Tôi chạy thục mạng, chạy vào trong phòng vệ sinh, khóa trái cửa.
Thân thể tôi dựa sát vào cửa, trong lòng giống như bị tảng đá lớn đè nặng khiến tôi không thở nổi.
Là tôi nghĩ mọi chuyện quá mức đơn giản, tôi không nghĩ tới, vừa mới bắt đầu, vị trí bên cạnh Lục Nguyên Đăng đã không thích hợp với tôi rồi.
Tôi đã sớm chuẩn bị tốt tinh thần ném tôn nghiêm của chính mình sang một bên, nhưng cuối cùng, tôi vẫn bị anh ấy chà đạp không chút thương tiếc.
Dưới thân có chất lỏng đục ngầu chảy ra, mang theo từng tia máu đỏ hồng.
Đương nhiên tôi biết, đây không phải tới tháng, mà là cột mốc đánh dấu tôi từ con gái biến thành đàn bà.
Thở dài một tiếng, đúng là nực cười.
Vết máu này đến bây giờ mới hiện ra, đối với tôi cũng còn ý nghĩ gì nữa đâu.
Chẳng lẽ lúc này, tôi lại kéo Lục Nguyên Đăng vào, để cho anh ấy nhìn sao?
“Ninh Khanh, có lẽ cuộc đời mày đã là một câu chuyện cười rồi.”
Tôi cười khổ, đi đến phía dưới vòi sen, mở nước, cẩn thận kì cọ thân thể đầy mệt ỏi, cũng khiến vết máu rơi trên mặt đất từng chút một.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Những thứ không quan trọng này đều nên để nước cuốn trôi đi. Hiện giờ tôi chỉ muốn thông qua Lục Nguyên Đăng, giải quyết chuyện của em trai tôi mà thôi, những thứ khác tôi đều không nghĩ đến.
Không biết tôi ở bên trong tắm bao lâu, khi hơi nước mờ mịt tràn ngập phòng tắm, tôi cảm thấy đầu óc có chút choáng váng.
Nhưng tôi không muốn ra ngoài, tôi không muốn đối mặt với ánh mắt dò xét của Lục Nguyên Đăng. TruyenLau
Chí ít, tối nay không cần.
Cửa ra vào, vang lên tiến đập cửa có tiết tấu, âm thanh của Lục Nguyên Đăng cũng theo đó mà truyền đến.
“Cô muốn ở bên trong bao nhiêu lâu? Tắm lâu như vậy, là cô chê bản thân cô không sạch sẽ, hay chê tôi không sạch sẽ vậy?”
Tôi giật mình, luống cuống tay chân, không biết nên làm gì. TruyenLau.com
Trong lòng tôi cảm thấy may mắn, may là tôi vừa mới khóa trái cửa, nếu không Lục Nguyên Đăng có thể tiến vào rồi.
“Sắp… sắp xong rồi…”
Tôi nhẹ giọng đáp lại, chuẩn bị lấy khăn tắm để lau người nhưng đột nhiên bị trượt chân, té ngã trên mặt đất.
Gáy tôi đập mạnh vào sàn nhà, trước mắt tôi tối sầm, lập tức ngất đi.
“Ninh Khanh, Ninh Khanh, cô đang làm gì? Mau ra đây!” Âm thanh Lục Nguyên Đăng có chút không vui vang lên bên ngoài cửa.
Tôi muốn bảo anh ấy đến cứu tôi, nhưng không hi vọng anh ấy nhìn thấy bộ dạng không mảnh vải che thân của tôi. Tuy vừa nãy, cái gì cần nhìn anh ấy cũng đều nhìn cả rồi.
Tôi vẫn còn ý thức, âm thanh xung quanh tôi đều nghe thấy, nhưng đầu lưỡi tôi giống như bị thắt nút, một chữ cũng không nói được, thân thể cũng mềm nhũn, không có khí lực.
Ông trời ơi, tôi xui xẻo như vậy sao?
Lục Nguyên Đăng ở ngoài cửa lại hô lên vài tiếng, mạnh mẽ gõ cửa.
Sau đó nhanh chóng yên tĩnh lại.
Tôi cho là anh ấy đi rồi, nhưng tôi nghe được tiếng cửa bỗng nhiên bị đá văng ra.
Một giây sau, Lục Nguyên Đăng xông tới.
Tôi có thể cảm giác được ánh mắt sáng rực của anh ấy nhìn chăm chú lên người tôi, da thịt tôi cũng nóng dần lên. Nhưng dù vậy, hai mắt tôi cũng không mở ra được, tôi hoàn toàn không biết giờ phút này Lục Nguyên Đăng có biểu cảm gì.
Thôi bỏ đi, không nhìn thấy cũng tốt, để tránh tôi chết vì xấu hổ dưới ánh mắt của anh ấy.
Lục Nguyên Đăng ôm tôi lên, tôi cảm giác dưới thân có cảm giác mềm mại, có lẽ anh ấy đã đặt tôi lên giường.
Một lúc lâu sau, tôi cảm giác đầu không còn choáng nữa, thân thể cũng khôi phục được chút sức lực.
Điểm chết người chính là trong thời gian đó, tôi hoàn toàn có ý thức.
Trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ, tôi không biết Lục Nguyên Đăng hiện tại có trong phòng hay không, hay anh ấy đã ngủ rồi.
Lặng lẽ mở khẽ mắt ra, vừa vặn đối diện với ánh mắt Lục Nguyên Đăng.
Anh ấy nhìn tôi, trên mặt không có chút biểu cảm nào, lại khiến cho tôi xấu hổ muốn chết.
Trên người tôi vẫn không có mảnh vải che thân nào, tuy trong phòng đã mở máy điều hòa nhưng tốt xấu gì cũng nên che chắn cho tôi một chút chứ?
Chẳng lẽ nãy giờ Lục Nguyên Đăng vẫn nhìn tôi như vậy?
Nghĩ đến đây, mặt tôi đỏ bừng lên, kéo kéo chăn, đắp lên người.
“Sao anh vẫn chưa ngủ?” Tôi nghiêng đầu nhìn về một bên, muốn thoát khỏi chủ đề xấu hổ này.
“Về sau đừng tắm lâu như vậy, cửa sổ và cửa chính còn khóa kín, nếu tôi tới chậm một chút thì có lẽ cô đã đi chầu trời rồi.”
Lục Nguyên Đăng liếc nhìn tôi, lạnh nhạt nói.
Nghe lời nói của anh ấy, có lẽ tôi trúng độc CO2 rồi.
Cũng may mọi chuyện vẫn ổn, không thì giờ tôi đã bay về Tây Thiên…
Điện thoại của Lục Nguyên Đăng reo lên, anh ấy nhận điện thoại, ngữ khí rất dịu dàng.
“Được, tôi biết, chờ tôi một lát, tôi sẽ tới ngay.”
Tôi cảm giác, đầu bên kia điện thoại hẳn là một người phụ nữ. Thì ra, anh ấy cũng sẽ dịu dàng với phụ nữ như vậy.
Là ai chứ? Là người phụ nữ bụng bầu ngày hôm đó nhìn thấy ở bệnh viện sao?
Trong lòng tôi dường như có chút gợn sóng, nhưng tôi rất rõ ràng, đây không phải chuyện tôi nên quản. Tôi và Lục Nguyên Đăng chỉ là nhu cầu thôi, không ai quản đến đời sống riêng tư của ai cả.
Mục đích tôi tới tìm anh ấy chính là vì chuyện của Ninh Uy Phước.
Tôi đang chuẩn bị lên tiếng nói chuyện của em trai với Lục Nguyên Đăng thì anh ấy đột nhiên đứng dậy nói với tôi: “Cô ngủ trước đi, tôi có việc ra ngoài một lát.”
“Tôi có việc muốn nói với anh.” Tôi vội vàng lên tiếng.
“Quay về nói sau.”
Anh ấy nói xong lập tức đi ra ngoài, mọi lời tôi định nói đều bị chặn lại.
Thôi bỏ đi, ngủ trước vậy. Dù sao anh ấy cũng không chạy mất, chờ anh ấy trở lại nói sau là được.
Tôi vừa định ngủ, điện thoại di động lại vang lên.
Là mẹ gọi tới.
“Ninh Khanh, sao rồi, mọi chuyện ổn thỏa chưa?”
Nghe giọng của mẹ, có lẽ là đã hạ sốt rồi.
“Con đã tìm Lục Nguyên Đăng, mẹ không cần lo lắng.” Tôi lạnh lùng nói.
Trong lòng, không có cảm giác gì, chỉ là đột nhiên thấy cô độc.
Người nhà của tôi, cho tới giờ cũng chưa từng quan tâm tôi sống có tốt không, quan tâm hàng đầu chỉ là tôi đem được lợi ích gì cho bọn họ mà thôi.
