Hắn vứt bỏ vùng vẫy, để mặc ta giày vò.
Đây nguyên bản là kết quả mà ta muốn, nhưng chẳng biết vì sao ta vô cớ lại cảm thấy mất mát. k*ch th*ch x*c th*t vẫn còn, trong lòng lại chỉ cảm thấy thiếu mất điểm gì đó, tẻ nhạt vô vị.
Qua loa phát tiết xong, ta ly khai thân thể hắn, lặng lẽ thắt lại y phục.
Hắn cũng không nhúc nhích, nằm úp sấp quỳ gối bên mép giường, tựa như pho tượng đá không có sự sống.
Trong toàn bộ quá trình, hắn thủy chung đều không phát ra bất luận thanh âm gì. Chỉ có trong nháy mắt ta rời đi, trong cổ họng hắn mới vang lên vài tiếng nôn khan. Điều đó càng khiến ta muốn nhanh chóng ly khai.
Trước khi đi, ta ma xui quỷ khiến quay đầu lại.
Hắn cũng đang xoay cổ, nhìn ta. Nhưng trong đôi con ngươi trầm hắc đi, chỉ có tro tàn đã thiêu rụi.
Ta đột ngột cảm thấy, ta trong mắt hắn, đã chẳng khác gì một người chết.
Ta im lặng một trận, dùng sức đá văng cửa điện, phẩy tay áo bỏ đi.
Dù không muốn thừa nhận, nhưng liên tiếp mấy ngày có chút nhàn hạ, cặp mắt kia của hắn liền xông thẳng vào suy nghĩ của ta, lạnh lùng không mang theo chút cảm tình chăm chú nhìn ta, quấy nhiễu lòng ta không yên.
Hồi tưởng khi hắn lưu lại tẩm cung dưỡng thương lúc ban đầu, luôn dùng mục quang khát vọng yêu mến truy đuổi ta, trái tim xưa nay chưa từng như vậy liền hơi hơi co rút.
Có thể, ta nên làm điều gì đó, dù cho ta biết rõ nhất, vô luận có làm gì, có một số việc, đều đã ngã ngũ. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Có những thời điểm, con người chính là kỳ quái như vậy, biết rõ không có nghĩa lý gì, vẫn là cố chấp không chịu buông xuôi.
Ta hạ chỉ, truy phong mẫu thân đến chết cũng không có danh hào gì của hắn làm Tuệ Phi.
Tin tức này, ở trong cung cùng triều đường truyền đi cực nhanh. Mấy hoàng tử cùng mẫu phi của mình còn có chúng đại thần đều vô tình cố ý thăm dò ngụ ý, phỏng đoán tâm ý của ta. TruyenLau
Hoàng hậu phản đối quyết liệt nhất, liên tục hướng ta truy vấn ngọn nguồn. Nữ nhân coi nhi tử như bảo bối tính mạng, vẫn còn nhớ rõ Chủ nhi Ngôn nhi ngày ấy bị ta hung hăng quở mắng, liền một mực trút giận sang hắn.
Ta cười lạnh quát nàng câm miệng. Nếu không phải nàng có thế lực nhà mẹ đẻ vững chãi chống lưng, lại là mẹ ruột của thái tử, chỉ dựa vào chuyện nàng cùng Lan Vương yêu đương vụng trộm sinh con, đã chính là tử tội.
Lưu lại nghiệt chủng Ngôn nhi kia, một là để lung lạc Lan Vương, hai, là bởi vì Ngôn nhi sau khi ra đời, quốc sư Vô Ấn tiên sinh đã một phen mật đàm cùng ta.
Ngôn nhi, là nút thắt sinh mệnh Lãnh gia hoàng triều ta, chi phối thiên hạ ngày sau, tạm thời không thể giết. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bất luận lời tiên đoán của Vô Ấn là thật là giả, ta không muốn vì phạm vào thứ nghiệt chủng ấy, gây nguy hại cho giang sơn Lãnh thị. Nhưng không giết hắn, cũng không có nghĩa là ta có thể khoan dung cho nghiệt chủng này xuất hiện trong tầm mắt ta. Ta lấy lý do quốc sư xem quẻ, đem nghiệt chủng này quẳng cho Võ Thừa tướng nuôi nấng.
Nhìn hoàng hậu bị ta lừa gạt còn muốn lấy nhi tử làm chỗ dựa vững chắc, được sủng ái mà sinh kiêu căng, ta càng thêm chán ghét, sai người đuổi nàng về tẩm cung mình.
Những người khác, dù có bất mãn, có ví dụ của hoàng hậu, cũng đều tới tấp gió chiều nào che chiều ấy, ở trước mặt ta khen ngợi Lô Tuệ Phi sinh tiền hiền lương thục đức như thế nào.
Nguyên lai, nàng họ Lô.
Ta cười lạnh. Nàng là nữ nhân thế nào, căn bản không liên quan đến ta. Người ta quan tâm, chính là hắn.
Ta muốn biết, hắn hiện tại, đối với ta, là tâm tình gì......
Một đêm mưa xuân tí tách đập bên cửa sổ, tiếng mưa rơi hỗn loạn khiến cho người lạnh buốt tâm can. Ta sai người truyền hắn đến tẩm cung.
Hắn không nói gì đứng trước mắt ta, thắt lưng thẳng tắp tựa như tiêu thương, khuôn mặt tuấn lãng trừ bỏ lạnh lùng, không còn chút biểu tình nào nữa.
Mới cách hôm đó bất quá mười ngày đêm, hắn lại giống như tang thương thêm mười năm.
Ta chợt thấy ***g ngực chua sót, ban ngồi, hỏi hắn có muốn thay y bào đã dầm mưa ướt hay không.
Hàng mi tối đen của hắn khẽ nảy lên, môi mang nụ cười nhạo, bất chợt ném phi phong hắc sắc, bắt đầu cởi áo gỡ thắt lưng.
Hắn không phải là cho rằng, ta truy phong mẫu thân hắn, chính là vì muốn hắn cảm kích, để tiếp tục thỏa mãn trên thân hắn đấy chứ?
Hơn ba mươi năm nay, đây là lần đầu lòng ta sinh mệt mỏi, quát bảo hắn ngưng lại.
Hắn dừng tay, sau chốc lát lần lượt mặc lại xiêm y, chậm rãi phủ thêm kiện áo gió cuối cùng, rồi mới mỉm cười với ta.
Ta chưa từng nghĩ tới, hắn cư nhiên cũng sẽ lộ nụ cười lạnh băng, đoạn tuyệt như thế này.
Người ngày đó ngồi trên ghế đá cười đến đơn thuần dị thường, dường như chỉ là ảo giác của ta.
“Là nhi thần hiểu lầm phụ hoàng, nhi thần đáng chết.” Hắn vẫn còn cười, từ trong ngực lấy ra thanh chủy chủ ta ngày ấy lưu lại trên giường hắn. Đăng bởi: admin
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207: Phiên Ngoại – Thương Hoàng 1
- Chương 208: Phiên Ngoại – Thương Hoàng 2
- Chương 209: Phiên Ngoại – Thương Hoàng 3
- Chương 210: Phiên Ngoại – Thương Hoàng 4
- Chương 211: Phiên Ngoại – Thương Hoàng 5
- Chương 212: Phiên Ngoại – Thương Hoàng 6
- Chương 213: Phiên Ngoại – Thương Hoàng 7
- Chương 214: Phiên Ngoại – Tư Quân 1
- Chương 215: Phiên Ngoại – Tư Quân 2
- Chương 216: Phiên Ngoại – Tư Quân 3
- Chương 217: Phiên Ngoại – Tư Quân 4
- Chương 218: Phiên Ngoại – Tư Quân 5
- Chương 219: Phiên Ngoại – Tư Quân 6
- Chương 220: Phiên Ngoại – Túy Lý Tình Thâm
- Chương 221: Phiên Ngoại – Lôi Lãnh 100 Câu Hỏi
Thùy Chủ Trầm Phù
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.