Căn phòng mà vệ sĩ mang cô vào vừa rộng rãi vừa xa hoa, chính giữa còn có một cái bàn dài màu xanh, dù chưa vào đây nhưng Dương Ái Vân cũng biết đó là bàn cược, phía trên bàn còn có một bộ bài.
Nhưng điều này không quan trọng, quan trọng là trung tâm cái bàn có một người đàn ông đeo kính đen tay cầm điếu xì gà đang nghiễm nhiên nhìn về phía cô, quanh ông ta còn có hơn mười vệ sĩ đứng ở hai bên.
Dương Ái Vân từng bước đi tới cái bàn, không lạnh không nhạt lên tiếng: “Ông là người gọi cho tôi sao?”
“Đúng vậy.
” Người đàn ông như có như không nói.
“Nói vậy chính ông đã mang mẹ tôi đi? Mẹ tôi đâu rồi? Rốt cuộc ông muốn cái gì?” Dương Ái Vân nôn nóng không nhịn được hỏi tới tấp.
Người đàn ông nhìn cô đặt điếu xì gà xuống bình thản nói: “Sầm thiếu phu nhân, đã đến sòng bạc rồi chi bằng chơi một ván trước.
”
“Tôi đến đây không phải để đánh bài ông muốn gì thì cứ nói thẳng.
” Dương Ái Vân lạnh lùng.
Người đàn ông kia vẫn chưa nói gì, một mực quan sát cô, Dương Ái Vân vô cùng phản cảm với ánh mắt này, hai tay dần siết chặt.
Một hồi sau người đàn ông mới nói chuyện: “Cô gái, không cần phải hấp tấp, mẹ cô ở chỗ chúng tôi vô cùng an toàn, muốn đưa bà ấy ra ngoài thì phải nhìn vào biểu hiện của cô rồi.
”
“Nói điều kiện đi.
” Dương Ái Vân dứt khoát nói.
“Tôi nói rồi chúng ta hãy cứ đánh với nhau một ván trước, không biết Sầm thiếu phu nhân am hiểu cái gì, tôi cho cô chọn, Poker, Baccarat, Blackjack hay bất cứ cái gì đều có thể.
” Người đàn ông nhún vai thản thừng nhìn cô.
Dương Ái Vân quả thật không đoán được người đàn ông này muốn cái gì, ông ta cứ khăng khăng muốn cô phải chơi như vậy hẳn có mục đích, Dương Ái Vân hỏi: “Tôi thắng thì sao?”
“Tôi trả mẹ cho cô.
” Người đàn ông tức thì trả lời. TruyenLau
“Đơn giản vậy sao?” Dương Ái Vân nhíu mày không tin.
Người kia lại khẳng định: “Tất nhiên, sòng bạc của chúng tôi luôn cho khách hàng những cơ hội đáng quý, chỉ cần thiếu phu nhân đây có thể thắng.
”
“Còn nếu tôi thua.
” TruyenLau
“Vậy thì xui cho cô rồi, Mắt Ưng có quy định kẻ thua sẽ phải trả giá bằng sinh mạng, có điều với quý phu nhân đây chúng tôi vẫn có một đặc ân cho cô.
” Người đàn ông để tay lên mắt kính cười nói.
Dương Ái Vân không biết đặc ân này là cái gì nhưng chắc chắn sẽ không tốt lành gì, thế nhưng cô vẫn phải nói: “Đặc ân mà ông nói là cái gì?”
“Tôi chỉ cần thứ quý giá nhất của cô.
TruyenLau.com
” Giọng điệu của ông ta có chút nham nhở.
“Nói cho rõ ràng ông muốn cái gì?” Ánh mắt của Dương Ái Vân trở nên lạnh lẽo.
Người đàn ông thấy cô sắp bùng nổ mời cười nói: “Không cần nôn nóng, tôi nghe nói thiếu phu nhân đang nắm giữ 5% cổ phần của Sầm Gia, vừa hay ông chủ tôi rất hứng thú với con số này, không biết cô có bằng lòng nhượng quyền hay không?”
“Nói đi nói lại các người là nhằm vào 5% cổ phần thôi sao?” Dương Ái Vân cảm thấy có điểm vô lý,
Người đàn ông vẫn giữ nguyên vẻ mặt: “Tất nhiên không chỉ là 5% mà còn cả cô nữa, 5% chỉ là cái giá mà cô phải trả khi thua ván bài này, còn muốn chuộc mẹ cô thì phải một mạng đổi một mạng, sòng bài chúng tôi trước nay không chịu lỗ vốn bao giờ.
”
“Hừm, điều kiện của các người thật tốt, nếu tôi không đồng ý tham gia ván bài này thì sao?”
Đám người này đúng là nham hiểm, muốn một mũi tên trúng hai đích, ban đầu không dùng 5% để đổi người mà phải thông qua ván bài, họ chắc chắn rằng cô sẽ không có phần thắng cho nên mới tự tin khiêu khích gài bẫy cô như vậy.
Thế nhưng Dương Ái Vân cô chịu để người làm vậy với mình sao? Họ biết tính toán chẳng lẽ cô lại không biết.
“Lẽ nào thiếu phu nhân muốn mẹ mình chịu khổ sao?” Ông ta đầy ý tứ nhìn cô, lại châm thêm điếu xì gà.
“Chịu khổ, ý ông là gì?” Dương Ái Vân nghi hoặc hỏi lại.
Người đàn ông lại ra hiệu cho vệ sĩ bên cạnh, hắn nhấn cái nút bên phải bàn điều khiển, lập tức cánh cửa bên cạnh mở ra.
Từ bên trong người đầu tóc rũ rượi được hai vệ sĩ địu ra ngoài, vừa nhìn người này Dương Ái Vân lập tức hô lên: “Mẹ.
”
Người phụ nữ nghe thấy tiếng gọi uể oải ngước mắt lên nhìn, hai mắt bà ta có chút mờ ảo nhưng lại rõ ràng người trước mắt mình là ai, bà ta như người chết đuối bắt được cọng rơm cứu mạng vội vàng dãy dụa.
“Vân, là con phải không? Cứu mẹ, cứu mẹ đi con.
”
Dương Ái Vân tính bước đến chỗ mẹ mình thì bị hai người đàn ông chặn lại, cô lạnh lùng quát: “Tránh ra cho tôi.
”
“Sầm thiếu phu nhân, cái gì cũng có nguyên tắc của nó, cô đang đứng trong địa bàn của Mắt Ưng, mọi việc không thể theo ý cô được.
” Người đàn ông ngồi giữa bàn lên tiếng.
Dương Ái Vân quay mặt đối diện với ông ta, trầm giọng nói: “Là mẹ tôi nợ tiền các người nên các người đưa bà ấy đến đây hay là đang có âm mưu khác.
”
Cô dù lo lắng nhưng vẫn tỉnh táo để nhận ra vấn đề, người đàn ông nghe cô chất vấn khóe miệng khẽ nhếch: “Cô nói xem chúng tôi có âm mưu gì chứ, thiếu phu nhân muốn làm thám tử sao?”
“Tôi chưa có tài năng đó, có điều tôi muốn biết rõ mục đích các người đưa mẹ tôi đến đây, như vậy cũng không được sao?” Dương Ái Vân trầm tĩnh hỏi.
Người đàn ông không nghĩ trong hoàn cảnh này cô lại có thể điềm nhiên được, ông ta cũng đi thẳng vào vấn đề: “Chắc cô cũng biết mẹ cô gây ra tội gì?”
“Hóa ra các người nắm thóp tôi ở điểm này, vậy thì tôi nói thẳng, nếu mẹ tôi quả thật gây ra lỗi lầm thì đã có pháp luật xử lý bà ấy không đến phiên các người nhúng tay vào.
”
“Cô nỡ nhìn mẹ mình vào tù sao? À không, giết người là phải tử hình.
” Người đàn ông nhấn mạnh hai từ phía sau, coi như răn đe cô.
Dương Ái Vân cũng đã chuẩn bị tâm lý nên không bị lời nói của ông ta ảnh hưởng bao nhiêu, thế nhưng lúc này bà Hằng ở bên kia nghe thấy lại hoảng loạn.
“Không, mẹ không muốn vào tù cũng không muốn chết, Vân, cứu mẹ đi con.
”
Dương Ái Vân nhìn phản ứng của bà ta lúc này mới có cơ hội hỏi: “Mẹ thật sự giết người sao?”
Cô vẫn không dám tin điều này nên cần một câu xác định của bà ấy.
Bà Hằng lại mãnh liệt nói: “Không, mẹ, mẹ chỉ đâm con mụ đó vài nhát thôi, không chết, không chết người được.
”
Tình thần của bà Hằng dần rối loạn, Dương Ái Vân nghe được câu trả lời xém chút không đứng vững, cô gắng gượng hỏi: “Sao mẹ lại làm vậy?”
“Mẹ, mẹ không cố ý đâu Vân, mẹ thua bạc nợ tiền con mụ đó nhưng không có để trả, nó kêu giang hồ đến chặt tay mẹ, mẹ cuống quá nên mới, mới….
” Bà Hằng nghẹn khuất không thể nói thành câu.
Dương Ái Vân không còn gì để hỏi nữa, cô đứng lặng giữa căn phòng, bây giờ đã không còn gì để tự lừa mình dối người.
Người đàn ông cười lạnh: “Cô xem, mẹ cô thật đáng thương làm sao, con gái như cô không giúp bà ấy một chút sao? Giết người là tử tội, cô hãy cân nhắc cho kỹ.
