Cố Tùng bước lên, khẽ đỡ, giọng thành khẩn:
“Phu nhân không cần đa lễ. Tuyết linh chi mà tiểu thư dâng lên, cùng việc mời được danh y Minh Huyền Tử chữa trị cho Thái tử, với điện hạ là ơn cứu mạng, còn với ta là ân tái sinh.”
Hắn ta dừng lại giây lát, rồi nói thêm:
“Hơn nữa, vụ án tham ô ở Dự Châu, nếu không phải tiểu thư sớm mật báo, ta cũng khó lòng nắm được nhược điểm của Tứ hoàng tử.”
“Chính nàng nhắc ta đem chứng cứ giao cho người của Lục hoàng tử, khiến hai phe tranh đấu, nhờ vậy việc chữa trị cho Thái tử mới không bị cản trở.”
Ánh mắt Cố Tùng dừng lại nơi ta:
“Giờ Thái tử điện hạ đã gần bình phục, triều đình… cũng nên được quét sạch một phen rồi.”
Ta bước lên trước, khẽ quỳ gối hành lễ:
TruyenLau
“Triệu gia tuy không phải danh môn vọng tộc, nhưng vẫn còn chút sản nghiệp và nhân mạch. Nếu Thái tử điện hạ không chê, Triệu gia nguyện dốc hết sức mình, làm chỗ dựa cho điện hạ.”
Cố Tùng nghe vậy liền bật cười, trong mắt hiện lên vẻ tán thưởng:
“Tầm mắt của Triệu tiểu thư, tốt hơn Hầu gia Ninh Viễn không chỉ một hai phần.” TruyenLau
Hắn ta nghiêng người, nhường đường:
“Xe ngựa đã chuẩn bị xong, ta tiễn hai mẫu tử tiểu thư về phủ. Còn ý của Thái tử, ta sẽ thay tiểu thư chuyển đạt.”
Website TruyenLau.com
16
Mối tư tình giữa Ngụy Minh Diễn và Mạnh Uyển trở thành con d.a.o sắc nhất trong tay Tứ hoàng tử.
Đời trước, sau khi hắn ta đăng cơ, nhớ công Ngụy Minh Diễn từng theo mình phò trợ, hắn ta còn bằng lòng “rửa oan” cho Mạnh gia.
Đời này, hắn ta xác định Ngụy Minh Diễn đã ngả về phe Lục hoàng tử, liền điên cuồng muốn gán cho hắn tội “phản quốc”, mượn đó mà kéo ra bè đảng của Lục hoàng tử, diệt cỏ tận gốc.
Trong ngục, hình phạt mỗi ngày một nặng, xương cốt của Ngụy Minh Diễn bị đ.á.n.h gãy mấy đoạn, cuối cùng không chịu nổi, hối lộ ngục tốt, lén gửi thư cầu gặp Lục hoàng tử.
Hắn dâng ra chứng cứ tội của Tứ hoàng tử mà mình vẫn giấu, vốn là con bài phòng thân, hy vọng Lục hoàng tử có thể cứu hắn ra ngoài.
Nào ngờ Lục hoàng tử sau khi lấy được chứng cứ, lật đổ Tứ hoàng tử xong liền trở mặt, quẳng hắn ra sau đầu.
Tàn nhẫn hơn cả là Tề Thịnh, sau khi bỏ Ngụy Minh Lan, chính tay y tống nàng ta vào đại lao, giam chung với ca ca nàng ta.
Phe Lục hoàng tử, so với Ngụy Minh Diễn, càng hiểu rõ thế nào là “qua cầu rút ván”.
Tứ hoàng tử ngã xuống, bản án xử trảm cho Ngụy Minh Diễn và Mạnh Uyển nhanh chóng được định.
Còn Ngụy Minh Lan cùng hai đứa con, bị phán sung vào trại nô, đời đời làm nô lệ.
Về phần mẫu thân hắn, Dư thị, người đã như cái xác không hồn, đến ngày thứ năm trong ngục, liền âm thầm qua đời, ngay cả một cỗ quan tài mỏng cũng không có.
Lục hoàng tử tưởng rằng sau khi trừ được Tứ hoàng tử, mình có thể độc chiếm quyền lực, lại không ngờ chuyện Đức phi hạ độc Thái tử năm xưa bị Cố Tùng lật ra.
Tiên hoàng hậu và Hoàng thượng từng là phu thê từ thuở thiếu niên, tình cảm sâu nặng.
Hoàng thượng thương yêu vị Thái tử đích xuất này đến tận xương tủy.
Khi biết con trai nhiều năm bệnh nặng chính là do bị người ta âm thầm hạ độc, long nhan nổi giận, lập tức ban rượu độc cho Đức phi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mẫu phi bị ban c.h.ế.t, Thái tử khỏi bệnh.
Lục hoàng tử thấy ngôi vị Thái tử vô vọng, liền ngấm ngầm điều động tư binh, mưu phản, ép cung.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Khi y cầm kiếm xông vào cung, mới phát hiện mình sớm đã sa vào cạm bẫy.
Trước long tọa, Cố Tùng dẫn người của Trấn Phủ Ty bố trí thiên la địa võng.
“Là ai tiết lộ tin này?!”
Lục hoàng tử bị bắt, gào khản giọng, ánh mắt đảo qua đám thân tín mặt cắt không còn giọt m.á.u, nhưng y không hề biết, kẻ báo mật… chính là ta.
Chính ta đã đem việc y nuôi tư binh ngấm ngầm, mật báo cho phe Thái tử.
Đời trước, sau khi Thái tử qua đời, Tứ hoàng tử và Lục hoàng tử tranh đấu không dứt.
Khi thế lực Tứ hoàng tử ngày càng lớn, Lục hoàng tử cũng từng mưu phản ép cung.
Tuy cuối cùng bị Tứ hoàng tử dẹp yên, nhưng hoàng cung khi ấy hóa thành tu la địa, xác chất thành núi.
Đời này, nhờ có ta nhắc nhở, Thái tử và Cố Tùng đã bố trí từ sớm.
Không chỉ bảo toàn long thể, ngay cả người trong cung cũng chẳng ai bị tổn hại.
Hoàng thượng trên long ỷ tức giận đến run rẩy, lập tức hạ chỉ ban c.h.ế.t.
Lục hoàng tử trợn trừng đôi mắt, đến khi rượu độc tràn xuống cổ họng, vẫn chưa hiểu mình thua ở đâu.
Khi tin y chịu tội c.h.ế.t truyền đến Triệu phỉ, phần thưởng trong cung cũng được ban xuống, gấm vóc, châu báu, kỳ trân chất đầy nửa sân.
Cuối cùng mở ra thánh chỉ màu vàng rực rỡ, Hoàng thượng thân phong ta làm “An Lan Quận chủ”.
Cố Tùng, người truyền chỉ, thu lại cuộn chiếu, nhìn ta mỉm cười hỏi:
“Quận chủ nay đã toại nguyện, sau này có dự định gì?”
Ta nhìn ra ngoài sân, nơi ánh xuân rực rỡ, khẽ đáp:
“Muốn đưa mẫu thân đi Giang Nam du sơn ngoạn thủy.”
“Hôm nào khởi hành?”
Hắn ta nhướng mày hỏi.
“Sáng mai liền đi.”
Cố Tùng chắp tay, trong mắt ẩn vài phần sâu ý:
“Vậy thì chúc Quận chủ một đường thuận gió, hậu hội hữu kỳ.”
Ta mỉm cười đáp lễ.
Gió cuốn cánh hải đường trong sân bay lên, thổi về phương xa.
Từ nay, ta sẽ đi tìm cho mình một chân trời mới.
(— Hết —)
Thính Lan
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thính Lan
Chương 9
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn