Sở Phượng Tiên lần đầu nhìn thấy bạch mã có linh tính như vậy, vừa thấy chủ nhân đã tự động bước lại gần làm nũng toàn thân cao thấp đều trắng muốt, vừa mang vẻ uy mãnh của ngựa hoang lại vừa mang vẻ đáng yêu của tiểu bạch thỏ, trên người của bạch mã cũng không hề có cái gọi là dây cương hay yên ngựa gì càng làm cho Sở Phượng Tiên cũng sửng sốt không kém.
Long Tử Nguyệt chú ý thấy thấy ánh mắt Sở Phượng Tiên lóe sáng nhưng lại không nói gì, xoay người xoạt một cái đã leo lên lưng Tiểu Ngân ngồi, tay cầm nhẹ bờm ngựa chuẩn bị làm động tác giả thúc chân nhẹ vào bụng ngựa thì Sở Phượng Tiên vội vàng nói: "Không biết Long công tử có thể mang theo tiểu nữ cùng đi được không? Tiểu nữ không ngại khổ cực chỉ mong được sánh vai cùng công tử đi thêm một đoạn đường ngắn nữa thôi.". Long Tử Nguyệt trong bụng âm thầm bực bội nữ nhân này dai như đĩa dứt hoài không ra, lười đôi co cùng ả ta bèn sẳng giọng lạnh lùng mang theo vài tia khó chịu lên tiếng: "Cáo từ!" rồi giục ngựa chạy đi.
Sở Phượng Tiên thấy Long Tử Nguyệt không thèm ngó ngàng gì đến ả mà bỏ đi như thể ả bị bệnh truyền nhiễm, ở cạnh liền dễ lây bệnh thì tức muốn nổ phổi, nha hoàn Tiểu Trúc kia vội vàng đuổi theo Sở Phượng Tiên thấy một màn tiểu thư bị cái "Long công tử" kia cự tuyệt trong mắt có một tia hả hê nhưng rất nhanh che giấu đi vội vàng tiến lại an ủi tiểu thư nhà mình. Sở Phượng Tiên cáu gắt xoay người lên kiệu đi về phủ đệ, ả thầm tính toán điều tra thông tin tên họ Long kia xong nhất định hải cưỡng đoạt hắn, bắt hắn về làm nam sủng cho ả hành hạ để hả dạ mới được, nghĩ đến lúc đó khóe miệng ả cong lên nụ cười khoái trá.
Long Tử Nguyệt giục ngựa đi cũng không bao xa liền đến một tiệm rèn nhỏ, bước xuống tiệm rèn nhìn lão thợ rèn đang ngủ gà ngủ gật trong tiệm, gõ nhẹ tay lên cánh cửa lỏng lẻo chực chờ rớt xuống trước tiệm kia vài cái lại thấy lão thợ rèn dường như vẫn còn đang trong mộng đẹp không nỡ thức dậy. Long Tử Nguyệt thở dài rồi bước thẳng đến cái bàn gỗ vươn tay đập mạnh một phát, cái bàn liền nứt ra làm hai cũng thành công lôi đầu lão thợ rèn dừng trận cờ đang đánh dở dang với Chu Công lại, vội vàng ngồi thẳng người dậy thì thấy cái bàn lung lay vài cái rồi sập hẳn xuống đất. Lão thợ rèn la lên oai oái đòi Long Tử Nguyệt đền tiền, nàng đưa tay vào vạt áo trước ngực lấy ra vài lượng bạc trắng ra đưa lão rồi hỏi: "Không biết lão bản có thể rèn cho tại hạ một vài thứ được không?"
Lý do Long Tử Nguyệt chọn cái tiệm rèn cũ kỹ xập xệ này, là vì nàng nhìn thấy các mặt hàng bày bán ở đây tuy đã rỉ sét không ít, nhưng vẫn nhìn ra trước đây nó hẳn là một món đồ tốt, còn hỏi nàng làm sao biết được thông qua đồ rỉ sét thì phải cảm ơn vị đầu bếp tiệm bán thức ăn nhanh tự vị ấy làm chủ kia, trong suốt quá trình chế biến thực phẩm luôn huyên thuyên tán gẫu với nàng cách nhận biết đâu là một con dao tốt, một cái chảo bền, cách làm ra được món ăn vừa nhanh vừa ngon lại hợp khẩu vị thực khách,... Lại hơi xuất thần nghĩ về hành động gạ tình của nữ nhân Sở Phượng Tiên kia thật khiến Long Tử Nguyệt nổi đầy gai óc, lắc nhẹ đầu thanh tẩy đầu óc lại, nàng nhìn về phía lão bản tiệm rèn cầm mấy lượng bạc vụn kia cắn hết thỏi này đến thỏi khác bèn nhíu mày lại.
Long Tử Nguyệt đi thẳng vào vấn đề: "Lão bản... Ngươi có nghe ta nói gì không vậy?", lúc này lão thợ rèn mới ngước mặt lên nhìn về phía cái nam tử ban nãy vỗ tay một phát lên bàn làm cho cái bàn trong tiệm bể làm hai kia. Không nhìn thì thôi vừa nhìn lão đã kinh ngạc muốn rớt cằm, loại vải vóc trên người Long Tử Nguyệt chắc chắn là loại vải cực kỳ hiếm có, mắc tiền chỉ dành cho giới quý tộc, từng đường chỉ ở trên y phục cực kỳ tinh tế, tuyệt không phải là một người bình thường có thể mặc được.
Lão vội xởi lởi mở miệng: "Có có, có nghe, không biết công tử muốn lão già này rèn vật gì?", Long Tử Nguyệt đáp: "Cái này đơn giản thôi, lão giúp ta rèn số lượng lớn kim để may vá, nhưng phải thật nhỏ, 500 cái.". Lão thợ rèn hơi ngơ ngẫn hỏi lại: "Vậy....số hàng này bao giờ công tử cần dùng đến?", Long Tử Nguyệt đơn giản đáp: "Nhanh nhất có thể làm ra là bao lâu?", lão bản tiệm rèn ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: "Nhanh nhất tầm mười ngày, vì công tử muốn kim thực mảnh nên tốn nhiều thời gian hơn để làm ra nó."
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
Thuần Huyết Huyết Tộc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.