Trọng Sinh Hào Môn: Anh Hai Đừng Chạy!

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Hào Môn: Anh Hai Đừng Chạy!

Tác giả : PJH

Chương 22: Lên xe!

Âu Dương Thiên Thiên cắn môi, gương mặt có chút nhăn nhó.

Đậu xanh, vì sao cứ gặp là buột miệng gọi hoài vậy? Âu Dương Thiên Thiên, cô thích anh ta tới điên cuồng vậy sao?

Nhìn nét mặt Âu Dương Vô Thần kì lạ đi kìa, trời ơi, tôi muốn độn thổ với cô quá!!

Nghĩ nghĩ, Âu Dương Thiên Thiên hắng giọng, cố lấy bình tĩnh, chào hỏi 1 cách tự nhiên hơn:

- Hì, chào buổi sáng, anh hai!

Âu Dương Vô Thần chớp ánh mắt lạnh nhạt, nhìn cô gái tiếp 1 lượt, tựa như đang dò xét, nhưng không lên tiếng đáp lại.

"..."

Cái thằng mất dạy! Tốt xấu gì c*̃ng phải nói một tiếng chứ? Cô đã hạ mình nói trước thì chớ!

Âu Dương Thiên Thiên cắn môi, vẫn chưa biết phải làm thế nào cho tốt, bầu không khí trong thoáng chốc đã trở nên kì dị, khiến cô càng hoảng hơn.

Đảo mắt, Âu Dương Thiên Thiên hơi lùi lại, cô bỏ tay che miệng xuống, cười gượng lên tiếng:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
- À, thật ra thì em đang có chuyện gấp, anh hai cứ ở lại chơi, em đi trước đây!

Nói rồi, cô nhanh chóng xoay người, cong chân lên muốn chạy, một bộ dáng vô c*̀ng muốn tẩu thoát.

Thế nhưng, không có gì là thuận lợi cho 1 con thỏ khi đã bị 1 con sói nhắm đến. Âu Dương Thiên Thiên vừa xoay đầu, giọng nói c*̉a người đàn ông phía sau liền vang lên:

- Đứng lại!
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Gần như ngay lập tức, Âu Dương Thiên Thiên đứng lại thật, chân theo phản xạ đứng chôn tại chỗ, vai cô vô thức run lên, người c*̃ng cứng nhắc vài phần, tuy đứng im nhưng không dám quay đầu nhìn lại.

"..."

Huhu, muốn khóc quá! Nguồn copy từ TruyenLau.com

Sao sáng nay cô xui vậy. Ở trong phòng hay ra khỏi nhà c*̃ng gặp kẻ biến thái. Bắt đầu có xu hướng không muốn làm nhiệm vụ thứ 2 rối ấy....

Âu Dương Thiên Thiên nuốt nước bọt, mặt cô nhăn thành 1 nhúm, hai tay đằng trước bấu vào nhau, sống lưng truyền đến cảm giác lạnh lẽo, làm cô có chút chột dạ, im lặng không lên tiếng.

Âu Dương Thiên Thiên không nói, Âu Dương Vô Thần đứng phía sau c*̃ng không nói. Anh nhìn chằm chằm bóng lưng c*̉a cô, vài giây tiếp theo mới hỏi:

- Muốn đi đâu?

Nghe câu hỏi 1 cách bất ngờ, Âu Dương Thiên Thiên hơi ngạc nhiên, cẩn thận đáp:

- Em... em muốn về nhà mẹ!

Sau tiếp lời nói c*̉a cô, không gian trở lại im ắng, không nghe Âu Dương Vô Thần nói gì nữa. Cả hai đứng im đó, cho đến 1" sau người đàn ông mới nhấc chân bước đi, lướt ngang qua người Âu Dương Thiên Thiên, rời khỏi đại sảnh Âu Dương gia.

"..."

Ủa!!

Ủa ủa!!!

Là sao? Hỏi rứa rồi đi hả?

Con người gì kì lạ vậy??

Âu Dương Thiên Thiên xoắn não, cô chớp chớp mắt, không hiểu nổi suy nghĩ c*̉a Âu Dương Vô Thần.

Nhìn anh ta rời đi, cô vô thức bước theo sau, đi ra phía ngoài cổng, cho đến khi thấy 1 chiếc xe màu đen đang đậu trước cửa.

Chưa kịp để Âu Dương Thiên Thiên nghĩ tiếp thứ gì, người đàn ông đứng trước chiếc xe đã nói:

- Lên xe!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu