Lúc này, các đệ tử có mặt ở đây, ngoài Phong An Dương ra đều là những người từng đấu với Tô Chước.
Sư đệ của Phong An Dương, Mạnh Ti Man, đang đứng trong một nhóm đệ tử Đệ Nhất Vực, nhìn nàng chằm chằm.
Hắn sắp đối chiến với đối thủ của Đệ Nhị Vực, trận đấu này sẽ quyết định vị trí thứ ba.
Thứ hạng trong trận quyết chiến có thay đổi rất lớn, nhưng thực tế thì mấy vị trí đứng đầu không khác biệt nhiều.
Sau khi trận quyết chiến bắt đầu, trận đầu tiên là cuộc chiến giành hạng ba giữa Đệ Nhất Vực và Đệ Nhị Vực.
Tô Chước dồn sự chú ý lên trên võ đài.
Trong lòng tặc lưỡi khen ngợi.
Họ đánh giỏi thật đấy!
Mãn nhãn luôn!
"Mạnh Ti Man, thắng!"
Giọng tuyên bố của trưởng lão truyền khắp quảng trường, khiến người ta nhiệt huyết dâng trào. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trên võ đài tỉ võ, cả hai đều đã cạn kiệt sức lực, một người quỳ gối trên đài, được sư huynh dìu xuống, còn một thiếu niên đứng đó, chiến y rách nát, sắc mặt tái nhợt khi thu kiếm lại, chỉ có vết m.á.u đỏ tươi trên má là màu sắc rõ rệt nhất.
"Mạnh Ti Man! Mạnh Ti Man!"
"Mạnh Ti Man!"
"Mạnh sư đệ!"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Mạnh sư huynh mạnh mẽ quá!"
"…"
Tiếng hò reo vang trời dội đất. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tô Chước vỗ tay rất nhiệt tình.
Khâm phục!
Tô Chước vẫn còn nhớ lúc nàng đối phó với tên tiểu tử này, cả hai đều bị hành cho tơi tả, có thể nói đó là trận đấu khiến nàng đau đầu nhất.
Nếu hắn đã đứng hạng ba, thì việc nàng từng bị kiếm uy của hắn chấn động đến mức ói mấy ngụm m.á.u cũng không có gì đáng xấu hổ nữa.
“Tiểu Cửu, đến lượt ngươi lên rồi.”
Trưởng lão đã nhìn sang phía này rất lâu rồi, Ngu Hồng Vũ thấy Tô Chước đang mải mê hóng hớt đến mức không dứt ra được, vội vàng nhắc nhở nàng.
Tô Chước hoàn hồn: “Aaa, được.”
Sao đã đến lượt nàng rồi?
Nàng tùy ý đảo mắt nhìn quanh, trên quảng trường có trưởng lão đứng phía trước, đệ tử đứng phía sau, đông đúc vô cùng, tất cả đều đang chăm chú nhìn về phía này, tụm đầu bàn tán về tình hình trận đấu.
Trời ơi sao lại có nhiều người đang xem vậy, không phải đều đến xem nàng đấy chứ?
Ý thức được điều này, mắt Tô Chước mở to, đột nhiên cảm thấy khó thở.
Bệnh sợ xã hội tái phát rồi.
Ngu Hồng Vũ: “Tiểu Cửu?”
Diêm Nguy Nhiên chẳng hề ngạc nhiên: “Còn sợ bị người ta nhìn à? Muội cứ coi như bên dưới đều là những người tặng linh thạch cho muội đi.”
Đúng rồi, thắng trận này là có ba viên Trường Sinh đan trong tay.
Ba vạn linh thạch cao cấp!
Những viên linh thạch thân thiện lại hòa nhã.
Tô Chước cảm thấy khá hơn một chút, thầm hít sâu một hơi, bước về phía trưởng lão.
Võ đài dành cho trận quyết chiến rộng rãi hơn hẳn, dường như khiến con người ta cảm thấy bản thân nhỏ bé.
Bên dưới là tiếng người rộn ràng.
Đứng đối diện là một thiếu niên mảnh khảnh đang nghiêm túc nhìn về phía nàng.
Giọng vang dội của trưởng lão nội môn vang lên: "Hai bên báo danh."
Thiếu niên hành lễ: “Đệ Nhất Vực, Phong An Dương.”
Tô Chước đáp lại tương xứng: “Đệ Cửu Vực, Tô Chước.”
"Tô sư muội."
Một luồng truyền âm đột nhiên truyền vào tai Tô Chước.
Tô Chước: “?”
Trong lúc đấu, Tô Chước từng gặp người nói nhiều, cũng từng gặp người nói ít, nhưng vẫn chưa gặp người truyền âm.
Phong An Dương ở phía đối diện nghiêm túc nhìn nàng, hai người có tu vi tương đương nhau, dáng vẻ của Tô Chước khiến hắn không thể gọi nàng là "sư tỷ".
Thiếu nữ có khuôn mặt trắng trẻo, ngũ quan tinh xảo mà không kiêu ngạo, đôi mắt đen láy trong trẻo thuần khiết.
Nhưng Phong An Dương biết nàng không hề đơn giản, nhiều trận quyết đấu như vậy, không một ai nhìn thấu được con bài tẩy của nàng.
Nàng thậm chí còn chưa từng dùng kiếm quyết.
Hắn nói với vẻ không chắc chắn: “Tô sư muội, linh mạch của muội bị tổn thương đúng không?”
Đây là lời giải thích duy nhất mà hắn có thể nghĩ ra.
Tô Chước hơi dừng lại, đến nước này rồi cũng không định hư trương thanh thế nữa, chỉ im lặng nhìn hắn.
Cũng xem như đúng đi.
Phong An Dương hiểu ra: “Ta không thể để muội đoạt hạng nhất, ta đấu với muội một canh giờ sau đó muội nhận thua, thế nào?”
Thông thường, những người bị tổn thương linh mạch sẽ không thể cầm cự quá lâu, nhất là khi đối mặt với những linh quyết cùng cấp bậc thì cực kỳ khó khăn.
Đối thủ của Tô Chước đều nhanh chóng bại trận dưới tay nàng, những người khác cũng không nhìn thấu được thực lực thật sự của nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});Trong đầu Tô Chước toàn dấu chấm hỏi, truyền âm đáp: "Dàn xếp kết quả trận đấu thì không hay lắm đâu?"
Đánh một canh giờ tất nhiên có thể khiến trận đấu trông như ngang tài ngang sức, nhưng người này nghĩ nàng không đánh lại, lại còn diễn cùng nàng một canh giờ là sao vậy?
Phong An Dương: "Đây không phải là gian dối, thực lực của sư muội vốn rất mạnh, chỉ là ta không muốn thừa nước đục thả câu."
Tô Chước: "Nhưng ta muốn thắng."
Vẻ mặt thiếu niên khựng lại, hàng chân mày thanh tú lộ vẻ nghiêm trọng, bắt đầu do dự: "Muội muốn thắng à..."
Dường như đang suy nghĩ, còn có chút khó xử nữa.
Dưới con mắt của bao người, cả hai im lặng trầm mặc.
Cảnh tượng không giống như kiếm tuốt nỏ giương, trái lại trông như thiếu niên đang sắp sửa đưa ra một lựa chọn khó khăn.
Tô Chước: "…"
Ngươi đang do dự cái gì vậy?
Tên nhóc này không phải là kẻ ngốc đấy chứ?
Nàng rất nghi ngờ rằng nếu mình bắt đầu cố tình gây sự, có khi đối phương sẽ nhường hạng nhất cho nàng mất.
Phong An Dương truyền âm: "Được rồi, vậy ta..."
Tô Chước trợn to mắt, cảm thấy quá mức vô lý, hận rèn sắt không thành thép cắt ngang hắn: "Ngươi đánh nghiêm túc vào, đừng nương tay, ta sẽ ra tay thật đấy!"
Kiếp trước nàng sinh tồn trong mạt thế, một chút tài nguyên cũng đủ để người ta tranh giành đến sứt đầu mẻ trán, thiên tài thực sự được thế gia đặt kỳ vọng lớn đúng là “phật hệ” ghê.
Tô Chước chưa từng nghĩ rằng sẽ có ngày mình phải khuyến khích đối thủ.
Lỗi là do tiểu thiên tài của Đệ Nhất Vực này quá đơn thuần mà thôi.
Phong An Dương ngập ngừng nói: "Cũng được."
Nói ra thì Tô Chước có thể toàn thắng đến giờ, dù là Võ Tu thì cũng không phải dạng vừa, Phong An Dương cho rằng nàng xứng đáng là đối thủ của mình.
Nhưng biểu cảm của Tô Chước vẫn có chút vi diệu.
Phong An Dương nghĩ nàng đang không vui vì hắn coi thường nàng, hắn lập tức giải thích: "Ta sẽ đánh nghiêm túc."
Tô Chước gật đầu.
Ngươi tốt nhất nên vậy.
Cả hai đạt thành nhận thức chung, nhìn về phía trưởng lão.
Trưởng lão hỏi: "Sau khi trận đối quyết bắt đầu sẽ kéo dài đến khi một bên chịu thua, đã sẵn sàng chưa?”
Cả hai gật đầu.
Trưởng lão lùi khỏi đài tỉ võ.
"Tùng!"
Tiếng trống tuyên bố khai trận vang khắp quảng trường.
Dưới ánh mắt của mọi người, bầu không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng.
Trong quá trình đối quyết có thể sử dụng pháp khí trữ vật nhưng không được dùng ám khí, yêu cầu đối chiến quang minh chính đại.
Tô Chước không mang kiếm, chiếc vòng ngọc hóa thành vòng tay, khóa chặt trên cổ tay trắng ngần.
Thấy Tô Chước chưa hành động, Phong An Dương lập tức ra tay trước, lưỡi kiếm cuốn lên kiếm phong, thân hình cũng theo đó mà chuyển động.
Tô Chước lướt người né tránh trước khi kiếm phong ập đến, chiêu kiếm sắc bén không chạm được dù chỉ một sợi tóc của nàng, nhưng chiêu kiếm tiếp theo đã chực sẵn trên con đường nàng buộc phải đi qua.
Quả nhiên Phong An Dương không đơn giản.
Tô Chước nghĩ thầm, thân ảnh bất ngờ lùi mạnh, hệt như chẳng hề chịu lực quán tính.
"Rầm!"
Chiêu kiếm lại một lần nữa đánh vào khoảng không!
Trong mắt Phong An Dương ánh lên một tia bất ngờ, sắc mặt nghiêm trọng hơn, cảm nhận được điều mà sư đệ mình đã nói, thân pháp khó lường của Tô Chước.
Trong lòng hắn biết thực lực của Tô Chước ngang với mình, nhưng đến giờ phút này mới bắt đầu coi trọng, nhận ra rằng thắng bại của trận đối quyết này có lẽ không giống như hắn dự đoán trước đó - chiến thắng chắc chắn thuộc về hắn.
Dù linh mạch bị tổn thương, nhưng toàn thân thiếu nữ trước mặt vẫn tỏa ra khí thế nhuần nhuyễn, cường hãn, không chút sơ hở.
Thiên Cương kiếm!
Phong An Dương vừa lặng lẽ niệm, kiếm quyết đã thành hình, một thanh ảo kiếm sắc bén thành hình, tách ra khỏi linh kiếm, lao thẳng đến trước mặt Tô Chước với tốc độ nhanh như chớp!
Không kịp tránh, Tô Chước lấy tay không đón lấy mũi kiếm, bàn tay trắng nõn kéo theo dòng linh lưu lấp lánh, khẽ hất lên như bốn lạng đẩy ngàn cân, lưỡi kiếm bị chệch hướng như chạm phải chướng ngại không thể xuyên qua, vung xuống mặt đất.
"Ầm!"
Mặt đất đài tỉ võ rung chuyển, tựa như toàn bộ quảng trường cũng d.a.o động theo, những vết nứt nhỏ lan rộng trên mặt đài làm bằng đá.
"Phạm Phong Chưởng!" Trưởng lão của Đệ Nhị Vực lẩm bẩm nói: "Dung hội quán thông… Hóa cảnh thất giai!"
Võ giả thất giai Hóa cảnh mười hai tuổi?
Ông ta có nhãn lực bất phàm, tất nhiên có thể nhìn ra nữ hài này chỉ cách Võ Tôn lục giai một bước.
Đây là thiên phú bậc nào chứ?
Phong An Dương xuất kiếm, vậy mà chỉ có thể ngang tài ngang sức với Tô Chước, một người không mang theo vũ khí!
Toàn trường xôn xao!
Dù ai cũng biết hành động này của Phong An Dương cùng lắm cũng chỉ đang thăm dò, chưa hề dốc toàn lực.
Nhưng việc Tô Chước có thể dùng tay không chặn lại một chiêu này cũng đủ khiến người khác kinh ngạc.
Trưởng lão của Đệ Nhị Vực vẫn có chút hoài nghi, trong lòng nghĩ sao đứa trẻ này lại không gia nhập Đệ Nhị Vực?
Thích võ kĩ như vậy, cướp về cũng không phải là không thể…
Thu Vũ Miên Miên
- Chương 1: Chương 1
- Chương 1: Tiên Thiên cảnh mười hai tuổi
- Chương 2: Chương 2
- Chương 2: Tông môn phản diện Đệ Cửu Vực
- Chương 3: Chương 3
- Chương 3: Tô đại tiểu thư thật lòng nghĩ cho thánh địa!
- Chương 4: Chương 4
- Chương 4: Nhật Nguyệt kiếm lấy từ Vô Minh Kiếm Phong
- Chương 5: Chương 5
- Chương 5: Không có chút phản cốt thì sao mà sống được
- Chương 6: Chương 6
- Chương 6: Nàng muốn kể thân thế của Tô Chước cho thánh chủ
- Chương 7: Chương 7
- Chương 7: Kiếm tu không muốn làm đầu bếp không phải là võ tu giỏi
- Chương 8: Chương 8
- Chương 8: Con khỉ này ở Thánh Địa Hi Hòa có thể làm trưởng lão nội môn
- Chương 9: Chương 9
- Chương 9: Tiểu sư muội nhất định là thiên tài tuyệt thế
- Chương 10: Chương 10
- Chương 10: Tấn giai, Tiên Thiên cảnh thất trọng!
- Chương 11: Chương 11
- Chương 11: "Đừng nói với người khác, cứ cảm ơn Hầu Vương trong lòng là được."
- Chương 12: Chương 12
- Chương 12: Đại sư quản lý biểu cảm
- Chương 13: Chương 13
- Chương 13: Nhật Nguyệt Kiếm: Lạn Kiếm Phong, chớ mong đợi
- Chương 14: Chương 14
- Chương 14: Bí mật của Thiên linh căn
- Chương 15: Chương 15
- Chương 15: Nhật Nguyệt Bạc Thực pháp
- Chương 16: Chương 16
- Chương 16: Hù chết cả mặt trăng
- Chương 17: Chương 17
- Chương 17: Chân thành vĩnh viễn là chiêu mạnh nhất
- Chương 18: Chương 18
- Chương 18: Đừng hâm mộ tỷ, tỷ là chiến lang sắt thép
- Chương 19: Chương 19
- Chương 19: Vì khép kín với bên ngoài, Đại sư huynh không tiếc trở nên mạnh mẽ quét hết tất cả mọi người
- Chương 20: Chương 20
- Chương 20: Biết đâu Lâm trưởng lão lại là một vị lão tổ nào đó
- Chương 21: Chương 21
- Chương 21: Vốn dĩ hai vực đều là miếu hòa thượng trong nội môn
- Chương 22: Chương 22
- Chương 22: Tín Nữ Nguyện Một Tuần Lẻ Một Ngày...
- Chương 23: Chương 23
- Chương 23: Làm đệ tử Đệ Cửu Vực chính là niềm vui
- Chương 24: Chương 24
- Chương 24: Nghịch tử Nhật Nguyệt Kiếm cảm thông cho nàng vì ngày hôm qua đã luyện tập vất vả
- Chương 25: Chương 25
- Chương 25: Tàn Phiến Địa giai hạ phẩm
- Chương 26: Chương 26
- Chương 26: Dù là sư môn phản diện cũng không nên phạt thể xác chứ
- Chương 27: Chương 27
- Chương 27: Đúng là thử một cái là mất mạng
- Chương 28: Chương 28
- Chương 28: Phấn đấu mấy chục năm, an nhàn một đời!
- Chương 29: Chương 29
- Chương 29: Bảo muội cố gắng, không phải để muội làm yêu thú!
- Chương 30: Chương 30
- Chương 30: Cảm giác không có tổ chức không có kỷ luật thật là tốt!
- Chương 31: Chương 31
- Chương 31: Đánh không lại thì ăn cho chết luôn
- Chương 32: Chương 32
- Chương 32: Đánh nhau, đánh nhau!
- Chương 33: Chương 33
- Chương 33: Thứ tà môn như vậy thật sự là đồ tốt sao?
- Chương 34: Chương 34
- Chương 34: "Ta nhận thua!"
- Chương 35: Chương 35
- Chương 35: "Chăm sóc sư huynh thiểu năng."
- Chương 36: Chương 36
- Chương 36: Đây là kiểu người gì?
- Chương 37: Chương 37
- Chương 37: So với yêu thú quả nhiên là kém xa
- Chương 38: Chương 38
- Chương 38: Thẩm Ngữ... Thẩm cái gì Trầm? Trầm cái gì?
- Chương 39: Chương 39
- Chương 39: Cứ coi hắn ta là kẻ ngốc vậy
- Chương 40: Chương 40
- Chương 40: "Nội môn, Đệ Ngũ Vực, Liên Thanh Y."
- Chương 41: Chương 41
- Chương 41: Ai ai cũng nói tính cách nàng cực kỳ kiêu ngạo
- Chương 42: Chương 42
- Chương 42: Muội không sốt ruột sao?
- Chương 43: Chương 43
- Chương 43: Có thể không thích, nhưng nhất định đáng giá
- Chương 44: Chương 44
- Chương 44: Thánh Địa Hi Hòa sẽ cử người tới chứ?
- Chương 45: Chương 45
- Chương 45: Dàn xếp kết quả trận đấu thì không hay lắm đâu?
- Chương 46: Chương 46
- Chương 46: Gọi là tiểu yêu nữ cũng không khoa trương
- Chương 47: Chương 47
- Chương 47: Thủ tịch Tân Tú!
- Chương 48: Chương 48
- Chương 48: Tiểu Cửu, muội không phải người Tô gia?
- Chương 49: Chương 49
- Chương 49: Núi vàng núi bạc vẫy gọi nàng
- Chương 50: Chương 50
- Chương 50: Bán một món, nàng lập tức trở thành phú bà
- Chương 51: Chương 51
- Chương 51: Rất có thể Tô Chước đã lĩnh ngộ được Kiếm Ý!
- Chương 52: Chương 52
- Chương 52: “Trứng linh thú cửu phẩm đã chết”
- Chương 53: Chương 53
- Chương 53: Cây Ma trượng này đúng là thứ khó chơi
- Chương 54: Chương 54
- Chương 54: Trùng hợp thật, thánh nữ đó cũng họ Tô
- Chương 55: Chương 55
- Chương 55: Thánh địa sẽ không từ bỏ ý đồ
- Chương 56: Chương 56
- Chương 56: Tô Chước lên tiếng: "Để ta đấu với ngươi."
- Chương 57: Chương 57
- Chương 57: Đao Ý, Kiếm Ý cứ như hàng bán sỉ
- Chương 58: Chương 58
- Chương 58: Kiêu ngạo đến mức khó tin, nhưng cũng là chuyện bình thường thôi
- Chương 59: Chương 59
- Chương 59: Một đánh hai – Tô Chước không thể đánh bại đối phương
- Chương 60: Chương 60
- Chương 60: Chẳng lẽ nàng chỉ mất ba tháng để lĩnh ngộ Đao Ý?
- Chương 61: Chương 61
- Chương 61: Tô sư tỷ dùng kiếm quyết rồi?
- Chương 62: Chương 62
- Chương 62: Tô Chước... thực sự đã thắng sao?
- Chương 63: Chương 63
- Chương 63: Đối đãi ngươi ân trọng như núi
- Chương 64: Chương 64
- Chương 64: Tô gia ức hiếp người quá đáng
- Chương 65: Chương 65
- Chương 65: Thiên linh căn bị hủy
- Chương 66: Chương 66
- Chương 66: Cục diện một mất một còn
- Chương 67: Chương 67
- Chương 67: Điện Sâm La… Lệnh Khách Khanh?
- Chương 68: Chương 68
- Chương 68: Thân phận của sư nương…
- Chương 69: Chương 69
- Chương 69: Ba vị “ranh ma chân chính”, trở lại với phiên bản hoàn hảo nhất
- Chương 70: Chương 70
- Chương 70: Chỉ thế thôi! Rất đơn giản!
- Chương 71: Chương 71
- Chương 71: Bản thảo của lão tổ từ vạn năm trước
- Chương 72: Chương 72
- Chương 72: Truy cứu ta không bằng đi truy cứu Vô Minh Lão tổ
- Chương 73: Chương 73
- Chương 73: Ta không muốn bị gọi là Tô Nhật Thiên!
- Chương 74: Chương 74
- Chương 74: Nhắm mắt, thả lỏng!
- Chương 75: Chương 75
- Chương 75: Thứ có giá trị đầu tiên trong hàng nghìn năm
- Chương 76: Chương 76
- Chương 76: Cảnh giới Trúc Cơ, dựa vào cái gì mà nhập môn?
- Chương 77: Chương 77
- Chương 77: Nhật Thiên, yên lặng!
- Chương 78: Chương 78
- Chương 78: Ngươi làm loạn đạo tâm của ta!
- Chương 79: Chương 79
- Chương 79: Đánh không được... Thật sự đánh không được nữa
- Chương 80: Chương 80
- Chương 80: Sư tỷ, tỷ mất bao lâu mới đột phá Trúc Cơ tứ trọng?
- Chương 81: Chương 81
- Chương 81: Xé rách dù của sư huynh
- Chương 82: Chương 82
- Chương 82: Tại sao có người có thể cười trước phòng tu luyện
- Chương 83: Chương 83
- Chương 83: Ngươi dám đánh ta?
- Chương 84: Chương 84
- Chương 84: Vào bí cảnh, trộm xong rồi thì chạy
- Chương 85: Chương 85
- Chương 85: Nghịch tử, ăn nhiều linh thạch như vậy
- Chương 86: Chương 86
- Chương 86: Nàng ấy lại được thụy thú thừa nhận?
- Chương 87: Chương 87
- Chương 87: Đây là ám chỉ của ông trời sao?
- Chương 88: Chương 88
- Chương 88: Thua sạch cả quần
- Chương 89: Chương 89
- Chương 89: Không ai nhìn thấy, tức là không mất mặt
- Chương 90: Chương 90
- Chương 90: Đội nào lại phân phát ngọc phù như hàng đại hạ giá thế này?
- Chương 91: Chương 91
- Chương 91: Vẫn còn tâm trạng nhóm lửa luyện sắt
- Chương 92: Chương 92
- Chương 92: Kẻ yếu không xứng nói đến thứ tự trước sau
- Chương 93: Chương 93
- Chương 93: Câu thoại cũng không đổi, quá qua loa
- Chương 94: Chương 94
- Chương 94: Ta điên rồi hay ngọc phù điên rồi?
- Chương 95: Chương 95
- Chương 95: Bọn họ sẽ không trở lại đâu!
- Chương 96: Chương 96
- Chương 96: Vậy ta cũng đi lĩnh ngộ một chút?
- Chương 97: Chương 97
- Chương 97: Ngươi là thần thú sao?
- Chương 98: Chương 98
- Chương 98: Nhân loại này thật đáng sợ!
- Chương 99: Chương 99
- Chương 99: Nàng ta chỉ là Trúc Cơ kỳ! Đừng sợ nàng ta!
- Chương 100
- Chương 100: Tiểu Thụy Thú ấm ức một chút cũng không sao
- Chương 101
- Chương 101: Vì cớ gì lại có người nghĩ nàng sẽ khinh địch...
- Chương 102
- Chương 102: Tránh nữa là bất lịch sự rồi
- Chương 103
- Chương 103: Giữ khoảng cách với Tô Chước mới là quyết định sáng suốt nhất
- Chương 104
- Chương 104: Hoan nghênh đến tìm nàng? Ngang ngược đến vậy sao?
- Chương 105
- Chương 105: Hoàn toàn không thể phòng bị!
- Chương 106
- Chương 106: Như này chắc chắn phải tính là nguy cơ rồi!
- Chương 107
- Chương 107: Không nhận thì không hay lắm!
- Chương 108
- Chương 108: Huyết mạch Hung thú Cổ Thần
- Chương 109
- Chương 109: Chưa từng thấy ai chém hoài không chết
- Chương 110
- Chương 110: Tô Chước bị loại rồi?!
- Chương 111
- Chương 111: Sao con hung thú này lại trở nên tả tơi thế này?
- Chương 112
- Chương 112: Mười vạn điểm, ai đưa thì đó là đồ ngốc
- Chương 113
- Chương 113: Tô Chước cũng rất tò mò sau đó đã xảy ra chuyện gì
- Chương 114
- Chương 114: Ý chí sinh tồn lấn át sự phản nghịch
- Chương 115
- Chương 115: Tiểu tử, ngươi có chuyện gì?
- Chương 116
- Chương 116: Thí Luyện Cốc
- Chương 117
- Chương 117: Nghịch tử cỏn con, chỉ có thế thôi ư?
- Chương 118
- Chương 118: Sổ tay vô địch
- Chương 119
- Chương 119: Tế luyện bản mệnh kiếm trước thời hạn?
- Chương 120
- Chương 120: Làm sư muội thật khó
- Chương 121
- Chương 121: Đệ Nhất Mỹ Nhân của Phụng Châu
- Chương 122
- Chương 122: Chừa một nửa cho huynh đánh
- Chương 123
- Chương 123: Đánh người mà cũng tán gẫu được
- Chương 124
- Chương 124: Chẳng phải các huynh lo Ngũ sư huynh sẽ bị bắt nạt sao?
- Chương 125
- Chương 125: Hội đấu giá ở Vương thành
- Chương 126
- Chương 126: Hóa ra bọn họ là những kẻ thông minh đến vậy
- Chương 127
- Chương 127: Pháp khí bản mệnh của ngươi có manh mối rồi
- Chương 128
- Chương 128: Họ tặng muội rồi
- Chương 129
- Chương 129: Đan Tu có khí phách kinh người
- Chương 130
- Chương 130: Ta đã cho các ngươi đi chưa?
- Chương 131
- Chương 131: Thời khắc sụp đổ đã đến.
- Chương 132
- Chương 132: Ngươi biết người này sao?
- Chương 133
- Chương 133: Thật sự có thể một tay che trời!
- Chương 134
- Chương 134: Lý do buông xuôi.
- Chương 135
- Chương 135: Đây là đang hồi sinh ai...
- Chương 136
- Chương 136: Nước đến chân mới nhảy.
- Chương 137
- Chương 137: Vì sao người bị công kích lại là nàng?
- Chương 138
- Chương 138: Phương pháp này rất hợp với sư điệt
- Chương 139
- Chương 139: Cái này phải lĩnh ngộ thế nào đây?
- Chương 140
- Chương 140: Sớm an nhiên, sớm hưởng thụ
- Chương 141
- Chương 141: Đây là nơi nào?
- Chương 142
- Chương 142: Dám nghi ngờ Đại sư huynh sao?
- Chương 143
- Chương 143: Có lẽ có thể trừ tà
- Chương 144
- Chương 144: Học không hết, thật sự học không hết
- Chương 145
- Chương 145: Pháp khí bản mệnh
- Chương 146: Thật sự không phải thích đánh nhau
- Chương 147: Sao lại là Hậu Thiên cảnh
- Chương 148: Đạo tắc linh quyết
- Chương 149: Ta không muốn nỗ lực nữa
- Chương 150: Có cảm giác như lên thuyền giặc
- Chương 151: Đừng lỡ tay giết người! Để ta giết!
- Chương 152: Nó định đánh mấy cái?
- Chương 153: Đánh thêm vài lần nữa! Xin ngươi đó!
- Chương 154: Là do mắt lão ta mờ hay là chưa tỉnh ngủ?
- Chương 155: Trí nhớ không được tốt được đánh thức
- Chương 156: Liệu Tiểu Cửu có nướng linh thú mà sư thúc tổ nuôi không?
- Chương 157: Một trời một vực
- Chương 158: “Võ Thần thương”
- Chương 159: Uyển chuyển, nhưng không nhiều lắm
- Chương 160: Kéo cao lượng ăn của khóa này chỉ bằng sức của một người
- Chương 161: Đi thế nào! Ta muốn đi!
- Chương 162: Sư muội khó quản rồi, ai đến giúp đây?
- Chương 163: Không sao cả, ta thích tu luyện
- Chương 164: Nàng định dựa vào mấy thứ này để rửa mắt
- Chương 165: Võ Tu có cần thức thời không?
- Chương 166: Không phải Hóa Thần cảnh thật sự
- Chương 167: Đến thì đánh chết
- Chương 168: Ta cũng muốn đi tìm người
- Chương 169: Xem ra hôm nay không thích hợp để xuất hành
- Chương 170: Ngươi sửa tường lại đi
- Chương 171: Giới Linh này thật tâm cơ!
- Chương 172: Tiểu Kiếm, ngươi không thích linh thạch sao?
- Chương 173: Thỉnh Chân Hoàng!
- Chương 174: Thanh xuân trở lại!
- Chương 175: Nhất định phải quay về?
- Chương 176: Trọng nghĩa khí
- Chương 177: Yên bình đến mức quỷ dị
- Chương 178: Không phải nói linh căn đã bị hủy rồi sao?
- Chương 179: Trở thành trò cười
- Chương 180: Giết bất luận tội
- Chương 181: Người mất mặt nhất Đệ Cửu Vực
- Chương 182: Đại tiểu thư
- Chương 183: Nàng ta phải cố gắng!
- Chương 184: Sát Tiên kiếm
- Chương 185: Lôi kiếp, hữu dụng
- Chương 186:
- Chương 187: Thích hợp để bị đánh
Tiểu Sư Muội Có Chút Buông Xuôi, Nhưng Không Nhiều Lắm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Tiểu Sư Muội Có Chút Buông Xuôi, Nhưng Không Nhiều Lắm
Tác giả :
Tư Gia Thất