Cuối cùng, Dụ Băng Hạ bị người dân báo cảnh sát đưa đi.
Lục Chiêu nhìn vết đỏ hằn nơi cổ tay tôi, ấp úng thật lâu mới thốt ra được:
“Thiên Tinh, anh xin lỗi.”
“Lục tổng khỏi khách sáo, việc dọn sạch cửa nhà mới là quan trọng.”
“Thiên Tinh, em đang quan tâm anh sao?”
Thấy dáng vẻ ấp a ấp úng của anh ta, tôi chỉ thấy chán ghét.
Bất kể tôi lặp đi lặp lại rằng mình đã không còn hứng thú, anh ta đều chẳng chịu nghe. Tôi cười nhạt, lắc đầu, xách túi rời đi.
Ngày hôm đó, lời lẽ ngông cuồng của Dụ Băng Hạ đã gây bão trên mạng.
Thời đại Internet, cư dân mạng nhanh chóng đào bới ra đủ loại bê bối của Lục thị.
Cộng thêm mấy tháng nay tình hình tài chính sa sút, dư luận chồng chất, tập đoàn Lục đã chống đỡ không nổi nữa.
Ngày Lục Chiêu tuyên bố phá sản, anh ta tìm đến công ty tôi, trưng ra một chiếc chìa khóa như khoe của:
“Thiên Tinh, anh đã dùng số tiền cuối cùng để mua lại căn nhà cũ ngày xưa ta ở, vừa cho sửa sang lại rồi. Em từng nói nhớ khoảng thời gian ấy…”
“Xin lỗi, Lục tổng. Tôi giờ quen ở biệt thự rộng, không còn thích kiểu nhà cửa chật hẹp nữa.”
Tôi không mảy may muốn nghe anh ta hoài niệm, đẩy trả lại chiếc chìa khóa.
“Đúng lúc lắm, mùng tám tháng sau là ngày tốt, nhớ đến nhé.”
Hứa Giang Thụ vừa hay bước vào, đưa cho anh ta tấm thiệp mạ vàng.
Ba hôm trước, anh vừa cầu hôn tôi.
Chỉ trong nháy mắt, sắc mặt Lục Chiêu trắng bệch.
“Thiên Tinh, em thực sự định cưới anh ta?”
“Lục tổng hiểu nhầm rồi, đây không phải thiệp của tôi.”
TruyenLau.com
Trong mắt anh ta lóe lên một tia hy vọng, nhưng tôi lập tức lấy lại tấm thiệp, ném cho Hứa Giang Thụ:
“Tôi nói rồi, kiểu này quê mùa quá, anh có thẩm mỹ không thế, chọn lại đi.”
Chúng tôi không để ý Lục Chiêu rời đi từ khi nào.
Chuẩn bị hôn lễ vốn phiền phức, tôi và Hứa Giang Thụ cãi cọ rồi lại thỏa hiệp, như thể bù lại những trận cãi vã chưa từng có trong quá khứ.
TruyenLau
Ngày cưới, Lục Chiêu không xuất hiện. Đến cả người anh em thân thiết Tạ Tuần nhắc tới, cũng chỉ thở dài.
Nghe nói, sau khi công ty phá sản, Dụ Băng Hạ liên tục vòi tiền. Biết Lục Chiêu dùng hết tiền để mua căn nhà cũ, cô ta tới tận nơi đập phá.
Lục Chiêu nổi giận, cho rằng cô ta đã phá hỏng ký ức của anh ta với tôi, liền ra tay đánh.
TruyenLau
Trong lúc giằng co, hai người cùng ngã từ tầng lầu xuống.
Đầu Dụ Băng Hạ va vào cây đinh trong đống rác thải xây dựng, chết ngay tại chỗ.
Lục Chiêu cũng bị thương nặng, tuy cứu được mạng nhưng liệt toàn thân, không người chăm sóc. Khi qua khỏi cơn nguy kịch, thứ chờ anh ta sẽ là bản án của tòa.
Ngày tôi phát hiện mang thai, đi ngang qua phòng bệnh, bất chợt dừng lại khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc bên trong.
Lục Chiêu trên giường bệnh cũng phát hiện ra tôi qua lớp kính.
Anh ta kích động, máy theo dõi tim vang lên liên hồi, cố gắng giãy giụa muốn ngồi dậy, sợ rằng tôi sẽ biến mất khỏi tầm mắt.
Nhưng cuối cùng, tôi vẫn không bước vào căn phòng ấy.
Hứa Giang Thụ cầm tờ kết quả chạy tới, vui sướng ôm chặt lấy tôi.
Anh chỉ vào hình ảnh hạt mầm bé xíu trên giấy, hào hứng khoe khoang, hôn tôi liên tục.
Trong phòng bệnh, Lục Chiêu bật khóc, miệng mím lại cong thành nụ cười méo mó, hệt như một đứa trẻ.
Đáng tiếc, chẳng còn ai ở bên để lau nước mắt cho anh ta nữa.
Còn tôi, lòng không gợn sóng.
Người xa lạ, chẳng còn khơi nổi bất kỳ cảm xúc nào nơi tôi.
“Bà chủ, tháng sau tôi có được xin tăng lương không?”
Về đến nhà, Hứa Giang Thụ nịnh nọt vừa bóp vai cho tôi.
“Anh mới làm được bao lâu mà đã đòi tăng lương?”
“Em còn không rõ tôi làm được bao lâu sao?”
“Đồ lưu manh, sau này không được nói mấy câu này, ảnh hưởng thai giáo.”
“Được rồi, bà chủ nói gì cũng đúng.”
Anh vừa nói vừa như chú cún nhỏ, dụi đầu vào lòng tôi.
Khoảnh khắc ấy, tôi thấy mình thật hạnh phúc.
Công ty của tôi ngày một lớn mạnh, dĩ nhiên cũng không quên tăng lương cho Hứa Giang Thụ.
Cuối tháng, anh rút hết lương ra, đếm đi đếm lại.
Thật ra trước kia anh ở văn phòng luật sư kiếm tiền chẳng ít, tiết kiệm cũng nhiều. Số lương hàng tháng này với anh chẳng qua chỉ là tiêu vặt.
“Vợ à, đây gọi là: yêu vợ thì sự nghiệp hưng thịnh, bạc đãi vợ thì tiền tài tiêu tán.”
“Chỉ được cái miệng dẻo.”
Tôi đưa tay vuốt bụng đã nhô cao.
Bây giờ, tôi sẽ xúc động vì một bản kế hoạch đẹp, sẽ rung động trước những bất ngờ Hứa Giang Thụ chuẩn bị, sẽ vui mừng với từng cú đạp nhỏ bé trong bụng.
Những ngày như thế này, thật tốt.
-Hết-
Trả Lại Anh Một Vở Kịch Giả Dối
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Trả Lại Anh Một Vở Kịch Giả Dối
Chương 11
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn