Thiết Oa Luyện Lôi Kiếp

Tác giả : Tuyệt Ca

Chương 9

Đây quả thực là một thế giới kỳ diệu. Ở thế giới kiếp trước của nàng, phơi ánh trăng không hề có hiệu quả này. Thế giới này, Nguyệt Luân trên trời nhìn không khác gì kiếp trước, nhưng không ngờ lại có thể giữ ấm xua lạnh và làm no bụng. Tần Uyển không khỏi lo lắng: 

 

“Chẳng lẽ ta đang bị ảo giác do đói rét mà sinh ra?”

 

Nàng không muốn như Cô bé bán diêm, cầm một que diêm đã tàn lụi, an tường lìa đời trong ảo giác. Tần Uyển mở mắt, quét nhìn xung quanh, đầu óc tỉnh táo, tư duy minh mẫn, không có vẻ gì là ảo giác. Nàng lại nghĩ, nếu là ảo giác, an tường rời đi trong ảo giác cũng tốt hơn bị dã thú xé xác nuốt sống trong thanh tỉnh, thế là nàng tiếp tục.

 

Thời gian tu luyện trôi qua thật nhanh. Nàng vừa cảm nhận thấy tiểu xoáy nước trong bụng dưới mơ hồ có chút bạch quang, trong não hải dâng lên cảnh tượng Hồ Ly hóa thành người, thì nguyệt quang biến mất, bóng tối bao trùm đại địa. Bóng tối trước bình minh đã đến.

 

Tần Uyển quay đầu nhìn về hướng Mẫu Thân, tảng đá chúng đứng vẫn còn đang phát ra ánh sáng trắng mờ ảo. Bảy Hồ Ly ấu tể cuộn tròn trên tảng đá ngủ đặc biệt ngon lành. Mẫu Thân như một vị thần bảo hộ uy phong lẫm liệt canh giữ bên cạnh chúng.

 

Nàng đột nhiên có chút ghen tị với những tiểu Hồ Ly có Mẫu Thân bảo vệ. Mẫu Thân đột nhiên quay đầu nhìn về phía nàng. Tần Uyển nhanh chóng quay đầu đi: 

 

“Ai thèm người nhìn ta chứ! Xì!”

 
TruyenLau
Đột nhiên, một trận gió mạnh thổi tới, Mẫu Thân đáp xuống bên cạnh nàng, tha cổ nàng lên, chân dưới sinh gió, tha nàng lên tảng đá lớn, đặt vào giữa bầy ấu tể. Tần Uyển ngây người: 

 

“Sao lại tha về rồi?”

 
Website TruyenLau.com
Nàng ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Mẫu Thân. Mẫu Thân đang định tha ấu tể béo nhất, chợt nhận thấy ánh mắt của Tần Uyển, quay đầu nhìn lại, Tần Uyển và Mẫu Thân đối diện, một bên ngơ ngác, một bên kinh ngạc. Tần Uyển thầm nghĩ: 

 

“Người kinh ngạc cái gì? Chính người tha ta về mà! Chẳng lẽ phát hiện ta có Thiên Phú tu luyện, tu luyện chăm chỉ hơn bọn chúng, cảm thấy có thể cứu vãn, cho nên mới tha về?” Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Đứa con bị vứt bỏ, vẫn có thể được nhặt về nuôi. Tần Uyển thầm nghĩ: 

 

“Cũng được vậy, dù sao xác suất sống sót cũng tăng lên rất nhiều.”

 

Mẫu Thân nhìn Tần Uyển với ánh mắt đầy nghi hoặc, nhíu mày lại. Ấu tể này từ khi sinh ra đã không đúng, không thích ăn uống cũng không thích cử động, thể hình nhỏ hơn những ấu tể khác một vòng, trông như không thể nuôi lớn editor:bemeobosua. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nuôi đến khi mở mắt, lại kêu gào, ánh mắt khác biệt hoàn toàn với ấu tể bình thường. Ánh mắt vừa rồi, tuyệt đối không phải của ấu tể! Mẫu Thân cúi mình, đầu áp sát Tần Uyển, ánh mắt sắc bén thậm chí mang theo vẻ hung tàn.

 

Không hiểu vì sao, lông mao Tần Uyển dựng đứng hết cả lên, một nỗi sợ hãi khiến nàng toàn thân run rẩy bỗng nhiên trỗi dậy. Ngay sau đó, não hải như bị thứ gì đó quét qua, nàng thấy trên thân mình xuất hiện một hư ảnh hình Hồ Ly ấu tể giống hệt mình, rồi thoáng cái biến mất. Mẫu Thân càng thêm kinh ngạc: 

 

“Không bị đoạt xá?”

 

Cảm giác sợ hãi lập tức biến mất, nhưng Tần Uyển lại bị dọa cho không nhẹ, bốn chân cùng dùng, bò xuống khỏi tảng đá lớn. Ân nghĩa nuôi dưỡng này nàng không dám nhận, chi bằng để nàng tự sinh tự diệt trong rừng còn hơn. Mẫu Thân thất thường này quá đáng sợ.

 

Phía sau truyền đến tiếng Hồ Ly kêu. Tần Uyển nhìn Mẫu Thân vừa duyên dáng vừa mềm mại lại có chút nũng nịu. Quả không hổ là Hồ Ly Tinh, nhưng bà ấy vô cớ vứt bỏ con ruột, rồi lại vô duyên vô cớ tha về, giây trước còn muốn nuôi dưỡng, giây sau lại muốn gi/ết bỏ, quá kinh khủng.

 

Tảng đá lớn cao bằng hai tầng lầu, lại bởi vì rừng rậm ẩm ướt, trên đá đều mọc rêu xanh, rất trơn trượt. Tần Uyển sợ rơi xuống ch/ết, cẩn thận di chuyển ở mép tảng đá, tìm kiếm chỗ có thể đi xuống. Trong não hải đột nhiên vang lên một âm thanh: 

 

“Ngươi không hiểu Hồ Ngũ, không phải là Hồ Tộc chúng ta, không biết là Đại Thần phương nào chuyển sinh trọng tu, ký gửi vào bụng ta.”

 

Tần Uyển quay đầu nhìn Mẫu Thân: 

 

“Người đang Truyền Âm cho ta sao?”

 

Ánh mắt nàng đối diện với ánh mắt Mẫu Thân, xác nhận qua ánh mắt, Mẫu Thân quả thực đang nói chuyện với nàng. Nhưng Truyền Âm là một thứ cao cấp như vậy, nàng lại không biết, làm sao trả lời?

 

Mẫu Thân không nghe thấy câu trả lời của Tần Uyển, nhưng từ ánh mắt nàng nhìn lại, cùng với biểu cảm trên mặt Mẫu Thân thì bà ấy tin rằng mình đã đoán đúng.

 

Mẫu Thân do dự một chút, tiến lên, tha Tần Uyển trở lại bầy ấu tể, sau đó tha ấu tể mạnh mẽ nhất về ổ trước, rồi theo thứ tự từ mạnh đến yếu mà tha chúng về, cuối cùng mới đến lượt Tần Uyển gầy yếu nhất.





 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu