Nha hoàn run như cầy sấy, gật đầu không ngừng.
Ta vừa thoả mãn xoay người—
Thì ngoài cửa truyền đến một tiếng quát đầy phẫn nộ:
“Ngụy Vô Ưu! Ngươi đã làm gì với tẩu tẩu của ngươi?”
Tiêu mẫu khí thế ngùn ngụt xông thẳng vào phòng.
Website TruyenLau.com
Ánh mắt bà ta vừa rơi xuống bộ dạng chật vật của Tống Ngọc Như, đồng t.ử liền co rút lại, kinh hãi lẫn phẫn nộ.
Tiếng quát mắng ta vang đến mức như muốn long cả mái ngói:
Website TruyenLau.com
“Đồ sao chổi! Ngươi đã làm gì A Như? Nếu trong bụng A Như xảy ra chuyện gì, ta tuyệt đối không tha cho ngươi!”
Lời của bà ta vừa dứt—
Đại bá mẫu và tam thẩm của nhà họ Tiêu, chính là hai người ta cố ý cho người mời đến, cũng vừa lúc bước vào viện. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trong lòng ta liền rõ—màn kịch hay chính thức bắt đầu.
“Mẫu thân nói vậy là có ý gì? Tẩu tẩu phát tác bệnh đau đầu, hoảng loạn vô cùng nên mới đi tìm phu quân. Phu quân uống say, ta liền nhớ lời chàng dặn, lấy việc chăm sóc tẩu tẩu làm trọng, ngay cả động phòng hoa chúc cũng để sang một bên, mang t.h.u.ố.c đến đây hầu bệnh.”
“Chẳng lẽ ta sai? Tẩu tẩu ăn mặc không chỉnh tề như thế này… chẳng lẽ người nàng ta chờ vốn là phu quân của ta sao?!”
Đại bá mẫu và tam thẩm vừa đặt chân vào cửa, nghe vậy liền sững người.
“Cái này… đây là…”
Tiêu mẫu sợ hãi đến tái cả mặt, vội vàng che lại thân thể nửa kín nửa hở của Tống Ngọc Như, giấu đi ánh nhìn đầy căm hận.
Chưa kịp biện giải, Thủ Đông đã nhanh nhảu lên tiếng chặn trước:
“Đại phu nhân miệng thì bảo bị nhiễm phong hàn, phát tác bệnh đau đầu, vậy mà lại mặc một tầng lụa mỏng, yểu điệu nằm trên giường gọi nhị gia tới. Biết là bệnh thì còn dễ nói, không biết lại tưởng là ngứa ngáy vì cô phòng trống trải.”
“Một đêm động phòng hoa chúc êm đẹp, lại bị một góa phụ trẻ mượn cớ sai người gọi tới hầu thuốc. Biết là tẩu tẩu thì không sao, không biết lại tưởng nhị gia là con nàng ta sinh ra ấy chứ. Người toàn mùi thuốc, thật xúi quẩy!”
“Ta còn nghe nói mấy chuyện xúi quẩy phá hỏng hôn sự thế này dễ ảnh hưởng đến vận số dòng họ. Nếu nhà họ Tiêu mà gặp họa, e là phải đa tạ vị đại phu nhân này bệnh đúng lúc thật đấy. Dù sao thì—người trị được tâm bệnh của đại phu nhân, chắc cũng chỉ có tiểu thư nhà ta và cô gia thôi!”
Tiêu mẫu nghe xong mặt mũi trắng bệch, đang định há miệng mắng chửi—
Thì Vọng Xuân đã lăn lộn lao vào, vội vã bẩm báo:
“Phu nhân, không xong rồi! Nha hoàn Ngô Đồng bên cạnh đại phu nhân nhân lúc chủ t.ử bệnh, nhị phu nhân thì đến hầu bệnh đại phu nhân, nàng ta đã leo lên giường nhị gia rồi!”
“Hai người bốn mắt nhìn nhau chẳng biết trời đất là gì, bị người khác bắt gặp mà đến cả yếm của Ngô Đồng còn đang vắt trên cổ nhị gia!”
“Nhị gia vì lao lực quá độ lại còn bị dọa sợ, đến nỗi thương tổn đến mệnh căn. Phải mất thời gian dài điều trị mới có thể phục hồi. E rằng… chưa gì tiểu thư nhà ta đã thành quả phụ rồi!”
Tai tiếng của Tống Ngọc Như bà ta còn chưa kịp che đậy lại, thì đứa con trai mà bà ta nâng như châu ngọc đã gây ra trò càng khó coi hơn.
Tiêu mẫu suýt nữa bị tức đến nghẹn tim, muốn ngã quỵ xuống.
“Vương ma ma còn đứng đó làm gì? Mau cứu mẫu thân ta!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vương ma ma mím môi run rẩy, rút kim bạc ra, hung hăng châm hai mũi. Tiêu mẫu đau đến nghiến răng trợn mắt, hơi thở mới dần ổn lại.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Đi… kéo ả tiện nhân đó lại đây cho ta!”
Khi quay sang chúng ta, bà ta đau lòng đến gần như gào khóc:
“Còn chưa đủ loạn hay sao? Mau tản ra hết cho ta!”
Ta là kẻ vô dụng, chỉ có thể lấy khăn che mặt, ngoan ngoãn gật đầu lui bước.
Liếc qua Tống Ngọc Như mặt trắng như tờ giấy, khóe môi ta chỉ còn lại hàn ý mỏng như dao.
Nàng khiến ta mất mặt, ta liền khiến nàng mất mặt gấp trăm lần.
Còn Tiêu Cảnh An—Muốn ta một mình trấn thủ hỷ phòng để ta bị người người cười nhạo?
Vậy thì ta sẽ để hắn cả đời không viên phòng được, để danh tiếng và mặt mũi của hắn bị ta giẫm nát trước thiên hạ.
Đại bá mẫu và tam thẩm xem xong màn kịch hay, tự nhiên đã hiểu rõ bảy tám phần.
Giữa góa phụ trẻ và tiểu thúc có quan hệ không rõ ràng, e rằng chẳng phải lời đồn vô cớ.
Chỉ tiếc thay, đòn phủ đầu trong đêm tân hôn lại là cảnh “g.i.ế.c địch tám trăm, tự tổn hại ba nghìn”.
Danh tiếng mất sạch, còn mất cả một đứa nha hoàn hồi môn.
Dù gì thì đại bá mẫu và tam thẩm vốn là hạng người khôn ngoan biết giữ mình. Hai người nhìn nhau một cái, giấu đi nụ cười châm biếm, rồi theo ta rời khỏi viện.
Ai nấy đều nén cười mà giả vờ an ủi:
“Mẫu thân con xưa nay tính khí nóng nảy, ngoài cứng trong mềm. Con mới là con dâu chính thức của bà ấy, đương nhiên bà ấy sẽ đứng về phía con.”
“Đúng vậy, chờ xử lý xong ả nha hoàn ti tiện kia và cả Cảnh An, chắc chắn sẽ bù đắp cho con.”
“Về nghỉ đi, đừng ồn ào nữa. Chờ Cảnh An khỏe lại, sẽ viên phòng với con.”
Ta là kẻ vô dụng, trong ánh mắt xem thường của họ chỉ có thể cố nén giọng mà “dạ vâng” từng tiếng.
E rằng sau đêm nay, hai cái miệng rộng của đại bá mẫu và tam thẩm sẽ gieo rắc khắp kinh thành mọi chuyện xấu của Hầu phủ.
Khi ta quay về viện trong tiếng cười nén, liền thấy Ngô Đồng quần áo xộc xệch, miệng bị bịt kín, bị trói chặt như đòn bánh tét mà kéo ra khỏi sân.
Đôi mắt nàng ta đầy oán độc, hướng về ta mà ú ớ gào lên.
Có ích gì chứ? Chỉ cần nhìn những dấu đỏ trước n.g.ự.c nàng ta thôi đã đủ biết—nàng sẽ không sống qua được ngày mai.
Dựa vào Tống Ngọc Như mà vội vàng chạy đến thị uy ta?
Nàng ta đáng đời, đúng là tự tìm đường c.h.ế.t.
Không bao lâu sau khi ta về đến viện, Đắc Thu lén lút quay lại.
“Tống Ngọc Như quả là ác độc. Nàng ta đích thân rót cho nha đầu kia một bát thạch tín, khiến Ngô Đồng c.h.ế.t ngay tại chỗ.”
“Còn nữa… nàng ta đã m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng. Là con của nhị gia.”
Vô Ưu Là Kẻ Nhu Nhược, Chỉ Biết Khóc Mà Thôi!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.