" Nguy hiểm thật, may mắn là chúng ta còn không quá muộn." Thụy Sâm ngoảnh đầu lại nhìn phía sau, vụ nổ ở cổng siêu không gian những quầng sáng chiếu rọi phần đuôi chiến đấu cơ của anh, vụ nổ từ ngư lôi xung động năng lượng không kéo dài lâu, cổng siêu không gian tựa hồ không có gì thay đổi, nhưng Thụy Sâm thở phào nhẹ nhõm, Đế Quốc tạm thời không thể tiếp tục truy kích đến đây.
Nhìn lướt qua rada, xung quanh đều là những điểm xanh thể hiện đồng đội, chỉ có vài điểm đỏ hầu như đã bị những điểm xanh vây kín xung quanh, những điểm đỏ này, rada nhanh chóng nhận ra loại hình của chúng nó, tất cả đều là các tàu cứu hộ không vũ trang của Đế Quốc, chúng không có gì uy h**p đến bọn anh, hay nói cho đúng là, hiện nay bọn anh đang uy h**p chúng, cuối cùng thì mọi người đều có thể thở phào, an toàn rồi.
Chuyển sang tần số liên lạc với Sonia, Thụy Sâm cảm kích nói," Cám ơn Sonia! Không có của em yểm trợ, nói không chừng anh sẽ bị bỏ lại ở bên đó. Có em ở đây thật sự là may mắn của anh."
" Anh sẽ không ở một mình" Sonia cười khẽ, để lộ hàm răng trắng nõn dưới lần kính bảo hộ của mũ tác chiến "Cho dù có thật sự bất hạnh bị bỏ lại, cũng là hai người cùng nhau ở lại."
"Không! Sonia, em không nên như vậy," Thụy Sâm vội nói "Dù sao, một người bất hạnh đã đủ rồi, đừng có làm chuyện điên rồ......"
Anh chần chờ một chút, nói như vậy đối cô ấy có tác dụng sao? Để tay lên ngực mà hỏi, nếu họ đổi vị trí cho nhau, nếu người lúc ấy không thể thoát khỏi truy kích là Sonia, anh có bay thẳng đến cổng siêu không gian để rút lui hay vẫn mạo hiểm ở lại giúp nàng, cùng nhau vượt qua khó khăn? Đáp án là quá rõ ràng.
" Anh hiểu chưa? Anh hiện nay đã không phải là của riêng mình anh." Người đẹp nhìn khuôn mặt đột nhiên đờ ra của Thụy Sâm, với sự thông minh của minh, nàng đương nhiên hiểu hắn đang suy nghĩ cái gì, đợi một lát, Sonia mới nhẹ giọng hỏi.
TruyenLau
"Xin lỗi, cám ơn em đã nhắc nhở. Anh hiểu được." Thụy Sâm chậm rãi nói, trong lòng anh đầy những cảm xúc lẫn lộn, tình cảm toát ra từ giọng nói của Sonia làm cho anh cảm thấy ngọt ngào, ấm áp, đồng thời cũng làm cho anh cảm thấy một chút hổ thẹn.
"Không riêng gì em, còn có Phi Luân nữa, nếu nói anh không kịp trở về, người đau khổ nhất có lẽ là con bé, về phần em," Cô cười cười " Dù sao em cũng sẽ cùng anh ở lại giải quyết hậu quả."
TruyenLau.com
" Không cần nói nữa." Thụy Sâm nhẹ nhàng lắc lắc đầu. Bàn tay anh nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt cô gái trên màn hình." Anh hiểu ý em, sinh mệnh của anh đã không còn của riêng mình anh, không kể vì bản thân, cho dù là vì mọi người, sau này anh cũng sẽ cẩn thận hơn. Anh sẽ cố gắng tránh các trường hợp có thể làm cho mọi ngươi lo lắng," Anh cười khẽ rồi nói," Cũng sẽ tránh để em phải lâm vào tình thế nguy hiểm."
Sonia vui mừng gật đầu, trên mặt nàng hiện lên một nụ cười rạng rỡ. "Chúng ta cùng trở về tàu đi."
TruyenLau.com
............
Tàu Người Giải Phóng cũng không dừng lại chờ đợi chiến đấu cơ thu hồi về hết hay chờ đến khi hoạt động cứu viện hoàn thành, Phi Luân biết rõ rằng nơi này không phải là chỗ có thể ở lâu, tuy rằng đã dùng ngư lôi xung động năng lượng phong tỏa cổng siêu không gian. Nhưng nếu có chuyện gì ngoài ý muốn, hạm đội Đế Quốc lại xuyên qua được, chúng sẽ xuất hiện ngay trước mặt tàu Người Giải Phóng.
Lệnh cho tàu Người Giải Phóng tiếp tục hướng về cổng siêu không gian JP1- nơi bọn họ đã qua để đến thiên hà XY-1987, để lại hai tàu cứu hộ phụ trách cứu viện những phi công Đồng Minh bị bắn rơi, cùng mấy chiếc Tia Chớp ở lại yểm hộ hoạt động cứu hộ. Thụy Sâm tự nguyện lưu lại, mà Sonia vì không yên tâm, kiên trì cùng nhau ở lại, bọn họ sau khi hoàn thành nhiệm vụ cứu hộ rồi đuổi theo tàu Người Giải Phóng, còn những chiếc Tia Chớp khác có nhiệm vụ áp giải những chiếc tàu cứu hộ không may mắn của Đế Quốc, cùng với cả những phi công Đế Quốc được cứu lên, bay về hạ cánh trên tàu Người Giải Phóng.
Quá trình tìm kiếm cứu hộ tương đối thuận lợi, trong không chiến họ bị tổn thất 13 chiếc Tia Chớp, nhưng có hơn một nửa, tổng cộng 7 phi công thành công thoát ra, và đều được cứu lên tàu, trong đó bao gồm cả Hoa Vân Long cùng Thù Ni, những người được cứu lên, ai cũng nước mắt vòng quanh, kích động đến nỗi nói năng lộn xộn, Thụy Sâm phỏng dù không đúng hoàn toàn cũng chẳng kém mấy, dù sao thậm xưng một chút cũng không tạo thành vấn đề nghiêm trọng gì......
Chiếc Tia Chớp màu đen là chiếc cuối cùng hạ cánh xuống tàu Người Giải Phóng, dừng lại ở hangar còn tốt bên mạn phải, hangar bên trái tàu trừ phi được đại tu, nếu thì không thể dùng lại được, cũng may đây chỉ là nhiệm vụ điều tra, trên tàu cũng không đủ chiến đấu cơ như biên chế, rong chiến đấu lại tổn thất một bộ phận, do đó một hangar còn lại mới có thể chứa được hết số chiến đấu cơ.
Chiến đấu cơ còn chưa dừng lại hẳn, phía dưới đã xuất hiện thân hình thon thả, cô gái không có đội mũ, có thể nhìn thấy mái tóc đen óng ả, tết thành một cái đuôi sam ở sau người, có vẻ tăng thêm sức sống thanh xuân.
" Phi Luân." Thụy Sâm cảm thấy có chút bất ngờ, nắp khoang lái, chỉ nhảy vài bước đã xống đến đất, ôm chầm lấy cô gái vào trong ngực," Sao em lại xuống đây? Anh còn nghĩ em vẫn làm nhiệm vụ trên khoang chỉ huy cơ."
Cô gái ngoan ngoãn dụi đầu vào vùng ngực rộng lớn của người yêu "Hiện trên khoang chỉ huy đã không còn việc gì, thượng úy Karl có thể xử lý, em đến chỉ muốn gặp anh, muốn ở bên anh."
"Cô bé ngốc, chúng ta chẳng phải ngày nào cũng đều gặp mặt sao? Anh mới rời tàu chưa bao lâu đâu, hơn nữa, anh đang định lên khoang chỉ huy tìm em thì em đã tự mình xuống đây rồi." Thụy Sâm ách nhiên thất tiếu nói.
" Nhưng mà," Cô gái ngẩng mặt vẫn còn nét sợ sệt nói "Vừa rồi thiếu chút nữa anh đã không về kịp, em sợ lắm, em sợ phải ra cái lệnh phóng ngư lôi khi ấy, nếu hai người không kịp trở về......"
Cô gái rùng mình một cái vẫn còn chưa "Em thật sự không dám tưởng tượng, nếu chính em phải hạ cái lệnh đó thì sau đó em sẽ ra sao?"
"Có cái gì mà sẽ ra sao, em không có làm gì sai, đó là vì tàu Người Giải Phóng, vì mọi người mà làm" Thụy Sâm an ủi "Xem này, không mọi chuyện đều ổn rồi sao? Chúng ta đều bình an ở đây. Nói cho cùng, còn phải cảm tạ Sonia, ở giây cuối cùng đã yểm trợ anh, nếu không, anh có thể về hay không cũng là cả một vấn đề, gã phi công Đế Quốc thật sự là quá lợi hại, anh đã quá coi thường hắn..."
Thụy Sâm cẩn thận nhớ lại lần giao chiến cuối cùng, trầm tư nói " Không biết hắn là ai vậy? Tuyệt đối không phải một phi công bình thường, hơn nữa rất kỳ quái, hắn chỉ đuổi anh, đối với những người khác không thèm để ý, giống như là có thù với anh vậy, mà hồi xưa khi còn ở quân đội Đế Quốc anh có gây thù chuốc oán với ai đâu?"
" Không gây thù chuốc oán với ai không có nghĩa là không có kẻ thù! Thụy Sâm." Sonia đã đi tới, nhìn đến hai người đang ôm nhau, cô gái cũng không có phản ứng gì dị thường, chỉ là trên khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười, lại có chút suy tư. “Ngẫm lại thì khi tác chiến với Đế Quốc anh đã có thành tích gì? Đồng minh chỉ có thể dùng hai chữ kỳ tích đến hình dung, bằng vào điểm này, trong quân đội Đế Quốc người muốn lấy mạng anh đâu có ít."
"Chị Sonia," Phi Luân hơi đỏ mặt lên, chui ra khỏi ngực Thụy Sâm " Vừa rồi em nghe Thụy Sâm nói anh ấy về được là nhờ chị, cám ơn lắm."
"Nói cái gì vậy, chúng ta mà còn phải cám ơn sao? Phi Luân, kỳ thật hôm nay mọi người đều phải cám ơn em, tất cả chúng ta, phi công, thủy thủ và cả tàu Người Giải Phóng có thể thoát khỏi khốn cảnh, đều dựa vào của sự bình tĩnh, chỉ huy xảo diệu cùng quyết sách can đảm của em, nói ví dụ, nếu em không quyết đoán mệnh lệnh tàu Người Giải Phóng phản hồi, Thù Ni và Hoa Vân Long làm sao có khả năng trở về."
"Em chỉ là tùy cơ ứng biến, may mắn là lúc ấy không vội vã phóng ngư lôi, nếu không có nghĩ tới, cũng không có biện pháp để trở lại."
"Có thể nhanh chóng ha quyết tâm như vậy đã là xuất sắc lắm rồi, nếu là anh, sau khi may mắn tìm được đường sống trong chỗ chết sau, nói không chừng vừa xuyên qua liền hạ lệnh phóng ngư lôi, cho em làm nhiệm vụ quyền thuyền trưởng có lẽ là quyết định sáng suốt anh minh nhất của anh hôm nay." Thụy Sâm đắc ý nói.
"Nhưng người ta lại muốn ởcùng các người bên ngoài cơ" Cô gái không khỏi tiếc nuối thở dài nói," Cho dù mọi người chưa về, em cũng không có gì lo lắng, chỉ cần chúng ta có thể ở cùng nhau, không giống như khi còn trong tàu, sự lo lắng thực là khổ sở."
"Đừng quá lo, chị sẽ không mặc kệ hắn đâu, chị sẽ dẫn hắn trở về." Sonia liếc nhìn hai người một cái, cười cười nói," Nói thêm nữa, còn có em ở trong này hắn có thể không tìm cách bò về sao?"
"Lại còn giễu cợt em, chỉ có mỗi mình em thôi á? Chị Sonia, chẳng lẽ chị sẽ không nhớ hắn sao?" Phi Luân theo bản năng cãi lại một câu.
Lời vừa ra khỏi miệng, nàng liền ý thức được mình vừa nói cái gì, nhưng quá chậm, không kìm lại được, khuôn mặt Phi Luân lập tức ửng đỏ, Sonia đứng ở bên cạnh nàng sắc mặt cũng hơi hơi đỏ lên, những lời này làm vỡ sự ăn ý giữa ba người nãy giờ, ngay lập tức cả ba đều hiểu tình huống, im lặng không nói gì nữa.
Đương nhiên, Thụy Sâm bị kẹp ở giữa là xấu hổ nhất, tạo thành tình huống này, anh chính là thủ phạm, cái tội bắt cá hai tay, đưa mắt nhìn trộm Phi Luân, lại nhìn Sonia, hai cái cô gái giống như là hai đóa tịnh đế liên hoa, xinh đẹp diễm lệ, khó phân hơn kém, chính anh cũng không biết thích người nào hơn.
Nếu có thể đồng thời nắm tay hai người, vậy thật tốt quá. Thụy Sâm hoảng sợ, sao mình lại có ý nghĩ như thế, có phải quá vô sỉ hay không, người bình thường có thể gặp được một người đã là phúc bay mươi đời để lại rồi, mình lại còn muốn một ná hai chim???
" Tình trạng của thuyền trưởng Jean-Bertrand Aristide như thế nào rồi?" Sonia là người đầu tiên phá vỡ sự trầm mặc của họ.
"A… khụ... khụ... Thuyền trưởng không sao, ông bị thương rất nặng, nhưng cuối cùng vẫn gượng được, có điều nếu muốn hoàn toàn khỏe mạnh, còn cần giải phẫu lại, sau đó tu dưỡng mấy tháng thời gian nữa." Phi Luân quay đầu lại nói.
"Chúng ta cùng đi thăm thuyền trưởng đi." Thụy Sâm sáng suốt đề nghị.
Ba người nhìn nhau một cái, bọn họ ăn ý gật đầu, sóng vai nhau cùng đi ra ngoài hangar
- Chương 1: Lời dẫn
- Chương 2: Nhập ngũ
- Chương 3: Hạ sĩ “ma quỷ”
- Chương 4: Tàu chở thi thể.
- Chương 5: Thợ máy!
- Chương 6: Nhiệm vụ đầu tiên.
- Chương 7: Cá cược.
- Chương 8: Tha cho em đi mà!!!!
- Chương 9: Cấp bốn? cấp sáu??
- Chương 10: Tên khốn khiếp nhà ngươi…
- Chương 11: Tôi muốn đăng ký tuyển chọn phi công chiến đấu!người
- Chương 12: Ưng non tung cánh.
- Chương 13: Cậu ta là học sinh giỏi nhất tôi từng dạy
- Chương 14: Chẳng lẽ mình thực sự là thiên tài
- Chương 15: Tốt nghiệp.
- Chương 16: Lần đầu xuất trận, tao ngộ chiến (1)
- Chương 17: Lần đầu xuất trận, tao ngộ chiến (2)
- Chương 18: Rời bến.
- Chương 19: Lần đầu gặp mặt.
- Chương 20: Diêu phi luân
- Chương 21: Tham chiến.
- Chương 22: Kẻ thù nguy hiểm nhất (1)
- Chương 23: Kẻ thù nguy hiểm nhất (2)
- Chương 24: Kẻ thù nguy hiểm nhất (3)
- Chương 25: Những ace đáng sợ của trung đội lam thiên sứ.người
- Chương 26: Cái tên quen thuộc quá.
- Chương 27: Chặn kích.
- Chương 28: Cảnh đây còn đó, người xưa đâu rồi.
- Chương 29: Hoa tuy-lip đen.
- Chương 30: Thảm sát
- Chương 31: Cứu viện.
- Chương 32: Ngộ sát.
- Chương 33: Xét xử.
- Chương 34: Lằn ranh sinh tử
- Chương 35: Giải cứu
- Chương 36: Tặng vật.
- Chương 37: Tôi biết sự chọn lựa của mình là gì!
- Chương 38: Sự lựa chọn đau khổ
- Chương 39: Chiến hữu gặp lại
- Chương 40: Kế hoạch cáo lửa (1)
- Chương 41: Kế hoạch cáo lửa (2)
- Chương 42: Kế hoạch cáo lửa (3)
- Chương 43: Kế hoạch cáo lửa (4)
- Chương 44: Kế hoạch cáo lửa (5)
- Chương 45: Kế hoạch cáo lửa (6)
- Chương 46: Kế hoạch cáo lửa (7)
- Chương 47: Kế hoạch cáo lửa (8)
- Chương 48: Kế hoạch cáo lửa (9)
- Chương 49: Kế hoạch cáo lửa (10)
- Chương 50: Chơi trốn tìm
- Chương 51: Vẫn còn một chiến hạm nữa
- Chương 52: Bí mật bại lộ
- Chương 53: Lựa chọn sinh tử
- Chương 54: Người đẹp cứu anh hùng
- Chương 55: Thì ra là hắn!
- Chương 56: Bí mật trong lòng.
- Chương 57: Gặp lại hóa ra lại như thế.
- Chương 58: Cô ấy cũng là một ace?
- Chương 59: Anh có hối hận không?
- Chương 60: Rút khỏi căn cứ sen.
- Chương 61: Phi đội trưởng.
- Chương 62: Bắn bị thương còn hay hơn bắn rơi.
- Chương 63: Rút lui thắng lợi.
- Chương 64: Hẹn hò.
- Chương 65: Vấn đề thành tích.
- Chương 66: Chúng ta sẽ dành lấy tự do.
- Chương 67: Linh cảm không lành.
- Chương 68: Trì hoãn.
- Chương 69: Trò chuyện
- Chương 70: Hiệp định đình chiến
- Chương 71: Cám ơn anh.
- Chương 72: Hậu quả của rượu.
- Chương 73: Ngày chia tay
- Chương 74: Tốt nghiệp
- Chương 75: Phản kích.
- Chương 76: Hạm đội 7.
- Chương 77: Hoa tuy-lip đen trở lại
- Chương 78: Chém gió.
- Chương 79: Tâm trạng khi lập chiến công đầu.
- Chương 80: Lại thêm một kẻ chống lại đế quốc
- Chương 81: Cái giá phải trả.
- Chương 82: Nước cờ mới của thượng tướng “tiền mã hậu pháo”
- Chương 83: Chiếc tàu khả nghi.
- Chương 84: Gặp gỡ
- Chương 85: Buồn chán và nhung nhớ.
- Chương 86: Nhật ký
- Chương 87: Ảnh hưởng.
- Chương 88: Anh hùng.
- Chương 89: Bí mật ẩn giấu.
- Chương 90: Quân tình nguyện
- Chương 91: Năm chục!
- Chương 92: Nguy cơ mới (1)
- Chương 93: Nguy cơ mới (2)
- Chương 94: Nguy cơ mới (3)
- Chương 95: Tuyệt vọng!
- Chương 96: Hy vọng trong tuyệt vọng.
- Chương 97: Chọc vào tổ ong
- Chương 98: Đám tinh vân nguy hiểm.
- Chương 99: Phục kích.
- Chương 100: Kiểu gì cũng có cách xử lý địch.
- Chương 101: Cuối cùng cũng tìm thấy.
- Chương 102: Một ace ra đời—jessica.
- Chương 103: Nhiệm vụ của phu nhân almeida
- Chương 104: Vấn đề quan trọng nhất là lương thực.
- Chương 105: Kỳ tích của tuy-lip đen!
- Chương 106: Kỳ tích của tuy-lip đen (2)
- Chương 107: Kỳ tích của tuy-lip đen (3)
- Chương 108: Kỳ tích của tuy-lip đen (4)
- Chương 109: Kỳ tích của tuy-lip đen (5)
- Chương 110: Kỳ tích của tuy-lip đen (6)
- Chương 111: Kỳ tích của tuy-lip đen (7)
- Chương 112: Chiến đấu cơ mới của đế quốc: siêu cấp nữ yêu (1)
- Chương 113: Chiến đấu cơ mới của đế quốc: siêu cấp nữ yêu (2)
- Chương 114: Chiến đấu cơ mới của đế quốc: siêu cấp nữ yêu (3)
- Chương 115: Chiến đấu cơ mới của đế quốc: siêu cấp nữ yêu (4)
- Chương 116: Người rumbati xuất hiện.
- Chương 117: Hoàn thành nhiệm vụ.
- Chương 118: Phần thưởng cao quý nhất của đồng minh: huân chương ‘đại bàng andean tung cánh’
- Chương 119: Đến liên bang.
- Chương 120: Con mắt của thần chết (1)
- Chương 121: Con mắt của thần chết (2)
- Chương 122: Con mắt của thần chết (3)
- Chương 123: Liên bang.
- Chương 124: Cuộc gặp gỡ ngoài ý muốn.
- Chương 125: Mâu thuẫn.
- Chương 126: Cô gái mất tích.
- Chương 127: Học viện biển bão tố.
- Chương 128: Đến nhà phi luân.
- Chương 129: Lời mời bất ngờ.
- Chương 130: Trò chuyện.
- Chương 131: Lời hứa.
- Chương 132: Nguyện vọng cuồng nhiệt của thượng tá riley.
- Chương 133: Cô gái đang ở đâu?
- Chương 134: Quan tâm.
- Chương 135: Bất ngờ! hết chuyện này đến chuyện khác
- Chương 136: Thái không mẫu hạm người giải phóng!
- Chương 137: Tái ngộ.
- Chương 138: Nhân khi mình còn đang sống.
- Chương 139: Hạm đội đế quốc xuất hiện trên tuyến đường tử thần
- Chương 140: Điều tra.
- Chương 141: Lối cũ ta về( 1)
- Chương 142: Lối cũ ta về( 2)
- Chương 143: Lối cũ ta về( 3)
- Chương 144: Lối cũ ta về (4)
- Chương 145: Lối cũ ta về (5)
- Chương 146: Lối cũ ta về (6)
- Chương 147: Lối cũ ta về (7)
- Chương 148: Lối cũ ta về (8)
- Chương 149: Lối cũ ta về (9)
- Chương 150: Lối cũ ta về (10)
- Chương 151: Lối cũ ta về (11)
- Chương 152: Hồi mã thương
- Chương 153: Đưa chúng ta về nhà đi!
- Chương 154: Sống lại từ cõi chết.
- Chương 155: Chuyện ba người.
- Chương 156: Hình như chỗ này hơi nóng
- Chương 157: Chất vấn.
- Chương 158: Chức vụ mới
- Chương 159: Món quà bất ngờ của phu nhân almeida
- Chương 160: Đào mỏ!
- Chương 161: Tàu đại thiên sứ rời bến.
- Chương 162: Huấn luyện
- Chương 163: Trung đội awacs mới.
- Chương 164: Tầm quan trọng của tàu cao tốc
- Chương 165: Thiên hà yên tĩnh.
- Chương 166: Họa vô đơn chí
- Chương 167: Anh sẽ luôn bên em.
- Chương 168: Hiểu nhầm.
- Chương 169: Quay về.
- Chương 170: Báo cáo của thượng tá riley!
- Chương 171: Cơ hội chiến đấu
- Chương 172: Bắt đầu công kích.
- Chương 173: Sứ giả
- Chương 174: Truy kích.
- Chương 175: Sự khởi đầu tốt đẹp.
- Chương 176: Hạm đội cơ động độc lập số 5.
- Chương 177: Tranh luận
- Chương 178: Chặn đánh thái không mẫu hạm bảo lũy (1)
- Chương 179: Chặn đánh thái không mẫu hạm bảo lũy (2)
- Chương 180: Chặn đánh thái không mẫu hạm bảo lũy (3)
- Chương 181: Mở màn.
- Chương 182: Nguyên nhân
- Chương 183: Tôi có một ý kiến.
- Chương 184: Tôi vốn là người tốt bụng
- Chương 185: Tên của kế hoạch - lằn ranh sống chết.
- Chương 186: Thay đào đổi mận (1)
- Chương 187: Thay đào đổi mận (2)
- Chương 188: Thay đào đổi mận (3)
- Chương 189: Kiếp nạn của trân châu cảng (1)
- Chương 190: Kiếp nạn của trân châu cảng( 2)
- Chương 191: Kiếp nạn của trân châu cảng (3)
- Chương 192: Kiếp nạn của trân châu cảng (4)
- Chương 193: Kiếp nạn của trân châu cảng (5)
- Chương 194: Kiếp nạn của trân châu cảng (6)
- Chương 195: Kiếp nạn của trân châu cảng (7)
- Chương 196: Kiếp nạn của trân châu cảng (8)
- Chương 197: Kiếp nạn của trân châu cảng (9)
- Chương 198: Tranh luận và tiếc nuối
- Chương 199: Chơi sát ván!
- Chương 200: Mệnh lệnh rút lui toàn diện?
- Chương 201: Kẻ địch lớn nhất của đế quốc.
- Chương 202: Kẻ truy người chạy!
- Chương 203: Tình cha!
- Chương 204: Quỷ vực
- Chương 205: Cảnh báo: đế quốc bắt đầu tấn công.
- Chương 206: Chạy đua với thời gian.
- Chương 207: Hạm đội đế quốc biến mất.
- Chương 208: Thuỵ sâm to gan.
- Chương 209: Tung tích địch.
- Chương 210: Tàn bạo.
- Chương 211: Đi vòng!
- Chương 212: Tuỳ cơ ứng biến (1)
- Chương 213: Tùy cơ ứng biến (2)
- Chương 214: Tùy cơ ứng biến (3)
- Chương 215: Chặn đầu khóa đuôi.
- Chương 216: Tuy-lip 01 bị bắn rơi!
- Chương 217: Ngán ngẩm! bắn như thế mà cũng trúng được!
- Chương 218: Đế quốc vạn tuế!
- Chương 219: Trở về bình an.
- Chương 220: Rút khỏi new siberia.
- Chương 221: Thiếu tướng absurd truy kích
- Chương 222: Chuyện ba người ii
- Chương 223: Muốn đánh, đánh một trận lớn cho sướng!
- Chương 224: Núi hoang rừng thẳm không lối thoát… (1)
- Chương 225: Thấp thoáng trong hoa chợt bóng nhà (liễu ám hoa minh hựu nhất thôn.)
- Chương 226: Mèo vờn chuột!
- Chương 227: Kẻ địch là ai?
- Chương 228: Tìm kiếm toàn diện
- Chương 229: Chuồn nào!
- Chương 230: Nhiệm vụ trinh sát.
- Chương 231: Cuối cùng cũng tới.
- Chương 232: Quyết định của thiếu tướng.
- Chương 233: Nguy cơ tiềm ẩn.
- Chương 234: Và nơi đây bình minh yên tĩnh.
- Chương 235: Chặn đánh chiến đấu cơ đế quốc
- Chương 236: Mơ giữa ban ngày!
- Chương 237: Cuộc săn gà tây ở thiên hà xy-1984 (1)
- Chương 238: Cuộc săn gà tây ở thiên hà xy-1984 (2)
- Chương 239: Hạm đội địch nhất định ở chỗ này!
- Chương 240: Tìm thấy!
- Chương 241: Mục tiêu, đế quốc chiến đấu cơ
- Chương 242: Ngày tận thế (1)
- Chương 243: Ngày tận thế (2)
- Chương 244: Dụ hoặc.
- Chương 245: “ba mươi phút” hay “tên chỉ huy phản loạn khốn.
- Chương 246: Người khách đến từ liên bang.
- Chương 247: Tin nhà.
- Chương 248: Hội nghị bí mật (1)
- Chương 249: Hội nghị bí mật (2)
- Chương 250: Trụ cột (1)
- Chương 251: Trụ cột (2)
- Chương 252: Trụ cột (3)
- Chương 253: Trụ cột (4)
- Chương 254: Trụ cột (5)
- Chương 255: Trụ cột (6).
- Chương 256: Trụ cột (7)
- Chương 257: Trụ cột (8)
- Chương 258: Trụ cột (9)
- Chương 259: Trụ cột (10)
- Chương 260: Trụ cột (11).
- Chương 261: Trụ cột (12)
- Chương 262: Trụ cột (13)
- Chương 263: Trụ cột (14)
- Chương 264: Trụ cột (15)
- Chương 265: Ngoại giao và dối trá
- Chương 266: Sao lại là cô ta?
- Chương 267: Diễn thuyết-biến chuyển
- Chương 268: Trở về
- Chương 269: Manh mối về kế hoạch omega!
- Chương 270: Nhiệm vụ mới: tìm kiếm kế hoạch omega
- Chương 271: Bắt đầu từ đâu?
- Chương 272: Hạm đội tu chỉnh.
- Chương 273: Xuất phát – tiến về hậu phương của đế quốc.
- Chương 274: Bí mật đột nhập
- Chương 275: Hàng giả!
- Chương 276: Xác tàu!
- Chương 277: Cũng may người của cục an toàn không thông minh như ngài…
- Chương 278: Phân tích và phán đoán
- Chương 279: Bắn thử.
- Chương 280: Trinh sát (1)
- Chương 281: Trinh sát (2)
- Chương 282: Trinh sát (3)
- Chương 283: Trinh sát (4)
- Chương 284: Tín hiệu theo dõi biến mất.
- Chương 285: Dranov là một kẻ buôn lậu???
- Chương 286: Hướng đi mới, mục tiêu: hành tinh hyde
- Chương 287: Chúng tôi là người của đồng minh!
- Chương 288: Sấm sét-tia chớp!
- Chương 289: Quyết định!
- Chương 290: Người đâu gặp gỡ làm chi…
- Chương 291: Download!
- Chương 292: Không gian gấp khúc
- Chương 293: Quên…
- Chương 294: Manh mối duy nhất.
- Chương 295: Nhật ký phi hành!
- Chương 296: Chiến hạm địch xuất hiện!
- Chương 297: Xác định tuyến tìm kiếm hình nón!
- Chương 298: Món quà vô giá...
- Chương 299: Mối nguy hiểm mơ hồ…
- Chương 300: Tín hiệu sos thần bí.
- Chương 301: Hành tinh di dân nam sơn.
- Chương 302: Bọn họ là những người may mắn
- Chương 303: Người tốt sẽ được trời phù hộ.
- Chương 304: Chúng ta có thể tìm được một thứ gì đó…
- Chương 305: Chúng ta quay lại bờ biển liên hoan một bữa đi!
- Chương 306: Tiếng đàn trên bãi biển…
- Chương 307: Hãy để chúng tự dẫn xác đến đây!
- Chương 308: Lặng lẽ đến phát sợ!
- Chương 309: Phi công tình nguyện.
- Chương 310: Tuyển vài người cũng gặp phiền toái.
- Chương 311: Vì đế quốc! vì nguyên thủ.
- Chương 312: Mục tiêu phía trước.
- Chương 313: Sống chết có nhau.
- Chương 314: Đường thoát cuối cùng!.
- Chương 315: Biến mất!
- Chương 316: Trở về chốn xưa
- Chương 317: Họ không biết đã bỏ lỡ cái gì
- Chương 318: Chạy trốn (1)
- Chương 319: Chạy trốn (2)
- Chương 320: Chạy trốn (3)
- Chương 321: Chiếc chiến đấu cơ trinh sát còn lại ở đâu?
- Chương 322: Xuống núi
- Chương 323: Lối cũ ta về…
- Chương 324: Mái nhà xưa
- Chương 325: Nhiệm vụ quan trọng!
- Chương 326: Kiểm tra…
- Chương 327: Cái giá của chiến thắng: hy sinh
- Chương 328: Kế hoạch hậu nghệ (1)
- Chương 329: Kế hoạch hậu nghệ (2)
- Chương 330: Kế hoạch hậu nghệ (3)
- Chương 331: Kế hoạch hậu nghệ (4)
- Chương 332: Kế hoạch hậu nghệ (5)
- Chương 333: Kế hoạch hậu nghệ (6)
- Chương 334: Kế hoạch hậu nghệ (7)
- Chương 335: Kế hoạch hậu nghệ (8)
- Chương 336: Kế hoạch hậu nghệ (9)
- Chương 337: Kế hoạch hậu nghệ (10)
- Chương 338: Kế hoạch hậu nghệ (11)
- Chương 339: Kế hoạch hậu nghệ (12)
- Chương 340: Kế hoạch hậu nghệ (13).
- Chương 341: Kế hoạch hậu nghệ (14).
- Chương 342: Kế hoạch hậu nghệ (15).
- Chương 343: Kế hoạch hậu nghệ (16).
- Chương 344: Kế hoạch hậu nghệ (17).
- Chương 345: Kế hoạch hậu nghệ (18).
- Chương 346: Kế hoạch hậu nghệ (19)
Tinh Không Chi Dực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.