Thôn Phệ Cổ Đế

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thôn Phệ Cổ Đế

Chương 3195:  Trận Trung Trận

Thái Di Hoàng triều. Sắc mặt Hiên Viên Băng Điệp vô cùng âm trầm. Sát ý băng lãnh từ trên thân nàng cuồn cuộn tỏa ra, tràn ngập khắp căn phòng. Quỷ Nô quỳ một gối trên đất, không dám nói lời nào. Tiểu công tử đến giờ vẫn chưa được xác định vị trí, nhất là tứ đại thế lực đỉnh cấp liên thủ cướp giết, đối với tiểu công tử mà nói, tùy thời đều có thể xảy ra ngoài ý muốn. Mặc dù nơi này là Hoang giới, nhưng Hoang giới mênh mông vô bờ bến, cho dù là với thực lực của Thái Di Hoàng triều, muốn trong thời gian ngắn thuận lợi xác định tung tích một người, cũng giống như mò kim đáy biển. "Chủ nhân, ta tự mình dẫn người ra ngoài tìm tiểu công tử." Hiên Viên Băng Điệp lắc đầu, vô cùng bất đắc dĩ nói: "Thần Nhi bị bọn họ truy sát, khẳng định sẽ tạm thời trốn đi, ngươi bây giờ đi ra ngoài cũng không có bất kì tác dụng gì." Ngay đúng lúc này. "Quỷ Nô tiên sinh, Hỏa Liên Hoàng triều có sứ giả tiến về." "Chủ nhân." "Cho hắn vào." Không bao lâu sau. Một nam tử dáng người khôi ngô đi vào, nhìn thấy Hiên Viên Băng Điệp, lập tức hành lễ nói: "Tiền bối, ta phụng khẩu dụ của Bệ hạ, mang đến cho Thái Di Hoàng triều một thông tin." "Nói." Tam đại Hoàng triều của Hoang giới, cách xa nhau, không có chút ân oán nào, luôn luôn là nước giếng không phạm nước sông. Chính là bởi vì như thế, Quỷ Nô và Hiên Viên Băng Điệp đều cảm thấy có chút kinh ngạc, không biết Hỏa Liên Hoàng triều vì sao lại đột nhiên phái sứ giả đến, có tin tức gì. "Các ngươi có biết một người tên Tô Thần không?" "Tô Thần? Tiểu công tử? Ngươi tại sao lại biết tiểu công tử, mau nói!" Quỷ Nô lập tức quát, bởi vì chủ nhân rất quan tâm an toàn của tiểu công tử, tuyệt đối không thể có chút ngoài ý muốn nào. "Tô Thần hiện đang ở Hỏa Liên Hoàng triều của ta, hơn nữa còn có ân với Hỏa Liên Hoàng triều của ta, nếu là các ngươi có thời gian, có thể theo ta tiến về Hoàng triều đón hắn trở về." "Chủ nhân." Hiên Viên Băng Điệp gật đầu, nói: "Ta có việc không thể rời đi, ngươi tự mình tiến về Hỏa Liên Hoàng triều, nhớ kỹ, lần này nhất định phải bí mật tiến về, tuyệt đối không thể để bất luận kẻ nào biết." "Vâng." Hoang Mộ. Tô Thần cõng Khương Tử Y, dựa theo cấm địa ghi chép trong ngọc giản, bằng tốc độ nhanh nhất chạy đến. Trước mặt bị một mảnh sương mù đen bao phủ, Khương Tử Y sắc mặt vô cùng âm trầm nói: "Dựa theo ghi chép của tộc nhân chúng ta, nơi đây được mọi người mệnh danh là cấm địa tử vong Hoang Mộ, những người tiến vào cấm địa, rất ít có ai sống sót đi ra ngoài, ngươi xác định muốn đi vào không?" "Ta xác định." "Nếu là ngươi sợ hãi, cứ lưu tại đây chờ ta." "Ta mới không sợ, ta cùng ngươi cùng một chỗ đi vào." Khương Tử Y hiểu được ý tứ của Tô Thần, đã vô số năm qua, không ai có thể được đến cơ duyên lớn nhất trong Hoang Mộ, vậy thì điều đó nói rõ cái gọi là truyền thừa Hoang Tôn, nhất định là ở trong những cấm địa này. Lần này nàng tiến vào Hoang Mộ, mục tiêu chủ yếu chính là truyền thừa Hoang Tôn, đây cũng là kỳ vọng của Hoang Cung đối với hắn, đương nhiên là muốn thành công, mà không phải thất bại. Kể từ khi Hoang Tôn vẫn lạc, Hoang Cung ngày càng lụn bại, nhất là theo việc Khương gia thoát ly Hoang Cung, nếu có thể được đến truyền thừa Hoang Tôn, đối với Hoang Cung mà nói, tuyệt đối là cơ hội ngàn năm có một. "Khương cô nương, ngươi phải suy nghĩ kỹ, ngươi theo ta đi vào, nếu là có nguy hiểm sinh tử, ta sẽ không quản ngươi, ta chỉ sẽ quản an toàn của ta." "Có thể." Tô Thần gật đầu, cũng không tiếp tục chần chừ xuống dưới, lập tức cõng Khương Tử Y nhanh chóng tiến vào sương mù đen, trong chớp mắt biến mất không còn dấu vết. Vừa mới đặt chân vào, sương mù đen đã ập thẳng vào mặt, loại khí tức âm u quỷ dị đó khiến Tô Thần không nhịn được rùng mình một cái. "Có thể ăn mòn nguyên thần, ngươi cẩn thận." "Yên tâm đi, chút ăn mòn này ta còn chưa đặt ở trong mắt." Tô Thần cũng không dám có chút sơ suất nào, có thể được mệnh danh là cấm địa, bản thân điều đó đã nói rõ nơi này khẳng định không hề đơn giản, vẫn là cẩn thận thì hơn. Để Tiểu Hỏa phóng thích dị hỏa, bao phủ toàn bộ hai người bọn họ. Trong tay xuất hiện Thai Bảo Giám, lực lượng nguyên thần dũng mãnh tràn vào Thai Bảo Giám, bắt đầu tĩnh tâm cảm ứng. Nhìn Tô Thần đứng tại chỗ bất động, Khương Tử Y tựa hồ là muốn nói gì đó, chỉ là lời đến bên miệng vẫn nhịn xuống. Nàng phát hiện mình vẫn không hiểu rõ Tô Thần, người này quá thần bí. Đột nhiên mở hai mắt, Tô Thần mượn Thai Bảo Giám trong tay cầm, lập tức nhanh chóng tiến về phía bên trái. Ba canh giờ, thoáng chốc mà qua. Càng đi càng mê mang, bởi vì bốn phía đâu đâu cũng là màu xám mịt mờ, giống như đang ở trong một không gian bị phong bế, lập tức dừng lại bước chân, không tiếp tục tiến lên. Tô Thần trong lòng rất rõ ràng, với tình hình bây giờ tiếp tục tiến lên, đối với bản thân không có bất kì tác dụng gì, chỉ có thể bị vây ở đây mãi mãi. "Có gì đó quái lạ." "Ta biết." "Không bằng để ta dùng Cửu phẩm Hoang Mạch và Thái Cổ Bất Diệt Thể cảm ứng một chút." "Có thể." Tô Thần cũng không nhàn rỗi, hắn hiểu được việc có thể gây nên sự chấn động của Thai Bảo Giám, nói rõ nơi này khẳng định có bảo vật, chỉ là bản thân không thể đi ra ngoài mà thôi. "Không thể cảm ứng được." Khương Tử Y lộ ra vẻ vô cùng bất đắc dĩ, nàng đã điều động công pháp trong cơ thể, muốn mượn Hoang Mạch và Thần Thể để cảm ứng xem ở đây có tồn tại truyền thừa Hoang Tôn hay không, rất rõ ràng là không có. Vô cùng không cam tâm. "Khương cô nương, nếu là ta không đoán sai, lực lượng nơi này hẳn là hình thành một Huyễn Trận thiên nhiên." "Tự hành thành trận?" Khương Tử Y lộ ra vẻ vô cùng kinh ngạc, bởi vì nàng biết thế nào là tự hành thành trận, sắc mặt vô cùng ngưng trọng nhìn bốn phía, hỏi: "Vậy ta bây giờ nên làm thế nào?" Trong tay Tô Thần xuất hiện Trận bàn, ý tứ rất đơn giản, chính là muốn dùng trận phá trận, dù sao bất kể ở đây có Hoang Tôn truyền thừa hay là cơ duyên khác, nếu là không thể phá trận, vậy thì bản thân cái gì cũng không chiếm được. Tô Thần tự thân cũng là trận pháp sư, mặc dù vô cùng kiêng kị Huyễn Trận thiên nhiên, nhưng có Trận bàn tương trợ, cho dù là không thể phá trận, tin tưởng cũng có thể thuận lợi rời khỏi mảnh Huyễn Trận này. "Đi." Cõng Khương Tử Y, thân ảnh Tô Thần bắt đầu nhanh chóng biến mất. Đại khái đi nửa canh giờ. "Chúng ta tựa hồ đi vào một sơn động." "Ừm, chúng ta lại đi vào một Huyễn Trận khác." Huyễn Trận thiên nhiên, trận trung trận, cho dù là Tô Thần cũng cảm thấy có chút khó giải quyết. Nếu là đổi thành người một nhà, Tô Thần khẳng định sẽ để cho nàng tiến vào Càn Khôn thế giới, cho dù là Càn Khôn thế giới có hại đối với võ giả, nhưng ít ra cũng có thể giữ được tính mạng. Mà bây giờ, hắn khẳng định sẽ không để Khương Tử Y tiến vào Càn Khôn thế giới. Mặc dù đã quyết định tương trợ Khương Tử Y, nhưng đó là vì muốn Thái Di Hoàng triều và Hoang Cung liên thủ, nếu là bí mật Càn Khôn thế giới của bản thân tiết lộ ra ngoài, khẳng định đối với bản thân sẽ không có bất kỳ chỗ tốt nào. Hơn nữa hắn và Khương Tử Y thậm chí ngay cả bằng hữu cũng không tính là, làm sao có thể tùy tiện để Khương Tử Y tiến vào Càn Khôn thế giới được. Là phúc hay họa, chỉ có thể nhìn vận may của bản thân và Khương Tử Y mà thôi. Sự tình đã đến nước này, bất kể có hay không nguyện ý, Tô Thần chỉ có thể cõng Khương Tử Y tiếp tục tiến lên, đồng thời mượn Trận bàn trong tay, thử cảm ứng trận trung trận xung quanh, hi vọng có thể thuận lợi rời khỏi Huyễn Trận. "Kia là thi cốt." Thi cốt? Tô Thần không có chút kinh ngạc nào, dù sao ở đây gặp được thi cốt, kỳ thật xem như là chuyện rất bình thường.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu