Trong nội môn Vô Minh Thần Tông, Đệ Cửu Vực.
Trong thạch thất, mười hai này trôi qua trong chớp mắt.
Mặt nước trong hồ thuốc khổng lồ sóng sánh lấp lánh, dần trở nên trong suốt.
Linh khí gần như hóa thành sương mù dày đặc, không ngừng cuộn trào, tụ lại trên người thiếu nữ trong hồ, thấm vào làn da của nàng.
Pháp trận hấp thụ linh khí không ngừng.
Quá trình tái tạo linh căn không thể có người ở bên cạnh quấy nhiễu, Tô Chước đã ghi nhớ quy trình trong lòng từ lâu, thêm nữa nhờ sự chuẩn bị chu đáo nên không gặp phải bất kỳ sự cố nào.
Nhìn linh căn của mình từ từ khôi phục thành hình, đối với nàng, những thứ này cũng không thể gọi là đau đớn.
Nàng không thể tự do cử động, chỉ có thể phân tâm nhìn những thứ khác.
Là truyền thừa, Thái Cổ Thù Tiên quyết trong quá trình nàng tự hủy linh hải cũng không bị ảnh hưởng gì.
Khi Tô Chước đang quan sát nội phủ thì thấy một quả cầu nhỏ lấp lánh trắng như tuyết đang phát ra ánh sáng tại Thần Khuyết.
Có vẻ như trạng thái còn tốt hơn trước kia. TruyenLau.com
Thật thú vị.
Dược lực không chỉ đang nuôi dưỡng kinh mạch và linh mạch của nàng, mà còn dường như ảnh hưởng đến quả cầu nhỏ ngoại hóa của truyền thừa này.
Không biết đã qua bao lâu, một giọng nói đột ngột vang lên. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Nhóc con đừng phân tâm! Bào nguyên quy nhất! Thủ thần nội thị!*”
*Ôm giữ nguyên khí, quy về làm một, giữ vững thần thức, quan sát nội thể.
Tô Chước còn tưởng mình nghe nhầm, ngạc nhiên nhướng mày.
TruyenLau.com
Giọng nói này giống như lồng tiếng trong hoạt hình, vừa mềm mại vừa ngây thơ, nhưng giọng điệu lại rất nghiêm túc, bản thân là một tên nhóc vậy mà lại dám gọi nàng là nhóc con.
Trong khoảnh khắc nàng ngập ngừng vài giây.
Giọng nói đó đột nhiên trở nên gấp gáp: “Còn không làm theo! Có phải ngươi bị ngu không vậy!”
Còn chưa kịp lên tiếng, Tô Chước đột nhiên cảm thấy một điều bất thường.
Giọng nói này thật sự không phải cố ý trêu chọc nàng.
Là đã đoán trước được thời khắc quan trọng sẽ đến.
Linh căn là nền tảng của việc tu luyện linh hải, rất quan trọng, nhưng thực tế, sự tồn tại của chúng trong thế giới thực rất nhỏ bé, gần như khiến người khác không thể nhận ra hình dáng sắc thái.
Linh căn của Tô Chước chỉ còn sót lại một khí tức yếu ớt, tất cả đều nhờ vào dược lực dẫn dắt sinh ra từ hư vô, đến thời khắc cuối cùng mới tích tiểu thành đại, có thể trao linh.
Thời điểm phải dựa vào vận may đã đến.
Vẻ mặt của nàng trở nên nghiêm túc hơn một chút, không ngờ quy trình lại nhanh hơn nhiều so với những gì ghi trong sách như vậy.
Nàng nhắm mắt lại, nghe thấy âm thanh đó nói với chút hài lòng: “Chính là như vậy.”
Giọng trẻ con lập tức im bặt, nghe có vẻ giống như đang bắt chước người lớn nói chuyện, có chút không đáng tin: “Tiếp theo đến lúc lão tử phát huy rồi.”
Nói xong, chiếc vòng ngọc trên cổ tay Tô Chước d.a.o động trong sóng nước.
Trong lòng Tô Chước thầm nghĩ "Ngươi đừng có phát huy không đúng tác dụng", nhưng đối mặt với sự tồn tại chưa biết này, nàng cũng không có cách nào ngăn cản.
Linh lực tinh túy của căn nguyên như một tia sáng lướt qua, xuyên vào đan điền nàng.
Tô Chước lập tức nắm chặt tay, đầu ngón tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng hoàn toàn không thể khiến ý thức của nàng rời khỏi cơn đau dữ dội đột ngột bùng phát này chút nào.
Cái quái gì vậy...
Thế mà lại còn đau hơn cả việc hủy linh căn… đau c.h.ế.t mất...
Nàng không thể chết... đã chịu đựng lâu như vậy rồi mà.
...
Mỗi một khắc trôi qua cứ như cả một năm.
Mặt trời chói chang bên ngoài thạch thất, mọc rồi lại lặn.
Bên trong phòng không biết ngày hay đêm, tĩnh lặng như thể không có sinh vật sống tồn tại.
Giọng nói đó hỏi: “Nhóc con, ngươi còn sống không?”
Mặt nước trong hồ d.a.o động nhè nhẹ.
Tô Chước nhìn linh căn của mình, cuối cùng nhận ra mọi thứ đã kết thúc.
Trong linh mạch, sáu luồng khí tức mới mẻ nhưng yếu ớt, tuy nhẹ mà không tan.
Đây mới là linh căn vốn có của nàng.
Tô Chước hít sâu một hơi, hỏi: “Ngươi là ai?”
Lẽ nào là ý thức trong truyền thừa?
Sự khác biệt lớn vậy sao.
Ý thức của truyền thừa Thái Cổ là một nhóc con.
Nhóc con đó nghiêm túc đáp: “Ngươi có thể gọi ta là Kiếm gia.”
Ồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Hóa ra là Nhật Nguyệt kiếm.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Giọng nói dễ thương thế này, sao có thể nói ra những lời chẳng dễ thương tẹo nào.
Khóe miệng Tô Chước khẽ giật.
Nàng bình tĩnh nói: "Được rồi, ta sẽ gọi ngươi là Tiểu Kiếm."
Nhật Nguyệt kiếm: ... Mẹ nó.
Lúc cần thì gọi nó là bảo bối, dùng xong lại gọi nó là Tiểu Kiếm.
“Không được! Khó nghe c.h.ế.t đi được!”
Giọng nói dễ thương đó nổi giận, nhưng lại chẳng có chút uy h.i.ế.p nào, Tô Chước chỉ cảm thấy mình có thể dùng một tay bóp khóc được mười đứa.
“Vậy ta sẽ đặt tên cho ngươi.”
Tô Chước suy nghĩ một chút: “Gọi là Tô Nhật Thiên đi.”
“Ta không muốn gọi là Tô Nhật Thiên!”
Tiểu Kiếm sắp khóc đến nơi, tại sao đặt tên cho đao thì lấy trích dẫn kinh điển, còn đặt tên nó lại là Nhật Thiên!
Có thể tùy tiện hơn nữa được không?
Nói thật, nếu không phải vì Tiểu Kiếm vừa mở miệng đã bắt người ta gọi nó là "Kiếm gia" thì Tô Chước không thể nghĩ ra được một cái tên “bùng nổ” như vậy.
Nhưng vì nó khao khát có địa vị xã hội cao đến thế nên Tô Chước không thể không đặt cái tên đẳng cấp như “Long Ngạo Thiên” cho nó.
Không có kiếm chủ nào sủng kiếm hơn nàng đâu.
Tô Chước ra vẻ nghiêm túc: “Nhật Thiên là một cái tên hay mà, nếu tách ra thì là mặt trời và bầu trời, kết hợp lại thì có nghĩa là bầu trời rộng lớn. So với trời, bị người ta gọi là Kiếm gia thì cũng chỉ là đệ đệ thôi, đúng không nè?”
Tiểu Kiếm rơi vào trầm mặc.
Là nó chưa đủ hiểu biết về xã hội loài người sao?
Thu Vũ Miên Miên
Tuy kiếm chủ mà nó chọn lần này có vẻ không thông minh lắm, nhưng khi nàng dẫn nó “làm màu”, Tiểu Kiếm vẫn rất hài lòng.
Lần nào cũng đều hớp hết mọi ánh nhìn.
Nó, với tư cách là Thần kiếm, đã thể hiện hết uy thế của mình.
Có lẽ, Tô Chước đã được coi là người tương đối thông minh trong loài người, chỉ là nó chưa hiểu thấu mà thôi.
Thế là, Tiểu Kiếm đã nói ra lời hối hận nhất trong đời nó.
“Vậy thì ta miễn cưỡng đồng ý.”
Không ngờ Thần kiếm uy danh lừng lẫy lại dễ dàng bị lừa như vậy, khóe miệng Tô Chước khẽ cong lên, tạo nên một độ cong tinh tế.
Nàng đột nhiên ý thức được gì đó: “Ngươi xuất hiện từ khi nào?”
Tiểu Kiếm đáp: “Vạn năm trước.”
Tô Chước: “Thật sao, ta không tin.”
Một vạn năm nuôi dưỡng ra IQ như vậy, quá xúc phạm người khác rồi đấy.
Tiểu Kiếm: “Thần kiếm xuất thế sẽ có Kiếm Linh đi theo, ta xuất hiện từ vạn năm trước thật mà.”
Tô Chước: “Ngươi học nói khi nào?”
Tiểu Kiếm: “Khi nói chuyện với ngươi.”
Tô Chước hiểu rồi.
Trước đây có lẽ chỉ là một Kiếm Linh chưa tiến hóa xong, có chút trí tuệ nhưng không đủ.
Mất một vạn năm mới tiến hóa thành trí tuệ của một đứa trẻ, nếu đặt vào toàn bộ Huyền Mông giới, thì đây là một sự tồn tại chậm chạp đến mức khá ly kỳ.
Tiểu Kiếm cảm thấy mình là trưởng bối, tận tình nhắc nhở: “Sau này ngươi phải tự mình cố gắng! Ta đã rất vất vả mới giúp ngươi phục hồi linh mạch, mau mau lĩnh ngộ truyền thừa Thái Cổ rồi phi thăng đi!”
Mở miệng ra là phi thăng.
Nói như thể sau khi thiên phú của nàng phục hồi thì sẽ không còn là một phế vật Lục linh căn nữa vậy.
Tô Chước không muốn đả kích nó: “Ngươi biết chuyện về truyền thừa Thái Cổ?”
Nàng rất muốn lôi chuyện truyền thừa Thái Cổ ra hỏi người khác nhưng vốn dĩ không nói ra được.
Cũng không có ai khác biết.
Tiểu Kiếm nói như lẽ đương nhiên: "Ta là kiếm của ngươi mà, đương nhiên là biết rồi."
Nghe đến câu này, có thể vì giọng nói của Tiểu Kiếm cực kì dễ thương nên lương tâm của Tô Chước cũng có chút thức tỉnh.
Mặc dù Tiểu Kiếm rất muốn sở hữu một bối phận siêu cao, nhưng nó thực sự chỉ là một thanh kiếm đơn thuần.
Mọi hành động của nó, đều đứng trên lập trường của nàng mà suy nghĩ từ tận đáy lòng.
Tô Chước nghiêm túc nói: “Tuy rằng cái tên hay nhất của ngươi là Tô Nhật Thiên, nhưng tên thật của ngươi là Tô Thiên Hạo, nhớ kỹ chưa?”
Tiểu Kiếm: “Tại sao?”
Tô Chước: “Vì ý nghĩa tên Thiên Hạo có thêm một bầu trời nữa, lợi hại hơn mà.”
Tiểu Kiếm bừng tỉnh đại ngộ: “Biết rồi!”
Mới có linh trí được mấy ngày mà nó đã có cái nhìn mới về xã hội loài người.
...
- Chương 1: Chương 1
- Chương 1: Tiên Thiên cảnh mười hai tuổi
- Chương 2: Chương 2
- Chương 2: Tông môn phản diện Đệ Cửu Vực
- Chương 3: Chương 3
- Chương 3: Tô đại tiểu thư thật lòng nghĩ cho thánh địa!
- Chương 4: Chương 4
- Chương 4: Nhật Nguyệt kiếm lấy từ Vô Minh Kiếm Phong
- Chương 5: Chương 5
- Chương 5: Không có chút phản cốt thì sao mà sống được
- Chương 6: Chương 6
- Chương 6: Nàng muốn kể thân thế của Tô Chước cho thánh chủ
- Chương 7: Chương 7
- Chương 7: Kiếm tu không muốn làm đầu bếp không phải là võ tu giỏi
- Chương 8: Chương 8
- Chương 8: Con khỉ này ở Thánh Địa Hi Hòa có thể làm trưởng lão nội môn
- Chương 9: Chương 9
- Chương 9: Tiểu sư muội nhất định là thiên tài tuyệt thế
- Chương 10: Chương 10
- Chương 10: Tấn giai, Tiên Thiên cảnh thất trọng!
- Chương 11: Chương 11
- Chương 11: "Đừng nói với người khác, cứ cảm ơn Hầu Vương trong lòng là được."
- Chương 12: Chương 12
- Chương 12: Đại sư quản lý biểu cảm
- Chương 13: Chương 13
- Chương 13: Nhật Nguyệt Kiếm: Lạn Kiếm Phong, chớ mong đợi
- Chương 14: Chương 14
- Chương 14: Bí mật của Thiên linh căn
- Chương 15: Chương 15
- Chương 15: Nhật Nguyệt Bạc Thực pháp
- Chương 16: Chương 16
- Chương 16: Hù chết cả mặt trăng
- Chương 17: Chương 17
- Chương 17: Chân thành vĩnh viễn là chiêu mạnh nhất
- Chương 18: Chương 18
- Chương 18: Đừng hâm mộ tỷ, tỷ là chiến lang sắt thép
- Chương 19: Chương 19
- Chương 19: Vì khép kín với bên ngoài, Đại sư huynh không tiếc trở nên mạnh mẽ quét hết tất cả mọi người
- Chương 20: Chương 20
- Chương 20: Biết đâu Lâm trưởng lão lại là một vị lão tổ nào đó
- Chương 21: Chương 21
- Chương 21: Vốn dĩ hai vực đều là miếu hòa thượng trong nội môn
- Chương 22: Chương 22
- Chương 22: Tín Nữ Nguyện Một Tuần Lẻ Một Ngày...
- Chương 23: Chương 23
- Chương 23: Làm đệ tử Đệ Cửu Vực chính là niềm vui
- Chương 24: Chương 24
- Chương 24: Nghịch tử Nhật Nguyệt Kiếm cảm thông cho nàng vì ngày hôm qua đã luyện tập vất vả
- Chương 25: Chương 25
- Chương 25: Tàn Phiến Địa giai hạ phẩm
- Chương 26: Chương 26
- Chương 26: Dù là sư môn phản diện cũng không nên phạt thể xác chứ
- Chương 27: Chương 27
- Chương 27: Đúng là thử một cái là mất mạng
- Chương 28: Chương 28
- Chương 28: Phấn đấu mấy chục năm, an nhàn một đời!
- Chương 29: Chương 29
- Chương 29: Bảo muội cố gắng, không phải để muội làm yêu thú!
- Chương 30: Chương 30
- Chương 30: Cảm giác không có tổ chức không có kỷ luật thật là tốt!
- Chương 31: Chương 31
- Chương 31: Đánh không lại thì ăn cho chết luôn
- Chương 32: Chương 32
- Chương 32: Đánh nhau, đánh nhau!
- Chương 33: Chương 33
- Chương 33: Thứ tà môn như vậy thật sự là đồ tốt sao?
- Chương 34: Chương 34
- Chương 34: "Ta nhận thua!"
- Chương 35: Chương 35
- Chương 35: "Chăm sóc sư huynh thiểu năng."
- Chương 36: Chương 36
- Chương 36: Đây là kiểu người gì?
- Chương 37: Chương 37
- Chương 37: So với yêu thú quả nhiên là kém xa
- Chương 38: Chương 38
- Chương 38: Thẩm Ngữ... Thẩm cái gì Trầm? Trầm cái gì?
- Chương 39: Chương 39
- Chương 39: Cứ coi hắn ta là kẻ ngốc vậy
- Chương 40: Chương 40
- Chương 40: "Nội môn, Đệ Ngũ Vực, Liên Thanh Y."
- Chương 41: Chương 41
- Chương 41: Ai ai cũng nói tính cách nàng cực kỳ kiêu ngạo
- Chương 42: Chương 42
- Chương 42: Muội không sốt ruột sao?
- Chương 43: Chương 43
- Chương 43: Có thể không thích, nhưng nhất định đáng giá
- Chương 44: Chương 44
- Chương 44: Thánh Địa Hi Hòa sẽ cử người tới chứ?
- Chương 45: Chương 45
- Chương 45: Dàn xếp kết quả trận đấu thì không hay lắm đâu?
- Chương 46: Chương 46
- Chương 46: Gọi là tiểu yêu nữ cũng không khoa trương
- Chương 47: Chương 47
- Chương 47: Thủ tịch Tân Tú!
- Chương 48: Chương 48
- Chương 48: Tiểu Cửu, muội không phải người Tô gia?
- Chương 49: Chương 49
- Chương 49: Núi vàng núi bạc vẫy gọi nàng
- Chương 50: Chương 50
- Chương 50: Bán một món, nàng lập tức trở thành phú bà
- Chương 51: Chương 51
- Chương 51: Rất có thể Tô Chước đã lĩnh ngộ được Kiếm Ý!
- Chương 52: Chương 52
- Chương 52: “Trứng linh thú cửu phẩm đã chết”
- Chương 53: Chương 53
- Chương 53: Cây Ma trượng này đúng là thứ khó chơi
- Chương 54: Chương 54
- Chương 54: Trùng hợp thật, thánh nữ đó cũng họ Tô
- Chương 55: Chương 55
- Chương 55: Thánh địa sẽ không từ bỏ ý đồ
- Chương 56: Chương 56
- Chương 56: Tô Chước lên tiếng: "Để ta đấu với ngươi."
- Chương 57: Chương 57
- Chương 57: Đao Ý, Kiếm Ý cứ như hàng bán sỉ
- Chương 58: Chương 58
- Chương 58: Kiêu ngạo đến mức khó tin, nhưng cũng là chuyện bình thường thôi
- Chương 59: Chương 59
- Chương 59: Một đánh hai – Tô Chước không thể đánh bại đối phương
- Chương 60: Chương 60
- Chương 60: Chẳng lẽ nàng chỉ mất ba tháng để lĩnh ngộ Đao Ý?
- Chương 61: Chương 61
- Chương 61: Tô sư tỷ dùng kiếm quyết rồi?
- Chương 62: Chương 62
- Chương 62: Tô Chước... thực sự đã thắng sao?
- Chương 63: Chương 63
- Chương 63: Đối đãi ngươi ân trọng như núi
- Chương 64: Chương 64
- Chương 64: Tô gia ức hiếp người quá đáng
- Chương 65: Chương 65
- Chương 65: Thiên linh căn bị hủy
- Chương 66: Chương 66
- Chương 66: Cục diện một mất một còn
- Chương 67: Chương 67
- Chương 67: Điện Sâm La… Lệnh Khách Khanh?
- Chương 68: Chương 68
- Chương 68: Thân phận của sư nương…
- Chương 69: Chương 69
- Chương 69: Ba vị “ranh ma chân chính”, trở lại với phiên bản hoàn hảo nhất
- Chương 70: Chương 70
- Chương 70: Chỉ thế thôi! Rất đơn giản!
- Chương 71: Chương 71
- Chương 71: Bản thảo của lão tổ từ vạn năm trước
- Chương 72: Chương 72
- Chương 72: Truy cứu ta không bằng đi truy cứu Vô Minh Lão tổ
- Chương 73: Chương 73
- Chương 73: Ta không muốn bị gọi là Tô Nhật Thiên!
- Chương 74: Chương 74
- Chương 74: Nhắm mắt, thả lỏng!
- Chương 75: Chương 75
- Chương 75: Thứ có giá trị đầu tiên trong hàng nghìn năm
- Chương 76: Chương 76
- Chương 76: Cảnh giới Trúc Cơ, dựa vào cái gì mà nhập môn?
- Chương 77: Chương 77
- Chương 77: Nhật Thiên, yên lặng!
- Chương 78: Chương 78
- Chương 78: Ngươi làm loạn đạo tâm của ta!
- Chương 79: Chương 79
- Chương 79: Đánh không được... Thật sự đánh không được nữa
- Chương 80: Chương 80
- Chương 80: Sư tỷ, tỷ mất bao lâu mới đột phá Trúc Cơ tứ trọng?
- Chương 81: Chương 81
- Chương 81: Xé rách dù của sư huynh
- Chương 82: Chương 82
- Chương 82: Tại sao có người có thể cười trước phòng tu luyện
- Chương 83: Chương 83
- Chương 83: Ngươi dám đánh ta?
- Chương 84: Chương 84
- Chương 84: Vào bí cảnh, trộm xong rồi thì chạy
- Chương 85: Chương 85
- Chương 85: Nghịch tử, ăn nhiều linh thạch như vậy
- Chương 86: Chương 86
- Chương 86: Nàng ấy lại được thụy thú thừa nhận?
- Chương 87: Chương 87
- Chương 87: Đây là ám chỉ của ông trời sao?
- Chương 88: Chương 88
- Chương 88: Thua sạch cả quần
- Chương 89: Chương 89
- Chương 89: Không ai nhìn thấy, tức là không mất mặt
- Chương 90: Chương 90
- Chương 90: Đội nào lại phân phát ngọc phù như hàng đại hạ giá thế này?
- Chương 91: Chương 91
- Chương 91: Vẫn còn tâm trạng nhóm lửa luyện sắt
- Chương 92: Chương 92
- Chương 92: Kẻ yếu không xứng nói đến thứ tự trước sau
- Chương 93: Chương 93
- Chương 93: Câu thoại cũng không đổi, quá qua loa
- Chương 94: Chương 94
- Chương 94: Ta điên rồi hay ngọc phù điên rồi?
- Chương 95: Chương 95
- Chương 95: Bọn họ sẽ không trở lại đâu!
- Chương 96: Chương 96
- Chương 96: Vậy ta cũng đi lĩnh ngộ một chút?
- Chương 97: Chương 97
- Chương 97: Ngươi là thần thú sao?
- Chương 98: Chương 98
- Chương 98: Nhân loại này thật đáng sợ!
- Chương 99: Chương 99
- Chương 99: Nàng ta chỉ là Trúc Cơ kỳ! Đừng sợ nàng ta!
- Chương 100
- Chương 100: Tiểu Thụy Thú ấm ức một chút cũng không sao
- Chương 101
- Chương 101: Vì cớ gì lại có người nghĩ nàng sẽ khinh địch...
- Chương 102
- Chương 102: Tránh nữa là bất lịch sự rồi
- Chương 103
- Chương 103: Giữ khoảng cách với Tô Chước mới là quyết định sáng suốt nhất
- Chương 104
- Chương 104: Hoan nghênh đến tìm nàng? Ngang ngược đến vậy sao?
- Chương 105
- Chương 105: Hoàn toàn không thể phòng bị!
- Chương 106
- Chương 106: Như này chắc chắn phải tính là nguy cơ rồi!
- Chương 107
- Chương 107: Không nhận thì không hay lắm!
- Chương 108
- Chương 108: Huyết mạch Hung thú Cổ Thần
- Chương 109
- Chương 109: Chưa từng thấy ai chém hoài không chết
- Chương 110
- Chương 110: Tô Chước bị loại rồi?!
- Chương 111
- Chương 111: Sao con hung thú này lại trở nên tả tơi thế này?
- Chương 112
- Chương 112: Mười vạn điểm, ai đưa thì đó là đồ ngốc
- Chương 113
- Chương 113: Tô Chước cũng rất tò mò sau đó đã xảy ra chuyện gì
- Chương 114
- Chương 114: Ý chí sinh tồn lấn át sự phản nghịch
- Chương 115
- Chương 115: Tiểu tử, ngươi có chuyện gì?
- Chương 116
- Chương 116: Thí Luyện Cốc
- Chương 117
- Chương 117: Nghịch tử cỏn con, chỉ có thế thôi ư?
- Chương 118
- Chương 118: Sổ tay vô địch
- Chương 119
- Chương 119: Tế luyện bản mệnh kiếm trước thời hạn?
- Chương 120
- Chương 120: Làm sư muội thật khó
- Chương 121
- Chương 121: Đệ Nhất Mỹ Nhân của Phụng Châu
- Chương 122
- Chương 122: Chừa một nửa cho huynh đánh
- Chương 123
- Chương 123: Đánh người mà cũng tán gẫu được
- Chương 124
- Chương 124: Chẳng phải các huynh lo Ngũ sư huynh sẽ bị bắt nạt sao?
- Chương 125
- Chương 125: Hội đấu giá ở Vương thành
- Chương 126
- Chương 126: Hóa ra bọn họ là những kẻ thông minh đến vậy
- Chương 127
- Chương 127: Pháp khí bản mệnh của ngươi có manh mối rồi
- Chương 128
- Chương 128: Họ tặng muội rồi
- Chương 129
- Chương 129: Đan Tu có khí phách kinh người
- Chương 130
- Chương 130: Ta đã cho các ngươi đi chưa?
- Chương 131
- Chương 131: Thời khắc sụp đổ đã đến.
- Chương 132
- Chương 132: Ngươi biết người này sao?
- Chương 133
- Chương 133: Thật sự có thể một tay che trời!
- Chương 134
- Chương 134: Lý do buông xuôi.
- Chương 135
- Chương 135: Đây là đang hồi sinh ai...
- Chương 136
- Chương 136: Nước đến chân mới nhảy.
- Chương 137
- Chương 137: Vì sao người bị công kích lại là nàng?
- Chương 138
- Chương 138: Phương pháp này rất hợp với sư điệt
- Chương 139
- Chương 139: Cái này phải lĩnh ngộ thế nào đây?
- Chương 140
- Chương 140: Sớm an nhiên, sớm hưởng thụ
- Chương 141
- Chương 141: Đây là nơi nào?
- Chương 142
- Chương 142: Dám nghi ngờ Đại sư huynh sao?
- Chương 143
- Chương 143: Có lẽ có thể trừ tà
- Chương 144
- Chương 144: Học không hết, thật sự học không hết
- Chương 145
- Chương 145: Pháp khí bản mệnh
- Chương 146: Thật sự không phải thích đánh nhau
- Chương 147: Sao lại là Hậu Thiên cảnh
- Chương 148: Đạo tắc linh quyết
- Chương 149: Ta không muốn nỗ lực nữa
- Chương 150: Có cảm giác như lên thuyền giặc
- Chương 151: Đừng lỡ tay giết người! Để ta giết!
- Chương 152: Nó định đánh mấy cái?
- Chương 153: Đánh thêm vài lần nữa! Xin ngươi đó!
- Chương 154: Là do mắt lão ta mờ hay là chưa tỉnh ngủ?
- Chương 155: Trí nhớ không được tốt được đánh thức
- Chương 156: Liệu Tiểu Cửu có nướng linh thú mà sư thúc tổ nuôi không?
- Chương 157: Một trời một vực
- Chương 158: “Võ Thần thương”
- Chương 159: Uyển chuyển, nhưng không nhiều lắm
- Chương 160: Kéo cao lượng ăn của khóa này chỉ bằng sức của một người
- Chương 161: Đi thế nào! Ta muốn đi!
- Chương 162: Sư muội khó quản rồi, ai đến giúp đây?
- Chương 163: Không sao cả, ta thích tu luyện
- Chương 164: Nàng định dựa vào mấy thứ này để rửa mắt
- Chương 165: Võ Tu có cần thức thời không?
- Chương 166: Không phải Hóa Thần cảnh thật sự
- Chương 167: Đến thì đánh chết
- Chương 168: Ta cũng muốn đi tìm người
- Chương 169: Xem ra hôm nay không thích hợp để xuất hành
- Chương 170: Ngươi sửa tường lại đi
- Chương 171: Giới Linh này thật tâm cơ!
- Chương 172: Tiểu Kiếm, ngươi không thích linh thạch sao?
- Chương 173: Thỉnh Chân Hoàng!
- Chương 174: Thanh xuân trở lại!
- Chương 175: Nhất định phải quay về?
- Chương 176: Trọng nghĩa khí
- Chương 177: Yên bình đến mức quỷ dị
- Chương 178: Không phải nói linh căn đã bị hủy rồi sao?
- Chương 179: Trở thành trò cười
- Chương 180: Giết bất luận tội
- Chương 181: Người mất mặt nhất Đệ Cửu Vực
- Chương 182: Đại tiểu thư
- Chương 183: Nàng ta phải cố gắng!
- Chương 184: Sát Tiên kiếm
- Chương 185: Lôi kiếp, hữu dụng
- Chương 186:
- Chương 187: Thích hợp để bị đánh
Tiểu Sư Muội Có Chút Buông Xuôi, Nhưng Không Nhiều Lắm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Tiểu Sư Muội Có Chút Buông Xuôi, Nhưng Không Nhiều Lắm
Tác giả :
Tư Gia Thất