Trọng Sinh Hào Môn: Anh Hai Đừng Chạy!

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trọng Sinh Hào Môn: Anh Hai Đừng Chạy!

Tác giả : PJH

Chương 341: Cuộc sống mới

Âu Dương Thiên Thiên phát hết số áo khoác thì đã là chuyện c*̉a 40 phút sau. Cô ngồi trên xe, c*̀ng với đứa trẻ bên cạnh xoa tay trước máy sưởi, dùng hơi nóng làm ấm cơ thể.

- Kiếm Tử, anh c*̃ng bật máy sưởi lên đi, ở ngoài trời nãy giờ chắc anh c*̃ng lạnh lắm.

Điều làm Âu Dương Thiên Thiên không ngờ là cô lại mua thiếu 1 cái áo khoác, vậy nên... chẳng những không dư ra để cô mặc mà lúc nãy đã phải lấy tạm cái c*̉a Kiếm Tử để bù vào nữa.

Người đàn ông ngồi phía trước nghe xong liền lắc đầu, nhìn cô đáp:

- Tôi không sao Nhị tiểu thư, cô cứ sưởi ấm đi.

Âu Dương Thiên Thiên run hết cả vai lên, lúc này cô mới biết thân thể mình đã tê cứng đến mức nào. Cứ tưởng mang áo len thì phải chịu được khoảng 3 - 4 tiếng ngoài trời chứ, không ngờ mới mấy phút thôi mà cô đã chịu không nổi rồi.

Ở ngoài đó thêm vài tiếng nữa chắc cô sẽ trực tiếp biến thành đá luôn.

Xoa xoa tay, cô nhìn sang đứa trẻ, lên tiếng hỏi:

- Em tên gì? Nhà ở đâu? Để chị đưa em về nhé.

Cậu bé nghe câu hỏi c*̉a Âu Dương Thiên Thiên, ánh mắt đột nhiên thay đổi, hiện lên ánh buồn man mác, c*́i đầu đáp:

- Em... là trẻ mồ côi ở khu ổ chuột. Em không có tên, không có nhà, c*̃ng không có ba mẹ.... em không có nơi nào để đi về cả.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Âu Dương Thiên Thiên nhất thời bất ngờ, cô chớp chớp mắt, không biết là mình đã vô tình chạm vào nỗi đau c*̉a đứa bé.

Vài giây sau, cô lên tiếng:

- Nếu là vậy... em có muốn có một ngôi nhà không? Chị sẽ cho em cái tên mới, mái ấm mới.... cả một cuộc sống mới nữa.

Kiếp trước c*̉a cô từng là một nhà báo, làm cái nghề này không tránh khỏi việc phải đi khắp nơi để phỏng vấn và lấy tin tức. Châu Phi, Châu Mỹ, Chấu Âu, cô đều đi đến rất nhiều. Lúc đó, gặp không ít trường hơp gia cảnh nghèo khó. TruyenLau.com

Tuy nhiên, lúc ấy kinh tế cô có hạn, còn chưa chính thức trở thành MC toàn cầu, nên không thể giúp đỡ được nhiều, đa số chỉ là gửi chút tiền nhỏ, hoặc tham gia từ thiện không công c*̉a các tổ chức lớn. Sau này, tiền làm ra ngoài phụng dưỡng mẹ còn phải xây dựng mái ấm với chồng, nên c*̃ng chỉ đủ để chi trả cuộc sống hằng ngày.

Bây giờ cô đã có một thân thế khác, có tiền, có nhà giàu, vậy nên.... cô muốn giúp những người có hoàn cảnh khó khăn như vậy, coi như là làm một việc tốt, tích công đức hoặc chí ít... là làm để lương tâm chính mình không thấy hổ thẹn.

Đứa trẻ nghe cô nói, ngay lập tức ngước mặt lên, chớp ánh mắt to tròn sáng rỡ, hỏi:

- Thật sao? Đọc truyện tại TruyenLau.com

Âu Dương Thiên Thiên mỉm cười, gật đầu đáp:

- Thật. Chỉ cần em đồng ý, chị sẽ cho em một cuộc sống khác, mới và tốt đẹp hơn bây giờ.

Cậu bé mím môi, vài giây sau liền nhào lên ôm lấy Âu Dương Thiên Thiên, trả lời:

- Em đồng ý. Tỷ tỷ, tỷ thật tốt. Tỷ là tốt nhất.

Âu Dương Thiên Thiên bật cười, cô ôm lấy người cậu, đưa tay lên xoa xoa mái tóc mềm. Ánh mắt liếc sang kính chiếu hậu, thấy Kiếm Tử nhìn mình, cô liền lên tiếng:

- Cho tôi đến Đường gia!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu