Ngày thứ hai sau khi cầm giấy ly hôn, tôi lập tức dùng phần tài sản được chia để thành lập công ty mới.
“Phòng làm việc của Đàm tổng phong thủy không tệ, đối diện thẳng tòa nhà Lục thị, định đấu võ đài sao?”
“Xem ra Hứa luật sư còn rành cả phong thủy nữa.”
Tôi nhìn tấm biển công ty trước cửa, lòng có cảm giác như con thuyền phiêu bạt cuối cùng cũng tìm được neo đậu.
Việc tìm việc trước đó chỉ là tạm bợ, cũng để làm quen lại môi trường sau nhiều năm rời xa.
“Đàm tổng, công ty muốn lớn mạnh, thiếu một pháp chế chuyên nghiệp thì không được đâu.”
“Hứa đại luật sư tôi mời không nổi, ngân sách đâu mà trả.”
Hứa Giang Thụ tựa vào khung cửa, khóe miệng cong lên, đôi mắt sáng như sao đêm.
“Miễn phí.”
“Thứ miễn phí mới là thứ đắt nhất. Lần trước vụ ly hôn, anh vừa học vừa hành, chẳng lẽ lần này lại lấy tôi ra làm bài tập nữa?”
“Đàm tổng, em rõ nhất tôi chuyên nghiệp thế nào.”
Anh ta tiến lại gần, hơi thở nóng ấm phả lên da tôi.
“Hơn nữa, có vài phương diện, tôi thật sự xứng đáng được coi là ‘đắt giá’. Muốn thử không?”
“Đồ lưu manh.”
Tôi vươn tay nhéo mũi anh ta. Anh ta khẽ cười, nhưng nụ cười lần này lại mang vài phần nghiêm túc.
“Thiên Tinh, chúng ta có thể quay lại với nhau không?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
14
Có thứ gì đó trong tim tôi bị chạm mạnh. Chuyện năm xưa vốn chẳng ai sai, chỉ là thời gian và khoảng cách đã mài mòn hết tình yêu.
“Tôi giờ chưa có tâm trạng nghĩ đến chuyện đó. Chờ tôi, được không?”
Hứa Giang Thụ khẽ gật đầu. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Tôi chỉ muốn em biết, năm đó tôi về nước không chỉ để dự hôn lễ của Lục Chiêu.
Khi nghe tin anh ta kết hôn, tôi đột nhiên nhớ em, muốn ngay lập tức quay về bên em. Tôi đã nghĩ xong, dự xong đám cưới là sẽ tìm em, bất kể em đi cùng tôi ra nước ngoài hay tôi ở lại với em, chúng ta cũng sẽ không bao giờ xa nhau nữa. Nhưng kết quả…”
Anh cười tự giễu, vẻ mặt vốn luôn tùy tiện lúc này lại mang chút buồn thương.
“Nhưng may mắn thay, giờ em đã thoát khỏi tên khốn đó. Thiên Tinh, tôi nhất định sẽ đợi em.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc ấy, cuối cùng tôi cũng gật đầu.
Hứa Giang Thụ là luật sư dân thương giỏi nhất Hải Thành, dù tốn bao nhiêu tiền mời anh làm cố vấn cũng xứng đáng.
“Vậy thỏa thuận. Nhưng nói rõ trước, vào công ty tôi, phải tuân quy củ của tôi.”
Anh nắm lấy tay tôi, lòng bàn tay nóng hổi.
“Tất nhiên. Nhưng riêng tư, hy vọng Đàm tổng có thể cho tôi cơ hội mời em một bữa, coi như chúc mừng công ty mới thành lập.”
Tôi rút tay lại, vành tai lại đỏ lên.
“Hoàn thành thủ tục gia nhập đã rồi tính.”
Trả Lại Anh Một Vở Kịch Giả Dối
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.