Ta cười lạnh trong lòng.
Kiếp trước khi hắn đi cứu mẫu thân cũng vờ ra cái lý do ấy.
Lúc đó bị bắt là mẫu thân ta, không cần hắn nói, ta chạy vội về tiệm Triệu gia lo tiền bạc.
Hắn cố ý thả ta chỉ để có người quay về lo tiền!
Hắn ra tay với mẫu thân ta, chính là vì bạc của Triệu gia.
Giờ dù kế hoạch đã lệch ngang, hắn vẫn không quên mưu tính khoản tiền ấy.
Thấy ta không đáp ngay, hắn vội nói thêm:
“Phu nhân yên tâm, tiền này coi như ta vay thay từ Triệu gia, sau này nhất định sẽ hoàn.”
Ta ngắt lời: “Phu quân nói gì thế! Bà mẫu gặp nạn, ta há nỡ không cứu?” TruyenLau.com
Thấy hắn thở phào, ta lại hỏi tiếp:
TruyenLau
“Nhưng… lúc nãy phu quân đi cứu, có không gặp Cố chỉ huy chăng?”
“Cố chỉ huy?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ngụy Minh Diễn giật mình.
“Đúng, chính là Cố chỉ huy của Đồn trấn đó!”
Ta gật đầu.
“Ta sợ phu quân thiếu người, nên đến Bộ binh báo án, gặp đúng Cố đại nhân đang thương nghị ở đó. Ngài nói bọn thổ phỉ có thể liên quan đến vụ án ông đang điều tra, liền phái người đi, các người không gặp nhau sao?”
Mặt Ngụy Minh Diễn lập tức tái mét.
Trấn phủ tỷ Cố Tùng, người ta gọi ông là “Diêm La sống”, công minh không thiên vị.
Cách tra vấn của hắn ta tàn nhẫn vô cùng, bất kỳ phạm nhân nào rơi vào tay hắn ta, đều phải khai thật.
Ngụy Minh Diễn biết rõ, nếu bọn thổ phỉ bị bắt, toàn bộ âm mưu của hắn sẽ lộ tẩy.
Lúc này hắn đâu còn bận tâm chuyện mười vạn lượng nữa, quay người phóng vội ra ngoài.
Ta nhìn bóng lưng hắn cuống cuồng, mép khẽ nhếch lên nụ cười lạnh lùng.
Mới chỉ là khởi sự mà thôi!
5
Bà mẫu ta, Dư thị, được người ta khiêng trở về hầu phủ, tóc tai rối bù, y phục rách nát.
Trên cánh tay và cổ bà ta chi chít những vết bầm tím, chỉ cần liếc qua cũng đủ đoán ra bà ta đã phải chịu những gì.
Ta đứng dưới hành lang nhìn cảnh ấy, trong lòng chẳng có lấy nửa phần thương hại, chỉ thấy hả hê.
Kiếp trước, khi mẫu thân ta gặp nạn, Dư thị từng đến thăm.
Nhưng sau khi bà ta rời đi, đêm ấy mẫu thân ta liền treo cổ tự vẫn.
Sau này, có nha hoàn bên cạnh Dư thị lỡ miệng nói ra thì ra ngày hôm đó, lúc ta không có mặt, bà ta đứng trước mặt mẫu thân ta giọng điệu mỉa mai, nói rằng nếu là mình gặp phải chuyện như thế, đã chẳng còn mặt mũi sống trên đời, sớm nên tìm sợi dây kết liễu cho rồi.
Mẫu thân ta khi ấy vốn đã bị dày vò đến thần trí hoảng loạn, sao chịu nổi lời sỉ nhục ấy.
Giờ đây, người bị hại lại là Dư thị.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Một kẻ ham sống sợ c.h.ế.t như bà ta, há có thể làm như lời mình từng nói, tự treo cổ mà c.h.ế.t sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng không sao, sẽ có người “giúp” bà ta một tay.
Ánh mắt ta khẽ chuyển, dừng lại trên thân ảnh của tiểu cô, Ngụy Minh Lan, người vừa nghe tin dữ chạy đến.
6
Ngụy Minh Lan nhào tới giường, nhìn dáng vẻ của Dư thị mà khóc không ngừng.
Ta cố ý kéo nha hoàn lại nói chuyện ngoài hiên, giọng không lớn không nhỏ để cho nàng nghe thấy:
“Lão phu nhân gặp nạn lớn như vậy, từ nay các ngươi trước mặt bà phải nói năng thận trọng, đừng phát tán những lời đồn ngoài kia. Rốt cuộc, người còn sống trở về đã là may mắn, danh tiếng há bằng mạng người sao?”
Lời vừa dứt, tiếng khóc trong phòng nhỏ đi nhiều.
Ta biết, Ngụy Minh Lan đã nghe vào rồi.
Sáng hôm sau, Ngụy Minh Lan đi ta ngoài.
Chẳng bao lâu sau, nàng ta trở về với khuôn mặt tái xanh.
Người ta phái đi theo hồi bẩm: những tiểu thư kéo nàng ta đi gặp ở trà lầu đều chất vấn nàng ta về chuyện Dư thị bị thổ phỉ bắt.
Có kẻ thậm chí còn châm vào vết thương của nàng ta:
“Mẫu thân nàng đã chịu chuyện xấu thế kia, nàng nghĩ còn có thể gả cho Tứ hoàng tử sao?”
Tứ hoàng tử giờ được ủng hộ mạnh mẽ ở triều đình.
Ngụy Minh Lan tham vọng hơn trời, một lòng muốn gả vào hoàng tộc.
Những tiểu thư thường lui tới với nàng ta đều biết tham vọng đó, cũng có người muốn tranh vị với nàng ta, giờ hầu phủ xảy ra chuyện, tất nhiên họ mừng rỡ.
Những lời đó như d.a.o đ.â.m thẳng vào chỗ yếu của Ngụy Minh Lan.
Với nàng ta, chẳng có việc gì quan trọng hơn việc gả cho Tứ hoàng tử.
Dù là sinh mẫu, cũng không được phép cản nàng ta đường.
Ta sai người theo sát nàng ta, đúng nửa đêm có người đến báo:
“Minh Lan tiểu thư cầm lụa trắng, vào phòng lão phu nhân rồi!”
Ta đang chờ tin thì Ngụy Minh Diễn trở về.
Hắn đụng phải Ngụy Minh Lan đang định siết cổ Dư thị, liền tát nàng ta một bạt tai.
Ngụy Minh Lan ôm mặt gào lên:
“Thanh danh của bà ấy đã bị hủy danh! Nếu thật sự vì tốt cho chúng ta, bà ấy nên tự kết liễu, còn giữ được tiếng tiết liệt. Giờ còn sống thì chỉ khiến người ta chê bai, muội nào dám gả cho Tứ hoàng tử nữa!”
Ngụy Minh Diễn bị tiếng hét của muội muội làm cho chấn động, nhưng cuối cùng vẫn không xuống tay với Dư thị.
Hắn nói với Ngụy Minh Lan:
“Nếu giờ mẫu thân c.h.ế.t, chẳng phải muội phải chịu tang sao? Việc Tứ hoàng tử, ta sẽ nghĩ cách giúp muội!”
Hắn gọi đại phu trong phủ, đại phu xem mạch rồi lắc đầu:
“Lão phu nhân nín thở quá lâu, tuy còn giữ một hơi thở nhưng đã như người sống dở c.h.ế.t dở.”
Nghe vậy, ta không cảm thấy quá thất vọng.
Còn một hơi thở, vừa đủ để bà ta được nhìn thấy ta lật tung cả Ninh Viễn hầu phủ này.
Kiếp trước, sau khi cặp huynh muội kia tiến vào phủ, Dư thị hết mực sủng ái họ.
Thính Lan
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.