Mẹ cũng yên lòng, dặn tôi phải xử lý mọi chuyện ổn thỏa, sau đó mới cúp điện thoại.
Từ đầu tới đuôi, cũng không hỏi một câu liên quan đến tình hình của tôi.
Tuy tôi đã sớm dự đoán mọi chuyện sẽ như vậy, nhưng khi thật sự xảy ra tôi vẫn cảm thấy quá đau lòng.
Tôi nhắm mắt lại, cố gắng để cho bản thân không nghĩ đến những chuyện này nữa, một lúc lâu sau mới ngủ được.
Đến tận sáng hôm sau Lục Nguyên Đăng mới trở về, sắc mặt có chút mệt mỏi.
Tôi không rời khỏi giường, anh ấy trực tiếp nằm dài trên giường, ôm tôi vào ngực, mệt mỏi nhắm mắt lại.
Tôi còn chưa từng được người nào ôm ngủ như vậy, nhịp tim bỗng đập nhanh hơn.
“Không sao, không sao. Quen là được!”
Tôi tự nhủ vài lần trong lòng, cuối cùng mới cảm thấy lòng mình bình tĩnh hơn một chút.
Có lẽ, đây là thời điểm mà tôi nên nói chuyện liên quan đến Ninh Uy Phước.
“Chuyện của em trai tôi, anh có thể không kiện được không?” Tôi sợ hãi nói.
Anh ấy mở mắt ra, im lặng nhìn tôi hồi lâu, sau đó cười lạnh nói: “Ninh Khanh, cô nghĩ mình là gì vậy? Tôi nói muốn giúp cô bao giờ?”
- Chương 1: Một quả dưa chuột
- Chương 2: Tôi muốn đi tìm đàn ông
- Chương 3: Người phụ nữ đáng chết
- Chương 4: Tôi muốn ly hôn
- Chương 5: Bạo hành gia đình
- Chương 6: Phụ nữ cần ve vuốt
- Chương 7: Tôi đã làm sai điều gì
- Chương 8: Sáu tỷ ba
- Chương 9: Tạo cơ hội
- Chương 10: IQ thấp
- Chương 11: Ly hôn
- Chương 12: Khắc sâu ấn tượng
- Chương 13: Đêm hôm đó cô không nói như vậy
- Chương 14: Xấu hổ chết mất
- Chương 15: Phụ nữ có ngực mà không có não mới được yêu thích
- Chương 16: Móng vuốt của con mèo hoang này sắc thật đấy
- Chương 17: Anh đừng quấn lấy tôi nữa
- Chương 18: Tôi là dư thừa
- Chương 19: Tôi không phải là giúp việc miễn phí
- Chương 20: Lá chắn
- Chương 21: Tôi có thể mua búp bê cho anh
- Chương 22: Anh ta như thiên thần giáng thế
- Chương 23: Nóng, tôi rất nóng
- Chương 24: Làm tình nhân của anh
- Chương 25: Bùn nhão không muốn trát lên tường
- Chương 26: Không phải chồng, là chồng cũ
- Chương 27: Đau dạ dày
- Chương 28: Tôi không phải người phụ nữ của anh
- Chương 29: Cô có thể hỏi bà xã của tôi
- Chương 30: Mọi người giúp nhau
- Chương 31: Trái tim nguội lạnh
- Chương 32: Vui sướng vì giải tỏa được nỗi lòng
- Chương 33: Rượu làm tăng thêm dũng cảm
- Chương 34: Anh không cần thể diện
- Chương 35: Tay anh hơi mỏi
- Chương 36: Vẫn là mùi vị quen thuộc
- Chương 37: Câu chuyện nồi lẩu cay hai mươi nghìn
- Chương 38: Tôi không quen anh ta
- Chương 39: Đó là vực thẳm không lối thoát
- Chương 40: Khổ nhục kế
- Chương 41: Lục nguyên đăng mở cửa
- Chương 42: Cô coi tôi là kẻ ngu sao
- Chương 43: Ninh khanh, cô nghĩ mình là cái gì vậy
- Chương 44: Cô không đáng tiền như thế
- Chương 45: Anh ta không dám động tới cô
- Chương 46: Tôi là cô
- Chương 47: Lục ngạn đình già mồm
- Chương 48: Làm người phải vui vẻ
- Chương 49: Đau không
- Chương 50: Cảm giác của mối tình đầu
- Chương 51: Gần trong gang tấc mà như biển trời cách biệt
- Chương 52: Cởi quần áo ra
- Chương 53: Ý không tại lời
- Chương 54: Đàn ông đều là loại động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới
- Chương 55: Dục vọng chiếm hữu của đàn ông
- Chương 56: Chất ngọt xấu hổ
- Chương 57: Ngực cô quá lép
- Chương 58: Thẻ đen
- Chương 59: Lục nguyên đăng, đồ Ngốc
- Chương 60: Thất sủng
- Chương 61: Không biết xấu hổ
- Chương 62: Kẻ có tiền là vô tình nhất
- Chương 63: Trái tim đàn ông khó thấu
- Chương 64: Đùa ác
- Chương 65: Thắt dây lưng giúp anh
- Chương 66: Không thấy được ánh sáng
- Chương 67: Tôi chết chắc rồi
- Chương 68: Xin lỗi không thể chỉ nói mà không
- Chương 69: Chồng
- Chương 70: Người thứ ba gặp vợ chính thức
- Chương 71: Vết đỏ tươi
- Chương 72: Đạo bất đồng bất tương vi mưu
- Chương 73: Buồn nôn muốn ói
- Chương 74: Chịu tội
- Chương 75: Cút ra ngoài
- Chương 76: Ngàn cân treo sợi tóc
- Chương 77: Không dám yêu cầu cao
- Chương 78: Lục ngạn đình anh bệnh à
- Chương 79: Đàn ông đều lòng dạ hẹp hòi
- Chương 80: Đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân
- Chương 81: Tôi làm gì cũng đều là sai
- Chương 82: Ninh khanh, em rất thú vị
- Chương 83: Nỗi phiền não của người ngục khủng cô không hiểu được đâu
- Chương 84: Đừng lo, có anh đây
- Chương 85: Cảm động nhầm một phen
- Chương 86: Độc nhất vô nhị
- Chương 87: Nó điên thật rồi
- Chương 88: Kéo dài thời gian
- Chương 89: Điều tôi muốn chính là lòng tham không đáy
- Chương 90: Cô ấy sẽ không biết
- Chương 91: Người vợ cùng chịu cảnh nghèo hèn với mình không thể bỏ được
- Chương 92: Tự sát
- Chương 93: Đừng nói nữa
- Chương 94: Cấm vào phòng bếp
- Chương 95: Để em đi
- Chương 96: Nếu mang thai thì làm sao đây
- Chương 97: Tôi được hay không được, em thử xem
- Chương 98: Cấu kết gây sự
- Chương 99: Bí mật không thể tiết lộ
- Chương 100: Đừng gọi cô ninh
- Chương 101: Kích thước của anh, em không biết sao
- Chương 102: Có thể chuyển sang nơi khác không
- Chương 103: Dùng tay giúp anh
- Chương 104: Lục ngạn đình, anh ngốc à
- Chương 105: Tính khí thất thường
- Chương 106: Đó là chuyện riêng của tôi
- Chương 107: Nam thần
- Chương 108: Nhiều đàn ông phía sau
- Chương 109: Gieo gió gặt bão
- Chương 110: Có tật giật mình
- Chương 111: Không gian xảo không phải thương gia
- Chương 112: Sau này cẩn thận một chút
- Chương 113: Sự chu đáo của lục nguyên đăng
- Chương 114: Thật sự xấu hổ
- Chương 115: Quy tắc ngầm
- Chương 116: Sau này ở đây sẽ không dùng đến nữa
- Chương 117: Phụ nữ trang điểm vì người mình yêu
- Chương 118: Đồ Lưu manh
- Chương 119: Du thuyền tình yêu
- Chương 120: Trên đời không đâu là không có gió
- Chương 121: Tôi không tâng bốc
- Chương 122: Không nhịn được dù một đêm
- Chương 123: Lục nguyên đăng, anh mau quay lại đây
- Chương 124: Ảo tưởng
- Chương 125: Cô ấy đáng được người khác đối xử tốt
- Chương 126: Cậu ta chăm sóc em thế nào
- Chương 127: Gã đàn ông độc đoán
- Chương 128: Mở cửa ra
- Chương 129: Xem xem thích gì
- Chương 130: Lại tưởng bở nữa rồi
- Chương 131: Kẻ tâm thần đáng sợ
- Chương 132: Khổ không nói nên lời
- Chương 133: Cái cậu lần trước trông quen quen
- Chương 134: Bản tính tham ăn
- Chương 135: Em lại thích kiểu này
- Chương 136: Anh nuôi em
- Chương 137: Dị ứng xoài
- Chương 138: Anh có tin tốt muốn báo cho em biết
- Chương 139: Quà của anh
- Chương 140: Xoay người lại
- Chương 141: Tôi đổi cho cô chiếc giường lớn hơn nhé
- Chương 142: Giấc mộng tan biến
- Chương 143: Tôi không thể bị tiêu diệt
- Chương 144: Là em trêu trọc tôi trước
- Chương 145: Lục ngạn đình, tôi hận anh
- Chương 146: Nếu cô thấy không thoải mái thì nằm sấp xuống
- Chương 147: Là họa thì không tránh khỏi
- Chương 148: Cô thực sự muốn rời xa tôi như vậy sao_
- Chương 149: Cơ hội qua đi sẽ không còn nữa
- Chương 150: Cô đang quyến rũ tôi
- Chương 151: Múa rìu qua mắt thợ
- Chương 152: Tôi không có ăn cắp
- Chương 153: Chúng ta cứ như vậy sống một đời
- Chương 154: Mày là đứa vong ân phụ nghĩa
- Chương 155: Quý vi nhiên cô đừng càn quấy bậy bạ
- Chương 156: Gạt đi quá khứ, hướng đến tương lai
- Chương 157: Anh rốt cuộc muốn làm cái gì
- Chương 158: Tẩy trắng thành công
- Chương 159: Sóng gió vĩnh viễn không dừng lại
- Chương 160: Sự việc không hề đơn giản như vậy
- Chương 161: Cháu không phải cô gái tốt
- Chương 162: Ngủ một mình có hơi lạnh
- Chương 163: Đợi anh về
- Chương 164: Em muốn tự do, anh cứ không cho đấy
- Chương 165: Không thoát khỏi lòng bàn tay của anh ấy
- Chương 166: Anh bình tĩnh chút
- Chương 167: Gặp dịp thì chơi
- Chương 168: Anh ấy đang thu hút sự chú ý của tôi
- Chương 169: Vờ như không quen biết
- Chương 170: Ngưu tầm ngưu mã tầm mã
- Chương 171: Chuyện mà tiền có thể giải quyết thì không được gọi là vấn đề
- Chương 172: Bí mật của lục nguyên đăng
- Chương 173: Không ăn được thì đừng ăn
- Chương 174: Tức đến no luôn rồi
- Chương 175: Gả cho anh
- Chương 176: Chúc mừng em
- Chương 177: Hắn ta dám đụng vào cô thì phải trả giá đắt
- Chương 178: Cút ra ngoài
- Chương 179: Bỏ phiếu quyết định
- Chương 180: Sao cô ta lại giúp tôi
- Chương 181: Yêu mà không có được
- Chương 182: Thế giới rộng hơn nữa cũng có thể gặp được
- Chương 183: Tôi sẽ sợ cô ta
- Chương 184: Tiện nhân mau chết đi
- Chương 185: Biết người, biết mặt không biết lòng
- Chương 186: Tôi muốn nhìn thấy cô bị hủy hoại
- Chương 187: Anh ấy đã hôn quý vi nhiên
- Chương 188: Anh chết rồi à
- Chương 189: Cô đừng động vào anh ấy
- Chương 190: Sao anh không lên trời luôn đi
- Chương 191: Em vẫn chưa đút cho anh no mà
- Chương 192: Ở lại bên anh ấy là vì tiền
- Chương 193: Bà xã à! Anh nhớ em lắm
- Chương 194: Chúng ta không có tương lai
- Chương 195: Muốn tự cắm sừng bản thân mình sao_
- Chương 196: Lấy trứng chọi đá
- Chương 197: Yêu cầu cuối cùng
- Chương 198: Đắp chăn ngủ đơn thuần
- Chương 199: Trừ khi anh bỏ tôi ra
- Chương 200: Bị dồn ép quá thì sẽ hoàn toàn ngược lại
- Chương 201: Yêu tuyệt vọng
- Chương 202: Báo cảnh sát
- Chương 203: Quán quân không phải là cô
- Chương 204: Bỏ quyền?
- Chương 205: Kết quả cuộc thi
- Chương 206: Xem ai thảm hại hơn ai
- Chương 207: Về nhà ngay
- Chương 208: Cách xa con tôi ra một chút
- Chương 209: Hai vạch là ý gì
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
Vợ Mới Của Lục Thiếu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Vợ Mới Của Lục Thiếu
Tác giả :
Nam Phong Hướng Vãn