Từ lúc lên xe, Tạ Thanh Dã không nói một lời nào, đường viền quai hàm căng chặt.
Tôi nghĩ anh đang giận chuyện tôi biến mất.
Không muốn mất một người huấn luyện viên tốt như thế, tôi cảm thấy nên cho anh chút thể diện, để anh biết rằng bỏ tôi một mình là sai.
Thế là, tôi dùng đuôi khẽ chạm vào chân anh, biểu thị tôi đã tha thứ.
Gương mặt người đàn ông không hề biểu cảm.
“Dỗ dành muộn rồi? Hừ, tôi không dễ dụ đâu.”
Tự mình đa tình!
Tôi uốn người trườn ra sau, định tìm Hạ Sinh đang trốn ở băng ghế sau.
Cậu ta hét lên như điên, xin tha mạng liên tục.
Tôi còn chưa kịp đắc ý, đã bị Tạ Thanh Dã tóm lên giữa không trung.
Giọng anh mang theo cơn giận: “Tiểu Xà nhà họ Tạ, tôi vừa nói không dễ dụ là em ngừng diễn trò thật à?”
Khẽ hừ một tiếng: “Đồ rắn lẳng lơ.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sợ tôi chạy loạn, anh trực tiếp nhét tôi vào lòng.
Cứng rắn, rắn chắc.
Tôi lập tức bị mùi hương trên người anh mê hoặc.
Mạnh dạn trườn vào qua khe hở cúc áo chưa cài.
Anh nói sai rồi, tôi không phải rắn lẳng lơ, tôi là rắn đói.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tạ Thanh Dã dùng tay giữ tôi lại, đe dọa: “Còn động đậy nữa là tôi cuốn em thành nút thắt quốc gia đấy.”
Nhưng mà tôi nóng quá!
Dán vào người anh thật mát. TruyenLau
Giá mà Tạ Thanh Dã có thể dịu dàng xoa đầu tôi như Giang Tòng thì tốt biết bao.
Ngay khi vừa nghĩ đến câu đó, người đàn ông khựng lại, bụng siết chặt hơn.
Tối đó đi ngủ, Tạ Thanh Dã vẫn chưa hết giận, mặt nghiêm túc nói muốn giữ khoảng cách với tôi.
Tôi chẳng nghe anh nói gì nữa, trong đầu chỉ đang nhớ lại xem ban nãy Hạ Sinh ngủ ở phòng nào nhỉ?
Hay là qua tìm cậu ta?
Ý nghĩ vừa lóe lên, cửa lập tức bị khóa, sau khi đóng kín cửa sổ cuối cùng, Tạ Thanh Dã mặt lạnh nhấc tôi lên giường.
“Em nên nhớ mình là rắn của ai.”
“Hạ Sinh ngủ xấu lắm, hay đấm đá, một đấm là gãy rắn đấy.”
“Hơn nữa—” Người đàn ông liếc nhìn tôi, “cậu ta không có cơ bụng.”
Tôi lập tức chui vào lòng anh.
Thôi khỏi.
Nửa đêm tôi thấy lạnh, nhiệt độ cơ thể Tạ Thanh Dã rất cao, nên rúc sát lại gần.
Kết quả là chẳng bao lâu sau, anh đẩy tôi ra xa.
Tôi đang ngủ lơ mơ, liền đá anh một cái: “Phiền.”
Không khí lặng ngắt vài giây.
Tạ Thanh Dã hít một hơi sâu, dùng chăn quấn lấy tôi.
“Nhưng cũng đừng có cọ lên người tôi.”
Cả quá trình tôi nhớ không rõ lắm.
Chỉ biết hôm sau quản gia nói Tạ Thanh Dã dậy từ chưa đến năm giờ.
Vào mùa đông, loài rắn thường ngủ sâu hơn mười hai tiếng, kể cả sập giường cũng không tỉnh nổi.
Cơ thể tôi bắt đầu có vấn đề.
Luôn cảm thấy nóng ran, mỗi khi thấy Tạ Thanh Dã là y như mèo thấy chuột, muốn ăn anh ấy.
Điều đáng nói hơn, tôi biến thành người ngày càng thường xuyên, mà lại không thể kiểm soát được.
Có lúc là khi vừa tỉnh dậy.
Có lúc là đang tắm giữa chừng.
Còn có lúc suýt nữa là đang gặm cơ ngực của Tạ Thanh Dã.
Lần nào cũng nguy hiểm c/h/ế/t người!
May mà chưa lần nào bị anh phát hiện.
Mẹ tôi cảm nhận được điều lạ từ tôi, bèn bày cho tôi một kế.
“Do tu vi con quá thấp nên mới không kiểm soát được kỳ phát tình mạnh mẽ này.”
“Đơn giản thôi, tăng chút tu vi là được.”
Nhưng mẹ ơi, mẹ quên con là một con rắn lười rồi sao?
Tôi muốn tìm đường tắt, bèn lấy điện thoại của Tạ Thanh Dã lên mạng tra thử.
Vừa tìm xong thì sốc luôn.
“Tinh khí của đàn ông có thể giúp tôi tăng tu vi.”
“Hiệu quả tốt nhất là… trai tân.”
Tôi hiểu rồi, nhắm luôn vào Tạ Thanh Dã.
Anh ấy đẹp trai thế này, ngủ một giấc thôi là đủ giúp tôi tăng mười năm tu vi, quá hời còn gì.
Mà nếu anh ấy không chịu, thì tôi lại quay về tìm Giang Tòng vậy.
Thế là tôi bắt đầu công khai và ngầm ra tay với Tạ Thanh Dã.
Lạnh thì chui vào chăn anh.
Đói thì nằm trên ngực anh.
Tâm trạng không tốt thì cắn tay anh loạn xạ.
Quản gia nhìn mà toát mồ hôi: “Con rắn này hung dữ quá, hay là đổi con khác nuôi đi?”
Ông già kia, lắm mồm nữa mai tôi cắn mông ông đấy!
Chưa đầy một tuần, người đàn ông ấy đầy những dấu đỏ, vết bầm, vết cắn, ngày một nhiều.
Ai cũng nói anh quá nuông chiều tôi, dù sao cũng chỉ là một con rắn thôi mà.
Ba mẹ Tạ Thanh Dã gọi anh qua, tức đến nỗi không thở nổi.
“Cả đời con định sống với con rắn này luôn hả!”
Thế mà anh ấy thật sự gật đầu suy nghĩ: “Cũng không phải không được.”
Tất nhiên, Tạ Thanh Dã vẫn có ranh giới của mình.
Chính là không cho tôi chui vào quần anh ấy.
Mỗi lần tôi định len lén luồn xuống, anh đều nổi giận, túm đầu tôi đe dọa: “Liếm chỗ đó nữa là tôi ném em đi đấy.”
Tôi lè lưỡi rắn ra bày tỏ bất mãn.
Trên đời này có người huấn luyện nào không nghe lời như anh không chứ!
Tạ Thanh Dã cài chặt thắt lưng, giọng châm chọc: “Hừ, tôi không giống một số người, chẳng giữ nổi tiết tháo đàn ông.”
Không hiểu lắm, chắc không liên quan tới tôi.
Để phạt tôi, anh ngừng cho tôi chui vào chăn sưởi ấm.
Hủy luôn vuốt ve buổi sáng.
Cả tắm cũng không cho đi theo.
Đây chẳng phải là dấu hiệu chuẩn bị vứt bỏ tôi sao?
Tôi sợ đến mức run cầm cập, bắt đầu thu mình lại.
Tiểu Xà Nhà Họ Tạ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.