“Phi Luân? Cô ấy làm sao rồi?” Thụy Sâm cuống lên, chỉ cần nhìn thái độ ngần ngừ của các cô gái, đồ ngốc cũng biết là đã có chuyện xảy ra, đưa mắt nhìn Sonia, anh hỏi. “Sonia, cô ấy bị sao vậy?”
Nhìn bộ dạng cuống cuồng của Thụy Sâm, Sonia chợt cảm thấy một sự chua chát dâng lên trong lòng, nhưng cô cũng cố gắng ổn định tâm trạng nói. “cô bé biến mất rồi!”
“Biến mất? Sao lại biến mất được?” Thụy Sâm ngạc nhiên, anh không ngờ rằng lại có chuyện đó, nhìn bộ dạng của các cô gái, điều đầu tiên mà anh nghĩ đến là Phi Luân đã lấy chồng hoặc có bạn trai mới, dù sao anh cũng đã có tâm lý chuẩn bị cho tình huống này, dù sao thì khi chia tay, chẳng ai biết có ngày gặp lại hay không, Thụy Sâm đương nhiên không thể mà cũng không muốn yêu cầu cô chờ anh cả đời, điều đó là không hiện thực.
Yêu một người, không có nghĩa là phải chiếm được người ấy, cầu cho em được người tình như tôi đã yêu em… Một năm rồi, nếu Phi Luân có thể tìm được người xứng đôi vừa lứa ở Liên Bang, có một cuộc sống hạnh phúc thì, mặc dù có chút chua chát trong lòng nhưng qua vô số đêm thức trắng, Thụy Sâm cũng đã xác định được quyết tâm của mình, có gì để mà phải cưỡng cầu cơ chứ? Anh đến Liên Bang chỉ học tập một thời gian ngắn, hết rồi lại quay về chiến đống, trở lại với máu và lửa, đối diện với một tương lai mà không ai biết thức dậy ngày hôm nay có còn được thấy bầu trời ngày mai không, có khi, đến lúc vận may đã hết, lần chiến đấu tiếp theo sẽ là lần cuối cùng xuất kích thì sao? Chẳng nhẽ lại cố gây đau khổ cho thêm một người? Có thể tìm bến đỗ bình yên dưới bầu trời hóa bình ở Liên Bang, có được hạnh phúc của mình, sống một cuộc sống bình dị và sung sướng, chẳng hơn gắn với một tương lai không xác định ngàn lần sao?
Chỉ là Thụy Sâm ngàn lần không thể tưởng tượng được rằng cô ấy lại bị mất tích? Anh mê hoặc hỏi lại. “Ở Liên Bang chiến sự đã kết thúc rồi mà? Sao cô ấy lại bị mất tích? Cô ấy là thuyền trưởng, các bạn còn đây sao cô ấy lại mất tích được? Đã phái đội cứu hộ đi chưa?”
“Ai bảo anh chị Phi Luân đã mất tích trong chiến đấu? Chị ấy đã sớm xuất ngũ rồi, có chiến đấu cũng chẳng sao!” Cô bé Anne lườm Thụy Sâm nói.
“Xuất ngũ! Phi Luân á?” Thụy Sâm kinh ngạc hỏi lại. “Cô ấy còn trẻ thế đã là thuyền trưởng rồi, với năng lực của cô ấy, dù là ở Liên Bang cũng có thể nói là một trong những người xuất sắc nhất, bộ chỉ huy sao lại chấp nhận dễ dàng như thế?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Thụy Sâm! Xuất ngũ là theo đơn đề nghị của Phi Luân, còn bộ chỉ huy…” Sonia buồn bã lắc đầu.
“Cô ấy chủ động? Tôi không thể tin nổi, sao lại có chuyện ấy?”
TruyenLau.com
Sonia thở dài một hơn, từ từ nói. “Để nhớ lại xem nên nói từ đâu, đúng rồi, từ khi bọn tôi quay về Liên Bang, do trước đó Liên Bang ở trong tình trạng chiến tranh nên việc trung đội tới hậu phương Đế Quốc chỉ được một số ít người trong quân đội và nghị viện biết, thậm chí cha của Phi Luân, khi ấy đã là một trong số những thành viên của tiểu ban tài chính, nhưng do không phải là chủ tịch nên cũng không biết!”
“Cha của Phi Luân? Có liên quan đến việc cô ấy xin xuất ngũ?” Thụy Sâm cảm thấy mờ mờ hiểu ra lý do Phi Luân xin xuất ngũ, là do cha cô ấy!
TruyenLau
“Có liên quan chứ!” Sonia nhìn quanh rồi nói. “Sau này nghị sĩ Diêu cũng biết được con gái mình vừa đi đâu, do khi ấy Phi Luân đã ở Đồng Minh, nghị sĩ Diêu cũng là một trong những người tích cực ủng hộ sự nghiệp của Đồng Minh, quan trọng nhất ông biết con gái mình cũng chỉ ở tuyến hai lo việc bồi dưỡng cho các phi công Đồng Minh, không trực tiếp tham chiến nên cũng chẳng nói gì. Nhưng sau khi Phi Luân ở về, hiệp định đình chiến giữa Liên Bang và Đế Quốc được công khai, mẹ nó mới biết con gái mình đã đi đâu mất tăm mấy tháng trời không tin tức, tiếp đó con bé lại dại dột kể cho mẹ nó nghe về kế hoạch Cáo Lửa lẫn tuyến đường tử thần, kết quả là làm mẹ nó sợ gần chết, kiên quyết bắt con gái xuất ngũ, nghe Phi Luân nói lúc đầu cha nó cũng chỉ định điều nó về hậu phương thôi nhưng cuối cùng cũng không lại với mẹ nó.”
Chẳng nhẽ Phi Luân buộc phải xuất ngũ dưới áp lực của cha mẹ sao? Cô ấy là một cô gái kiên cường, có ý chí tự lập, Thụy Sâm cúi đầu không nói, anh nhớ lại lần gặp gỡ đầu tiên trên chiếc khu trục hạm, dưới họng súng của anh, cô gái vẫn không hề dao động, không hề cúi đầu. Đương nhiên không thể so sánh việc đối đầu với kẻ địch với đối đầu với cha mẹ, nhưng tính cách con người… Dù sao thì Thụy Sâm cũng không tin được cô ấy lại dễ đầu hàng.
“Sau này thì sao?” Thụy Sâm hỏi tiếp. “Phi Luân buộc phải xuất ngũ dưới áp lực của cha mẹ?”
“Sau đó có chuyện gì xảy ra?” Thụy Sâm hỏi tiếp. “Phi Luân làm theo yêu cầu của cha mẹ xuất ngũ à?”
“Đương nhiên không! Anh nghĩ chị Phi Luân dễ khuất phục thế sao? Thêm nữa mọi người cũng không đành lòng để chị ấy đi mà!” Anne lại một lần nữa nhanh mồm nhanh miệng, giọng cô bé bắt đầu nghèn nghẹn. “Nhưng mà cuối cùng chị ấy cũng đành phải đi!”
“Ừ! Anne nói đúng đấy! Suốt một thời gian dài cô ấy vẫn kiên quyết không chịu đề xuất, con bé vẫn tỉ tê với tôi là nó đang cô thuyết phục cha mẹ. Nhưng nó vẫn lo vì sau khi nghị sĩ Diêu trở thành chủ tịch Ủy ban ngân sách Liên Bang thì ảnh hưởng của ông đã quá lớn, tuy không có cách nào cho con gái xuất ngũ nhưng điều nó rời khỏi đội về hậu phương thì thừa sức, nó lo phần còn lại sẽ chỉ còn được ngồi ở hậu phương nghe tin đồng đội thôi.”
“Liên Bang các bạn không phải tự do ngôn luận sao? Lợi dụng quan hệ, lấy công làm tư, nếu bị báo chí phanh phui ra thì sao?” Robert Parnell không nhịn được xen vào.
“Thượng úy! Anh nhìn đời đơn giản quá, cha của Phi Luân đương nhiên không bao giờ đề cập đến chuyện gì về con gái, ông ấy đương nhiên không bao giờ trực tiếp đề nghị yêu cầu loại đó, chỉ cần ông ấy đề xuất một số nghi vấn về dự toán quốc phòng hoặc phụ họa cùng các đề nghị khác, đưa ra những điều kiện khó khăn đối với quân đội là đủ.” Sonia bình tĩnh nói.
“c** **…” Robert Parnell đỏ mặt, anh không hiểu lắm về chính trị của Liên Bang nên quyết định ít nói là hơn.
Thụy Sâm hiểu ý Sonia, ở Liên Bang tuy tôn trọng tự do ngôn luận nhưng chí ít phải có chứng cứ, nếu không chỉ là vu khống, còn làm sao để lãnh đạo quân đội đồng ý thì quá đơn giản, chỉ một vài gợi ý là xong, bọn họ đương nhiên hiểu sự quan tâm của cha với con, nhất định không vì một thuyền trưởng tuần dương hạm nhỏ nhoi mà làm Chủ tịch Ủy ban Ngân sách không hài lòng, hơn nữa thượng tướng Hamilton lại còn là bạn thân của nghị sĩ Diêu nữa. Lại nói Phi Luân dù sao cũng không phải loại con ông cháu cha nấp ở hậu phương, ở tuổi của cô mà đã có hơn 20 chiến công bắn hạ chiến đấu cơ đối phương, tham gia vô số những nhiệm vụ nguy hiểm, trở thành thuyền trưởng tuần dương hạm Đại Thiên Sứ, xâm nhập vào hậu phương Đế Quốc, có những thành tích như thế cho dù có điều về hậu phương cũng chẳng ai nói gì.
“Không thể cùng đồng đội chiến đầu, chỉ biết ngồi một mình ở hậu phương, nhìn các chị em xuất kích, chờ đợi chiến tranh kết thúc.” Sonia cảm khái nói. “Đó tuyệt đối không phải là điều mà con bé muốn, do đó, nó đành đồng ý với cha mẹ, xin tự nguyện xuất ngũ.”
Lan Lan nãy giờ vẫn đứng bên không nói gì đột nhiên xen vào. “Đúng như đội trưởng đoán, đơn xin xuất ngũ được phê chuẩn cực nhanh, đương nhiên mấy vị ở trên cũng làm bộ vài câu giữ lại cho phải phép!”
Thụy Sâm ngây người ra, sự việc phát triển đến mức đó là điều mà anh không thể ngờ, dường như anh có thể cảm thấy trái tim quật cường của cô gái tràn đầy phẫn nộ và oan ức, trong mắt anh như có một làn hơi nước phủ mờ, ước gì trong giây phút cô cô đơn nhất, tuyệt vọng nhất mình có thể ở bên cô ấy, dù chỉ để nói một lời an ủi.
“Chuyện đó xảy ra lúc nào? Sau đó có chuyện gì xảy ra nữa? Vì sao Phi Luân lại biến mất?” Thụy Sâm ngơ ngác hỏi theo quán tính, lúc này anh chỉ thấy như có một cái gì dó cắn rứt trong tim.
“Khoảng một tháng trước!” Nhìn bộ dạng của Thụy Sâm, Sonia cũng cảm thấy đau thay cho anh, nhưng cô vẫn cố nói tiếp, chỉ có điều càng lúc càng ngập ngừng. “Sau đó, sau đó…”
“Sau đó rồi sao nữa?” Thụy Sâm chợt nhận ra giọng của mình như khàn đi từ lúc nào.
“… Sau đó, con bé có đến thăm mọi người, nghe nó nói hình như cha mẹ định ép cho nó một mối, là một anh chàng bạn thân từ thủa bé, tên là Hoa Long vân, con trai của trung tướng Hoa, cũng là một phi công chiến đấu, Phi Luân khi mới vào nghe bay cũng được anh ta dạy cho nhiều điều, đó cũng là một phi công không tồi. Nhưng cả hai đều phản đối cuộc hôn nhân này, theo như Phi Luân nói, Hoa Long Vân với nó quá thân thiết, như anh em ruột vậy, những chẳng có chút cảm giác tình yêu nào!”
“A.. hà!” Thụy Sâm chợt cảm giác trái tim như nhẹ đi.
“Nhưng một tuần trước, hai nhà đột nhiên tuyên bố tổ chức lễ đính hôn cho hai người.” Sonia liếc nhìn Thụy Sâm một cái.
“Đính hôn?” Thụy Sâm cảm thấy con tim như giật lên, một cơn choáng váng phủ xuống khiến anh suýt nữa đứng không vững.
“Nhưng ngay trước lễ đính hôn, con bé biến mất, cả Hoa Long Vân cũng không thấy đâu!”
Bỏ trốn cùng nhau? Đó là suy nghĩ đầu tiên của Thụy Sâm, nhưng ngay lập tức anh chửi mình là đồ ngu, sắp đính hôn rồi còn bỏ trốn với nhau, có bệnh à? Đường đường hoàng hoàng đến với nhau chẳng hay sao? Chắc chắn có vấn đề!
Nghĩ lại, đột nhiên anh sực nhớ, một tuần trước? Đáng chết thật! Do bị cái con mắt của tử thần cản trở, bọn họ chậm mất một tuần! Sao lại xui xẻo đến thế? Nếu không có chuyện gì, chẳng phải anh đã đến Liên Bang sớm một tuần sao? Có khi còn được gặp Phi Luân…
Nhưng Thụy Sâm lại quên khuấy mất rằng, nếu đến Liên Bang sớm một tuần, anh đã đến thẳng học viện nhập học và không thể gặp Sonia ở đây, càng không thể biết được tin tức của Phi Luân, anh có chút manh mối nào để liên hệ với các cô gái ở Liên Bang đâu?
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Nhập ngũ
- Chương 3: Hạ sĩ “ma quỷ”
- Chương 4: Tàu chở thi thể.
- Chương 5: Thợ máy!
- Chương 6: Nhiệm vụ đầu tiên.
- Chương 7: Cá cược.
- Chương 8: Tha cho em đi mà!!!!
- Chương 9: Cấp bốn? cấp sáu??
- Chương 10: Tên khốn khiếp nhà ngươi…
- Chương 11: Tôi muốn đăng ký tuyển chọn phi công chiến đấu!người
- Chương 12: Ưng non tung cánh.
- Chương 13: Cậu ta là học sinh giỏi nhất tôi từng dạy
- Chương 14: Chẳng lẽ mình thực sự là thiên tài
- Chương 15: Tốt nghiệp.
- Chương 16: Lần đầu xuất trận, tao ngộ chiến (1)
- Chương 17: Lần đầu xuất trận, tao ngộ chiến (2)
- Chương 18: Rời bến.
- Chương 19: Lần đầu gặp mặt.
- Chương 20: Diêu phi luân
- Chương 21: Tham chiến.
- Chương 22: Kẻ thù nguy hiểm nhất (1)
- Chương 23: Kẻ thù nguy hiểm nhất (2)
- Chương 24: Kẻ thù nguy hiểm nhất (3)
- Chương 25: Những ace đáng sợ của trung đội lam thiên sứ.người
- Chương 26: Cái tên quen thuộc quá.
- Chương 27: Chặn kích.
- Chương 28: Cảnh đây còn đó, người xưa đâu rồi.
- Chương 29: Hoa tuy-lip đen.
- Chương 30: Thảm sát
- Chương 31: Cứu viện.
- Chương 32: Ngộ sát.
- Chương 33: Xét xử.
- Chương 34: Lằn ranh sinh tử
- Chương 35: Giải cứu
- Chương 36: Tặng vật.
- Chương 37: Tôi biết sự chọn lựa của mình là gì!
- Chương 38: Sự lựa chọn đau khổ
- Chương 39: Chiến hữu gặp lại
- Chương 40: Kế hoạch cáo lửa (1)
- Chương 41: Kế hoạch cáo lửa (2)
- Chương 42: Kế hoạch cáo lửa (3)
- Chương 43: Kế hoạch cáo lửa (4)
- Chương 44: Kế hoạch cáo lửa (5)
- Chương 45: Kế hoạch cáo lửa (6)
- Chương 46: Kế hoạch cáo lửa (7)
- Chương 47: Kế hoạch cáo lửa (8)
- Chương 48: Kế hoạch cáo lửa (9)
- Chương 49: Kế hoạch cáo lửa (10)
- Chương 50: Chơi trốn tìm
- Chương 51: Vẫn còn một chiến hạm nữa
- Chương 52: Bí mật bại lộ
- Chương 53: Lựa chọn sinh tử
- Chương 54: Người đẹp cứu anh hùng
- Chương 55: Thì ra là hắn!
- Chương 56: Bí mật trong lòng.
- Chương 57: Gặp lại hóa ra lại như thế.
- Chương 58: Cô ấy cũng là một ace?
- Chương 59: Anh có hối hận không?
- Chương 60: Rút khỏi căn cứ sen.
- Chương 61: Phi đội trưởng.
- Chương 62: Bắn bị thương còn hay hơn bắn rơi.
- Chương 63: Rút lui thắng lợi.
- Chương 64: Hẹn hò.
- Chương 65: Vấn đề thành tích.
- Chương 66: Chúng ta sẽ dành lấy tự do.
- Chương 67: Linh cảm không lành.
- Chương 68: Trì hoãn.
- Chương 69: Trò chuyện
- Chương 70: Hiệp định đình chiến
- Chương 71: Cám ơn anh.
- Chương 72: Hậu quả của rượu.
- Chương 73: Ngày chia tay
- Chương 74: Tốt nghiệp
- Chương 75: Phản kích.
- Chương 76: Hạm đội 7.
- Chương 77: Hoa tuy-lip đen trở lại
- Chương 78: Chém gió.
- Chương 79: Tâm trạng khi lập chiến công đầu.
- Chương 80: Lại thêm một kẻ chống lại đế quốc
- Chương 81: Cái giá phải trả.
- Chương 82: Nước cờ mới của thượng tướng “tiền mã hậu pháo”
- Chương 83: Chiếc tàu khả nghi.
- Chương 84: Gặp gỡ
- Chương 85: Buồn chán và nhung nhớ.
- Chương 86: Nhật ký
- Chương 87: Ảnh hưởng.
- Chương 88: Anh hùng.
- Chương 89: Bí mật ẩn giấu.
- Chương 90: Quân tình nguyện
- Chương 91: Năm chục!
- Chương 92: Nguy cơ mới (1)
- Chương 93: Nguy cơ mới (2)
- Chương 94: Nguy cơ mới (3)
- Chương 95: Tuyệt vọng!
- Chương 96: Hy vọng trong tuyệt vọng.
- Chương 97: Chọc vào tổ ong
- Chương 98: Đám tinh vân nguy hiểm.
- Chương 99: Phục kích.
- Chương 100: Kiểu gì cũng có cách xử lý địch.
- Chương 101: Cuối cùng cũng tìm thấy.
- Chương 102: Một ace ra đời—jessica.
- Chương 103: Nhiệm vụ của phu nhân almeida
- Chương 104: Vấn đề quan trọng nhất là lương thực.
- Chương 105: Kỳ tích của tuy-lip đen!
- Chương 106: Kỳ tích của tuy-lip đen (2)
- Chương 107: Kỳ tích của tuy-lip đen (3)
- Chương 108: Kỳ tích của tuy-lip đen (4)
- Chương 109: Kỳ tích của tuy-lip đen (5)
- Chương 110: Kỳ tích của tuy-lip đen (6)
- Chương 111: Kỳ tích của tuy-lip đen (7)
- Chương 112: Chiến đấu cơ mới của đế quốc: siêu cấp nữ yêu (1)
- Chương 113: Chiến đấu cơ mới của đế quốc: siêu cấp nữ yêu (2)
- Chương 114: Chiến đấu cơ mới của đế quốc: siêu cấp nữ yêu (3)
- Chương 115: Chiến đấu cơ mới của đế quốc: siêu cấp nữ yêu (4)
- Chương 116: Người rumbati xuất hiện.
- Chương 117: Hoàn thành nhiệm vụ.
- Chương 118: Phần thưởng cao quý nhất của đồng minh: huân chương ‘đại bàng andean tung cánh’
- Chương 119: Đến liên bang.
- Chương 120: Con mắt của thần chết (1)
- Chương 121: Con mắt của thần chết (2)
- Chương 122: Con mắt của thần chết (3)
- Chương 123: Liên bang.
