Ân gia đã quyên cho ngài hai triệu lượng bạc, tuy nói là quyên góp không cần báo đáp, nhưng Yến Vương luôn cảm thấy mình vẫn nợ Ân Dũng một món nhân tình. Ngài không thích nợ nần ai, nếu lão Tam có thể cưới Ân Huệ vào cửa, món nợ này coi như huề nhau.
"Nha đầu này, ngươi định đi chơi hội sao?"
Yến Vương hỏi bằng giọng điệu của bậc trưởng bối, trông cư nhiên còn có vài phần hiền từ. Ân Huệ cục cựa gật đầu. Kiếp trước Yến Vương làm công công của nàng hơn mười năm, dẫn đến việc khi đối mặt với ngài, nàng vẫn vô thức đặt mình vào vị trí tức phụ.
Yến Vương liếc nhìn lão Tam, nói: "Tám hộ vệ này bản vương mang đi rồi, lại không tiện để ngươi chỉ mang theo một nha hoàn đi chơi. Thế này đi, bản vương phái một đứa con trai bảo vệ ngươi, thấy sao?"
Chưa đợi Ân Huệ trả lời, Ngụy Yến đã nhảy xuống ngựa, rũ mắt đáp: "Nhi thần tuân mệnh." Ngụy Dương, Ngụy Dật đều hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đã Phụ vương vẫn muốn nhận Ân Huệ làm dâu, phận làm huynh trưởng như họ đều quy củ thu hồi tầm mắt.
Ngụy Huyền năm nay mới mười ba, còn chưa biết chuyện Tam ca suýt chút nữa đã định thân với Ân Huệ, lúc này liền thắc mắc hỏi: "Phụ vương còn chưa điểm tên, sao Tam ca đã nhận lời rồi?" Ân Huệ nghe xong, cúi đầu thầm nghiến răng.
Ngụy Yến chẳng buồn để tâm đến đứa tứ đệ ngốc nghếch này. Yến Vương cười ha hả, thúc ngựa về thành. Ba huynh đệ Ngụy Dương lập tức bám gót, tám hộ vệ Ân gia chắp tay chào Ân Huệ rồi cũng đuổi theo Yến Vương. Chỉ còn lại mình Ngụy Yến.
Website TruyenLau.com
Ân Huệ lườm chàng một cái, chẳng thèm quản Kim Tiễn và phu xe nữa, nàng xoay người lên ngựa, tiếp tục đi về hướng hội chợ. Bạch Đề Ô nhanh ch.óng đuổi kịp nàng. "Trên đường đông dân chúng, nàng đi chậm một chút." Ngụy Yến sóng vai cùng nàng, khuyên nhủ.
Ân Huệ trong lòng uất ức, không biết nên giận chàng hay giận bản thân đã "ngàn chọn vạn tuyển" ra cái ngày đẹp trời này để xuất môn. Vốn dĩ đã chạy mệt, không lâu sau nàng giảm tốc độ nhưng không muốn nhìn Ngụy Yến, cứ nghiêng đầu nhìn ruộng đồng ven đường.
Website TruyenLau.com
Ngụy Yến lặng lẽ ngắm nhìn dáng nghiêng của nàng, đây cũng là lần đầu tiên chàng thấy nàng trong trang phục nam nhi. "Bức thư đó, nàng đã xem chưa?" Trên đoạn đường này không có dân chúng, Ngụy Yến vẫn hạ thấp giọng hỏi.
Ân Huệ lạnh lùng nói: "Thư gì? Nam nữ thụ thụ bất thân, cái hộp đó ta trực tiếp ném vào lửa rồi, chưa từng mở ra." Ánh mắt Ngụy Yến khẽ biến đổi: "Tranh cũng đốt rồi?"
Ân Huệ lơ đãng "ừm" một tiếng. Trong mắt Ngụy Yến liền thoáng hiện ý cười: "Nàng còn chưa xem, sao biết bên trong có tranh?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ân Huệ siết c.h.ặ.t dây cương, đều tại Ngụy Yến trong ký ức quá mực nghiêm chỉnh, khiến nàng mất cảnh giác để rồi bị chàng gài bẫy. Ngụy Yến chú ý thấy môi nàng hơi bĩu ra, là dáng vẻ đang hờn dỗi.
Lần gặp ở Đông Sơn, nàng phẫn nộ, mắt ngấn lệ, từng câu chất vấn khiến chàng á khẩu; nhưng hôm nay thì khác, Ngụy Yến cảm thấy nàng lúc giận dỗi nhỏ nhen thế này thật là đáng yêu.
"Nàng có giận thật thì thư có thể đốt, nhưng tranh hãy giữ lại, đốt đi không cát lợi đâu." Ngụy Yến hơi thúc ngựa lại gần nàng hơn. Ân Huệ ngoảnh mặt đi nên không nhận ra tiểu xảo của chàng, trong đầu lại hiện lên hình ảnh hai "nàng" đứng dưới gốc cây hòe.
Vẽ đẹp như vậy, nàng cũng không nỡ đốt. Vả lại, Ngụy Yến dù gì cũng là hoàng tôn, tương lai còn là một Vương gia, b.út tích của chàng truyền lại kiểu gì chẳng đáng giá ngàn tám trăm lượng bạc, đốt không như vậy thật phí phạm. Nàng là tiểu thư thương hộ, biết tính toán lắm chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngụy Yến là người ít nói, bình thường ở cạnh người khác toàn là người ta tìm cách khơi chuyện với chàng, giờ đây lại biến thành chàng phải vắt óc tìm cách lấy lòng tiểu kiều thê của mình. Im lặng một lát, Ngụy Yến nói: "Nhìn thái độ của Phụ vương, người không hề bận tâm việc ta cưới một người nương t.ử hoạt bát hiếu động đâu."
Ân Huệ mặt nóng bừng, nhưng miệng vẫn cứng: "Hôm nay chùa Đông Sơn có hội, chắc hẳn có không ít khuê tú ra ngoài dạo chơi, chắc đều hoạt bát hiếu động cả đấy, Tam gia cứ việc mà chọn."
Ngụy Yến tự coi mình là người ba mươi tuổi, nhìn nàng lại như nhìn một tiểu nương t.ử mười bốn tuổi thực thụ, giọng điệu không tránh khỏi vài phần bất lực và dung túng: "Nàng thừa biết lòng ta dành cho nàng thế nào, hà tất phải nói vậy."
Kiếp trước dù gì cũng đã làm mẫu thân rồi, vậy mà vẫn còn tính khí trẻ con thế này. Ân Huệ hừ lạnh: "Tùy ngài nghĩ gì thì nghĩ, ta không muốn gả cho ngài nữa, xin Tam gia đừng đeo bám."
Ngụy Yến nhìn nghiêng khuôn mặt nàng, hỏi: "Chẳng lẽ nàng còn muốn gả cho người khác?"
Ân Huệ chưa nghĩ xa đến thế, nàng chỉ là không muốn vào Yến Vương phủ nữa, nhưng đứng trước mặt Ngụy Yến, nàng cố ý chọn những lời chàng ghét nghe nhất để nói: "Tất nhiên, chỉ cần gặp được người phù hợp."
Giọng Ngụy Yến trầm hẳn xuống: "Thế nào mới gọi là phù hợp?"
Ân Huệ liếc chàng một cái, thấy Ngụy Yến không vui là nàng thấy vui rồi, bèn nghiêm túc suy nghĩ rồi đáp:
"Trước tiên phải môn đăng hộ đối, kẻo hắn lại coi thường ta, gặp lão gia t.ử nhà ta đến một tiếng tổ phụ cũng không thèm gọi. Thứ hai là người phải ôn hòa hay cười, kẻo suốt ngày trưng ra bộ mặt hình sự, lúc nào cũng có thể lên giọng dạy bảo ta, khiến người ta nơm nớp lo sợ mỗi ngày. Tốt nhất là hắn nên hiểu lòng người một chút, nhìn ra ta thích gì ghét gì, kẻo có ngày rước tiểu thiếp về lại còn lấy danh nghĩa tìm bạn cho ta."
Ba điều này, điều nào cũng là lời mỉa mai nhắm thẳng vào Ngụy Yến. Nói xong, Ân Huệ nhìn chàng, cực kỳ tò mò xem chàng có vì thẹn quá hóa giận mà bỏ đi không. Ngụy Yến thừa biết nàng đang giận vì những chuyện đó, sao có thể nổi giận với nàng được.
Chàng chỉ lộ ra vẻ cười khổ, thấp giọng hứa hẹn: "Cùng một sai lầm, ta sẽ không phạm phải lần thứ hai." Khích tướng không xong, Ân Huệ hừ một tiếng, nhìn thẳng phía trước nói: "Ngài muốn đi theo thì ta không cản được, nhưng ngài cách xa ta ra một chút, ta không muốn mất hứng đi chơi."
Nói xong, Ân Huệ quất roi ngựa, lập tức vọt đi một quãng xa. Ngụy Yến đành giữ một khoảng cách nhất định, lẳng lặng theo sau. Dưới chùa Đông Sơn có chỗ chuyên trông giữ xe ngựa, Ân Huệ gửi ngựa xong liền đi thẳng về phía chợ phiên.
Ngoái đầu nhìn lại, thấy Ngụy Yến vẫn bám theo cách đó một trượng, không quá xa nhưng nếu nàng không cố ý tìm chàng, giữa dòng người tấp nập, nàng cũng chẳng lo hai người phải đối mặt nhau.
Tính cả kiếp trước, Ân Huệ đã mười mấy năm không đi hội chợ nên hôm nay hứng thú đặc biệt cao. Nàng dừng lại trước một sạp ném vòng, vung tiền mua một mạch hai mươi cái vòng rồi "vút v.út" ném đi.
Đã quá lâu không chơi, tay nghề của nàng tệ hại vô cùng, khi chỉ còn lại hai cái vòng cuối cùng, giọng nói của Ngụy Yến đột nhiên vang lên bên tai: "Để ta ném thay nàng."
Ân Huệ không muốn chàng giúp, nhưng Ngụy Yến đã nhanh tay đoạt lấy vòng, ném liên tiếp hai phát trông có vẻ tùy ý, lần lượt trúng một con heo bạc nhỏ và một túi thơm bằng lụa. Ném xong, Ngụy Yến nhìn Ân Huệ, lại thấy nàng như không thèm đếm xỉa đến hai món đồ đó nữa, quay đầu bỏ đi.
Chủ sạp thấy hai người khí chất phi phàm, tưởng một người dỗi bỏ đi thì người kia sẽ đuổi theo ngay nên định bụng ăn gian một lần, không ngờ Ngụy Yến cứ đứng im lìm lạnh lẽo tại chỗ.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276: Đại kết cục (1)
- Chương 277: Đại kết cục (2)
- Chương 278: Ân Huệ mười lăm tuổi mới về nhà chồng...
- Chương 279: Ân Huệ mười lăm tuổi mới về nhà chồng...
- Chương 280: Vinh nhục có nhau
- Chương 281: Vinh nhục có nhau
- Chương 282: Vinh nhục có nhau
- Chương 283: Vẫn còn người thương nàng
- Chương 284: Từ nay về sau dư sinh đều như ý thuận lợi
- Chương 285: Từ nay về sau dư sinh đều như ý thuận lợi
- Chương 286: Từ nay về sau dư sinh đều như ý thuận lợi
- Chương 287: Từ nay về sau dư sinh đều như ý thuận lợi
- Chương 288: Nàng ái mộ chàng như thế, chắc chắn sẽ còn hứa...
- Chương 289: Nàng ái mộ chàng như thế, chắc chắn sẽ còn hứa...
- Chương 290: Nàng ái mộ chàng như thế, chắc chắn sẽ còn hứa...
- Chương 291: Nàng ái mộ chàng như thế, chắc chắn sẽ còn hứa...
- Chương 292: Bạc thì chúng ta quyên, còn hôn sự thì không dám cao bản...
- Chương 293: Bạc thì chúng ta quyên, còn hôn sự thì không dám cao bản...
- Chương 294: Bạc thì chúng ta quyên, còn hôn sự thì không dám cao bản...
- Chương 295: Đừng gọi ta như thế, ta với ngài không quen...
- Chương 296: Đừng gọi ta như thế, ta với ngài không quen...
- Chương 297: Đừng gọi ta như thế, ta với ngài không quen...
- Chương 298: Người ta yêu chỉ duy nhất mình nàng...
- Chương 299: Người ta yêu chỉ duy nhất mình nàng...
- Chương 300: Người ta yêu chỉ duy nhất mình nàng...
- Chương 301: Ta cõng nàng
- Chương 302: Ta cõng nàng
- Chương 303: Ta cõng nàng
- Chương 304: Ta cõng nàng
- Chương 305: Ta cõng nàng (END)
Trọng Sinh Chi Quý Phụ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.