Long Tử Nguyệt sau khi lên lưng Tiểu Ngân lập tức rời đi quay lại rừng Tử Vong, nơi Long Tử Nguyệt đã gặp Tiểu Ngân ở đó, nàng cần thời gian cùng không gian yên tĩnh, tiêu hóa mớ thông tin đột ngột từ mảnh huyết bội.
À không, hiện tại mảnh ngọc bội này lại thành màu trắng ngà là mảnh bạch ngọc rồi. Năng lực Thuần huyết Huyết tộc của Long Tử Nguyệt đã được giải phong ấn, từng luồng sức mạnh cũng theo đó mà len lỏi khắp các mạch máu trong cơ thể nàng, dường như muốn chọc thủng lớp da để thoát ra.
Một mình trốn trong sơn động tiếp nhận năng lực cực đại phát ra từ tận bên trong thân xác của Thuần huyết Huyết tộc, Long Tử Nguyệt cắn chặt khúc cây nhỏ đến nát bấy. Toàn thân đẫm máu thấm ướt đỏ tươi bạch y Long Tử Nguyệt đang mặc.
Hai mắt cùng đóa bỉ ngạn giữa trán Long Tử Nguyệt cũng trở thành một màu đỏ chói mắt. Các giác quan cũng trở nên nhạy bén đến đáng sợ, cuộn mình thừa nhận từng cơn đau ập đến như sóng biển, cơ thể không ngừng vặn vẹo, giãy dụa trong đau đớn, từng đợt âm thanh r*n r* phát ra trong cổ họng Long Tử Nguyệt. Tiểu Ngân đứng gần đó đều nghe được mọi âm thanh cùng hình ảnh Long Tử Nguyệt một thân đầy máu, không ngừng co giật trong khổ sở.
Mặt trăng treo cao trên đỉnh đầu, rốt cuộc việc phá giải phong ấn, chuyển đổi từ Huyết tộc bình thường trở thành một Thuần huyết Huyết tộc cũng kết thúc sau hơn ba ngày ròng rã. Tiểu Ngân nhìn thân thể đỏ thẫm đầy máu, cực kỳ mất sức nằm cuộn lại thành một đoàn trên nền đất trong sơn động của Long Tử Nguyệt khiến nó cảm thấy thật gai mắt.
Ở nơi thật xa, một nam tử đang nằm nghỉ ngơi trong biệt viện của mình chợt bật người ngồi dậy, từ từ mở mắt, là đôi con ngươi mang màu máu. Đưa bàn tay lên vuốt dọc theo từng đường nét của đóa bỉ ngạn đỏ thẫm cực kỳ chói mắt giữa mi tâm. Khóe môi mỹ nam tử tạo nên đường cong tuyệt đẹp, rồi dần lan rộng ra rồi bật cười thành tiếng. Giọng nói thì thầm lại trầm thấp, từ tính tràn đầy ma mỵ: "Thức tỉnh rồi!".
Tiểu Ngân không thích bộ dáng hiện tại của Long Tử Nguyệt một chút nào, thật thiếu sức sống. Cũng như việc đã quen có người luôn ở cạnh làm phiền nó, bây giờ lại là một khối thịt nửa sống nửa chết nằm đó.
Long Tử Nguyệt nằm nhắm mắt dưỡng sức, bản thân Vô Tình vốn thuộc chủng Thuần huyết Huyết tộc chỉ vì mẫu thân nàng ta phải trốn sự truy sát từ một trong các trượng phu mình mà buộc lòng phải đem giấu Vô Tình đi.
Sau khi giao Vô Tình lại cho hai thuộc h* th*n tín trong tối của mình cũng chính là phụ mẫu hờ đã bị Vô Phong g**t ch*t nọ, lại còn cẩn thận phong ấn năng lực Thuần huyết Huyết tộc của Vô Tình lại với hy vọng Vô Tình không bị phụ thân sát hại.
Thuần huyết Huyết tộc chỉ có duy nhất nữ tử thuần chủng mới có thể mang thai và sinh hạ nữ nhi hoặc nhi tử, sau khi sinh hạ đứa nhỏ sẽ do phụ thân chăm sóc, nhưng không phải phụ thân nào cũng đều thật tâm mà đối đãi cùng nuôi dưỡng hài tử Huyết tộc thuần chủng kia cả.
Nếu là nhi tử thì hoặc là biến nó trở thành công cụ cho bản thân, hoặc là lợi dụng dòng máu thuần chủng đó để giúp bọn họ truy tìm thêm một nữ tử thuần chủng khác, mặc dù tỷ lệ tìm được nữ tử thuần chủng là vô cùng nhỏ nhoi.
Nhưng vì nhằm có được các thế hệ sau càng lúc càng mạnh hơn, trở thành kẻ dưới trướng chỉ nghe lệnh một mình mình, rất nhiều kẻ bất chấp mọi thứ mà ra sức tìm kiếm nữ thuần chủng. Phụ thân ruột của Vô Tình cũng vậy, sau khi điều tra được mẫu thân Vô Tình đã sinh hạ ra một nữ tử thuần chủng, liền nổi dã tâm muốn nuôi Vô Tình lớn lên trở thành thê tử của hắn, giúp hắn sinh ra một đoàn quân thuần huyết, nắm giữ chặt chẽ sức mạnh xưng bá thiên hạ.
Mảnh bạch ngọc do gia tộc Vô Phong bảo hộ chính là của mẫu thân ruột thịt cả Vô Tình, cũng chính là di vật của nàng ta để lại dành cho Vô Tình, giúp Vô Tình có thể phá giải phong ấn năng lực vốn có của một Thuần huyết Huyết tộc, cũng như khôi phục lại đoạn trí nhớ thuở nhỏ Vô Tình cùng mẫu thân chạy trốn phụ thân đã bị phong ấn kia che mất.
Do ánh mắt nhìn người kém của mẫu thân Vô Tình, mà dẫn đến họa sát thân cho cả hai. Mẫu thân vì bảo vệ cho nữ nhi dùng hết tinh lực cuối cùng của bản thân lập thành phong ấn, che giấu đi năng lực cùng về ngoài vô cùng chói lọi của một nữ tử thuần chủng Huyết tộc.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
Thuần Huyết Huyết Tộc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.