Giả Dung xem chừng Giả Trân vẫn còn lưu lại chỗ Tần Khả Khanh an ủi mỹ nhân bị thương, vì thế đi tới con đường quay về chủ viện của Giả Trân ôm cây đợi thỏ, cúi đầu cầm chổi giả bộ quét sân.
Quả nhiên chưa đầy nửa nén nhang khóe mắt Giả Dung liền nhìn thấy thân ảnh Giả Trân đi tới gần. Hắn lẻ loi một mình, bên cạnh không có người hầu đi theo, trên mặt tươi cười, miệng còn ậm ừ tiểu khúc, có thể thấy được mới vừa xua đuổi người hầu chiếm không ít tiện nghi trên người Tần Khả Khanh, tâm tình thật tốt.
Giả Dung xem đúng thời cơ, dùng sức quay phắt người lại hoàn toàn đụng phải Giả Trân.
Dưới lực va chạm hai người cùng ngã về phía sau. Đuôi xương sống của Giả Trân rất đau, không khỏi ôi một tiếng kêu lên, mắng:
- Nha đầu chết tiệt, không có mắt sao? Đi đường không nhìn đường, làm bị thương lão gia ta, xem ta có kêu người bắt ngươi đem đi cho chó ăn!
- Nô tì biết sai rồi, mong lão gia thứ tội.
Trong miệng Giả Dung liên tục bồi tội xin tha thứ, vội đứng dậy hết sức lo sợ đưa tay nâng Giả Trân.
Thanh âm mềm mại uyển chuyển, khiến người tiêu hồn thực cốt, Giả Trân không thể khống chế nổi rung động trong lòng, thân thể lướt qua một luồng điện khiến cả người đều tê dại.
Hắn nuốt lời mắng vào bụng, nhanh như chớp nghiêng đầu nhìn "nha hoàn" sơ ý đụng hắn ngã gục. Ngay nháy mắt nhìn thấy dung mạo của nàng, Giả Trân quên phắt đi "tức giận", trong lòng trong mắt chỉ còn lại dáng vẻ của nàng. Cho dù là Tần Khả Khanh mà hắn luôn phủng trong lòng cũng không biết bị hắn ném tới nơi nào.
Nữ tử trước mặt như hội tụ tinh hoa của ánh trăng mà thành, đôi mắt thu thủy nhút nhát nhìn hắn, hốc mắt hồng hồng, chứa đựng nước mắt, muốn rơi không rơi, rất làm lòng người tâm động.
Trái tim Giả Trân như nai con đập loạn, bùm bùm nhảy dựng. Hắn cảm giác mình đối với giai nhân vừa gặp đã thương, lập tức động tâm. Đây là cảm giác dù mới gặp Tần Khả Khanh cũng không có được.
Hắn trừng to mắt, ngây ngốc nhìn "giai nhân khuynh quốc" trước mắt, bên eo của hắn bị đối phương sờ s0ạng lén đổi chìa khóa nhà kho đều không hề có chút cảm giác nào.
Giả Dung lúc trộm lấy quần áo của nha hoàn nào đó đồng thời cầm luôn xâu chìa khóa của nha hoàn, lúc này có thể đem ra dùng trao đổi chìa khóa trên người Giả Trân.
Sau một lúc lâu, Giả Trân khụ một tiếng, hỏi: Đọc truyện tại TruyenLau.com
- Ngươi kêu cái gì, là nha đầu ở đâu, sao ta chưa bao giờ nhìn thấy qua ngươi?
"Nha hoàn" run rẩy, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn Giả Trân, cầu xin nói:
- Cầu lão gia tha cho nô tì một hồi đi, nô tì từ nay về sau cũng không dám khinh thường nữa. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Giả Trân ý thức được lời hăm dọa của mình dọa nạt nàng, cầm lấy bàn tay mềm mại của nàng, ôn nhu nói:
- Chớ khóc, lão gia không trách tội ngươi.
"Nha hoàn" xác nhận Giả Trân không giống giả bộ, lập tức vui mừng nhoẻn miệng cười. Giả Trân nhìn xem mắt choáng váng, vô ý thức x0a nắn bàn tay mềm mại của "nha hoàn".
Gò má "nha hoàn" phiếm hồng, bộ dáng xấu hổ mang khiếp, nhỏ giọng nói:
- Nô tì.. nô tì là nha đầu mới tới xách nước quét nhà, tên gọi Hạnh nhi. Website TruyenLau.com
Thật muốn chặt bỏ bàn tay ghê tởm kia!
Dứt lời, hai má càng thêm đỏ. Hai mắt "nàng" liếc Giả Trân, khẽ cắn môi, nhanh chóng rút lại tay mình, giơ tay áo che mặt, quay đầu ngượng ngùng chạy mất.
Giả Trân bị mê thất điên bát đảo, cũng không còn biết bản thân là ai. Cảm giác mỹ nhân vừa đi, ba hồn bảy vía của hắn cũng đi theo nàng, thật lâu sau cũng chưa kịp phản ứng truy theo.
Hắn nghĩ tới Giả Dung đã rời khỏi Trữ quốc phủ, nhưng làm thế nào cũng không nghĩ ra tuyệt sắc giai nhân vạch đi tim của hắn chính là đứa con Giả Dung mà hắn hận không thể g iết chết.
Ngày thường nhà kho khóa chặt, bởi vì trong phủ có hộ vệ tuần tra, dưới tình huống bình thường vẫn không có bố trí người chuyên môn canh gác.
Người hầu của Trữ quốc phủ vốn không có quy củ, ngày mùa hè chói chang thời tiết oi bức, toàn bộ người hầu làm việc cũng không tận tâm. Hộ vệ tuần tra đi một hồi cũng lười nhác kiếm chỗ tránh nóng.
Giả Dung thập phần thuận lợi đi vào trong kho, dùng tốc độ nhanh nhất càn quét nhà kho không còn.
- Hoàng kim bạc trắng, ngọc khí trân châu? Thu!
- Đồ cổ quý giá? Thu!
- Ngự tứ long tiên hương, dạ minh châu, tượng quan âm ngà voi? Thu!
- Danh cầm Xuân Lôi? Bộ tách trà sừng tê giác? Bình phong gỗ trầm hương? Lấy đi! Lấy đi! Tất cả lấy đi!
Nhà kho Trữ quốc phủ chứa không ít vật ngự tứ trong cung, đáng giá thì đáng giá, nhưng không khả năng đem ra ngoài mua bán, xuất ra thậm chí sẽ mang theo mầm tai vạ, dù lấy tới trong tay cũng không dám bại lộ trước mặt người khác.
Nhưng đó điều là phiền phức nếu không có hệ thống giao dịch vị diện. Nhưng với Giả Dung mà nói, đây căn bản không là vấn đề. Vật ngự tứ thì thế nào, mua bán tới vị diện khác, triều đình chẳng phải hoàn toàn không hay biết gì sao?
Giả Dung vừa nghĩ vừa khóa cửa nhà kho, lúc rời đi còn tùy tay đem chìa khóa ném vào trong bụi hoa, đi vào phòng trống tháo dỡ trang sức.
Một loạt động tác hoàn thành, thứ nhân cách thành công lui thân. Đọc truyệ𝐧 hay, truy cập 𝐧gay { 𝗧𝐑Ù𝑴𝗧𝐑U𝒀 Ệ𝙽﹒𝖵𝐧 }
Giả Dung vẫn chưa rời đi.
- Hệ thống, đem thương nhân Lam tinh vị diện Giang Kiền Khôn ném ra sổ đen, tôi muốn tìm hắn mua chút đồ vật, lại lại đại lễ ly biệt cho đám người Giả Trân.
Một phần đại lễ này, đó là "trời phạt" mà Giả Dung từng muốn tạo ra.
- Đinh! Đã giải trừ sổ đen! Có gởi thông tin thỉnh cầu hay không!
Giả Dung không chút do dự nói:
- Được!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36-40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215-216: Chương 215+216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
Vị Diện Thương Nhân Giả Dung
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.