**********
“Bây giờ anh không tức giận nữa đúng không?” Lạc Vận Nhi lập tức chuyển buồn thành vui, “Đúng là không giận nữa chứ? Đúng không đúng không?” “Thật" Lang Yên gật đầu, “Vì em mà anh bỏ hết công việc nhanh chóng đến đây, anh không phải là đến để nhìn em khóc.
“Anh chưa hoàn thành nhiệm vụ đã chạy đến đây à?" Lạc Vận Nhi lập tức dùng mu bàn tay cẩn thận lau đi nước mắt còn đọng trên mặt, "Vậy em không khóc nữa, em không khóc nữa!” Cô ta thút thít cái mũi đã ửng hồng, lớp trang điểm cũng đã nhòe nhoẹt “Như thế mới đúng chứ." Lang Yên cúi đầu hồn cô ta, sau đó hạ thấp ghế lái, "Anh cũng đã đến rồi, đương nhiên cũng phải có quả ngọt để ăn chứ." “Yên...!anh hư quá, một giây trước còn hung dữ với em!” Lạc Vận Nhi dựa vào bả vai anh ta, trong lòng lại đang tính toán điều khác.
“Em không thích anh như thế này à? Chẳng nhẽ muốn anh tiếp tục hung dữ với em?” Nói thật lòng, anh ta đúng là rất tức giận, nhưng có giận hơn nữa, cũng không giải quyết được vấn đề gì “Đương nhiên là không được dữ với em, anh có thể hung dữ với bất cứ người nào, nhưng không được dữ với em, có được không?” Lạc Vận Nhi đáng thương giơ tay níu chặt áo khoác của anh, đôi mắt mơ màng khiến người khác không thể không thương xót! "Được, anh đồng ý với em.
Anh đâu nỡ từ chối bất cứ yêu cầu nào của cô? “Yên, em biết mà, anh luôn tốt với em nhất!” Lạc Vận Nhi giả vờ dáng vẻ vui mừng không thôi, ngẩng đầu chủ động hôn Lang Yên, "Yên, cho dù em làm sai cái gì, anh đều phải đứng về phía em, được không? Em đã không còn gì nữa, em chỉ có anh...!chỉ có anh mà thô
Nhìn đôi mắt ngập nước của cô ta, đôi mắt xinh đẹp ửng đỏ lên vì khóc khiến anh hơi sững sờ.
Anh giơ tay khẽ lau đi nước mắt của cô, sau đó lên tiếng: “Đừng khóc nữa, anh đồng ý với em, không phải đã nói là không được khóc nữa rồi à?” “Em không khóc...!không khóc nữa...!Lạc Vận Nhi thút thít, hết khóc lại cười nhào vào trong lòng Lang Yên, Yên, anh là tốt nhất, em thích anh nhất đó!”
Cô ta giơ tay chủ động choàng lên cổ anh, sau đó tự dâng lên đôi môi ngọt ngào của mình...!"Um...!um...!Yên..."
Lang Yên ôm chặt vòng eo thon nhỏ của cô ta, “Ôm chặt anh...!“Ưm...!dịu dàng với em nhé." Quăng cho Lang Yên một ánh mất kh*** g**, Lạc Vận Nhi lại nở nụ cười.
Lang Yên không hề chú ý đến, nụ cười này lại thẩm độc vô cùng.
Website TruyenLau.com
người phụ nữ anh ta yêu giống như con bọ ngựa cái sẽ từng chút một ăn tươi nuốt sống anh ta l
Diệp Vãn Ninh được Lục Thừa Tiêu bể ra khỏi phòng tắm, cơ thể sớm đã vô lực của cô xụi lơ trong v*m ng*c r*n ch*c của anh.
Trên da thịt trắng ngần còn lưu lại những vết đỏ rực như dâu tây nho nhỏ, đây đều là kiệt tác của người đàn ông đang bể cô!
Ngay cả sức lực để mở mắt ra cô cũng không có...!Anh ngậm chặt cánh môi cô, Diệp Vãn Ninh khẽ lên tiếng: “Em mệt quá...!ưm...!“Mệt rồi à? Hôm nay anh không tính sẽ tha cho em, em tốt nhất là chuẩn bị sẵn tâm lý...!“Em mệt lắm, để cho em ngủ...!Toàn thân cô mềm nhũn vô lực, căn bản không có sức để đứng dậy, nhưng anh lại giống như không biết mệt mỏi là gì, kéo cô muốn hết lần này đến lần khác! “Em không cần động, để anh động là được.
Anh khẽ giương khỏe môi, lại muốn giở trò xấu với cô lần nữa...!“Ưm.” Cô vô lực nghênh đón anh, cắn chặt môi dưới, khẽ th* d*c, “Thừa Tiêu...!ưm...!
TruyenLau.com
Lục Thừa Tiêu lại cong khỏe môi, nhìn khuôn mặt xinh đẹp đang nhắm chặt hai mắt của cô, giơ tay khẽ vỗ về, cúi đầu ngậm lấy cánh môi cô g*m c*n.
Kèm theo với động tác nhấp nhô của anh, từ khóe mắt cô ánh lên những giọt nước lóng lánh...!
Qua đêm nay, bọn họ sẽ trở thành người xa lạ đúng không? Cho dù mệt mỏi thế nào, cho dù toàn thân không có chút sức lực nào, nhưng cô lại rất thích sự dịu dàng bày giờ của anh.
Lục Thừa Tiêu không hề nghỉ ngơi, mà chu đảo dùng khăn ẩm thay cô lau đi sự nhớp nháp trên cơ thể động tác của anh rất nhẹ nhàng, giống như đang bảo vệ thứ quý giá nhất trên đời, Diệp Vãn Ninh lại cảm nhận được con tim đang nhức nhối không thôi...! Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Thừa Tiêu chú ý đến những giọt nước mắt lỏng lánh ở khóe mắt cô, giơ tay lau giúp cô, sau đó thì thầm bên tại cô: "Qua đêm nay, làm Lục phu nhân cho tốt, không có ai có thể kéo em xuống khỏi vị trí này, bao gồm cả anh
Diệp Vãn Ninh hơi sững sờ thứ cô muốn không chỉ là vị trí Lục phu nhân, thứ cô muốn...!anh chưa từng cho cô! Sự nhẫn tâm của anh, sự lạnh lùng cùng với tàn nhẫn của anh, cô đều đã được lĩnh giáo hết thảy, cách không để con tim chịu tổn thương lần nữa, chính là bảo vệ tốt chính mình, rời xa anh!
Anh ôm chặt cô vào lòng, h*m m**n chiếm giữ nhìn chăm chú khuôn mặt ửng hồng của cô...!
Cô ở trong lòng anh, những mệt mỏi của anh mấy ngày này như được dội rửa hết thảy...!Mãi đến sáng sớm hôm sau, trước nay giấc ngủ của anh vẫn luôn chập chờn bây giờ lại có thể ngủ say đến vậy.
Diệp Vãn Ninh ngắm mãi khuôn mặt tuấn tú của anh hồi lâu, cô giơ tay vuốt nhẹ từng đường nét trên gương mặt ấy, từng giọt nước mắt tí tách chảy xuống...!“Tạm biệt, Lục Thừa Tiêu.
Hy vọng chuyện anh đã đồng ý với em, có thể nói được làm được." Cô mấp máp bờ môi mịn màng, nhưng lại giống như không phát ra tiếng, cô chìa tay giữ chặt cánh mũi mình, ngắn lại tiếng khóc sụt sùi, cẩn thận từng ly từng tý rời khỏi v*m ng*c anh, g*** h** ch*n vẫn còn ê ẩm đau, nhưng cô lại không thể không rời đi.
Cô nhếch nhác chìa tay nhặt chiếc áo sơ mi đang nằm trên sàn, mặc chiếc sơ mi màu trắng của anh lên người xong, khoác áo ngoài, chỉnh sửa tóc tai, sau đó rút đơn ly hôn đã được ký sẵn từ trong túi ra, cô lấy hết dũng khí đặt đơn ly hôn lên trên chiếc bàn thủy tinh.
Một giọt nước mắt trong suốt im ắng như tờ chảy xuống...!“Chúng ta, kết thúc rồi, mà em...!cũng được tự do” Cô khẽ lẩm bẩm, dùng mu bàn tay qua quýt gạt đi nước mắt, sau đó xoay người đi về phía cửa phòng nghỉ.
Cô gượng gạo mở cửa, quay đầu nhìn anh vẫn đang say giấc nồng lần nữa...!“Chúc anh hạnh phúc.
