**********
“Đi chuẩn bị xe.” “Vâng.
Liếc đôi tay bị phỏng đỏ của Mẫn Mẫn, Lạc Vận Nhi xem như không có gì sai bảo, sau đó tự mình xách hai túi giữ nhiệt đi ra ngoài biệt thự.
“Cô Lạc muốn đi đâu đấy ạ?” Thím Lý nhìn thấy hành động xách túi giữ nhiệt muốn đi ra khỏi cửa của Lạc Vận
Nhi.
Thím Lý lúc nãy cũng chú ý đến đôi tay bị phỏng đỏ của Mẫn Mẫn, xem ra Lạc Vận Nhi lại gây khó dễ cho cô bé! “Người làm có quyền hỏi việc của chủ à? Thím Lý, thím đừng có mà quá đáng, chẳng nhẽ tôi muốn đi đâu cũng phải báo lại với thím?” Lạc Vận Nhi lạnh giọng hừ hai tiếng, lắc lư cặp mông lớn đi về phía xe đã được chuẩn bị sẵn ở ngoài.
Đợi chiếc xe hơi nghênh ngang rời đi xong, thím Lý lập tức gọi vào số điện thoại của Diệp Vấn Ninh, bà đoán Lạc Vận Nhi xách theo túi giữ nhiệt, là chuẩn bị đi đến bệnh viện thăm thiếu gia
Diệp Vấn Ninh cúp máy xong, đặt điện thoại lại vào trong túi, "Rốt cuộc là đến đưa bữa tối, hay là đến ra oai phủ đầu mình?” Diệp Văn Ninh cười bất đắc dĩ.
“Em đang nói gì thế?” Kỷ Trình Hạo đến thăm Lục
Thừa Tiêu lộ ra một nụ cười với Diệp Vãn Ninh, từ lần đầu tiên gặp cô, Kỷ Trình Hạo liền có thiện cảm với cô, không chỉ vì Lục Thừa Tiêu mà anh yêu ai yêu cả đường đi lối về, anh có thiện cảm với cô phần lớn chính là do bản thân cô “Không ạ, em không nói gì hết.
Là anh à, lâu quá không gặp.” Diệp Văn Ninh vẫn nhận ra “ông thầy” tốt này, cô lộ ra nụ cười, "Anh đến thăm anh ấy a?" “Ừ, biết cậu ấy bị thương, chuyện này cũng bị truyền thông làm ầm ỹ lên, không muốn biết cũng khó." Nói xong, Kỷ Trình hạo lại cười lên, sau đó giơ tay chỉ vào cửa phòng bệnh, “Anh vào trước nhé.
"Vâng." Cô giương khóe miệng, gật đầu với Kỷ Trình
Hao.
Diệp Vãn Ninh căn dặn hai bảo vệ ở trước cửa phòng bệnh VIP, "Nếu như lát nữa có người đưa bữa tối đến, nhớ báo cho tôi trước." “Vâng, thiếu phu nhân"
Diệp Vãn Ninh đi vào trong phòng bệnh VIP rộng rãi, khoảng nửa tiếng sau, cô đang ngồi ở trong phòng khách xem tạp chí thời trang nhìn bảo vệ cung kính đi vào.
“Thiếu phu nhân, có một cô họ Lạc nói đến thăm thiếu gia, còn xách theo đồ ăn trong tay.
TruyenLau.com
“Ồ? Thế à? Đã đến rồi đấy, nhanh thật.” Diệp Văn Ninh cẩn thận đứng dậy, “Bảo cô ta đi vào đi.
"Vâng, thiếu phu nhân."
Diệp Văn Ninh đứng ở trước cửa, nhìn Lạc Vận Nhi đồ vào, khỏe mỗi cô lập tức lộ ra ý cười, "Cô đến thăm Thừa Tiêu à, ngồi ở đây đợi chút đi, ở bên trong còn có khách, bây giờ đi vào không tiện làm.
"Không tiền? Tôi là đem bữa tối đến đấy, là đồ mà anh Thừ Tiêu thích ăn nhất, nếu như nguội đi, cô có chịu trách nhiệm không?" “Nhìn cô gói ba bốn lớp, chắc không phải là cô ăn bớt nguyên liệu gì chứ? Sao có thể nguội nhanh thế được, cô nói đúng không?” Diệp Vấn Ninh chỉ vào sofa bên cạnh, “Ngôi nghỉ xem tạp chí trước đi
Lạc Vận Nhi hừ lạnh hai tiếng, ngồi xuống một bên sofa, tạm thời đặt túi giữ nhiệt trên bàn trà. TruyenLau
Kỷ Trình Hạo mở cửa phòng ngủ, thấy Diệp Vấn Ninh đang đứng bên cạnh cửa, anh hơi bất ngờ, sau đó lại cười với cô, “Văn Ninh" "Nói chuyện xong rồi à?” Diệp Văn Ninh lộ ra nụ cười, thân thiện nhìn Kỷ Trình Hạo.
"Đương nhiên, nhìn thấy cậu ấy thế này, bình phục cũng rất nhanh, không đến mấy ngày thì có thể xuất viện rồi.” Kỷ Trình Hạo nhìn thấy Lạc Vận Nhi đang buồn bực ngồi ở trên ghế sofa, mở lời hỏi: "Cô đây là?” “Người giao đồ ăn.
Không đợi Lạc Vận Nhi mở miệng, Diệp Vãn Ninh đã lập tức tiếp lời: “Trình Hạo, thời gian cũng không còn sớm nữa, đợi lát nữa mới về chắc là kẹt xe lắm!” “Cô." Lạc Vận Nhi tức giận bật thắng dậy khỏi sofa “Em nói đúng, anh cũng phải đi đây, lần sau gặp nhé, Vãn Ninh. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Kỷ Trình Hạo cầm lấy áo vest đang đặt ở sofa, khẽ gật đầu chào hỏi với Lạc Vận Nhi đang sắc mặt rất khó coi, "Tạm biệt, cô giao đồ ăn.
Kỷ Trình Hạo đương nhiên là biết cô gái này không phải là người giao đồ ăn, nhưng thấy cô ta đối đầu với Văn Ninh, anh đương nhiên là sẽ đứng về phía Văn Ninh rồi "Lần sau gặp, bye bye
Lạc Vận Nhi xách túi giữ nhiệt đi vào trong phòng, hung dữ trừng Văn Ninh một cái, “Đừng đắc ý quá, tôi sẽ cho cô biết kết cục của việc đắc tội tôi!”
Diệp Vãn Ninh chỉ cười nhẹ, nhìn Lạc Vận Nhi đi vào phòng xong, cô cũng xoay người đi vào.
“Anh Thừa Tiêu, vết thương của anh thế nào rồi? Thay thuốc chưa ạ?” Lạc Vận Nhi thân thiết hỏi thăm: “Em rất lo lắng cho anh, đã nấu canh sò mà anh thích rồi này, còn có một ít đồ ăn khác nữa, không biết anh có thích hay không”
Lạc Vận Nhi lần lượt bày hết đồ trong túi giữ nhiệt đặt lên bàn, sau đó dịch chuyển chiếc bàn lại trước mặt anh.
“Anh vừa mới ăn tối cách đây không lâu, Văn Ninh vẫn chưa kịp ăn gì, để cô ấy ăn chút đi.” Lục Thừa Tiêu nhìn dáng vẻ đang ngồi bên cạnh không lên tiếng của cô, mấy ngày này cô luôn chăm sóc anh, bây giờ ngay đến ăn tối cũng không kịp ăn.
“Nhưng...!đây là người ta nấu cho anh mà.” Lạc Vận Nhi lộ ra thần sắc đáng thương.
Diệp Vãn Ninh khẽ lắc đầu, "Không cần đâu, em có thể gọi đồ ăn ngoài.” “Anh Thừa Tiêu, anh xem...!chị Vãn Ninh cũng nói không cần, ít nhiều gì anh cũng ăn một chút, được không?" “Được thôi.” Lục Thừa Tiêu gật đầu đồng ý, ăn được mấy miếng xong, liền nhìn về phía Diệp Vãn Ninh đứng cách đó không xa, “Qua đây.
“Hả?" Diệp Vãn Ninh hơi sững sờ, “Em à?” “Đương nhiên, trừ em ra còn có ai?” Hai người nói chuyện với nhau giống như là ném Lạc Vận Nhi sang một bên, Lạc Vận Nhì tức giận đến sắp nổ tung, nhưng lại không thể thể hiện ra ngoài mặt, cô ta chỉ có thể nín nhịn không lên tiếng.
Diệp Vãn Ninh chầm chậm di chuyển bước chân đi đến trước mặt anh, "Sao thế?”
Anh xúc một thìa cơm gà nấu nấm, cứng rắn hạ mệnh lệnh nói: “Mở miệng ra.
Nghe theo lời sai bảo của anh, Diệp Văn Ninh ngoan ngoãn mở miệng ra.
“Ừ, rất tốt.” Anh đút hết thìa này rồi đến thìa khác từng miếng cơm gà nấu nấm vào cái miệng nhỏ của cô, mãi đến khi hộp cơm nhìn thấy đáy, Lục Thừa Tiêu mới dừng lại hành động của mình.
Anh chính là không thích nhìn thấy dáng vẻ đói bụng của cô, từ bữa sáng đến tận giờ, cô vẫn luôn bận rộn, anh không nhìn thấy cô ăn gì hết, chính xác mà nói là không nhìn thấy cô ăn bữa trưa và bữa tối, Lạc Vận Nhi ở bên cạnh ngơ nhác, mặt đã sớm đen sì, không ngờ rằng cô ta sẽ chính mắt nhìn thấy một màn này.
“Chẳng nhẽ em không biết là mang thai thì không được để bụng đói à?” Lục Thừa Tiêu đặt hộp cơm sang một bên, yết hầu cử động cất lời nói..
- Chương 1: Anh ta là ai ?
- Chương 2: Cô bị gài bẫy!
- Chương 3: Điều này không thể ngăn cản tôi cưới cô .
- Chương 4: Tất nhiên cô không đành lòng .
- Chương 5: Lục thừa tiêu, tôi sẽ lấy anh !
- Chương 6: Lục thừa tiêu, tôi có thai rồi !
- Chương 7: Bà nội hoạt bát
- Chương 8: Miệng lưỡi sắc bén
- Chương 9: Lấy cô chính là để già
- Chương 10: Một mình lại måt
- Chương 11: Tôi đến đón con tôi
- Chương 12: Lục thừa tiêu, dừng xe !
- Chương 13: Sự vô tình của anh ấy
- Chương 14: Không ngủ yên
- Chương 15: Cậu chủ chưa về
- Chương 16: Chờ đợi là sự dày vò
- Chương 17: Anh ở đâu?
- Chương 18: Bây giờ biết sợ rồi à
- Chương 19: Cô lo lắng cho tôi?
- Chương 20: Đến cả quyền từ chối cũng không có .
- Chương 21: Chỉ có thể chết trong tay tôi
- Chương 22: Tăng cường tập luyện
- Chương 23: Sự lựa chọn của cậu chủ là đúng .
- Chương 24: Cô là vợ của lục thừa tiêu ?
- Chương 25: : Bị lộ rồi
- Chương 26: Diệp vãn ninh trong tay hắn .
- Chương 27: Định sẵn là kẻ thua cuộc
- Chương 28: Cục cưng rất ngoan
- Chương 29: Rất xinh rất đẹp
- Chương 30: Trang Sức Quý Dưới Ta
- Chương 31: Lục Thừa Tiêu Mày Đợ
- Chương 32: Đeo Thắt Lưng Cho Tôi
- Chương 33: Đây Là Nơi Cấm Vào
- Chương 34: Người Phụ Nữ Xinh Đẹp
- Chương 35: Anh Giận Rồi Rất Giậ
- Chương 36: Cô Rất Mệt Cũng Rất Đau
- Chương 37: Hung Thủ Giết Người
- Chương 38: Cuộc Thi Thiết Kế Ba Năm Một Lần
- Chương 39: Đừng Đi Vân Nhi
- Chương 40: Có Khó Khăn Gì Thì Tìm Học Trưởng
- Chương 41: Lật Mặt Còn Nhanh Hơn Lật Sách
- Chương 42: Chuyện Hai Năm Trước Không Cần Phải Suy Nghĩ Nữa
- Chương 43: Lạc Vân Nhi Người Này Là Ai Nha
- Chương 44: Thích Người Đàn Ông Xấu Xa Kia Rồi
- Chương 45: Bây Giờ Giải Thích Đã Quá Muộn
- Chương 46: Đáng Chết! Đem Sự Tình Nói Rõ Ràng!
- Chương 47: Ác Mộng
- Chương 48: Cô Cũng Thật Cứng Đầu
- Chương 49: Họ Khác Nhau
- Chương 50: Số Điện Thoại Lạ
- Chương 51: Mẫn Mẫn Sao Vậy
- Chương 52: Chỉ Có Thể Xin Lỗi Cô
- Chương 53: Cô Ấy Trông Thật Quen
- Chương 54: Danh Sách Vòng Chung
- Chương 55: Đây Là Bản Thiết Kế C
- Chương 56: Đây Rốt Cuộc Là Chuyệ
- Chương 57: Cô Ấy Bị Người Khác T
- Chương 58: Cô Lục Muốn Rút Khỏi
- Chương 59: Ý Tưởng Thiết Kế Lần
- Chương 60: Cây Muốn Lặng Mà Gió
- Chương 61: Chiếc Nhẫn Ngọc Màu X
- Chương 62: Người Phụ Nữ Đào Ngao
- Chương 63: Vết Thương
- Chương 64: Tôi Sẽ Cho Cô Biết Hạ
- Chương 65: Đường Quang Không Đi
- Chương 66: Vết Thương Bị Rách
- Chương 67: Sự Thật
- Chương 68: Khiến Cô Vừa Lòng!
- Chương 69: Diệp Vãn Ninh Lần Này
- Chương 70: Mang Ơn Mẹ
- Chương 71: Bị Theo Dõi
- Chương 72: Cố Tình Gây Khó Dễ
- Chương 73: Chuyện Này Quyết Định
- Chương 74: Là Cô Cho Tôi Cơ Hội
- Chương 75: Liên Quan Đến Cổ Vũ X
- Chương 76: 50 Cổ Phần
- Chương 77: Người Sau Không Đẹp
- Chương 78: Bời Vì Cô Mà Vứt Bỏ
- Chương 79: Lý Do Này Đủ Thuyết Phục
- Chương 80: Cô Thấy Tôi Sẽ Thả Cô
- Chương 81: Điều Đó Không Cần Thi
- Chương 82: Vui Mừng Nhìn Thấy Th
- Chương 83: Đồ Ngốc Tôi Sẽ Không
- Chương 84: Gần Lại Chút Nữa!
- Chương 85: Nhất Định Phải Đánh N
- Chương 86: Sản Phụ Không Được Để Bụng Đói
- Chương 87: Chỉ Là Vì Đứa Bé Mà Thôi
- Chương 88: Anh Muốn Chiếm Được Cô Ta Không
- Chương 89: Thứ Đồ Được Gói Kín
- Chương 90: Cô Ấy Hôm Nay Không Đến À
- Chương 91: Đây Là Xe Của Ai
- Chương 92: Vật Để Cưỡi
- Chương 93: Đồ Đàn Ông Mặt Dày
- Chương 94: Rất Có Trách Nhiệm Nói Cho Cậu
- Chương 95: Không Biết Làm Hay Là Không Muốn Làm
- Chương 96: Cô Do Dự Rồi
- Chương 97: Bát Canh Và Muỗng Canh Cũng Không Cho Anh
- Chương 98: Anh Thừa Tiêu Là Em
- Chương 99: Ưmnóng Quái
- Chương 100: Anh Đừng Đi Em Sợ Bóng Tối Lắm
- Chương 101: Tất Cả Đều Nằm Trong Kế Hoạch Của Cô Ta
- Chương 102: Chị Nhất Định Đừng Nghĩ Ngợi Lung Tung Đấy!
- Chương 103: Không Nên Xảy Ra Vẫn Cứ Xảy Ra
- Chương 104: Bà Nội Chuyển Lời Đến
- Chương 105: Phải Bắt Anh Nếm Ít Mùi Đau Khổ!
- Chương 106: Đại Tiểu Thư À Anh Sai Rồi Còn Không Được Sao
- Chương 107: Một Phần Ký Ức
- Chương 108: Diệt Cỏ Tận Gốc
- Chương 109: Có Chuyện Gì Cứ Nói Ở Đây Đi
- Chương 110: Bị Tính Kế
- Chương 111: Rối Tung Mọi Thứ
- Chương 112: Chỉ Sợ Càng Giúp Càng Hỏng!
- Chương 113: Đêm Đó Thực Sự Chỉ Là Sự Cố
- Chương 114: Cô Thật Nhẫn Tâm
- Chương 115: Bị Cấm Túc
- Chương 116: Em Là Vẫn Nhị
- Chương 117: Trần Trọc Từ Đêm Khuya Tới Bình Minh
- Chương 118: Cố Vũ Xuyên Không Mời Mà Đến
- Chương 119: Tự Xem Mình Là Lục Phu Nhân Rồi
- Chương 120: Tự Mình Uống Hay Là Ép Cô Uống
- Chương 121: Em Sẽ Không Tha Thứ Cho Anh Mãi Mãi Không!
- Chương 122: Không Cần Anh Tôi Cũng Không Cần
- Chương 123: Tìm Anh Ta Tính Sổi
- Chương 124: Miệng Kín Như Bưng
- Chương 125: Cung Kính Chờ Tôn Giá
- Chương 126: Lỗi Anh Ta Vào Tròng
- Chương 127: Bị Đánh Tráo Hợp Đồng
- Chương 128: Chuốc Say
- Chương 129: Mỹ Nhân Rắn Độc
- Chương 130: Tập Đoàn Tinh Xuyên Bị Thu Mua
- Chương 131: Là Anh
- Chương 132: Tập Đoàn Bị Thu Mua
- Chương 133: Tuyệt Không Thể Là Người Hèn Yếu Dễ Bắt Nạt
- Chương 134: Chanh Chua Châm Biếm
- Chương 135: Không Có Bức Tường Nào Chắn Được Gió
- Chương 136: Đơn Ly Hôn
- Chương 137: Hiện Trường Cuộc Họp Báo
- Chương 138: Xác Suất Làm Lành Gần Như Bằng Không!
- Chương 139: Muốn Làm Gì Thì Làm
- Chương 140: Chuyện Cắt Giảm Nhân Sự
- Chương 141: Phải Đối Mặt Với Anh Như Thế Nào
- Chương 142: Mẹ Nối Liền Khúc Ruột
- Chương 143: Năng Lực Phương Diện Kia
- Chương 144: Chỉ Cần Anh Đồng Ý Tôi Có Thể Làm Bất Cứ Chuyện Gì
- Chương 145: Thứ Tôi Muốn Cô Có Thể Cho Được
- Chương 146: Em Không Có Quyền Nói Không!
- Chương 147: Đúng Là Quá Kỳ Lạ
- Chương 148: Từ Bỏ Cơ Hội Ăn No Uống Say
- Chương 149: Em Sẽ Hoảng Loạn Sẽ Sợ Hãi
- Chương 150: Chúng Ta Kết Thúc Rồi
- Chương 151: Đã Kết Thúc Tất Cả
- Chương 152: Không Có Quyền Nói Đi Là Đi
- Chương 153: Bé Tí Xíu Như Nhóc
- Chương 154: Trở Thành Người Đại Diện Của Tập Đoàn Đế Thịnh
- Chương 155: Bị Theo Dõi
- Chương 156: Nghi Tâm Tớ Cần Cậu Giúp Đỡ
- Chương 157: Người Mẫu Hạng Nhất
- Chương 158: Cao Thế Này!2
- Chương 159: Lắc Lên
- Chương 160: Không Đến Ba Tháng
- Chương 161: Sân Khấu Riêng
- Chương 162: Cách Đối Phó Tiểu Nhân
- Chương 163: Vedette Biểu Diễn
- Chương 164: Năng Lực Đảm Đương Một Mình
- Chương 165: Mời Hợp Tác
- Chương 166: Cô Cứ Đợi Đấy!
- Chương 167: Công Xưởng Bỏ Hoang
- Chương 168: Nhân Vật Lớn Trong Giới Người Mẫu
- Chương 169: Khó Mà Gánh Vác
- Chương 170: Muốn Say Bí Tỉ Một Lần
- Chương 171: Ninh Y Hay Là Diệp Vãn Ninh
- Chương 172: Anh Thừa Tiêu Em Sợ
- Chương 173: Bộ Sưu Tập Đá Quý Lại Được Xuất Hiện
- Chương 174: Không Chỉ Đơn Giản Là Cắt Băng Khánh Thành
- Chương 175: Hành Động!
- Chương 176: Người Đàn Ông Quen Thuộc
- Chương 177: Chuyển Dời Mục Tiêu
- Chương 178: Gọi Tên Em
- Chương 179: Giữ Bí Mật
- Chương 180: Hoảng Loạn Không Thể Ứng Phó
- Chương 181: Yêu Càng Sâu Đậm Hận Càng Sâu Tổn Thương Cũng Càng Sâu
- Chương 182: Anh Ấy Yêu Cậu
- Chương 183: Kế Hoạch Huấn Luyện Cấp Tốc
- Chương 184: Cô Ấy Đâu!
- Chương 185: Chẳng Nhẽ Chỉ Là Một Giấc Mơ
- Chương 186: Cuộc Đua Xe
- Chương 187: Quen Tay Nhanh Việc
- Chương 188: Thi Đấu Chính Thức
- Chương 189: Anh Chỉ Làm Việc Mình Muốn
- Chương 190: Không Thể Không Thừa Nhận Anh Rất Nhớ Em
- Chương 191: Người Đàn Ông Điển Trai
- Chương 192: Thay Ông Bầu Mới
- Chương 193: Đúng Là Oan Gia Ngõ Hẹp
- Chương 194: Giao Chiến Chính Diện
- Chương 195: Người Mẫu Mới Lục Luc!
- Chương 196: Treo Giá
- Chương 197: Hàng Lỗ Vốn
- Chương 198: Cục Cưng À Chạy Đi Đâu
- Chương 199: Hôn Cô Trước Mặt Mọi Người
- Chương 200: Giá Cả Trong Lòng
- Chương 201: Chẳng Nhẽ Không Phải Là Trách Nhiệm Của Anh
- Chương 202: Cô Sẽ Rất Áy Náy Rất Áy Náy
- Chương 203: Mẹ Ơi Xấu Hổ Quá
- Chương 204: Chính Miệng Thừa Nhân
- Chương 205: Vì Muốn Gặp Anh Sốt Ruột Thế À
- Chương 206: Lục Lục Tinh Nghịch
- Chương 207: Nhe Răng Múa Vuốt
- Chương 208: Em Và Lục Lục Cùng Một Giuộc Với Nhau
- Chương 209: Chính Là Em
- Chương 210: Bị Anh Nói Lời Sáo Ngữ
- Chương 211: Đứa Bé Này Là Ai
- Chương 212: Show Diễn Đầu Tiên
- Chương 213: Trật Khớp Mắt Cá Chân
- Chương 214: Châm Chọc Mỉa Mai
- Chương 215: Mảnh Vỡ Thủy Tinh
- Chương 216: Còn Kịp Không
- Chương 217: Bây Giờ Nói Lời Yêu Còn Kịp Không
- Chương 218: Xem Ra Em Trốn Không Thoát Rồi
- Chương 219: Có Anh Ở Đây
- Chương 220: Là Không Rõ Hay Là Không Muốn Nói
- Chương 221: Em Chưa Từng Yêu Ανη Ται
- Chương 222: Đợi Anh Ở Đây
- Chương 223: Cuộc Họp Báo Mở Đúng Giờ
- Chương 224: Người Đến Không Lương Thiện Người Lương Thiện Thì Không Đến
- Chương 225: Anh Đột Ngột Xuất Hiện
- Chương 226: Ngoại Trừ Anh Cũng Sẽ Không Có Người Thứ Hai
- Chương 227: Bây Giờ Không Cho Phép Em Nói Không!
- Chương 228: Lựa Chọn Tốt Nhất
- Chương 229: Đương Nhiên Là Muốn Phần Thưởng!
- Chương 230: Bây Giờ Mới Xấu Hổ Có Phải Muộn Rồi Không
- Chương 231: Bị Đưa Đi
- Chương 232: Người Đàn Bà Ngu Ngốc
- Chương 233: Cô Lừa Tôi Cô Lợi Dụng Tôi!
- Chương 234: Cô Tỉnh Lại Đi
- Chương 235: Cô Không Thể Thua Không Thể Cứ Nhận Thua Như Vậy!
- Chương 236: Em Là Cô Ấy Cô Ấy Là Em
- Chương 237: Không Còn Kịp Nữa Rồi
- Chương 238: Chúng Ta Chưa Ly Hôn
- Chương 239: Đại Ma Vương Và Tiểu Ma Vương
- Chương 240: Anh Không Ký Tên
- Chương 241: Cô Ta Không Từ Thủ Đoạn
- Chương 242: Em Chưa Từng Yêu Anh
- Chương 243: Chính Là Số Điện Thoại Này!
- Chương 244: Cô Ở Lại
- Chương 245: Thật Là Rất Sáng Suốt!
Tổng Tài Chuyên Sủng Người Vợ Bị Bỏ Rơi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Tổng Tài Chuyên Sủng Người Vợ Bị Bỏ Rơi
Tác giả :
Vân Nghê Thường