Tưởng Là Con Nuôi, Hóa Ra Là Con Riêng

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tưởng Là Con Nuôi, Hóa Ra Là Con Riêng

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 3

“Thì ra là anh lo cho sức khỏe của em.”

Tôi giả vờ cảm động: “Thừa Diễn, không ngờ anh lại tốt với em như vậy.”

Chu Thừa Diễn trông có chút bối rối.

Tôi trầm ngâm một lúc: “Nếu vậy, em cũng không có lý do gì để không đồng ý.”

Mặt mẹ chồng lộ vẻ vui mừng, nhưng tôi lại thản nhiên nói: “Nhưng em có một yêu cầu.”

“Yêu cầu gì?”

“Nếu anh thực sự muốn tìm một chỗ dựa tinh thần cho tương lai của chúng ta.”

Tôi nhìn chằm chằm vào hai người họ, từng chữ từng câu: “Em muốn tự mình chọn.”

Mẹ chồng còn định phản đối, nhưng Chu Thừa Diễn đã nhanh chóng đồng ý: “Tất nhiên rồi.”

Tôi đứng dậy rời đi, lờ mờ nghe thấy mẹ chồng nhỏ giọng hỏi: “Nếu con để nó tự chọn thì Dương Dương…”

Những lời sau đó tôi không nghe rõ.

Ban đầu họ nghĩ rằng tôi sẽ không đồng ý, rồi trực tiếp mang đứa trẻ đó về, ép tôi phải chấp nhận. Nếu tôi chấp nhận, tôi sẽ rơi vào cuộc chiến lâu dài với người thứ ba và còn phải nuôi dưỡng con của cô ta. Nếu không chấp nhận, họ sẽ tìm cách tạo ra tai nạn trước khi ly hôn để tôi chết, Chu Thừa Diễn sẽ hợp lý kế thừa tài sản của tôi, giống như kiếp trước.

Tôi đã sống lại một lần, chắc chắn sẽ không thể để chuyện này xảy ra. Bộ mặt đáng ghê tởm của gia đình này làm tôi buồn nôn, tôi nhất định sẽ báo thù tất cả những gì đã xảy ra ở kiếp trước!

Bị tôi náo loạn một trận, Chu Thừa Diễn sốt ruột sứt đầu mẻ trán, tận đến đêm khuya mới vào phòng, hớn hở nói rằng mọi thứ đã sẵn sàng, chỉ chờ ngày mai đi xem đứa trẻ.

Tôi lật trang sách, chậm rãi nói: “Trong thành phố có ba trại trẻ mồ côi, chuyện này không vội được, phải đi xem từng nơi một.”

Hắn ngừng lại, giọng có vẻ thương lượng: “Anh đã bàn xong với viện trưởng của một trong các trại rồi, không thể thất hứa được, sáng mai chúng ta liền đi.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Có cần gấp vậy không?”

Tôi ngẩng lên nhìn hắn: “Xem vào buổi sáng cũng không thể đón về ngay buổi trưa được, thủ tục các thứ cũng phải mất mất một tháng đấy.”

“Nhiều trẻ em như vậy, mỗi ngày đều có người đến xem, chúng ta đi sớm mới chọn được đứa mình ưng ý.”

“Anh nghĩ đây là đi chợ chọn rau cải à?” Website TruyenLau.com

Tôi gấp sách lại: “Sáng mai thì sáng mai, nhưng nói trước, em thích con gái.”

Hắn còn định nói gì đó, nhưng tôi đã xoay người ngủ. Chỉ với một câu nói như vậy thôi, tôi đoán chắc hắn sẽ trằn trọc cả đêm không ngủ được.

Tôi đã có một giấc mơ đẹp suốt đêm, tinh thần sảng khoái, còn Chu Thừa Diễn thì lại kéo theo đôi mắt thâm quầng, trông rất tiều tụy.
TruyenLau
Mẹ chồng đã dậy từ sớm chuẩn bị mọi thứ, trông rất mong chờ chỉ đợi đến lúc ra ngoài. Tôi thì không chỉ dậy muộn hơn thường ngày, mà còn tắm rửa, trang điểm kỹ lưỡng, từ từ ăn sáng. Đến gần trưa, chúng tôi mới từ từ lên đường đến trại trẻ mồ côi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu