“! Lang!”
Cửa sắt nặng nề chậm rãi mở ra, ánh đuốc chói mắt tức khắc từ khe hở dần mở rộng chiếu thẳng vào hai mắt ta.
Ta không chút bất ngờ ngẩng cổ lên, nhìn hắn dưới sự bảo hộ của hai thị vệ thân tín theo sau đi về phía ta.
Mỗi một bước, hắn đều bước thật vững vàng mà tràn ngập tự tin. Giống như dưới chân không phải là địa lao âm u ẩm thấp, mà là thảm gấm trăm trượng dẫn thẳng đến ngai vàng kim điện.
Ta nở nụ cười, khóe miệng bị thương nứt ra, vị tanh nhàn nhạt lập tức tràn vào trong khoang miệng, tràn xuống đầu lưỡi. Trong lòng ta vẫn kiêu hãnh như cũ.
Đế vương đứng trên thiên hạ Thiên Tĩnh, vốn phải như vậy. Huống chi, trên người hắn, đang chảy xuôi huyết mạch của ta.
Gông xiềng xích sắt quấn chặt trên thân theo tiếng cười phát ra tiếng va chạm lạnh như băng, tạo thành hồi âm trong địa lao trống trải.
Thân ảnh thẳng tắp của hắn dừng lại trước mặt ta, hai tròng mắt tối đen thâm trầm, không chút độ ấm như thường nhật, lẳng lặng chờ ta ngừng cười.
“Khỏi cần lãng phí thời gian nữa.” Ta chuyển động cổ tay dưới gông xiềng, “Động thủ đi! Đêm nay, ngươi tính toán cắt ngón tay nào của ta đây?”
Hai bàn tay mười ngón, ta hiện giờ chỉ còn lại có ba.
Bắt đầu từ bảy ngày trước, mỗi ngày tra khảo hắn lại tự tay chặt đứt một ngón của ta.
Hắn cưa thật chậm, chậm giống như muốn đem oán hận tích góp sâu đậm trong suốt mười năm phóng thích từng chút một.
Nhưng hôm nay, trong ánh mắt hắn lại có điểm bất đồng so với ngày thường.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Phụ hoàng.”
Hắn đột nhiên mở miệng, vẫn luôn thấp trầm dễ nghe. Ta lại nghe ra sự đắc ý mơ hồ dưới đáy lòng hắn.
Trên đời này, không có người nào hiểu hắn hơn ta.
Từ sau khi ta bị hắn giam vào địa lao, đây là lần đầu tiên hắn gọi ta phụ hoàng, thanh âm cung kính giống như trước kia, song lòng ta, lại từ từ chìm xuống. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Hết thảy, đều đã có thể kết thúc rồi.” Hắn dùng đôi con ngươi đen vô cùng giống ta chăm chú nhìn ta, ánh mắt như nhìn thấu ta, làn môi mỏng hơi kéo lên chế giễu.
“Ta đã có được vật giải độc.”
Những lời này, chẳng khác nào đã định sẵn tử vong cho ta.
Thắt lưng đao sáng như tuyết lấp lánh hàn quang, được thân vệ đưa đến bàn tay đang mở của hắn. Website TruyenLau.com
Ta sững ra một khắc, tiếp sau đó liền cười.
Kết cục này, từ mười năm trước đã được định sẵn.
Hắn đăm đăm nhìn ánh lạnh lưu chuyển trên lưỡi đao, thật lâu sau, đưa tay hất chỗ tóc dính máu trên trán ta ra, nhìn ta, không nói lời nào.
Ta biết hắn đang suy nghĩ điều gì, liền càng cười vang.”Ngươi còn do dự gì vậy? Không dám hạ thủ thì sai thị vệ làm! Ta không có cái thứ nhi tử yếu đuối như đàn bà giống ngươi đâu.”
Tóc bất chợt bị hắn tàn nhẫn kéo, hắn dùng lực vặn phần tóc trong tay, tựa hồ hận không thể lột toàn bộ da đầu ta xuống.
Làn môi mím căng thành một đường thẳng, lợi hại sắc bén như một lưỡi kiếm. Nhưng trên khuôn mặt bị hỏa quang chiếu tối sáng mơ hồ của hắn, lại để lộ sự đau thương chỉ ta mới thấy được.
Ta nhăn mày, nhưng không phải vì sự đau nhức truyền đến từ da đầu.
Quân vương một nước, sao có thể để lộ vẻ mặt như vậy chứ?
Ta tiếp tục cười lạnh, khiêu khích cực hạn của hắn.”Dù sao ta cho tới bây giờ cũng không xem ngươi là nhi tử của ta. Ngươi còn có điều gì tiếc nuối nữa chứ? Ngươi──”
Ngực bỗng chốc chợt lạnh, theo sau là sự đau đớn gần như tê liệt chậm rãi khuếch tán toàn thân.
Nửa thanh đao đã c*m v** trong ngực ta, lạnh băng sắc bén như ánh mắt hắn giờ khắc này.
Rốt cục...... Ta há miệng, nghĩ muốn cười thêm một cái với hắn, nhưng trào ra khỏi miệng chỉ có dòng máu tanh nóng.
Mu bàn tay nắm chuôi đao của hắn nổi gân xanh, cánh tay vốn bất động lại dần dần có tia run rẩy khó lòng phát hiện.
Dòng suy nghĩ như bức họa ố vàng, không hề báo trước liền hỗn độn tranh nhau lấp đầy trước mắt. Ta nhìn thần sắc dao động của hắn, bỗng nhiên cảm thấy trái tim đau nhói kỳ lạ ──
Mười năm nay, ta vẫn chưa từng gọi tên hắn lấy một lần.
“...... Huyền......” Hiện tại gọi, có lẽ đã quá trễ. Để cho ta lần đầu cũng là lần cuối chân chính dành cho hắn hết một phần tình cảm của người cha.
Hơi thở ta mong manh, nhưng hắn vẫn nghe được, kinh hoàng nhìn ta.
Tựa như mười năm trước, cái ngày ta phá cửa xông vào mật thất, hắn cũng như vậy, không dám tin tưởng chăm chú nhìn ta, chẳng hề chớp mắt.
Có lẽ chính hắn vĩnh viễn sẽ không biết, trong mục quang hắn nhìn ta, có bao nhiêu khát vọng......
────────────────- Đăng bởi: admin
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207: Phiên Ngoại – Thương Hoàng 1
- Chương 208: Phiên Ngoại – Thương Hoàng 2
- Chương 209: Phiên Ngoại – Thương Hoàng 3
- Chương 210: Phiên Ngoại – Thương Hoàng 4
- Chương 211: Phiên Ngoại – Thương Hoàng 5
- Chương 212: Phiên Ngoại – Thương Hoàng 6
- Chương 213: Phiên Ngoại – Thương Hoàng 7
- Chương 214: Phiên Ngoại – Tư Quân 1
- Chương 215: Phiên Ngoại – Tư Quân 2
- Chương 216: Phiên Ngoại – Tư Quân 3
- Chương 217: Phiên Ngoại – Tư Quân 4
- Chương 218: Phiên Ngoại – Tư Quân 5
- Chương 219: Phiên Ngoại – Tư Quân 6
- Chương 220: Phiên Ngoại – Túy Lý Tình Thâm
- Chương 221: Phiên Ngoại – Lôi Lãnh 100 Câu Hỏi
Thùy Chủ Trầm Phù
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.