàng định cất tiếng hỏi Mẫu Thân chuyện gì đang xảy ra, bèn mở miệng lớn tiếng hô: 

 

“Mẫu Thân ơi…sao lại có đám tiểu cẩu trên giường Uyển Nhi thế này…”

 

Nhưng âm thanh phát ra lại là tiếng “Ngao” non nớt, không khác gì tiếng tiểu cẩu.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tần Uyển ngỡ mình nghe lầm, bèn thử gọi lần nữa: 

 

“Mẫu Thân ơi…Mẫu Thân ơi…cứu Uyển Nhi…” TruyenLau

 

Tiếng gọi vẫn là âm thanh tương tự như tiếng tiểu cẩu. Nàng bỗng thấy kinh hãi tột cùng, lại hô to một tiếng, phát ra vẫn là tiếng “Ngao Ngao” quái lạ. Đột nhiên, một cảm giác áp bách ập đến, giống như một cái đầu của 1 con đại cẩu rất lớn tiến lại gần, Tần Uyển chợt nhận ra điều gì đó:
Website TruyenLau.com
 

“Khoan đã… Không đây mà là đầu cẩu, cẩu sao lại trông như thế này chứ, sống bao nhiêu năm trên đời chưa thấy con cẩu nào to giống vậy”

 

Tần Uyển thầm nghĩ trong đầu: 

 

“Đây rõ ràng là một con Hồ Ly chính hiệu trong những cuốn tiểu thuyết tu tiên mà mình từng đọc mà. Nhưng Hồ Ly sao lại to đến vậy”

 

Hồ Ly ấy từ bên cạnh áp sát, mặt đối mặt, mũi chạm mũi với nàng. Mùi tanh hôi từ miệng Hồ Ly suýt nữa khiến nàng ngất đi. Hồ Ly kia đ/ánh hơi hai cái trước mặt nàng, rồi đẩy nàng một chút, liền dời đầu đi. Tần Uyển chỉ cảm thấy tim mình sợ đến mức ngừng đập! 

 

“Không đúng, tâm mạch của mình đã ngừng rồi... phải không?”

 

Tần Uyển hồi tưởng lại:

 

“Hình như mình đang ở trong bếp chặt rau, chợt đầu óc choáng váng, sau đó trong cơn mơ hồ nghe thấy có người nói là u não áp, vỡ huyết quản... nào là thông báo bệnh nhân đang vô cùng  nguy kịch…nào là xin lỗi gia đình, chúng tôi đã cố gắng hết sức”

 

Sau đó nàng như ngủ thiếp đi, mơ màng hóa thành lưu vân trôi nổi, rồi lại như bồng bềnh trong biển nước, xung quanh dường như có rất nhiều người chen chúc, tất cả được bọc trong một lớp màng mỏng, đ/á lẫn nhau, sau đó nàng thấy cực kỳ đói, nhưng lại không mở mắt được, bèn nhắm mắt tìm khắp nơi kiếm thứ để ăn... dường như là uống sữa. 

 

Lúc đó nàng còn tưởng mình đang nằm mộng, còn tự trêu mình là mộng tưởng về thời sơ sinh…Tần Uyển sợ đến mức trái tim run rẩy. Chẳng lẽ… nàng đã quy tiên, sau đó đầu thai rồi sao? Lại còn đầu thai vào súc sinh đạo? Tần Uyển thầm nghĩ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Đây không phải là ‘chuyển sinh’ mà trong tiểu thuyết tu tiên mà mình thường hay đọc đề cập đến sao. Trong tiểu thuyết một khi là người được chọn ‘chuyển sinh’ nếu không trở thành tu tiên giả mạnh nhất, thì cũng là chiến thần thống lĩnh tam giới”. 

 

Tần Uyển còn đắc ý:

 

“Nhân phẩm tốt như ta chắc chắn sau khi chuyển sinh sẽ là tuyệt thế mỹ nhân, không những đắc đạo, phi thăng thành tiên. Không chừng nam nhân tuyệt phẩm trên thế gian còn phải đấu đá nhau để có được sự chú ý từ ta”

 

Nhưng đấy là những điều mà mà Tần Uyển đang tự ảo tưởng. Còn khi quay lại ván cờ thực tế thì…Tần Uyển hét lên:

 

“Không đúng,...Sao lại đầu thai vào súc sinh đạo như thế này chứ? Nhân phẩm mình lại tệ đến thế sao, tại sao lại không phải là tuyệt thế mỹ nhân chứ”

 

Nàng có hai vị huynh trưởng, Đại huynh là Thẩm Phán, Nhị huynh là tiến sĩ luật học, đang làm Luật sư ở Mỹ. Nhà hàng Quảng Đông là cơ nghiệp lâu đời của gia tộc không ai kế thừa, liền bắt nàng kế thừa gia nghiệp editor:bemeobosua.

 

Nàng là tín đồ trung thành của tiểu thuyết tu tiên. Là cử nhân ngành văn học vốn dĩ sau khi tốt nghiệp đại học nàng dự định sẽ trở thành nhà văn viết ra những cuốn tiểu thuyết của chính mình sáng tác. Nhưng suy cho cùng gia nghiệp không thể không có người kế thừa nên nàng  liền bỏ lại đam mê theo Phụ Thân học nấu nướng.

 

Vì là nữ nhi trong nhà, Tần Uyển được Phụ Thân dạy dỗ đặc biệt tâm huyết, Phụ Thân nói với nàng: 

 

“muốn học nghề bếp, trước hết phải biết đao pháp, để thành thục sẽ tốn không ít thời gian. Nhưng nhanh chậm cũng tùy vào thiên phú mỗi người, ta tin ái nữ của ta sẽ sớm luyện thành”

 

Sau nhiều năm chăm chỉ luyện tập. Mắt thấy đao pháp đã sắp luyện thành thục, sắp sửa trở thành đầu bếp được cầm Thiết Oa để làm món, kế thừa gia nghiệp. Tần Uyển không thể ngờ nàng lại gục ngã tại bếp, rồi sau đó lại đầu thai vào ổ Hồ Ly.

 

“Chẳng lẽ mình…chẳng lẽ mình thực sự chuyển sinh thành súc sinh sao?”

 

Tần Uyển run rẩy quay đầu nhìn về phía thân thể mình, đập vào mắt là lớp lông xám pha đen, đen lẫn nâu, nâu điểm vài túm trắng, khô khốc, như cỏ héo. Đây là Hồ Ly ấu tể, trông giống hệt một con cẩu tạp chủng, lại còn đặc biệt gầy gò, rõ ràng là tiên sinh bất túc.

 

Tần Uyển nằm rạp trên mặt đất, nhìn bầy tiểu Hồ Ly đang chen chúc trước mặt, nỗi bi thương dâng trào. Nàng mới hai mươi bốn xuân xanh.

 

“Ch/ết thì ch/ết rồi, nhưng xin kiếp sau đến nhân thế đừng phải làm người... À không, vẫn nên cho ta làm người đi! Dù thế nào cũng tốt hơn làm một con Hồ Ly tạp chủng thế này!”

 

Nàng đầu thai kiểu gì thế này, lông màu tạp nham, không có phẩm tướng, nhìn qua đã biết là loài tạp chủng, xấu đến mức chính mình cũng phải chê. Tần Uyển không kiềm chế được nỗi bi thương trong lòng, Ngao Ngao cất tiếng khóc nức nở, tiếng khóc lại giống hệt tiếng tiểu cẩu: 

 

“Ngao Ô, Ngao Ô”, 

 

Nghe càng thêm bi ai, nàng lại càng khóc lớn hơn. Đột nhiên, “Chát” một tiếng, một cái móng vuốt to lớn, đầy lông tơ đ/ánh vào ót nàng, lực đạo cực mạnh, đ/ánh nàng lật nhào một vòng, đầu óc ong ong, có chút choáng váng.

 

Tần Uyển bị đ/ánh đến đờ đẫn. Tiếng khóc nức nở im bặt. Nàng ngẩng đầu, nhìn về hướng cái móng vuốt kia vươn ra, đập vào mắt là một con Hồ Ly màu xám, biểu tình hung dữ, nhe nanh trợn mắt, trong miệng phát ra tiếng gầm gừ uy hiếp.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu