Thôn Phệ Cổ Đế

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thôn Phệ Cổ Đế

Chương 4041:  Ưu điểm duy nhất chính là thích giúp người

“Ngư Viêm, ngươi buông Tô Đại ca ra, đừng quá đáng.” Trực tiếp lựa chọn phớt lờ Miêu Linh Nhi, Ngư Viêm rõ ràng là muốn trêu đùa nam tử. Dám ở trước mặt mình anh hùng cứu mỹ nhân. Dám để Miêu Linh Nhi gọi Tô Đại ca. Dám ở Thiên Bắc Thành tranh giành nữ nhân với mình, hoàn toàn là hành động tự tìm đường chết. Mười mấy người đứng ở sau người, từng người một đầy mặt chế giễu nhìn nam tử. Dám ở Thiên Bắc Thành trêu chọc người của Ngư gia, quả thực là hành động không biết sống chết. “Hắn dám đánh sao? Nếu hắn dám xuất thủ, ta bảo đảm hắn sẽ biến thành bánh thịt.” “Đừng doạ người ta, nếu doạ chết thì làm sao bây giờ.” “Ta doạ hắn? Ta đâu có cái công phu rảnh rỗi đó để doạ hắn.” Ngư Viêm cười lạnh không thôi, nhìn nam tử gần trong gang tấc ở trước mặt mình, cười nói: “Không dám sao? Tiểu tử, nếu ngươi không dám đánh, thì quỳ xuống nói xin lỗi cho ta.” “Ngươi bảo ta đánh ngươi?” “Không sai, ta chính là muốn ngươi đánh ta, ngươi dám không?” Nắm tay Tô Thần không ngừng kéo về phía mặt mình, rất rõ ràng chính là cố ý như thế, bởi vì trong mắt Ngư Viêm, cho dù là cho đối phương một vạn cái lá gan, tin rằng đối phương cũng không dám xuất thủ đánh mình. Đây là Thiên Bắc Thành. Đối phương dám sao? Chỉ cần người này dám thật sự xuất thủ, vậy thì không có ý tứ, cho dù người này ở sau lưng có Miêu gia chống lưng, hắn cũng sẽ khiến người này phải trả giá gấp trăm lần. Chính là tính toán chuẩn xác người này không dám xuất thủ, cho nên Ngư Viêm mới vô cùng càn rỡ, kiêu ngạo nắm tay Tô Thần không ngừng kéo về phía mặt mình. Bốp! Đột nhiên, tiếng bạt tai vang vọng bốn phía, dọa tất cả mọi người hoàn toàn sửng sốt, bao gồm cả Miêu Linh Nhi, từng người một đầy mặt kinh hãi nhìn một màn trước mắt, dường như không ai nghĩ tới, người này thật sự dám xuất thủ tát thiếu gia. “Ngươi dám tát ta? Ngươi mẹ nó lại dám tát lão tử, bản thiếu gia muốn mạng của ngươi, giết hắn cho ta, giết hắn cho ta, băm thây vạn đoạn hắn.” Giờ khắc này, Ngư Viêm hoàn toàn nổi giận. Hắn chưa từng nghĩ mình sẽ bị đối phương bạt tai, đây là sỉ nhục lớn, hắn tính toán chuẩn xác đối phương không dám mới làm như thế, chỉ là không ngờ lại gặp phải một tên điên. Tát rồi còn chưa xong chuyện, dám ở địa bàn của mình tát mình, định trước người này hẳn phải chết không nghi ngờ. Rất nhiều người vây xem bốn phía, đều là thở dài không thôi. “Người này thật sự là đủ hung tàn, ngay cả Ngư Viêm thiếu gia của Ngư gia cũng dám công khai bạt tai, chẳng lẽ hắn không muốn sống mà rời đi sao?” “Là chính hắn yêu cầu tát.” “Chính mình yêu cầu lại có thể thế nào, tất cả mọi người ở Thiên Bắc Thành đều biết, Ngư Viêm thiếu gia chính là thích làm cái trò này, thấy ai không vừa mắt, liền sẽ nắm tay đối phương kéo về phía mặt mình, chỉ là chưa từng có người nào dám thật sự xuất thủ mà thôi.” “Xem ra Ngư Viêm lần này gặp phải tên điên rồi.” Còn không đợi Ngư Viêm tránh ra, Tô Thần cầm một cái chế trụ cổ của Ngư Viêm. “Tô Đại ca, còn xin thủ hạ lưu tình.” Miêu Linh Nhi rõ ràng nhất tính cách của Tô Thần, tuyệt đối là tâm ngoan thủ lạt, đừng nhìn Tô Thần đối xử với bạn bè không tệ, nhưng đối với kẻ địch tuyệt đối sẽ không có bất kỳ thủ hạ lưu tình nào. Nếu là ở Táng Thần Quan Bí Cảnh, giết thì giết, sẽ không có bất kỳ vấn đề nào. Nhưng đây là Thiên Bắc Thành. Một khi Tô Thần giết Ngư Viêm, không chút nghi ngờ, không chỉ là chính bản thân Tô Thần, bao gồm cả toàn bộ Miêu gia ở sau lưng mình cũng sẽ theo đó mà bị liên lụy, đây là kết quả nàng không muốn nhìn thấy nhất. “Đây là chuyện giữa ta và hắn, không liên quan đến ngươi.” “Tô Đại ca.” “Ta sẽ giải quyết chuyện này.” Vừa nhìn biểu lộ trên mặt Tô Thần, Miêu Linh Nhi dường như còn muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn nhịn xuống, nàng chỉ là hi vọng Tô Thần đừng hành động lỗ mãng. “Tiểu tử, ngươi mau thả thiếu gia ra, bằng không thì, ngươi sẽ gặp rắc rối lớn, bao gồm cả Miêu gia cũng sẽ cùng nhau xui xẻo.” “Ngư gia chúng ta ở Thiên Bắc Thành chính là gia tộc đỉnh cấp, ngươi tốt nhất phải suy nghĩ kỹ, nếu như lúc này ngươi thả thiếu gia, chúng ta có thể xem như không có chuyện gì xảy ra.” “Thả thiếu gia!” Mười mấy người đều hoàn toàn sợ ngây người, bọn họ cũng không thể để thiếu gia có chuyện, bằng không thì, hậu quả không thể tưởng tượng nổi, một khi thiếu gia xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tất cả mọi người bọn họ đều sẽ theo đó mà xui xẻo. Bây giờ không phải là nghĩ đến việc muốn báo thù người này, chuyện cần làm trước hết, chính là xem xem làm thế nào để thuận lợi cứu ra thiếu gia, những chuyện khác nói sau. Lựa chọn phớt lờ tất cả mọi người, Tô Thần nhìn Ngư Viêm bị mình chế trụ cổ ở trước mặt, cười nói: “Ta chưa từng thấy người nào đưa ra yêu cầu như thế này, ngươi xem như là người đầu tiên.” “Ngươi dám chạm vào ta, Ngư gia sẽ không bỏ qua cho ngươi, bao gồm cả Miêu gia ở sau lưng ngươi, ngươi phải suy nghĩ kỹ.” Ngư Viêm không có kinh hãi như trong tưởng tượng, bởi vì trong mắt hắn, đối phương đã tát mình một cái bạt tai, khẳng định không còn dám xuất thủ, trừ phi người này có thể phớt lờ sinh tử của bản thân và Miêu gia. Nếu đổi thành người khác, khẳng định không dám trêu chọc Ngư gia. Duy chỉ có Tô Thần. Ngư Viêm xem như đã chọc nhầm người. “Ngươi vừa rồi không phải nói, bảo ta đánh ngươi một trận sao? Ta người này không có ưu điểm gì, ưu điểm duy nhất chính là thích giúp người, đã ngươi đưa ra yêu cầu với ta, vậy ta khẳng định phải thành toàn cho ngươi.” “Ngươi dám!” Bốp bốp! Tiếp theo, Tô Thần bắt đầu tả hữu khai cung, từng cái bạt tai không ngừng tát lên mặt Ngư Viêm, không có chút thủ hạ lưu tình nào, mỗi một cái bạt tai tát xuống, đều tát rất mạnh. Không lâu sau, toàn bộ khuôn mặt Ngư Viêm đều là dấu tay máu, máu tươi nhuộm đỏ toàn bộ cơ thể, khiến mười mấy người đều mộng bức không thôi. Bất cứ ai cũng không nghĩ tới, người này thật sự dám xuất thủ, thậm chí hung ác như vậy, căn bản phớt lờ Ngư gia ở sau lưng Ngư Viêm, cuồng vọng đến cực hạn. Ở Thiên Bắc Thành, ai dám kiêu ngạo như thế? Đừng nói cá nhân, cho dù là Miêu gia cũng không dám làm như thế. “Mau dừng tay, ngươi mẹ nó có phải là muốn chết không.” “Giết hắn.” Nói thì nói vậy, nhưng lại không có một người nào dám xuất thủ, bởi vì mỗi người đều rất rõ ràng, an toàn của Ngư Viêm thiếu gia là trọng yếu nhất, nếu như ép đối phương quá đáng, thật sự giết Ngư Viêm thiếu gia, đến lúc đó bọn họ làm sao hướng gia tộc ăn nói? Trơ mắt nhìn thiếu gia bị đánh đập, mà bọn họ lại không có chút biện pháp nào, chỉ có thể đứng tại chỗ trừng mắt. “Thật sự là đủ điên cuồng, cứ tát như thế này, chẳng phải sẽ tát chết Ngư Viêm sống sao? Người này rốt cuộc là lai lịch gì, lại dám ngay cả Ngư gia cũng không để tại mắt.” “Người này và Miêu Linh Nhi ở chung một chỗ, khẳng định là đến từ Miêu gia.” “Miêu gia? Miêu gia khi nào trở nên lợi hại như vậy, mọi người đều biết, thực lực của Ngư gia phải mạnh hơn Miêu gia rất nhiều.” “Nói không chừng Miêu gia đã mạnh đến mức có thể phớt lờ Ngư gia, bằng không thì, Miêu gia khẳng định không dám làm như thế, chúng ta vẫn là xem một chút đi, không biết chuyện này sẽ xử lý thế nào.” Tô Thần cũng không chém giết Ngư Viêm, dù sao hắn còn phải suy nghĩ cho Miêu gia, đúng như câu nói yêu ai yêu cả đường đi, hắn khẳng định là phải rời Thiên Bắc Thành. Hắn rời đi mà lại gây ra rắc rối như vậy cho Miêu gia khẳng định không tốt, cho nên Tô Thần nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng vẫn lựa chọn từ bỏ. Tô Thần sau khi tát xong, một cước đá bay Ngư Viêm, nói: “Ta không phải người của Miêu gia, ta tên Tô Thần, nếu như Ngư gia các ngươi muốn tìm phiền phức, có thể tùy thời đến tìm ta.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu