“Em biết anh ta ở ngoài có đàn bà.” Em hai đột nhiên nói.
“Em biết, nhưng vẫn không muốn ly hôn sao?” Tôi im lặng rất lâu mới lên tiếng.
“Không ly hôn đâu, còn có con mà. Với lại cuộc sống chẳng phải vốn dĩ là như vậy sao?” Em cười nhạt: “Trên đời này đâu đâu cũng có được mấy người đàn ông tốt như anh rể, ly hôn rồi tìm một người khác cũng thế thôi. Hơn nữa giờ em ở nhà cũng thấy ổn, không mệt, cũng không bị người trong xưởng bắt nạt, em chẳng muốn đấu tranh gì nữa, cứ sống thế này thôi.”
Trăng sáng dịu dàng, tôi ngẩng đầu lên.
“Có lẽ em có thể thử, sống theo một cách khác.”
“Quá mệt mỏi rồi, em không muốn.”
Tôi lấy điện thoại ra, định chuyển cho em chút tiền, nhưng em lại không nhận.
“Chị, em không cần tiền của chị đâu. Anh ấy mỗi tháng đều gửi tiền sinh hoạt cho em. Còn bên mẹ, ba cũng làm đúng như thỏa thuận ly hôn năm đó, hàng tháng đều gửi tiền. Nhà mình không thiếu tiền.”
Website TruyenLau.com
“Ngược lại là chị đó, phải sống thật tốt với anh rể nhé. Anh rể thật sự rất tuyệt, là người đàn ông tốt nhất mà em từng gặp.”
Đúng lúc này, Tần Mục bước vào từ ngoài cổng.
TruyenLau.com
Em hai nhìn thấy anh, bỗng cười rồi đứng bật dậy.
“Chị xem này, sao tự dưng em lại quên mất một chuyện quan trọng như vậy!”
TruyenLau.com
Nó chạy lạch bạch vào phòng cũ của tôi, trên tay cầm một phong bì vừa đi vừa nói: “Anh rể, anh có biết không? Hôm đó em dọn phòng, phát hiện trong ngăn kéo của chị em có cái gì không?”
Tần Mục sững lại.
“Là thư tình!” Nó cười nói: “Không ngờ chị em hồi lớp 10 đã viết thư tình cho anh rồi!”
Trong tay nó, quả thật chính là bức thư tình đó.
Bức thư năm ấy tôi mới biết rung động, nhìn anh chói sáng mà viết ra, nhưng chưa từng gửi đi.
Khi Tần Mục cầm lấy bức thư, dường như cả bàn tay anh đều đang run lên.
“Em còn biết một bí mật nhỏ của chị nữa đấy. Hồi đó để tạo cơ hội tình cờ gặp anh, ngày nào chị cũng chạy lên tầng của khối lớp 11 để lấy nước. Nhưng chị không chịu nói cho em biết rốt cuộc có gặp được anh không. Vậy nên, anh rể, chị em có từng gặp anh ở phòng lấy nước không vậy?”
Tần Mục nắm chặt bức thư, cả người như khẽ run rẩy.
“Có,” anh nói: “chúng tôi đã gặp nhau ở đó không ít lần.”
Em hai cười hí hửng: “Thì ra là vậy.” Rồi bất ngờ chạy đến ôm chầm lấy tôi.
“Chị,” nó thì thầm bên tai tôi: “xin lỗi, là em cố tình.
“Em chỉ muốn anh ấy… trân trọng chị hơn một chút.
“Chị, chị nhất định phải hạnh phúc, phải luôn luôn hạnh phúc.”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Tôi khẽ ôm lại nó, khóe mắt cay cay.
“Ừ.”
24
Trên đường trở về, em út đột nhiên nói gần đây quá mệt, muốn ở nhà vài hôm rồi mới quay lại.
Ba người nhìn tôi và Tần Mục cùng ngồi lên xe của anh.
Khi xe chạy được một đoạn xa, tôi nói với Tần Mục: “Đến bến xe khách phía trước thì cho tôi xuống.”
Anh lặng đi một lúc.
“Bây giờ ngay cả tư cách tiễn em một đoạn, anh cũng không có sao?”
Lúc ấy, điện thoại reo.
Là tin nhắn của em út.
“Chị hai vốn là người rất nhạy cảm, thật ra mấy hôm nay đã sớm nhận ra rồi. Việc chị ấy làm, là muốn chị tái hôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chị, thật ra ban đầu em cũng rất hận anh ấy, hận anh ấy phụ chị. Nhưng nghĩ kỹ lại, Tần Mục thật sự tốt hơn Liêu Khải rất nhiều. Trên đời này có ai hoàn hảo mười phân vẹn mười không?
Em cũng không biết. Nhưng bất kể chị đưa ra quyết định gì, em đều sẽ ủng hộ chị.
À đúng rồi chị, Lâm Tuyết đã công khai xin lỗi rồi.”
Bầu trời đổ mưa lất phất.
Trong xe, không khí tĩnh lặng như đông cứng lại. Có lẽ do lòng rối bời, cũng có lẽ vì cảnh cũ khơi tình, tôi thấy đầu đau nhức, thân thể mỏi mệt, ngay cả mí mắt… cũng đau.
Không biết xe đã chạy bao lâu, Tần Mục bỗng dừng lại ven đường.
Tôi mơ mơ hồ hồ quay sang nhìn anh, một bàn tay bất chợt đặt lên trán tôi.
Anh chau mày đầy căng thẳng, trong mắt toàn là lo lắng.
“Đồng Đồng, em đang sốt rồi.”
25
Thì ra tôi bị sốt thật.
Đúng vậy, vốn dĩ cơ thể tôi cũng không khỏe mạnh. Từ lúc quán xiên gặp chuyện cho đến khi chăm sóc mẹ, tôi đã có bao nhiêu đêm không ngủ đàng hoàng?
Hình như… chẳng còn nhớ rõ nữa.
Trong cơn mơ màng, tôi dường như được Tần Mục đưa đến bệnh viện. Toàn thân chẳng còn chút sức lực, chỉ biết mình dường như bị anh bế lên, lại đặt xuống, rồi lại bế lên lần nữa.
Xung quanh có nhiều giọng người nói chuyện, hình như có y tá tiêm cho tôi, còn hỏi Tần Mục: “Anh là người nhà của cô ấy sao?”
Tần Mục đáp: “Phải, tôi là chồng của cô ấy.”
Tôi há miệng, nhưng phát hiện không nói được gì.
Lần nữa tỉnh lại, tôi nhận ra mình đã quay về “ngôi nhà” trước kia cùng Tần Mục.
Tôi nằm trên giường trong phòng ngủ, còn Tần Mục thì gục ngay cạnh bên.
Tôi muốn gọi anh, nhưng cả người đều không còn chút sức lực.
Cứ như vậy, mơ mơ màng màng thêm hai ngày nữa, cuối cùng cơn sốt cũng giảm đi đôi chút.
Khi tỉnh dậy lần nữa, đầu óc tôi đã tỉnh táo hơn nhiều.
Tần Mục vẫn gục bên cạnh tôi. Nghe thấy động tĩnh, anh lập tức ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu đầy tơ máu.
“Em thấy đau ở đâu không?” Anh đưa tay sờ trán tôi, rồi cầm máy đo nhiệt độ lên.
Tôi lắc đầu.
Anh đỡ tôi ngồi dậy uống nước. Tôi khẽ nói: “Anh đưa tôi về nhà đi.”
Anh lặng lẽ mở hộp thuốc.
“Tần Mục…”
“Em vẫn chưa khỏe, Tinh Tinh còn đang ở quê, một mình em không ổn đâu.” Anh bóc một viên thuốc, đưa đến trước mặt tôi. “Trước khi em hoàn toàn bình phục, anh sẽ chăm sóc em.”
“Ngủ ngoan đi, bác sĩ dặn em phải nghỉ ngơi thật tốt.” Nói xong, anh đứng dậy định ra ngoài.
“Anh ba đêm rồi chưa ngủ phải không?” Tôi cất lời.
Bước chân anh khựng lại, nhưng không quay đầu.
“Không, anh có ngủ.”
“Đôi mắt anh toàn tia máu, mí mắt cũng nhăn lại. Bao nhiêu năm nay, chỉ có khi anh thức đêm liên tục mới thế này.” Tôi nhẹ giọng.
Thân hình anh thoáng run lên.
Giây tiếp theo, anh bất ngờ lao đến, ôm chặt lấy tôi.
Bên cổ tôi, dường như có một mảng ẩm ướt nóng hổi thấm vào.
Tình Yêu Mùa Tuyết
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.