Buổi chiều vừa cãi nhau một trận, bây giờ lại mặt dày tìm tới. Lục Nguyên Đăng nhất định sẽ cảm thấy tôi ti tiện đến tận xương tủy.
Gõ cửa, không ai phản ứng.
Tôi nghĩ, anh ấy cố ý giả vờ không nghe thấy.
Chưa từ bỏ ý định, tôi lại gọi điện thoại cho anh ấy. Nếu muốn không bị mẹ tôi quấy rầy, tôi chỉ có thể tới quấy rầy Lục Nguyên Đăng.
Gọi một lần, anh ấy không nghe máy.
Tôi tiếp tục gọi, dù gì điều tôi có là kiên trì, gọi tới khi anh ấy nghe mới thôi.
Sau khi gọi ba bốn cuộc, Lục Nguyên Đăng rốt cuộc cũng nghe máy.
Đầu dây bên kia rất ồn ào, cảm giác anh ấy dường như không có nhà.
“Chuyện gì?”
Anh ấy lạnh lùng hỏi, lời nói không mang theo chút ấm áp nào.
“Em đang ở trước cửa nhà anh.” Tôi nói một câu rồi chờ câu trả lời của anh ấy.
TruyenLau
Nhưng Lục Nguyên Đăng quả là một người kiên nhẫn, qua mấy phút vẫn không nói câu nào.
Tôi rất sợ Lục Nguyên Đăng im lặng không nói, cuối cùng vẫn phải tự phá vỡ sự im lặng.
“Anh có thể trở về không, chúng ta nói chuyện của Ninh Uy Phước.” Tôi cắn môi, hạ thấp giọng nói.
Tôi vừa chọc giận Lục Nguyên Đăng, nếu thái độ bây giờ không tốt, sự việc có thể sẽ không có chuyển biến.
Website TruyenLau.com
Nhưng có lẽ tôi nghĩ Lục Nguyên Đăng quá mức rộng lượng rồi.
“Lúc nãy em xuống xe, thái độ không phải như vậy. Em muốn nói chuyện, nhưng anh không muốn nói với em.”
Trái tim chớp mắt lạnh lẽo rơi xuống đáy. TruyenLau.com
Lần này, tôi càng thêm cảm thấy Ninh Uy Phước chính là do Lục Nguyên Đăng đưa đi.
Người đàn ông này, không phải tôi chỉ cãi có hai câu thôi sao, thái độ chỉ kém một chút thôi mà, sao anh ấy lại nhỏ nhen như vậy.
“Em sai rồi, em sai rồi không được sao? Anh mau về đi, em ở ngoài cửa đợi anh.”
Tôi hít sâu hai cái mới có thể áp lửa giận của mình xuống.
Hừ, cho dù có tức giận cỡ nào cũng phải nhịn xuống, tôi không thể chọc giận Lục Nguyên Đăng thêm nữa.
“Em vui vẻ chờ thì cứ chờ đi.”
Lục Nguyên Đăng nói xong, cúp điện thoại luôn.
Lúc tôi gọi lại, anh ấy đã tắt điện thoại.
Vừa nhìn cũng biết là trả thù tôi cúp điện thoại của anh rồi tắt máy.
Ngây thơ!
Nực cười!
Tôi chờ được!
Tôi đứng ở cửa, đi qua đi lại chờ Lục Nguyên Đăng về.
Lắc lư hồi lâu cũng không chờ được anh ấy.
Nửa đêm thật lạnh, lúc tôi ra khỏi cửa quá gấp, ngay cả áo khoác cũng quên mặc, thân thể sắp đông cứng rồi.
“Hắt xì, hắt xì! Hắt xì!”
Tôi hắt xì liên tục, không ngừng xoa tay giậm chân để duy trì nhiệt độ cơ thể không giảm sút.
Bây giờ chuyện tôi hối hận nhất không phải là chọc giận Lục Nguyên Đăng, mà là sau khi cãi nhau với anh ấy, tại sao tôi lại vứt chìa khóa nhà anh ấy đi. Nếu không... hiện tại chí ít tôi cũng đã vào nhà, không đến mức đứng đây đông cứng như con ngốc.
Lúc mới bắt đầu, tôi còn vui vẻ nghịch điện thoại một chút, nhưng càng về sau, điện thoại di động cũng hết pin.
Lạnh, lạnh quá.
Lạnh đến mức cơ thể của tôi gần như mất đi tri giác, ý thức cũng dần mơ hồ.
Sắc trời cuối cùng đã sáng lên.
Tôi đợi suốt cả đêm trước cửa nhà Lục Nguyên Đăng.
Khoảng tám giờ mới thấy xe anh ấy trở về phía xa xa.
Tôi đứng dậy, lê đôi chân run rẩy đi về phía đó.
Xe dừng lại ở trước cửa, Lục Nguyên Đăng hạ cửa sổ xe xuống, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng nhìn tôi.
“Em đợi một đêm thật à. Ninh Khanh, em thật ti tiện. Trước đây lúc làm mất mặt anh, không phải lợi hại lắm sao! Có bản lĩnh thì đừng quay lại!”
Lời nói của Lục Nguyên Đăng giẫm nát lòng tự tôn của tôi dưới lòng bàn chân.
Nhưng tôi không quan tâm nhiều như thế, tôi vỗ vỗ cửa sổ xe, chỉ cảm thấy toàn thân đều không còn chút sức lực nào.
“Anh đi ra trước đi, chúng ta nói chuyện.”
Vừa mở miệng, ngay cả tiếng nói cũng nghẹn lại.
Cửa xe mở ra, đôi chân dài của Lục Nguyên Đăng một bước ra khỏi xe.
Tôi nhìn anh ấy, trong lòng thấp thỏm.
“Xin lỗi, là em sai rồi.”
“Xin anh đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, thả Ninh Uy Phước ra, anh bắt nó đi cũng không có ý nghĩa gì.”
“Anh bắt nó đi?” Lục Nguyên Đăng cau mày, tựa hồ không biết tôi đang nói gì.
Lẽ nào anh ấy không biết?
Nhưng trước đó tôi gọi điện thoại cho anh ấy, sao cứ cảm giác chính là anh ấy làm nhỉ?
“Không phải anh làm?” Tôi cũng có chút kinh ngạc, trợn mắt nhìn anh ấy.
“Anh không có thời gian nhàn rỗi đâu.”
Anh ấy thản nhiên trả lời một câu, nhấc chân đi vào bên trong.
Tôi cũng đi theo, không tới hai bước đã cảm thấy trời đất xoay chuyển, “rầm” một tiếng ngã trên mặt đất.
Lúc tỉnh lại, tôi đã nằm trên giường của Lục Nguyên Đăng.
Anh ấy ngồi ở một bên, đang đắp túi chườm đá lên trán tôi.
Môi mỏng khẽ nhếch, gương mặt tuấn tú trầm ổn, áp lực không khí trong gian phòng rất thấp.
Cơ thể của tôi lại nóng lên.
“Em bị sao vậy?” Tôi giùng giằng muốn trở mình, nhưng lại bị một tay anh ấy ấn về giường.
“ 39.8 độ, rất lợi hại.”
Lục Nguyên Đăng giễu cợt nói một câu, quơ quơ nhiệt kế trước mặt tôi.
Tôi sốt sao?
Ây da, ở bên ngoài gió lạnh thổi một đêm, không phát sốt mới là lạ.
“Làm phiền anh sạc điện thoại của em một chút. Nếu anh đã không đưa Ninh Uy Phước đi, vậy nó đi đâu? Em cần phải biết nó về nhà hay chưa, bằng không mẹ khẳng định sẽ lo muốn chết.”
“Đều lúc này mà em còn suy nghĩ cho người khác! Loại người “vĩ đại” như em, lẽ nào người nhà em muốn vắt em ra nước sao!”
“Máu mủ tình thâm, có một số việc không thay đổi được.”
Mà những chuyện khác, tôi chỉ có thể nghe theo.
Nếu có thể, tôi thực sự hy vọng mình có thể kết thúc cuộc sống trước đây. Nhưng trên thế giới này, những việc không sửa đổi được quá nhiều.
“Chuyện của em trai em, anh đã sai người đi điều tra rồi, em cứ lo cho mình trước rồi hẵng nói. Trước khi hạ sốt, nếu em dám xuống giường, anh sẽ đánh gãy chân em!”
Lục Nguyên Đăng nói xong liền đi ra ngoài.
Tôi biết anh ấy là người nói được làm được, chỉ có thể ngoan ngoãn nằm trên giường. Lứa tuổi như hoa như ngọc kiểu tôi còn phải làm việc nuôi sống chính mình, nếu bị đánh gãy chân thì chỉ có thể đi ăn xin.
Ngủ nửa tỉnh nửa mê, lúc tỉnh lại đã là xế chiều.
Sốt cao mất nước, cổ họng tôi sắp khô cháy rồi.
Lục Nguyên Đăng ngồi ở đầu giường, một tay đỡ đầu đang ngủ gà ngủ gật.
“Nước.”
Tôi khàn giọng gọi một tiếng.
Phút chốc Lục Nguyên Đăng mở mắt ra, đưa nước bên cạnh cho tôi.
Một ly nước xuống bụng cảm giác tốt hơn nhiều. Cơn sốt cũng đã đỡ hơn, thân thể không còn nóng nữa, đầu cũng không còn choáng váng.
Chỉ là bụng hơi đói.
Tôi mới vừa vươn tay sờ bụng, Lục Nguyên Đăng đã bưng một chén cháo đến trước mặt tôi.
Tôi nhận cháo, vừa mới chuẩn bị ăn thì chân mày chau lại.
“Sao cháo này đen thùi lùi vậy, hơn nữa ngửi hình như hơi khét.”
Ánh mắt của tôi nhìn về phía Lục Nguyên Đăng, anh ấy có chút lúng túng ho nhẹ hai tiếng, trầm giọng nói: “Muốn ăn thì ăn, không ăn thì anh đem đổ.”
Hầy, dữ dội như vậy làm gì!
Thực sự đói gần chết, tôi cũng không kén chọn, cau mày bắt đầu húp cháo.
Bên trong hình như có bỏ không ít những nguyên liệu khác, nhưng vì khá đặc nên tôi cũng không nhận ra.
Lúc húp sắp thấy đáy, điện thoại của Lục Nguyên Đăng vang lên.
Anh ấy nhận điện thoại, có điều chỉ mười giây đã cúp.
Từ đầu tới cuối cũng không nói câu gì.
Anh ấy nhìn tôi, từ tốn nói:
“Đã tìm được Ninh Uy Phước.”
- Chương 1: Một quả dưa chuột
- Chương 2: Tôi muốn đi tìm đàn ông
- Chương 3: Người phụ nữ đáng chết
- Chương 4: Tôi muốn ly hôn
- Chương 5: Bạo hành gia đình
- Chương 6: Phụ nữ cần ve vuốt
- Chương 7: Tôi đã làm sai điều gì
- Chương 8: Sáu tỷ ba
- Chương 9: Tạo cơ hội
- Chương 10: IQ thấp
- Chương 11: Ly hôn
- Chương 12: Khắc sâu ấn tượng
- Chương 13: Đêm hôm đó cô không nói như vậy
- Chương 14: Xấu hổ chết mất
- Chương 15: Phụ nữ có ngực mà không có não mới được yêu thích
- Chương 16: Móng vuốt của con mèo hoang này sắc thật đấy
- Chương 17: Anh đừng quấn lấy tôi nữa
- Chương 18: Tôi là dư thừa
- Chương 19: Tôi không phải là giúp việc miễn phí
- Chương 20: Lá chắn
- Chương 21: Tôi có thể mua búp bê cho anh
- Chương 22: Anh ta như thiên thần giáng thế
- Chương 23: Nóng, tôi rất nóng
- Chương 24: Làm tình nhân của anh
- Chương 25: Bùn nhão không muốn trát lên tường
- Chương 26: Không phải chồng, là chồng cũ
- Chương 27: Đau dạ dày
- Chương 28: Tôi không phải người phụ nữ của anh
- Chương 29: Cô có thể hỏi bà xã của tôi
- Chương 30: Mọi người giúp nhau
- Chương 31: Trái tim nguội lạnh
- Chương 32: Vui sướng vì giải tỏa được nỗi lòng
- Chương 33: Rượu làm tăng thêm dũng cảm
- Chương 34: Anh không cần thể diện
- Chương 35: Tay anh hơi mỏi
- Chương 36: Vẫn là mùi vị quen thuộc
- Chương 37: Câu chuyện nồi lẩu cay hai mươi nghìn
- Chương 38: Tôi không quen anh ta
- Chương 39: Đó là vực thẳm không lối thoát
- Chương 40: Khổ nhục kế
- Chương 41: Lục nguyên đăng mở cửa
- Chương 42: Cô coi tôi là kẻ ngu sao
- Chương 43: Ninh khanh, cô nghĩ mình là cái gì vậy
- Chương 44: Cô không đáng tiền như thế
- Chương 45: Anh ta không dám động tới cô
- Chương 46: Tôi là cô
- Chương 47: Lục ngạn đình già mồm
- Chương 48: Làm người phải vui vẻ
- Chương 49: Đau không
- Chương 50: Cảm giác của mối tình đầu
- Chương 51: Gần trong gang tấc mà như biển trời cách biệt
- Chương 52: Cởi quần áo ra
- Chương 53: Ý không tại lời
- Chương 54: Đàn ông đều là loại động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới
- Chương 55: Dục vọng chiếm hữu của đàn ông
- Chương 56: Chất ngọt xấu hổ
- Chương 57: Ngực cô quá lép
- Chương 58: Thẻ đen
- Chương 59: Lục nguyên đăng, đồ Ngốc
- Chương 60: Thất sủng
- Chương 61: Không biết xấu hổ
- Chương 62: Kẻ có tiền là vô tình nhất
- Chương 63: Trái tim đàn ông khó thấu
- Chương 64: Đùa ác
- Chương 65: Thắt dây lưng giúp anh
- Chương 66: Không thấy được ánh sáng
- Chương 67: Tôi chết chắc rồi
- Chương 68: Xin lỗi không thể chỉ nói mà không
- Chương 69: Chồng
- Chương 70: Người thứ ba gặp vợ chính thức
- Chương 71: Vết đỏ tươi
- Chương 72: Đạo bất đồng bất tương vi mưu
- Chương 73: Buồn nôn muốn ói
- Chương 74: Chịu tội
- Chương 75: Cút ra ngoài
- Chương 76: Ngàn cân treo sợi tóc
- Chương 77: Không dám yêu cầu cao
- Chương 78: Lục ngạn đình anh bệnh à
- Chương 79: Đàn ông đều lòng dạ hẹp hòi
- Chương 80: Đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân
- Chương 81: Tôi làm gì cũng đều là sai
- Chương 82: Ninh khanh, em rất thú vị
- Chương 83: Nỗi phiền não của người ngục khủng cô không hiểu được đâu
- Chương 84: Đừng lo, có anh đây
- Chương 85: Cảm động nhầm một phen
- Chương 86: Độc nhất vô nhị
- Chương 87: Nó điên thật rồi
- Chương 88: Kéo dài thời gian
- Chương 89: Điều tôi muốn chính là lòng tham không đáy
- Chương 90: Cô ấy sẽ không biết
- Chương 91: Người vợ cùng chịu cảnh nghèo hèn với mình không thể bỏ được
- Chương 92: Tự sát
- Chương 93: Đừng nói nữa
- Chương 94: Cấm vào phòng bếp
- Chương 95: Để em đi
- Chương 96: Nếu mang thai thì làm sao đây
- Chương 97: Tôi được hay không được, em thử xem
- Chương 98: Cấu kết gây sự
- Chương 99: Bí mật không thể tiết lộ
- Chương 100: Đừng gọi cô ninh
- Chương 101: Kích thước của anh, em không biết sao
- Chương 102: Có thể chuyển sang nơi khác không
- Chương 103: Dùng tay giúp anh
- Chương 104: Lục ngạn đình, anh ngốc à
- Chương 105: Tính khí thất thường
- Chương 106: Đó là chuyện riêng của tôi
- Chương 107: Nam thần
- Chương 108: Nhiều đàn ông phía sau
- Chương 109: Gieo gió gặt bão
- Chương 110: Có tật giật mình
- Chương 111: Không gian xảo không phải thương gia
- Chương 112: Sau này cẩn thận một chút
- Chương 113: Sự chu đáo của lục nguyên đăng
- Chương 114: Thật sự xấu hổ
- Chương 115: Quy tắc ngầm
- Chương 116: Sau này ở đây sẽ không dùng đến nữa
- Chương 117: Phụ nữ trang điểm vì người mình yêu
- Chương 118: Đồ Lưu manh
- Chương 119: Du thuyền tình yêu
- Chương 120: Trên đời không đâu là không có gió
- Chương 121: Tôi không tâng bốc
- Chương 122: Không nhịn được dù một đêm
- Chương 123: Lục nguyên đăng, anh mau quay lại đây
- Chương 124: Ảo tưởng
- Chương 125: Cô ấy đáng được người khác đối xử tốt
- Chương 126: Cậu ta chăm sóc em thế nào
- Chương 127: Gã đàn ông độc đoán
- Chương 128: Mở cửa ra
- Chương 129: Xem xem thích gì
- Chương 130: Lại tưởng bở nữa rồi
- Chương 131: Kẻ tâm thần đáng sợ
- Chương 132: Khổ không nói nên lời
- Chương 133: Cái cậu lần trước trông quen quen
- Chương 134: Bản tính tham ăn
- Chương 135: Em lại thích kiểu này
- Chương 136: Anh nuôi em
- Chương 137: Dị ứng xoài
- Chương 138: Anh có tin tốt muốn báo cho em biết
- Chương 139: Quà của anh
- Chương 140: Xoay người lại
- Chương 141: Tôi đổi cho cô chiếc giường lớn hơn nhé
- Chương 142: Giấc mộng tan biến
- Chương 143: Tôi không thể bị tiêu diệt
- Chương 144: Là em trêu trọc tôi trước
- Chương 145: Lục ngạn đình, tôi hận anh
- Chương 146: Nếu cô thấy không thoải mái thì nằm sấp xuống
- Chương 147: Là họa thì không tránh khỏi
- Chương 148: Cô thực sự muốn rời xa tôi như vậy sao_
- Chương 149: Cơ hội qua đi sẽ không còn nữa
- Chương 150: Cô đang quyến rũ tôi
- Chương 151: Múa rìu qua mắt thợ
- Chương 152: Tôi không có ăn cắp
- Chương 153: Chúng ta cứ như vậy sống một đời
- Chương 154: Mày là đứa vong ân phụ nghĩa
- Chương 155: Quý vi nhiên cô đừng càn quấy bậy bạ
- Chương 156: Gạt đi quá khứ, hướng đến tương lai
- Chương 157: Anh rốt cuộc muốn làm cái gì
- Chương 158: Tẩy trắng thành công
- Chương 159: Sóng gió vĩnh viễn không dừng lại
- Chương 160: Sự việc không hề đơn giản như vậy
- Chương 161: Cháu không phải cô gái tốt
- Chương 162: Ngủ một mình có hơi lạnh
- Chương 163: Đợi anh về
- Chương 164: Em muốn tự do, anh cứ không cho đấy
- Chương 165: Không thoát khỏi lòng bàn tay của anh ấy
- Chương 166: Anh bình tĩnh chút
- Chương 167: Gặp dịp thì chơi
- Chương 168: Anh ấy đang thu hút sự chú ý của tôi
- Chương 169: Vờ như không quen biết
- Chương 170: Ngưu tầm ngưu mã tầm mã
- Chương 171: Chuyện mà tiền có thể giải quyết thì không được gọi là vấn đề
- Chương 172: Bí mật của lục nguyên đăng
- Chương 173: Không ăn được thì đừng ăn
- Chương 174: Tức đến no luôn rồi
- Chương 175: Gả cho anh
- Chương 176: Chúc mừng em
- Chương 177: Hắn ta dám đụng vào cô thì phải trả giá đắt
- Chương 178: Cút ra ngoài
- Chương 179: Bỏ phiếu quyết định
- Chương 180: Sao cô ta lại giúp tôi
- Chương 181: Yêu mà không có được
- Chương 182: Thế giới rộng hơn nữa cũng có thể gặp được
- Chương 183: Tôi sẽ sợ cô ta
- Chương 184: Tiện nhân mau chết đi
- Chương 185: Biết người, biết mặt không biết lòng
- Chương 186: Tôi muốn nhìn thấy cô bị hủy hoại
- Chương 187: Anh ấy đã hôn quý vi nhiên
- Chương 188: Anh chết rồi à
- Chương 189: Cô đừng động vào anh ấy
- Chương 190: Sao anh không lên trời luôn đi
- Chương 191: Em vẫn chưa đút cho anh no mà
- Chương 192: Ở lại bên anh ấy là vì tiền
- Chương 193: Bà xã à! Anh nhớ em lắm
- Chương 194: Chúng ta không có tương lai
- Chương 195: Muốn tự cắm sừng bản thân mình sao_
- Chương 196: Lấy trứng chọi đá
- Chương 197: Yêu cầu cuối cùng
- Chương 198: Đắp chăn ngủ đơn thuần
- Chương 199: Trừ khi anh bỏ tôi ra
- Chương 200: Bị dồn ép quá thì sẽ hoàn toàn ngược lại
- Chương 201: Yêu tuyệt vọng
- Chương 202: Báo cảnh sát
- Chương 203: Quán quân không phải là cô
- Chương 204: Bỏ quyền?
- Chương 205: Kết quả cuộc thi
- Chương 206: Xem ai thảm hại hơn ai
- Chương 207: Về nhà ngay
- Chương 208: Cách xa con tôi ra một chút
- Chương 209: Hai vạch là ý gì
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
Vợ Mới Của Lục Thiếu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.