Tưởng Là Con Nuôi, Hóa Ra Là Con Riêng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tưởng Là Con Nuôi, Hóa Ra Là Con Riêng

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 14

Tôi hỏi anh ta: “Còn định nhận nuôi Dương Dương không?”

Anh ta dứt khoát từ chối, giọng đầy mệt mỏi.

“Vân Thư, mẹ bị Vu Lập Hạ lừa, Dương Dương là con riêng của cô ta, cô ta nuôi không nổi nên mới gửi vào trại trẻ mồ côi để tìm một gia đình tốt. Lần này anh đứng về phía em, em muốn nhận nuôi thì mang Đông Đông về, anh sẽ coi cô bé như con ruột. Nếu em không thích con cái, anh cũng sẽ không ép buộc! Vân Thư, em về đi, chúng ta đừng ly hôn, anh chỉ có mình em thôi.”

Tôi im lặng giả vờ suy nghĩ, cho đến khi anh ta gọi tên tôi một cách gấp gáp, giọng như sắp khóc, tôi mới đáp.

“Được thôi, nhưng tôi thật sự rất thích Đông Đông, mấy ngày rồi tôi không đến trại trẻ mồ côi, anh đưa tôi tới thăm cô bé đi.”

Chu Thừa Diễn liên tục đồng ý, nghe rất phấn khởi. Trong suy nghĩ của anh ta, chỉ cần tôi đồng ý gặp mặt, tức là vẫn còn cơ hội để nói chuyện. Tôi còn hẹn gặp ở trại trẻ mồ côi, rõ ràng là muốn thử thách mối quan hệ giữa anh ta và Vu Lập Hạ, anh ta chắc chắn sẽ nhân cơ hội này để chứng minh rằng mình không liên quan đến cô ta.

Cái tên ngu xuẩn này, đến bây giờ vẫn cho rằng có thể lừa được tôi cơ đấy.

Tôi hẹn thời gian với anh ta, nhưng tự mình đến sớm, thấy Lưu Chí đang đợi ở cổng, ngậm điếu thuốc, mắt nhìn chằm chằm vào trại trẻ mồ côi, miệng thì hô lên cái gì đó. Không lâu sau đó Vu Lập Hạ xuất hiện, còn chưa nói được câu nào thì Lưu Chí đã tát cô ta hai cái, rồi liên tiếp đá vào người cô ta.

Nơi này khá hẻo lánh, ít người chú ý, Lưu Chí mặt mày dữ tợn, túm tóc Vu Lập Hạ kéo ra bên tường, đập đầu cô ta vào tường một cách thô bạo. Cách rất xa mà tôi còn có thể nghe thấy tiếng Vu Lập Hạ thét lên như bị giết, khóc lóc van xin tha thứ.

Lưu Chí dường như muốn chứng tỏ với tôi, người đã thuê anh ta, nên ra tay rất tàn nhẫn, tay đấm chân đá, xuống tay quả thực rất hung ác.

Đúng lúc đó, Chu Thừa Diễn đến nơi. Ban đầu, anh ta chỉ đứng nguyên tại chỗ không dám tiến lại gần, sau khi nhìn thấy Vu Lập Hạ, anh ta định tiến lên nhưng lại dừng lại.

Vu Lập Hạ cũng nhìn thấy anh ta, kêu thét: “Thừa Diễn, cứu em, cứu em với.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lưu Chí cười lạnh, đá vào mặt cô ta: “Giỏi lắm rồi đấy! Dùng con của tao để quyến rũ người khác, mày đúng là đồ hèn hạ!”

Anh ta túm tóc Vu Lập Hạ, ép cô ta đối diện với Chu Thừa Diễn: “Đồ đàn bà hèn hạ, nói rõ xem, Dương Dương rốt cuộc là con của ai!”

“Con của anh, là con của anh, em mang thai rồi mới tìm đến anh ta, mấy năm nay số tiền em đưa anh đều là của anh ta!”

Vu Lập Hạ khóc lóc thảm thiết: “Lưu Chí, em sai rồi, em không dám nữa, xin anh tha cho em!”

Chu Thừa Diễn mặt trắng bệch, chân như bị dính chặt vào đất, không thể nhúc nhích. Hiểu rõ trong lòng là một chuyện, nhưng tự mình nghe thấy lại là chuyện khác, anh ta không dám làm xét nghiệm ADN.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu