Vô Ưu Là Kẻ Nhu Nhược, Chỉ Biết Khóc Mà Thôi!

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vô Ưu Là Kẻ Nhu Nhược, Chỉ Biết Khóc Mà Thôi!

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1

Ta là một kẻ nhu nhược, gặp chuyện chỉ biết khóc đến c.h.ế.t đi sống lại.

 

Muội muội vì muốn chiếm đoạt hồi môn của ta, đẩy ta vào biển lửa thiêu sống.

 

Ta quay đầu, nhốt nàng ta trong đám cháy, trơ mắt nhìn nàng hóa thành một cái xác đen thui — rồi run rẩy quỳ bên cạnh thi thể, khóc lóc nức nở.

 

Kế mẫu vì muốn báo thù cho ái nữ, vu oan cho ta hạ độc bà.

 

Ta giằng lấy bát thuốc, đổ mạnh xuống cổ họng bà ta. Đến khi bà ta chảy m.á.u thất khiếu mà c.h.ế.t, ta lại ngồi gào khóc t.h.ả.m thiết.

 

Phụ thân giận dữ muốn đ.á.n.h c.h.ế.t ta.

 

Ta dìm ông ta xuống nước, cho đến khi xác phình lên như cá c.h.ế.t — rồi quỳ trong linh đường, khóc lóc than trời trách đất.

 
Website TruyenLau.com
Hầu phủ thấy người thân của ta đã c.h.ế.t sạch, mà ta chỉ biết gào khóc như kẻ vô dụng, liền tính kế gả ta cho Tiêu Cảnh An — một kẻ l.o.ạ.n l.u.â.n với tẩu tẩu của mình, nhằm che đậy sự bê bối của hắn.

 

Bá phụ dẫn cả nhà mang hồi môn đến, run rẩy cầu xin ta:

  TruyenLau

“Con đã khóc vì họ rồi, vậy thì… không được khóc vì chúng ta nữa đâu.”

 

Chương 1:

 

Mẫu thân ta mất sớm, ta bị gửi đến nhà ngoại tổ phụ nuôi dưỡng suốt nhiều năm. Đọc truyện tại TruyenLau.com

 

Ngoại tổ phụ ta ăn nói vụng về, mỗi khi tức giận liền nói lắp.

 

Dưới sự nuôi dạy của ông, ta cũng trở thành một kẻ nhu nhược, gặp chuyện chỉ biết khóc.

 

Muội muội vì muốn cướp của hồi môn mẫu thân để lại cho ta, lừa ta ra trang viện, rồi nhân lúc lửa cháy lớn đẩy ta vào biển lửa hòng g.i.ế.c c.h.ế.t ta.

 

Ta liền vung d.a.o đ.á.n.h mạnh sau lưng, khiến nàng ta ngất lịm, rồi quay đầu trói chặt tứ chi, nhốt nàng trong đám cháy.

 

Đến khi t.h.i t.h.ể cháy đen thui, ta run lên vì sung sướng, nhào vào người nha hoàn mà khóc rống không ngừng.

 

Người ngoài cười nhạo ta vô dụng, ngay cả hậu sự cũng chẳng biết lo, để mặc t.h.i t.h.ể muội muội phơi xác nơi hoang dã, chỉ biết đổ mấy giọt nước mắt chẳng đáng một xu.

 

Chỉ có kế mẫu hiểu rõ đây là ta cố tình ra tay.

 

Bà ta mắng ta là tiện nhân độc ác, c.h.ế.t cũng không đáng tiếc.

 

Rồi vì muốn báo thù cho ái nữ, bà cố ý hất đổ bát tổ yến do nha hoàn nhà ta chuẩn bị, vu cho ta hạ độc.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Ta có trăm cái miệng cũng khó mà biện bạch, đành nghiến răng đổ thẳng bát t.h.u.ố.c độc vào miệng bà ta, để bà ta được toại nguyện mà c.h.ế.t.

 

Đến khi thất khiếu của bà ta đổ máu, tắt thở ngay tại chỗ, thân thể ta mềm nhũn ngồi bệt xuống đất, vừa nghĩ đến việc đã báo thù cho mẫu thân vì bị mẹ con họ làm nhục đến c.h.ế.t, vừa sung sướng mà gào khóc đến long trời lở đất.

 

Thế nhân mắng ta vô dụng, chỉ biết khóc như đứa con nít, đến cả thời cơ gọi đại phu cũng bỏ lỡ, tự đẩy mình vào thế mang tội g.i.ế.c người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Nhưng nha hoàn bên ta lại rất hiểu chuyện, lén lút đi báo quan.

 

Quan phủ lần này lại rất có bản lĩnh, sau vài phen lục soát liền moi ra được t.h.u.ố.c độc từ chỗ nhũ mẫu hồi môn của kế mẫu.

 

Một trận đòn roi giáng xuống, chân tướng kế mẫu vu hại người mà mất mạng lập tức bị phơi bày giữa công đường.

 

Mọi nỗi oan khuất trên thân kẻ vô dụng như ta, nhờ thế cũng được rửa sạch.

 

Thế nhưng phụ thân lại không cam lòng, cứ nhất quyết mắng ta lòng lang dạ sói, làm hại ông mất vợ mất con.

 

Ông không cần phân rõ trắng đen, một lòng muốn đ.á.n.h c.h.ế.t ta để đền mạng cho ái thê và ái nữ.

 

Ta chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể nhân lúc ông ngang qua bên hồ, vung gậy đ.á.n.h mạnh vào chân sau, rồi đá ông xuống nước.

 

Phụ thân ta vốn không biết bơi, bị dìm cả một đêm, đến lúc người ta phát hiện thì đã trương phình lên như cá c.h.ế.t.

 

Ta g.i.ế.c kẻ phụ tình bạc nghĩa là cha ruột của mình, trong lòng khoái chí khôn cùng, chỉ biết quỳ trước linh đường mà khóc lóc t.h.ả.m thiết.

 

Thế nhân mắng ta là đồ vô dụng, người thân c.h.ế.t sạch, gia sản bị đại phòng dòm ngó, ta vẫn chỉ biết sống dở c.h.ế.t dở mà gào khóc.

 

Ta ngơ ngác nhìn về phía đại bá phụ và đại bá mẫu:

 

“Chẳng lẽ hai người… muốn ta khóc nữa sao?”

 

Bọn họ là người khôn khéo, nghe vậy liền vội vã xua tay đến nỗi tàn ảnh cũng sắp hiện ra:

 

“Không không, mọi thứ của nhị phòng đều thuộc về Vô Ưu, chúng ta không cần gì cả! Chỉ cần Vô Ưu đừng khóc là tốt rồi!”

 

Ta che khăn cười ngoan ngoãn:

 

“Như vậy… đa tạ đại bá phụ, đại bá mẫu.”

 

Hầu phủ thấy ta là kẻ nhu nhược dễ khống chế, liền để Tiêu Cảnh An bôi nhọ thanh danh ta ngay giữa công chúng, ép ta phải gả vào.

 

Dù sao cũng là khóc tang.

 

Khóc xong nhà mẹ đẻ thì đến nhà chồng, là do bọn họ tự chuốc lấy, chẳng trách được ta đâu — một kẻ vô dụng chỉ biết dùng nước mắt mà ăn hết gia tài nhà người ta.

 

Đại bá phụ và đại bá mẫu nghe tin ta sắp xuất giá, run rẩy mang hết của hồi môn và gia sản của ta đến, còn tự ý thêm một phần hồi môn hậu hĩnh, vừa dâng lên vừa rụt rè quan sát sắc mặt ta:

 

“Con đã khóc c.h.ế.t người nhà họ rồi… thì đừng quay lại mà khóc c.h.ế.t bọn ta nữa đó.”

 

Khóc đến mức luống cuống tay chân, thành ra cả kinh thành đều biết ta là một kẻ vô dụng chỉ biết khóc.

 

Nhà họ Tiêu muốn lấy ta để che đậy bê bối, cũng là vì nghĩ như vậy.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu