Tình Yêu Mùa Tuyết

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tình Yêu Mùa Tuyết

Chương 14

“Chị, em muốn ly hôn.” Một hôm sau khi xong việc, em hai bỗng nói với tôi.

 

Tôi hỏi vì sao. Em bảo nhìn tôi và em út đều nỗ lực như thế, em cũng muốn có chút mục tiêu cho cuộc đời mình.

 

“Cứ sống như vậy cả đời thì cũng không phải là không thể, nhưng dường như chẳng có ý nghĩa gì.”

 

Sau đó, tôi nghỉ việc ở công ty, dồn toàn bộ tâm huyết vào quán xiên.

 

Hứa Tư Nhiên cũng nghỉ việc, hai chúng tôi cùng nhau xây dựng một bộ kế hoạch tiếp thị mới cho quán, đồng thời tiến hành cải tạo lại không gian.

 

Thực tế chứng minh, kinh nghiệm nhiều năm làm hoạch định marketing của tôi kết hợp với tư duy và sáng tạo Internet của Hứa Tư Nhiên, kế hoạch này vô cùng thành công.

 

Quán xiên trở thành một quán nổi tiếng trên mạng, mỗi ngày có rất nhiều người đến check-in chụp ảnh, còn thu hút không ít streamer đến trải nghiệm.

  Website TruyenLau.com

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Rất nhanh sau đó, chúng tôi đã có cửa hàng thứ hai.

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

Trong quá trình này cũng gặp đủ loại khó khăn, nhưng chúng tôi cùng nhau gánh vác, vượt qua tất cả.

 

Ngày khai trương cửa hàng thứ năm, tôi và Hứa Tư Nhiên cùng ngồi trong công viên ven sông, vừa nhìn dòng sông đen kịt, vừa uống bia.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Thật ra, lúc gặp em ở quán xiên, đó là ngày thấp nhất trong đời anh.” Anh uống một ngụm bia, rồi mỉm cười. “Thành quả ba năm nỗ lực của anh bị người ta cố tình đánh cắp, kẻ đó còn dựa vào đó mà được thăng chức, tăng lương.”

 

“Từ nhỏ anh luôn là niềm kiêu hãnh, nhưng bước chân vào xã hội mới biết nó tàn khốc đến mức nào.

 

Công ty vì lợi ích mà không bảo vệ anh, cấp trên thì yêu cầu anh phải nhẫn nhịn.

 

Anh đeo ba lô máy tính, đi dọc theo bờ sông, vừa đi vừa nghĩ về bản thân từng một thời khí phách thế nào. Trong đầu thoáng qua vô số ý nghĩ, có tốt, có xấu.

 

Rồi, anh đi đến quán xiên của các em, chỉ muốn ăn chút gì đó.

 

Không ngờ…” Anh ngẩng đầu, cười khẽ cảm thán: “quyết định đó lại thay đổi cả nửa đời sau của anh.”

 

Tôi và anh cụng ly.

 

Đúng vậy, quán nhỏ bé này, thay đổi đâu chỉ là nửa đời sau của Hứa Tư Nhiên chứ?

 

“Anh chàng lập trình viên, đã có năm cửa hàng rồi, đừng làm việc quá sức, nhớ chú ý giữ tóc đó nha.” Tôi trêu anh.

 

Anh khẽ hừ một tiếng: “Yên tâm, anh đảm bảo sẽ luôn là lập trình viên có nhiều tóc và đẹp trai nhất.”

 

Đêm hôm ấy, chúng tôi ngồi bên bờ sông rất lâu, rất lâu.

 

Sau đó, tôi buồn ngủ, tựa vào vai anh mà lim dim.

 

Anh cởi áo khoác, nhẹ nhàng đắp lên người tôi.

 

Trong làn gió sông se lạnh, tôi mơ màng cảm nhận được, trên trán mình như có một cái hôn khẽ khàng, mềm mại và ấm áp.

 

Rõ ràng rất nhẹ, rất nhẹ, vậy mà trong thoáng chốc lại lấp đầy trái tim tôi.

 

Không lâu sau, em hai bắt đầu yêu. Người đó chính là chàng trai bên nhà cung ứng mà chúng tôi vẫn hợp tác.

 

Anh ấy thích em hai, cũng rất thương bé Lạc Lạc.

 

Có thể nhìn ra, tình cảm ấy là thật lòng.

 

“Chị, em thật sự rất hạnh phúc.” Đêm trước ngày đi đăng ký kết hôn, em hai tựa vào vai tôi, vành mắt hoe đỏ. “Em luôn nghĩ cả đời này mình chỉ có thể sống tầm thường, bình bình, chẳng có gì đáng kể. Không ngờ giờ đây không chỉ cùng chị và em út gây dựng sự nghiệp, mà còn gặp được tình yêu.”

 

Nó nói: “Chị à, yêu đương… thật tốt.”

 

Nó lại nói: “Nhưng em sẽ không bao giờ làm bà nội trợ nữa. Em vẫn muốn tiếp tục làm việc ở quán, còn muốn thi lấy thêm một văn bằng tại chức.”

 

Em út thì vẫn cứ sống theo ý mình. Dù luôn có con trai thích nó, nó cũng chẳng hề rung động.

 

“Bây giờ em thấy, so với đàn ông, tiền dễ thương hơn nhiều.” Câu đó trở thành câu cửa miệng của nó.

 

Mẹ Tần đã đến tổng quán mấy lần. Sau khi biết chuyện chúng tôi ly hôn, bà mắng Tần Mục không ít lần.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ba của Tần Mục, thật ra hồi trẻ cũng từng làm chuyện có lỗi với mẹ.” Lần cuối cùng đến quán, bà nói với tôi: “Các con còn trẻ, mắt không chứa nổi hạt cát. Nhưng đến tuổi như mẹ rồi mới hiểu, nhiều chuyện không phải cứ trắng đen rạch ròi.”

 

“Tần Mục nó… cũng đâu phạm sai lầm mang tính nguyên tắc, đúng không? Đồng Đồng, hai đứa rất hợp, lại có tình cảm. Gác lại chuyện cũ, tiếp tục đi cùng nhau, sẽ rất tốt.”

 

Hôm đó, mẹ tôi cũng đến quán, bà nấu nước lê, nhất quyết mang tới cho ba chị em tôi.

 

“Thông gia, bà cũng khuyên hai đứa nhỏ đi.” Mẹ Tần nói với mẹ tôi, giọng mang theo ý cầu xin.

 

Tôi vốn tưởng mẹ mình luôn hy vọng tôi và Tần Mục tái hôn.

 

Không ngờ bà chỉ bước đến, mỉm cười khách sáo: “Tôi tôn trọng quyết định của con gái, sẽ không can thiệp nhiều.”

 

Rồi bà lại chân thành nói: “Tôi thấy bà cũng đừng ép nữa. Chuyện của chúng nó, hãy để chúng tự giải quyết thì hơn.”

 

Nói xong, bà khẽ nhéo lòng bàn tay phải của tôi.

 

Ngưa ngứa… nhưng lại có một chút ấm áp.

 

“Đồng Đồng, mẹ và ba con, đều rất nhớ hương vị hoành thánh con làm.” Lúc ra về, mẹ Tần nói với tôi.

 

Tôi đáp: “Bác à, giờ con mở quán xiên nướng rồi, cũng đã lâu lắm không làm hoành thánh nữa.”

 

“Nếu bác muốn ăn xiên, lúc nào cũng hoan nghênh bác tới.”

 

Bà chỉ mỉm cười, không nói gì thêm, rồi rời đi.

 

Lần cuối cùng gặp Tần Mục, là ở đám cưới của em hai.

 

Tôi và Hứa Tư Nhiên ngồi ở cửa, ghi chép sổ tiền mừng.

 

Anh đến với tư cách khách bên phía nhà trai, chỉ có một mình.

 

Bốn mắt chạm nhau, anh khẽ gật đầu, nói với tôi một tiếng chúc mừng.

 

Tôi nhận phong bì, đáp lại một tiếng cảm ơn.

 

Chỉ thế mà thôi.

 

“Thế giới thật nhỏ.” Sau khi anh đi vào, Hứa Tư Nhiên khẽ cảm thán.

 

“Anh để ý sao?” Tôi nghiêm túc hỏi.

 

Anh lắc đầu, mỉm cười: “Anh không hẹp hòi đến mức phải bận tâm về một người đã thuộc về quá khứ.”

 

Khi hôn lễ kết thúc, tôi ôm Lạc Lạc chơi bóng bay trên sân khấu, ngẩng đầu, lại nhìn thấy Tần Mục.

 

Anh đứng một mình nơi cửa lớn của đại sảnh, ngẩn ngơ nhìn về phía này, vẫn chưa rời đi.

 

Đúng lúc đó, điện thoại tôi reo.

 

Là Hứa Tư Nhiên.

 

Tôi ngạc nhiên liếc nhìn về phía anh, rõ ràng đang đứng ngay bàn dưới cách tôi chưa đầy một mét.

 

Anh khẽ hất cằm với tôi, trong mắt là nụ cười không sao che giấu nổi.

 

Tôi mở điện thoại.

 

Thì ra anh gửi cho tôi doanh thu và số đơn hàng tháng này.

 

“Lại phá kỷ lục rồi. Anh nghĩ, chúng ta có thể mở thêm vài chi nhánh nữa.” Anh vừa cười, vừa bước lên sân khấu.

 

Ánh đèn trên sân khấu rực rỡ. Khoảnh khắc ấy, thuộc về chúng tôi.

 

Tôi khẽ cười.

 

“Được.”

 

(Hết)

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu