Giả Dung buồn cười, khóe môi nhếch lên. Tần Khả Khanh mắt sắc phát hiện biến hóa của hắn, cho rằng hắn cười nhạo chính mình, một cỗ tức giận đấu đá lung tung trong lồ ng ngực, như có đại chùy nện lên ngực của ả, làm cho ngũ tạng lục phủ đều đau đớn.
Ả dùng động tác lau nước mắt che giấu vẻ mặt vặn vẹo, siết chặt nắm tay, móng tay còn lưu dấu trong lòng bàn tay rướm máu.
Bởi vì đông người nên Giả Dung có chút buồn bực, cầm quạt phe phẩy mới thấy thoải mái hơn một chút.
Hắn dùng ánh mắt trào phúng nhìn Tần Khả Khanh:
- Ngươi cũng biết hành vi của mình sẽ làm cho gia tộc hổ thẹn a? Vậy tại sao ngươi còn muốn cùng cha chồng của mình đi làm chuyện xấu xa dơ bẩn như vậy?
Ngữ khí của Giả Dung tràn đầy khinh thường, một câu nói toạc nội dung mà Tần Khả Khanh cùng Giả Trân kiêng kỵ sợ hãi nhất. Đồng tử hai người phóng lớn, nhịp tim ầm ầm, đầu óc ông ông vang rền, thiếu chút nữa bị một cái búa tạ này của Giả Dung nện xuống làm chấn hỏng tâm thần.
Lúc trước Giả Trân lo lắng Giả Dung sẽ nói toạc ra bí mật của bọn hắn, nhưng bởi vì nghĩ Giả Dung cũng cần mặt, không muốn cả đời sống trong sự nhạo báng của thế nhân, chỉ nghĩ trong lòng, không có lá gan thay đổi hành động. Cho nên trong lòng Giả Trân cũng không quá băn khoăn.
Nhưng hắn hoàn toàn không nghĩ tới, cuối cùng Giả Dung thật dám liều mạng hai bên cùng trọng thương, không để ý hậu quả, ở trước mặt thật nhiều người trong phòng này nói ra quan hệ của hai người bọn hắn.
Nhất thời huyệt thái dương của Giả Trân kinh hoàng, đầu đau thình thịch, hít thở cũng có chút khó khăn.
Nghiệt tử chết tiệt, lại quả thật lựa chọn ngọc đá câu phần, giũ hết đi ra!
Tần Khả Khanh cắn nát đầu lưỡi của mình, cưỡng chế cảm giác mê muội trong đầu truyền tới:
- Ngươi chửi bới ta thì thôi, vì sao phải kéo lão gia xuống nước. Cũng không thể bởi vì hắn giúp ta, nói mấy câu cho ta, ngươi liền ác ngữ hãm hại hắn. Nhưng mà lang quân, lão gia là cha của ngươi, ngươi đây là bất hiếu a!
Vừa rồi còn dán lên "phụ tâm nhân" cho Giả Dung, bây giờ còn dán thêm nỗi oan "bất hiếu tử", người bình thường nói không chừng đã muốn sợ, nhưng Giả Dung thì không!
Hắn cười lạnh nói:
- Hắn cùng vợ của con mình làm việc dơ bẩn lén lút, còn muốn đứa con hiếu thuận? Thiên hạ sao có chuyện tốt như vậy? Cho dù là bẩm báo quan phủ, bẩm báo tới trước mặt thánh thượng ta cũng không sợ. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Giả Dung nói được đúng lý hợp tình, hắn thật sự không sợ Tần Khả Khanh xối nước bẩn cho hắn, chỉ cần hắn muốn, còn nhiều biện pháp "tắm trắng".
Tần Khả Khanh rưng rưng nhìn người nhẫn tâm trước mặt, nếu hắn có thể rút ra càng nhiều thời gian bồi bồi chính mình, ả làm sao lại bởi vì tịch mịch mà cấu kết với Giả Trân đây? Nhìn bộ dáng lạnh lùng khinh miệt của Giả Dung, Tần Khả Khanh oán hận càng sâu.
- Ta chết! Ta chết còn không được sao?
Tần Khả Khanh nói xong lao tới chỗ cây cột, làm người xung quanh sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, vội vàng đưa tay đem ả kéo lại.
Vương phu nhân gắt gao ôm Tần Khả Khanh đang tự tìm cái chết, khuyên: Đọc truyện tại TruyenLau.com
- Khả Khanh, ngươi cũng không thể làm chuyện điên rồ! Ngươi vừa chết, bạc tình lang kia không phải được như ý nguyện sao?
Vương Hi Phượng cũng bị Giả Dung làm tức giận cả người phát run, ánh mắt như rắn độc nhìn chằm chằm Giả Dung, lớn tiếng quát:
- Giả Dung, ngươi thật quá đáng! Ngươi quả thực không phải người! Ông trời sẽ không bỏ qua ngươi!
Giả Trân nhìn thấy người trong phòng đều ủng hộ hắn cùng Tần Khả Khanh, trong lòng âm thầm may mắn. Đọc truyện tại TruyenLau.com
May mắn.. may mắn Khả Khanh phản ứng nhanh chóng, mọi người cho rằng Giả Dung vu oan người, giống như chó điên bắt người liền cắn, không ai tin hắn!
Nếu không tin tức cha chồng con dâu cấu kết trộm tình bại lộ đi ra, vì bảo vệ thanh danh Trữ quốc phủ chức vị tộc trưởng của hắn xem như chấm dứt.
Nghĩ tới đây, nội tâm Giả Trân một trận nghĩ lại mà sợ, hận không thể nhào đi lên dùng roi đương trường siết chết Giả Dung.
- Ồn ào! Ông trời sẽ không bỏ qua ai còn không nhất định!
Thanh âm Vương Hi Phượng bén nhọn đâm vào màng tai người, Giả Dung bất mãn nhíu mày, ánh mắt sắc bén lại mang theo sát ý băng sương bắn về hướng Vương Hi Phượng:
- Bản thân ngươi vốn thân bất chính tay nhuốm máu, trước khi mắng người khác vẫn nên quản tốt chính mình đi. Miễn cho người máu lạnh như ta còn chưa có việc gì, báo ứng trước tiên ứng nghiệm lên người ngươi, vậy cũng thật khó nhìn.
Giữa lúc hoảng hốt Vương Hi Phượng cảm thấy nơi cổ một trận lạnh lẽo, phảng phất có thanh băng đao cắt vỡ cổ họng của mình, vô tình thu gặt tính mạng của mình.
Vương Hi Phượng sinh ra lỗi giác mình đã tử vong, trái tim bởi vì thình lình sợ hãi mà khẩn cấp co rút lại, cả người như rớt vào hầm băng, lời mắng sắp thốt ra cũng bởi vậy mà nuốt vào trong bụng.
Vị Phượng cây ớt hung hăng càn quấy này, trong nháy mắt lại biến thành hoảng sợ, co rụt lại.
Sau đó mới ý thức được mình bị một ánh mắt của Giả Dung dọa mộng, đánh mất hết mặt mũi trước mặt đám người hầu, Vương Hi Phượng vừa sợ vừa giận, dùng sức giậm chân.
Trong trí nhớ của nàng tính cách Giả Dung yếu đuối, phảng phất như một đoàn mì nắm, phàm là người hầu địa vị có chút quan trọng đều có thể x0a nắn hắn.
Rồi đột nhiên gặp được một mặt tràn ngập lực sát thương lợi hại của hắn, Vương Hi Phượng cực kỳ kinh hãi, chẳng qua vì mặt mũi mà cố nén, lúc này mới không biểu lộ trên mặt.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36-40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215-216: Chương 215+216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
Vị Diện Thương Nhân Giả Dung
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.