Tiểu Xà Nhà Họ Tạ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tiểu Xà Nhà Họ Tạ

Chương 11

Tạ Thanh Dã muốn cưới tôi.

Anh nói, chỉ có như vậy tôi mới chuyên tâm thích mỗi mình anh.

Tôi còn chưa kịp mở miệng thì Giang Tòng đã lên tiếng từ chối thay tôi.

“Cậu phải tôn trọng sự lựa chọn của Tiểu Xà.”

Chuẩn rồi, chuẩn rồi.

“Nếu cưới, thì cũng là cưới tôi.”

Ơ?

Không đúng nha mấy anh.

Đã cả hai đều muốn, thế là tôi nảy ra một ý tưởng dở hơi:

“Hay hai người đánh nhau đi.”

Không ai chịu theo…

Chuyện này chẳng biết sao lại truyền ra ngoài.

Mà còn truyền rất sai lệch.

Người ta đồn rằng, hai thiếu gia giới nhà giàu ở Kinh thành vì một con rắn mà trở mặt không nhìn nhau.

Còn nói tôi là yêu xà đã hạ cổ mê hoặc họ.

Oan uổng quá. Website TruyenLau.com

Ngay cả mẹ tôi cũng nghe được tin đồn, bảo tôi mau mau rời khỏi Kinh Châu.

Lần này tôi thông minh hơn rồi, đi máy bay.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tất nhiên, vì là lần đầu làm người, không biết tiền mua vé là gì, nên tôi quẹt thẻ của Tạ Thanh Dã.

Kết quả, hôm sau còn chưa kịp ra khỏi cửa đã bị tóm về.

Giang Tòng cũng có mặt.

Anh còn kinh hơn, cầm theo cả dây xích.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tôi biết điều, giả vờ chân mềm nhũn mà quỳ xuống.

“Đừng nhốt em vào tháp Lôi Phong mà được không? Em không phải Bạch Tố Trinh đâu.”

Tôi thấy cái quán bar lần trước khá hợp, không gian rộng rãi, ánh sáng tối vừa phải.

Tạ Thanh Dã ôm tôi lên giường.

Anh nói một câu rất… trêu người.



Tôi lập tức bịt miệng anh lại.

Anh có biết mình đang nói gì không đó!

“Tôi nói…”

Giang Tòng lên tiếng ngắt lời.

Anh thong thả xoay xoay món đồ trong tay.

“Cậu đừng dọa cô ấy được không?”

Tôi cảm động nhìn anh với ánh mắt biết ơn.

Ai ngờ, ngay giây sau, Giang Tòng lại buông một câu còn quá đáng hơn cả Tạ Thanh Dã.

… Hai người này không ai là người cả.



Giang Tòng biến mất một ngày.

Chẳng biết anh dùng lý do gì mà lừa được Tạ Thanh Dã rời khỏi nhà.

“Tiểu Xà, em thích cái này không?”

Tôi còn chưa kịp nhìn rõ là gì, đã thấy ngón tay mát lạnh.

Người đàn ông cúi xuống hôn nhẹ.

“Chiếc nhẫn này, sau này đừng tháo ra nữa, được không?”

Đợi đến khi Tạ Thanh Dã quay về nhìn thấy…

Hai người không nói không rằng đã lao vào đánh nhau.

Nhân lúc không ai để ý, tôi lập tức gọi điện cho Hạ Sinh.

“Đến cứu tôi mau!”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười khẽ khàng của một kẻ lắm mưu nhiều mẹo:

“Rồi rồi, đến liền.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu