Nhưng cho đến khi đọc những dòng chữ Ngụy Yến hồi tưởng từng lần nàng đau ốm, cho đến khi xác định chàng và Ôn Như Nguyệt thực sự không có tư tình, nỗi oán hận trong nàng dần tan biến. Nàng chỉ là không chắc chắn liệu có nên gả cho Ngụy Yến lần nữa hay không.
Từ giờ đến lúc chàng được phong Thục Vương còn mười mấy năm nữa. Trong thời gian này, chàng vẫn phải nghe lệnh Yến Vương, vẫn phải giữ quy củ của vương phủ, liệu chàng có thực sự thường xuyên đưa nàng về nhà ngoại được không?
Tay vẫn còn cầm năm xiên thịt cừu, nhưng Ân Huệ chẳng còn chút cảm giác thèm ăn nào. Bỏ đi thì phí, nàng bực bội đưa cho Ngụy Yến. Ngụy Yến nhận lấy. Ân Huệ tiếp tục đi lên núi. Ngụy Yến lẳng lặng đi theo.
Trên đường lên núi có đủ loại sạp hàng rong của nông dân, bán nước ngọt, bán khoai lang khô, lại có cả bán thỏ con, gà con. Ân Huệ khát nước nhưng lại không mang theo nước bên mình. Nàng dừng trước sạp bán nước ngọt, chẳng rõ thứ nước đó pha chế từ gì.
Nàng chỉ mua một bát nước trà, quay lưng về phía người đi đường uống một hơi cạn sạch. Ngụy Yến thì đem mấy xiên thịt cừu đã nguội ngắt và bắt đầu có mùi hôi đưa cho đứa trẻ bên cạnh chủ sạp.
Ân Huệ dạo quanh chùa Đông Sơn một vòng, Ngụy Yến không còn xuất hiện trong tầm mắt nàng nữa, nhưng nàng biết chàng vẫn luôn theo sát phía sau. Đi mỏi chân, Ân Huệ ngồi đại xuống một phiến đá.
Ngụy Yến ngồi xuống cạnh nàng, chẳng nói lời nào, cứ lặng lẽ nhìn nàng. Một người vốn quen vẻ uy nghiêm, lúc này trông lại có vẻ hơi sợ nàng nổi giận. Ân Huệ lại lườm chàng một cái. Đã muốn dỗ dành nàng quay lại, mà lại dỗ kiểu này sao?
Ngụy Yến rũ mắt, dừng lại một chút rồi lấy từ trong túi áo ra con heo bạc nhỏ và túi thơm thêu đôi bướm vờn hoa thắng được từ trò ném vòng. Ân Huệ nhận lấy, lật qua lật lại xem cái túi thơm một hồi, rồi nhét con heo bạc vào trong, vừa vặn khít.
Ngụy Yến nhìn nàng, rồi nhìn cái túi thơm trong tay nàng, ánh mắt bỗng trở nên dịu dàng lạ thường: "Ta nhớ, mỗi dịp Đoan Ngọ, nàng đều tự tay thêu ba cái túi thơm." Ân Huệ cúi đầu, tầm mắt nhòe đi vì nước mắt.
Ba cái túi thơm, hai cái cho phu thê họ, một cái cho Hành ca nhi. Nàng không cố kìm nén, nước mắt rơi xuống, vừa vặn thấm vào mặt túi thơm. Thấy vậy, Ngụy Yến nắm lấy tay nàng, nhìn hàng mi đẫm lệ của nàng mà nói:
TruyenLau.com
"Ta biết nàng không nỡ rời xa Hành ca nhi nhất. Dựa vào Hành ca nhi, ta cũng có thể thuyết phục nàng đổi ý, nhưng ta không muốn nàng vì con mà gả qua đây, ta hy vọng nàng... là vì ta."
Cũng giống như việc chàng muốn cưới nàng, không phải vì Hành ca nhi, mà chỉ vì trong lòng chàng, thê t.ử chỉ có duy nhất mình nàng. Ân Huệ lấy túi thơm áp lên mắt để lớp lụa mềm mại thấm đi những giọt lệ, rồi mới mỉa mai hỏi: "Vì ngài cái gì? Vì cái mặt lạnh như tiền đó sao?"
TruyenLau.com
Ngụy Yến mím môi, nhìn nàng hỏi: "Trong lòng nàng, ta không có lấy một điểm tốt nào sao?" Chàng thực sự tệ đến thế ư?
Ân Huệ định nói khích thêm vài câu, nhưng liếc thấy hai bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy nhau, cuối cùng nàng lại không thốt ra lời. Chàng không tệ đến thế, ít nhất việc không nạp thiếp đã tốt hơn khối người rồi, chỉ vì một lần phạm ngốc suýt nạp thiếp mà làm nàng tức nghẹn một phen.
TruyenLau
Ngụy Yến biết rõ trong lòng nàng vẫn có chàng. Thấy xung quanh vắng vẻ, chàng ôm Ân Huệ vào lòng, cúi đầu thì thầm bên tai nàng: "Kiếp này ta đối với nàng sẽ không kém gì Nhị ca đối với Nhị tẩu, và tuyệt đối sẽ không nạp thiếp hay thông phòng."
Ngụy Yến chỉ quen thuộc với cách đối đãi của các cặp huynh tẩu trong nhà. Theo chàng thấy, Nhị ca đối với Nhị tẩu vô cùng chiều chuộng. Ân Huệ cũng nhớ có một năm Tết, vì sau khi thức đêm đêm giao thừa trời quá lạnh, Kỷ Tiêm Tiêm đòi Ngụy Dật cõng về, Ngụy Dật thực sự đã cõng nàng trước mặt bao nhiêu người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sự săn sóc ấy, người vợ nào chẳng ngưỡng mộ? Nàng bóp nhẹ cái túi thơm trong tay, lẩm bẩm: "Nhị ca biết cõng Nhị tẩu, ngài cũng sẽ cõng ta chứ?" Cách xưng hô này đã vô tình lộ ra tâm ý của nàng.
Ngụy Yến không kìm lòng được, làn môi lướt nhẹ qua vành tai mỏng manh của nàng: "Ừm."
Cái chạm khẽ khàng mà quen thuộc đến cực điểm ấy khiến toàn thân Ân Huệ khẽ run lên. Nghĩ đến việc đang ở bên ngoài, nàng vừa thẹn vừa giận đẩy chàng ra, đi về phía một con đường mòn trên núi.
Ngụy Yến sải bước đuổi theo. Ân Huệ cố ý chọn con đường vắng vẻ vì không muốn bị người khác bắt gặp hai người ở cùng nhau, nhưng lựa chọn này lại tạo thuận lợi cho Ngụy Yến. Một người trông có vẻ thanh tâm quả d.ụ.c như vậy, cư nhiên lại kéo nàng vào một lùm cây nhỏ.
Mùa đông quá lạnh, dù chàng có muốn làm chuyện gì quá giới hạn thì Ân Huệ cũng không đồng ý. Ngụy Yến thực ra cũng không nôn nóng đến mức đó, chàng chỉ là... quá nhớ thê t.ử của mình, nhất là sau khi bị nàng lạnh nhạt lâu như vậy.
Không thể làm chuyện quá giới hạn, Ngụy Yến chỉ hôn lên cổ nàng, hôn lên mặt nàng. Ân Huệ chợt nhớ ra một chuyện, đẩy chàng ra, ánh mắt lại trở nên hung dữ, lườm chàng nói: "Chàng còn dám chê nước miếng của ta, trước đây chưa từng hôn môi ta bao giờ!"
Tầm mắt Ngụy Yến lập tức rơi vào đôi môi nàng, trong đầu hiện lên năm xiên thịt cừu nàng vừa ăn lúc nãy. Ân Huệ thấy thần sắc chàng thay đổi, có chút kháng cự lại như đang chuẩn bị vượt qua sự kháng cự đó để hôn mình, nàng cũng lập tức nhớ đến mấy xiên thịt cừu.
Nàng vội vàng cúi đầu, lấy tay chặn mặt Ngụy Yến, ngượng nghịu nói: "Thôi bỏ đi, ta cũng chê chàng." Vốn dĩ cũng không phải nhất định phải hôn môi, chỉ là nàng tức cái bộ dạng chê bai đó của chàng mà thôi.
Sửa sang lại y phục, Ân Huệ lách qua người chàng đi ra ngoài. Ngụy Yến sợ nàng lại giận dỗi bỏ đi, nắm lấy cổ tay nàng nói: "Để ta cõng nàng xuống núi." Đi dạo trên núi dưới núi nãy giờ, chắc nàng cũng mệt rồi.
Ân Huệ muốn để chàng cõng, nhưng lại có chút lo ngại. Ngụy Yến nói: "Nàng cứ cúi đầu xuống, người ngoài chỉ tưởng ta đang cõng đệ đệ thôi." Cũng may là nàng đang mặc nam phục, nếu là nữ phục thì đúng là không tiện thật.
Nói xong, Ngụy Yến ngồi thụp xuống trước mặt nàng. Ân Huệ mỉm cười, áp mặt vào lưng chàng. Trên đường nếu gặp du khách, Ân Huệ liền quay mặt sang phía không có người, cả quãng đường cứ lẩn lẩn tránh tránh, tuy thấy rất ngại ngùng nhưng trong lòng lại ngập tràn niềm vui.
Gần đến chân núi, Ngụy Yến ngoảnh đầu lại hỏi: "Ngày mai, ta lại thỉnh Phụ vương nhờ người làm sang cầu hôn nhé?"
Ân Huệ theo bản năng kháng cự: "Gấp gì chứ, ta còn muốn hưởng thụ tự do thêm một thời gian nữa." Vành tai Ngụy Yến hơi nóng lên, đáp: "Không phải ta gấp, mà là Hành ca nhi đang đợi."
Ân Huệ: "..."
Hành ca nhi là được hoài t.h.a.i vào khoảng tháng Năm năm sau, nghĩa là muộn nhất thì hai người cũng phải thành hôn vào tháng Năm, cộng thêm thời gian chuẩn bị hôn sự... Nàng không cam lòng c.ắ.n vào gáy Ngụy Yến một cái, tiếc là da chỗ này săn chắc, nàng không ngoạm được miếng thịt nào, ngược lại trông cứ như vừa hôn chàng một cái vậy.
Bước chân Ngụy Yến chậm lại, nhìn trước ngó sau rồi cõng nàng đi về phía nơi hẻo lánh bên cạnh.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276: Đại kết cục (1)
- Chương 277: Đại kết cục (2)
- Chương 278: Ân Huệ mười lăm tuổi mới về nhà chồng...
- Chương 279: Ân Huệ mười lăm tuổi mới về nhà chồng...
- Chương 280: Vinh nhục có nhau
- Chương 281: Vinh nhục có nhau
- Chương 282: Vinh nhục có nhau
- Chương 283: Vẫn còn người thương nàng
- Chương 284: Từ nay về sau dư sinh đều như ý thuận lợi
- Chương 285: Từ nay về sau dư sinh đều như ý thuận lợi
- Chương 286: Từ nay về sau dư sinh đều như ý thuận lợi
- Chương 287: Từ nay về sau dư sinh đều như ý thuận lợi
- Chương 288: Nàng ái mộ chàng như thế, chắc chắn sẽ còn hứa...
- Chương 289: Nàng ái mộ chàng như thế, chắc chắn sẽ còn hứa...
- Chương 290: Nàng ái mộ chàng như thế, chắc chắn sẽ còn hứa...
- Chương 291: Nàng ái mộ chàng như thế, chắc chắn sẽ còn hứa...
- Chương 292: Bạc thì chúng ta quyên, còn hôn sự thì không dám cao bản...
- Chương 293: Bạc thì chúng ta quyên, còn hôn sự thì không dám cao bản...
- Chương 294: Bạc thì chúng ta quyên, còn hôn sự thì không dám cao bản...
- Chương 295: Đừng gọi ta như thế, ta với ngài không quen...
- Chương 296: Đừng gọi ta như thế, ta với ngài không quen...
- Chương 297: Đừng gọi ta như thế, ta với ngài không quen...
- Chương 298: Người ta yêu chỉ duy nhất mình nàng...
- Chương 299: Người ta yêu chỉ duy nhất mình nàng...
- Chương 300: Người ta yêu chỉ duy nhất mình nàng...
- Chương 301: Ta cõng nàng
- Chương 302: Ta cõng nàng
- Chương 303: Ta cõng nàng
- Chương 304: Ta cõng nàng
- Chương 305: Ta cõng nàng (END)
Trọng Sinh Chi Quý Phụ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.