Cô khẽ nở nụ cười, nhưng lại giống như mếu máo khóc vậy, cô chầm chậm đóng cửa lại, vào khoảnh khắc nước mắt lại tuôn rơi lần nữa, nhanh chóng rời khỏi phòng làm việc.
Đi về phía cửa chính của tập đoàn Đế Thịnh, sau khi bước qua cửa, cô nhìn thấy một chiếc xe màu đen tuyền đang được đậu ngay dưới tòa nhà tập đoàn Đế Thịnh.
Một bóng người thon dài bước ra khỏi xe...!“Trình Tân...!Diệp Vãn Ninh không ngờ rằng cậu ấy sẽ xuất hiện ở đây.
“Rất ngạc nhiên đúng không? Nhanh lên xe đi, tớ đưa cậu đến nhà bà nội Lục đón bé con, tớ đã sắp xếp ổn thỏa chỗ ở cho cậu rồi, ngoại trừ tớ và bà nội Lục, thì chỉ có mình Hạ Nghi Tâm biết.".
- Chương 1: Anh ta là ai ?
- Chương 2: Cô bị gài bẫy!
- Chương 3: Điều này không thể ngăn cản tôi cưới cô .
- Chương 4: Tất nhiên cô không đành lòng .
- Chương 5: Lục thừa tiêu, tôi sẽ lấy anh !
- Chương 6: Lục thừa tiêu, tôi có thai rồi !
- Chương 7: Bà nội hoạt bát
- Chương 8: Miệng lưỡi sắc bén
- Chương 9: Lấy cô chính là để già
- Chương 10: Một mình lại måt
- Chương 11: Tôi đến đón con tôi
- Chương 12: Lục thừa tiêu, dừng xe !
- Chương 13: Sự vô tình của anh ấy
- Chương 14: Không ngủ yên
- Chương 15: Cậu chủ chưa về
- Chương 16: Chờ đợi là sự dày vò
- Chương 17: Anh ở đâu?
- Chương 18: Bây giờ biết sợ rồi à
- Chương 19: Cô lo lắng cho tôi?
- Chương 20: Đến cả quyền từ chối cũng không có .
- Chương 21: Chỉ có thể chết trong tay tôi
- Chương 22: Tăng cường tập luyện
- Chương 23: Sự lựa chọn của cậu chủ là đúng .
- Chương 24: Cô là vợ của lục thừa tiêu ?
- Chương 25: : Bị lộ rồi
- Chương 26: Diệp vãn ninh trong tay hắn .
- Chương 27: Định sẵn là kẻ thua cuộc
- Chương 28: Cục cưng rất ngoan
- Chương 29: Rất xinh rất đẹp
- Chương 30: Trang Sức Quý Dưới Ta
- Chương 31: Lục Thừa Tiêu Mày Đợ
- Chương 32: Đeo Thắt Lưng Cho Tôi
- Chương 33: Đây Là Nơi Cấm Vào
- Chương 34: Người Phụ Nữ Xinh Đẹp
- Chương 35: Anh Giận Rồi Rất Giậ
- Chương 36: Cô Rất Mệt Cũng Rất Đau
- Chương 37: Hung Thủ Giết Người
- Chương 38: Cuộc Thi Thiết Kế Ba Năm Một Lần
- Chương 39: Đừng Đi Vân Nhi
- Chương 40: Có Khó Khăn Gì Thì Tìm Học Trưởng
- Chương 41: Lật Mặt Còn Nhanh Hơn Lật Sách
- Chương 42: Chuyện Hai Năm Trước Không Cần Phải Suy Nghĩ Nữa
- Chương 43: Lạc Vân Nhi Người Này Là Ai Nha
- Chương 44: Thích Người Đàn Ông Xấu Xa Kia Rồi
- Chương 45: Bây Giờ Giải Thích Đã Quá Muộn
- Chương 46: Đáng Chết! Đem Sự Tình Nói Rõ Ràng!
- Chương 47: Ác Mộng
- Chương 48: Cô Cũng Thật Cứng Đầu
- Chương 49: Họ Khác Nhau
- Chương 50: Số Điện Thoại Lạ
- Chương 51: Mẫn Mẫn Sao Vậy
- Chương 52: Chỉ Có Thể Xin Lỗi Cô
- Chương 53: Cô Ấy Trông Thật Quen
- Chương 54: Danh Sách Vòng Chung
- Chương 55: Đây Là Bản Thiết Kế C
- Chương 56: Đây Rốt Cuộc Là Chuyệ
- Chương 57: Cô Ấy Bị Người Khác T
- Chương 58: Cô Lục Muốn Rút Khỏi
- Chương 59: Ý Tưởng Thiết Kế Lần
- Chương 60: Cây Muốn Lặng Mà Gió
- Chương 61: Chiếc Nhẫn Ngọc Màu X
- Chương 62: Người Phụ Nữ Đào Ngao
- Chương 63: Vết Thương
- Chương 64: Tôi Sẽ Cho Cô Biết Hạ
- Chương 65: Đường Quang Không Đi
- Chương 66: Vết Thương Bị Rách
- Chương 67: Sự Thật
- Chương 68: Khiến Cô Vừa Lòng!
- Chương 69: Diệp Vãn Ninh Lần Này
- Chương 70: Mang Ơn Mẹ
- Chương 71: Bị Theo Dõi
- Chương 72: Cố Tình Gây Khó Dễ
- Chương 73: Chuyện Này Quyết Định
- Chương 74: Là Cô Cho Tôi Cơ Hội
- Chương 75: Liên Quan Đến Cổ Vũ X
- Chương 76: 50 Cổ Phần
- Chương 77: Người Sau Không Đẹp
- Chương 78: Bời Vì Cô Mà Vứt Bỏ
- Chương 79: Lý Do Này Đủ Thuyết Phục
- Chương 80: Cô Thấy Tôi Sẽ Thả Cô
- Chương 81: Điều Đó Không Cần Thi
- Chương 82: Vui Mừng Nhìn Thấy Th
- Chương 83: Đồ Ngốc Tôi Sẽ Không
- Chương 84: Gần Lại Chút Nữa!
- Chương 85: Nhất Định Phải Đánh N
- Chương 86: Sản Phụ Không Được Để Bụng Đói
- Chương 87: Chỉ Là Vì Đứa Bé Mà Thôi
- Chương 88: Anh Muốn Chiếm Được Cô Ta Không
- Chương 89: Thứ Đồ Được Gói Kín
- Chương 90: Cô Ấy Hôm Nay Không Đến À
- Chương 91: Đây Là Xe Của Ai
- Chương 92: Vật Để Cưỡi
- Chương 93: Đồ Đàn Ông Mặt Dày
- Chương 94: Rất Có Trách Nhiệm Nói Cho Cậu
- Chương 95: Không Biết Làm Hay Là Không Muốn Làm
- Chương 96: Cô Do Dự Rồi
- Chương 97: Bát Canh Và Muỗng Canh Cũng Không Cho Anh
- Chương 98: Anh Thừa Tiêu Là Em
- Chương 99: Ưmnóng Quái
- Chương 100: Anh Đừng Đi Em Sợ Bóng Tối Lắm
- Chương 101: Tất Cả Đều Nằm Trong Kế Hoạch Của Cô Ta
- Chương 102: Chị Nhất Định Đừng Nghĩ Ngợi Lung Tung Đấy!
- Chương 103: Không Nên Xảy Ra Vẫn Cứ Xảy Ra
- Chương 104: Bà Nội Chuyển Lời Đến
- Chương 105: Phải Bắt Anh Nếm Ít Mùi Đau Khổ!
- Chương 106: Đại Tiểu Thư À Anh Sai Rồi Còn Không Được Sao
- Chương 107: Một Phần Ký Ức
- Chương 108: Diệt Cỏ Tận Gốc
- Chương 109: Có Chuyện Gì Cứ Nói Ở Đây Đi
- Chương 110: Bị Tính Kế
- Chương 111: Rối Tung Mọi Thứ
- Chương 112: Chỉ Sợ Càng Giúp Càng Hỏng!
- Chương 113: Đêm Đó Thực Sự Chỉ Là Sự Cố
- Chương 114: Cô Thật Nhẫn Tâm
- Chương 115: Bị Cấm Túc
- Chương 116: Em Là Vẫn Nhị
- Chương 117: Trần Trọc Từ Đêm Khuya Tới Bình Minh
- Chương 118: Cố Vũ Xuyên Không Mời Mà Đến
- Chương 119: Tự Xem Mình Là Lục Phu Nhân Rồi
- Chương 120: Tự Mình Uống Hay Là Ép Cô Uống
- Chương 121: Em Sẽ Không Tha Thứ Cho Anh Mãi Mãi Không!
- Chương 122: Không Cần Anh Tôi Cũng Không Cần
- Chương 123: Tìm Anh Ta Tính Sổi
- Chương 124: Miệng Kín Như Bưng
- Chương 125: Cung Kính Chờ Tôn Giá
- Chương 126: Lỗi Anh Ta Vào Tròng
- Chương 127: Bị Đánh Tráo Hợp Đồng
- Chương 128: Chuốc Say
- Chương 129: Mỹ Nhân Rắn Độc
- Chương 130: Tập Đoàn Tinh Xuyên Bị Thu Mua
- Chương 131: Là Anh
- Chương 132: Tập Đoàn Bị Thu Mua
- Chương 133: Tuyệt Không Thể Là Người Hèn Yếu Dễ Bắt Nạt
- Chương 134: Chanh Chua Châm Biếm
- Chương 135: Không Có Bức Tường Nào Chắn Được Gió
- Chương 136: Đơn Ly Hôn
- Chương 137: Hiện Trường Cuộc Họp Báo
- Chương 138: Xác Suất Làm Lành Gần Như Bằng Không!
- Chương 139: Muốn Làm Gì Thì Làm
- Chương 140: Chuyện Cắt Giảm Nhân Sự
- Chương 141: Phải Đối Mặt Với Anh Như Thế Nào
- Chương 142: Mẹ Nối Liền Khúc Ruột
- Chương 143: Năng Lực Phương Diện Kia
- Chương 144: Chỉ Cần Anh Đồng Ý Tôi Có Thể Làm Bất Cứ Chuyện Gì
- Chương 145: Thứ Tôi Muốn Cô Có Thể Cho Được
- Chương 146: Em Không Có Quyền Nói Không!
- Chương 147: Đúng Là Quá Kỳ Lạ
- Chương 148: Từ Bỏ Cơ Hội Ăn No Uống Say
- Chương 149: Em Sẽ Hoảng Loạn Sẽ Sợ Hãi
- Chương 150: Chúng Ta Kết Thúc Rồi
- Chương 151: Đã Kết Thúc Tất Cả
- Chương 152: Không Có Quyền Nói Đi Là Đi
- Chương 153: Bé Tí Xíu Như Nhóc
- Chương 154: Trở Thành Người Đại Diện Của Tập Đoàn Đế Thịnh
- Chương 155: Bị Theo Dõi
- Chương 156: Nghi Tâm Tớ Cần Cậu Giúp Đỡ
- Chương 157: Người Mẫu Hạng Nhất
- Chương 158: Cao Thế Này!2
- Chương 159: Lắc Lên
- Chương 160: Không Đến Ba Tháng
- Chương 161: Sân Khấu Riêng
- Chương 162: Cách Đối Phó Tiểu Nhân
- Chương 163: Vedette Biểu Diễn
- Chương 164: Năng Lực Đảm Đương Một Mình
- Chương 165: Mời Hợp Tác
- Chương 166: Cô Cứ Đợi Đấy!
- Chương 167: Công Xưởng Bỏ Hoang
- Chương 168: Nhân Vật Lớn Trong Giới Người Mẫu
- Chương 169: Khó Mà Gánh Vác
- Chương 170: Muốn Say Bí Tỉ Một Lần
- Chương 171: Ninh Y Hay Là Diệp Vãn Ninh
- Chương 172: Anh Thừa Tiêu Em Sợ
- Chương 173: Bộ Sưu Tập Đá Quý Lại Được Xuất Hiện
- Chương 174: Không Chỉ Đơn Giản Là Cắt Băng Khánh Thành
- Chương 175: Hành Động!
- Chương 176: Người Đàn Ông Quen Thuộc
- Chương 177: Chuyển Dời Mục Tiêu
- Chương 178: Gọi Tên Em
- Chương 179: Giữ Bí Mật
- Chương 180: Hoảng Loạn Không Thể Ứng Phó
- Chương 181: Yêu Càng Sâu Đậm Hận Càng Sâu Tổn Thương Cũng Càng Sâu
- Chương 182: Anh Ấy Yêu Cậu
- Chương 183: Kế Hoạch Huấn Luyện Cấp Tốc
- Chương 184: Cô Ấy Đâu!