- Chương 124: Cuộc gặp gỡ ngoài ý muốn.
- Chương 125: Mâu thuẫn.
- Chương 126: Cô gái mất tích.
- Chương 127: Học viện biển bão tố.
- Chương 128: Đến nhà phi luân.
- Chương 129: Lời mời bất ngờ.
- Chương 130: Trò chuyện.
- Chương 131: Lời hứa.
- Chương 132: Nguyện vọng cuồng nhiệt của thượng tá riley.
- Chương 133: Cô gái đang ở đâu?
- Chương 134: Quan tâm.
- Chương 135: Bất ngờ! hết chuyện này đến chuyện khác
- Chương 136: Thái không mẫu hạm người giải phóng!
- Chương 137: Tái ngộ.
- Chương 138: Nhân khi mình còn đang sống.
- Chương 139: Hạm đội đế quốc xuất hiện trên tuyến đường tử thần
- Chương 140: Điều tra.
- Chương 141: Lối cũ ta về( 1)
- Chương 142: Lối cũ ta về( 2)
- Chương 143: Lối cũ ta về( 3)
- Chương 144: Lối cũ ta về (4)
- Chương 145: Lối cũ ta về (5)
- Chương 146: Lối cũ ta về (6)
- Chương 147: Lối cũ ta về (7)
- Chương 148: Lối cũ ta về (8)
- Chương 149: Lối cũ ta về (9)
- Chương 150: Lối cũ ta về (10)
- Chương 151: Lối cũ ta về (11)
- Chương 152: Hồi mã thương
- Chương 153: Đưa chúng ta về nhà đi!
- Chương 154: Sống lại từ cõi chết.
- Chương 155: Chuyện ba người.
- Chương 156: Hình như chỗ này hơi nóng
- Chương 157: Chất vấn.
- Chương 158: Chức vụ mới
- Chương 159: Món quà bất ngờ của phu nhân almeida
- Chương 160: Đào mỏ!
- Chương 161: Tàu đại thiên sứ rời bến.
- Chương 162: Huấn luyện
- Chương 163: Trung đội awacs mới.
- Chương 164: Tầm quan trọng của tàu cao tốc
- Chương 165: Thiên hà yên tĩnh.
- Chương 166: Họa vô đơn chí
- Chương 167: Anh sẽ luôn bên em.
- Chương 168: Hiểu nhầm.
- Chương 169: Quay về.
- Chương 170: Báo cáo của thượng tá riley!
- Chương 171: Cơ hội chiến đấu
- Chương 172: Bắt đầu công kích.
- Chương 173: Sứ giả
- Chương 174: Truy kích.
- Chương 175: Sự khởi đầu tốt đẹp.
- Chương 176: Hạm đội cơ động độc lập số 5.
- Chương 177: Tranh luận
- Chương 178: Chặn đánh thái không mẫu hạm bảo lũy (1)
- Chương 179: Chặn đánh thái không mẫu hạm bảo lũy (2)
- Chương 180: Chặn đánh thái không mẫu hạm bảo lũy (3)
- Chương 181: Mở màn.
- Chương 182: Nguyên nhân
- Chương 183: Tôi có một ý kiến.
- Chương 184: Tôi vốn là người tốt bụng
- Chương 185: Tên của kế hoạch - lằn ranh sống chết.
- Chương 186: Thay đào đổi mận (1)
- Chương 187: Thay đào đổi mận (2)
- Chương 188: Thay đào đổi mận (3)
- Chương 189: Kiếp nạn của trân châu cảng (1)
- Chương 190: Kiếp nạn của trân châu cảng( 2)
- Chương 191: Kiếp nạn của trân châu cảng (3)
- Chương 192: Kiếp nạn của trân châu cảng (4)
- Chương 193: Kiếp nạn của trân châu cảng (5)
- Chương 194: Kiếp nạn của trân châu cảng (6)
- Chương 195: Kiếp nạn của trân châu cảng (7)
- Chương 196: Kiếp nạn của trân châu cảng (8)
- Chương 197: Kiếp nạn của trân châu cảng (9)
- Chương 198: Tranh luận và tiếc nuối
- Chương 199: Chơi sát ván!
- Chương 200: Mệnh lệnh rút lui toàn diện?
- Chương 201: Kẻ địch lớn nhất của đế quốc.
- Chương 202: Kẻ truy người chạy!
- Chương 203: Tình cha!
- Chương 204: Quỷ vực
- Chương 205: Cảnh báo: đế quốc bắt đầu tấn công.
- Chương 206: Chạy đua với thời gian.
- Chương 207: Hạm đội đế quốc biến mất.
- Chương 208: Thuỵ sâm to gan.
- Chương 209: Tung tích địch.
- Chương 210: Tàn bạo.
- Chương 211: Đi vòng!
- Chương 212: Tuỳ cơ ứng biến (1)
- Chương 213: Tùy cơ ứng biến (2)
- Chương 214: Tùy cơ ứng biến (3)
- Chương 215: Chặn đầu khóa đuôi.
- Chương 216: Tuy-lip 01 bị bắn rơi!
- Chương 217: Ngán ngẩm! bắn như thế mà cũng trúng được!
- Chương 218: Đế quốc vạn tuế!
- Chương 219: Trở về bình an.
- Chương 220: Rút khỏi new siberia.
- Chương 221: Thiếu tướng absurd truy kích
- Chương 222: Chuyện ba người ii
- Chương 223: Muốn đánh, đánh một trận lớn cho sướng!
- Chương 224: Núi hoang rừng thẳm không lối thoát… (1)
- Chương 225: Thấp thoáng trong hoa chợt bóng nhà (liễu ám hoa minh hựu nhất thôn.)
- Chương 226: Mèo vờn chuột!
- Chương 227: Kẻ địch là ai?
- Chương 228: Tìm kiếm toàn diện
- Chương 229: Chuồn nào!
- Chương 230: Nhiệm vụ trinh sát.
- Chương 231: Cuối cùng cũng tới.
- Chương 232: Quyết định của thiếu tướng.
- Chương 233: Nguy cơ tiềm ẩn.
- Chương 234: Và nơi đây bình minh yên tĩnh.
- Chương 235: Chặn đánh chiến đấu cơ đế quốc
- Chương 236: Mơ giữa ban ngày!
- Chương 237: Cuộc săn gà tây ở thiên hà xy-1984 (1)
- Chương 238: Cuộc săn gà tây ở thiên hà xy-1984 (2)
- Chương 239: Hạm đội địch nhất định ở chỗ này!
- Chương 240: Tìm thấy!
- Chương 241: Mục tiêu, đế quốc chiến đấu cơ
- Chương 242: Ngày tận thế (1)
- Chương 243: Ngày tận thế (2)
- Chương 244: Dụ hoặc.
- Chương 245: “ba mươi phút” hay “tên chỉ huy phản loạn khốn.
- Chương 246: Người khách đến từ liên bang.
- Chương 247: Tin nhà.
- Chương 248: Hội nghị bí mật (1)
- Chương 249: Hội nghị bí mật (2)
- Chương 250: Trụ cột (1)
- Chương 251: Trụ cột (2)
- Chương 252: Trụ cột (3)
- Chương 253: Trụ cột (4)
- Chương 254: Trụ cột (5)
- Chương 255: Trụ cột (6).
- Chương 256: Trụ cột (7)
- Chương 257: Trụ cột (8)
- Chương 258: Trụ cột (9)
- Chương 259: Trụ cột (10)
- Chương 260: Trụ cột (11).
- Chương 261: Trụ cột (12)
- Chương 262: Trụ cột (13)
- Chương 263: Trụ cột (14)
- Chương 264: Trụ cột (15)
- Chương 265: Ngoại giao và dối trá
- Chương 266: Sao lại là cô ta?
- Chương 267: Diễn thuyết-biến chuyển
- Chương 268: Trở về
- Chương 269: Manh mối về kế hoạch omega!
- Chương 270: Nhiệm vụ mới: tìm kiếm kế hoạch omega
- Chương 271: Bắt đầu từ đâu?
- Chương 272: Hạm đội tu chỉnh.
- Chương 273: Xuất phát – tiến về hậu phương của đế quốc.
- Chương 274: Bí mật đột nhập
- Chương 275: Hàng giả!
- Chương 276: Xác tàu!
- Chương 277: Cũng may người của cục an toàn không thông minh như ngài…
- Chương 278: Phân tích và phán đoán
- Chương 279: Bắn thử.
- Chương 280: Trinh sát (1)
- Chương 281: Trinh sát (2)
- Chương 282: Trinh sát (3)
- Chương 283: Trinh sát (4)
- Chương 284: Tín hiệu theo dõi biến mất.
- Chương 285: Dranov là một kẻ buôn lậu???
- Chương 286: Hướng đi mới, mục tiêu: hành tinh hyde
- Chương 287: Chúng tôi là người của đồng minh!
- Chương 288: Sấm sét-tia chớp!
- Chương 289: Quyết định!
- Chương 290: Người đâu gặp gỡ làm chi…
- Chương 291: Download!
- Chương 292: Không gian gấp khúc
- Chương 293: Quên…
- Chương 294: Manh mối duy nhất.
- Chương 295: Nhật ký phi hành!
- Chương 296: Chiến hạm địch xuất hiện!
- Chương 297: Xác định tuyến tìm kiếm hình nón!
- Chương 298: Món quà vô giá...
- Chương 299: Mối nguy hiểm mơ hồ…
- Chương 300: Tín hiệu sos thần bí.
- Chương 301: Hành tinh di dân nam sơn.
- Chương 302: Bọn họ là những người may mắn
- Chương 303: Người tốt sẽ được trời phù hộ.
- Chương 304: Chúng ta có thể tìm được một thứ gì đó…
- Chương 305: Chúng ta quay lại bờ biển liên hoan một bữa đi!
- Chương 306: Tiếng đàn trên bãi biển…
- Chương 307: Hãy để chúng tự dẫn xác đến đây!
- Chương 308: Lặng lẽ đến phát sợ!
- Chương 309: Phi công tình nguyện.
- Chương 310: Tuyển vài người cũng gặp phiền toái.
- Chương 311: Vì đế quốc! vì nguyên thủ.
- Chương 312: Mục tiêu phía trước.
- Chương 313: Sống chết có nhau.
- Chương 314: Đường thoát cuối cùng!.
- Chương 315: Biến mất!
- Chương 316: Trở về chốn xưa
- Chương 317: Họ không biết đã bỏ lỡ cái gì
- Chương 318: Chạy trốn (1)
- Chương 319: Chạy trốn (2)
- Chương 320: Chạy trốn (3)
- Chương 321: Chiếc chiến đấu cơ trinh sát còn lại ở đâu?
- Chương 322: Xuống núi
- Chương 323: Lối cũ ta về…
- Chương 324: Mái nhà xưa
- Chương 325: Nhiệm vụ quan trọng!
- Chương 326: Kiểm tra…
- Chương 327: Cái giá của chiến thắng: hy sinh
- Chương 328: Kế hoạch hậu nghệ (1)
- Chương 329: Kế hoạch hậu nghệ (2)
- Chương 330: Kế hoạch hậu nghệ (3)
- Chương 331: Kế hoạch hậu nghệ (4)
- Chương 332: Kế hoạch hậu nghệ (5)
- Chương 333: Kế hoạch hậu nghệ (6)
- Chương 334: Kế hoạch hậu nghệ (7)
- Chương 335: Kế hoạch hậu nghệ (8)
- Chương 336: Kế hoạch hậu nghệ (9)
- Chương 337: Kế hoạch hậu nghệ (10)
- Chương 338: Kế hoạch hậu nghệ (11)
- Chương 339: Kế hoạch hậu nghệ (12)
- Chương 340: Kế hoạch hậu nghệ (13).
- Chương 341: Kế hoạch hậu nghệ (14).
- Chương 342: Kế hoạch hậu nghệ (15).
- Chương 343: Kế hoạch hậu nghệ (16).
- Chương 344: Kế hoạch hậu nghệ (17).
- Chương 345: Kế hoạch hậu nghệ (18).
- Chương 346: Kế hoạch hậu nghệ (19)
Tinh Không Chi Dực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.