- Chương 185: Chẳng Nhẽ Chỉ Là Một Giấc Mơ
- Chương 186: Cuộc Đua Xe
- Chương 187: Quen Tay Nhanh Việc
- Chương 188: Thi Đấu Chính Thức
- Chương 189: Anh Chỉ Làm Việc Mình Muốn
- Chương 190: Không Thể Không Thừa Nhận Anh Rất Nhớ Em
- Chương 191: Người Đàn Ông Điển Trai
- Chương 192: Thay Ông Bầu Mới
- Chương 193: Đúng Là Oan Gia Ngõ Hẹp
- Chương 194: Giao Chiến Chính Diện
- Chương 195: Người Mẫu Mới Lục Luc!
- Chương 196: Treo Giá
- Chương 197: Hàng Lỗ Vốn
- Chương 198: Cục Cưng À Chạy Đi Đâu
- Chương 199: Hôn Cô Trước Mặt Mọi Người
- Chương 200: Giá Cả Trong Lòng
- Chương 201: Chẳng Nhẽ Không Phải Là Trách Nhiệm Của Anh
- Chương 202: Cô Sẽ Rất Áy Náy Rất Áy Náy
- Chương 203: Mẹ Ơi Xấu Hổ Quá
- Chương 204: Chính Miệng Thừa Nhân
- Chương 205: Vì Muốn Gặp Anh Sốt Ruột Thế À
- Chương 206: Lục Lục Tinh Nghịch
- Chương 207: Nhe Răng Múa Vuốt
- Chương 208: Em Và Lục Lục Cùng Một Giuộc Với Nhau
- Chương 209: Chính Là Em
- Chương 210: Bị Anh Nói Lời Sáo Ngữ
- Chương 211: Đứa Bé Này Là Ai
- Chương 212: Show Diễn Đầu Tiên
- Chương 213: Trật Khớp Mắt Cá Chân
- Chương 214: Châm Chọc Mỉa Mai
- Chương 215: Mảnh Vỡ Thủy Tinh
- Chương 216: Còn Kịp Không
- Chương 217: Bây Giờ Nói Lời Yêu Còn Kịp Không
- Chương 218: Xem Ra Em Trốn Không Thoát Rồi
- Chương 219: Có Anh Ở Đây
- Chương 220: Là Không Rõ Hay Là Không Muốn Nói
- Chương 221: Em Chưa Từng Yêu Ανη Ται
- Chương 222: Đợi Anh Ở Đây
- Chương 223: Cuộc Họp Báo Mở Đúng Giờ
- Chương 224: Người Đến Không Lương Thiện Người Lương Thiện Thì Không Đến
- Chương 225: Anh Đột Ngột Xuất Hiện
- Chương 226: Ngoại Trừ Anh Cũng Sẽ Không Có Người Thứ Hai
- Chương 227: Bây Giờ Không Cho Phép Em Nói Không!
- Chương 228: Lựa Chọn Tốt Nhất
- Chương 229: Đương Nhiên Là Muốn Phần Thưởng!
- Chương 230: Bây Giờ Mới Xấu Hổ Có Phải Muộn Rồi Không
- Chương 231: Bị Đưa Đi
- Chương 232: Người Đàn Bà Ngu Ngốc
- Chương 233: Cô Lừa Tôi Cô Lợi Dụng Tôi!
- Chương 234: Cô Tỉnh Lại Đi
- Chương 235: Cô Không Thể Thua Không Thể Cứ Nhận Thua Như Vậy!
- Chương 236: Em Là Cô Ấy Cô Ấy Là Em
- Chương 237: Không Còn Kịp Nữa Rồi
- Chương 238: Chúng Ta Chưa Ly Hôn
- Chương 239: Đại Ma Vương Và Tiểu Ma Vương
- Chương 240: Anh Không Ký Tên
- Chương 241: Cô Ta Không Từ Thủ Đoạn
- Chương 242: Em Chưa Từng Yêu Anh
- Chương 243: Chính Là Số Điện Thoại Này!
- Chương 244: Cô Ở Lại
- Chương 245: Thật Là Rất Sáng Suốt!
Tổng Tài Chuyên Sủng Người Vợ Bị Bỏ Rơi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.