”
Dương Ái Vân hít thật sâu một hơi, cô nên làm cái gì bây giờ, lẽ nào để người khác cứ thể dọa dẫm sao?.
- Chương 1: 1: Tôi Là Dương Ái Vân
- Chương 2: 2: Ép Gả
- Chương 3: 3: Cá Cược
- Chương 4: 4: Hỏi Tội Nhà Họ Dương
- Chương 5: 5: Thử Thách Của Ông Sầm
- Chương 6: 6: Sầm Cảnh Đình Nổi Điên
- Chương 7: 7: Khuôn Mặt Chân Chính
- Chương 8: 8: Đả Kích
- Chương 9: 9: Không Cười Thì Khóc
- Chương 10: 10: Trêu Chọc
- Chương 11: 11: Gia Tộc Họ Sầm
- Chương 12: 12: Mẹ Chồng Vặn Hỏi
- Chương 13: 13: Em Chồng Chất Vấn
- Chương 14: 14: Chứng Minh Kiểu Gì
- Chương 15: 15: Sầm Cảnh Đình Có Chuyện
- Chương 16: 16: Bị Thương
- Chương 17: 17: Chết Cũng Tốt
- Chương 18: 18: Cố Tình Trêu Chọc
- Chương 19: 19: Gặp Trưởng Hầu Nữ
- Chương 20: 20: Mười Quy Định Của Mẹ Chồng
- Chương 21: 21: Sợ Hãi
- Chương 22: 22: Khuất Phục
- Chương 23: 23: Ăn Cơm Cùng Gia Tộc
- Chương 24: 24: Mẹ Chồng Phẫn Nộ
- Chương 25: 25: Mẹ Chồng Con Dâu Căng Thẳng
- Chương 26: 26: Vợ Chồng Đối Kháng
- Chương 27: 27: Thử Lần Cuối
- Chương 28: 28: Từ Chối Thẳng Thừng
- Chương 29: 29: Tôi Đương Nhiên Quản Được Anh
- Chương 30: 30: Thì Thầm Trong Mưa
- Chương 31: 31: Rủ Đi Công Viên
- Chương 32: 32: Đồ Xấu Xí
- Chương 33: 33: Một Chút Quan Tâm
- Chương 34: 34: Mẹ Con Đối Nghịch
- Chương 35: 35: Anh Em Mâu Thuẫn
- Chương 36: 36: Khoảnh Khắc Yên Bình
- Chương 37: 37: Phân Tranh Chức Tổng Giám Đốc
- Chương 38: 38: Tỏ Rõ Lòng Mình
- Chương 39: 39: Cuộc Gọi 1h Sáng
- Chương 40: 40: Tin Đồn
- Chương 41: 41: Lớp Học Rối Loạn
- Chương 42: 42: Dương Ái Vân Cảnh Cáo
- Chương 43: 43: Tin Đồn Nối Tiếp Tin Đồn
- Chương 44: 44: Tâm Sự Cùng Nhau
- Chương 45: 45: Câu Chuyện Ngốc Nghếch
- Chương 46: 46: Vào Trung Tâm Mua Sắm
- Chương 47: 47: Cùng Anh Thỏa Hiệp
- Chương 48: 48: Nhà Họ Sầm Xôn Xao
- Chương 49: 49: Sầm Cảnh Đình Kích Động
- Chương 50: 50: Cảnh Đình Anh Có Ghét Mẹ Không
- Chương 51: 51: Sóng Trào Trong Lòng
- Chương 52: 52: Tính Toán Của Ông Sầm
- Chương 53: 53: Tôi Nhất Định Kéo Anh Dậy
- Chương 54: 54: Nụ Hôn Nồng Cháy
- Chương 55: 55: Dương Ái Linh Tiếp Khách
- Chương 56: 56: Cảm Ơn Anh Ông Xã
- Chương 57: 57: Gừng Càng Già Càng Cay
- Chương 58: 58: Cuộc Gặp Mặt Với Sầm Hạo Nhiên
- Chương 59: 59: Mất Bình Tĩnh
- Chương 60: 60: Cuộc Chiến Căng Go Giữa Mẹ Chồng Con
- Chương 61: 61: Tôi Sẽ Yêu Thương Anh
- Chương 62: 62: Tiệc Mừng Thọ 1
- Chương 63: 63: Tiệc Mừng Thọ 2
- Chương 64: 64: Cuộc Gặp Bất Ngờ
- Chương 65: 65: Nghe
- Chương 66: 66: Liễu Khánh An Lạc Đường
- Chương 67: 67: Câu Trả Lời
- Chương 68: 68: Phải Làm Sao
- Chương 69: 69: Nỗi Niềm Riêng
- Chương 70: 70: Tâm Tư Của Ông Sầm
- Chương 71: 71: Dương Ái Vân Tức Giận
- Chương 72: 72: “dương Ái Vân Đâu”
- Chương 73: 73: Giải Quyết Sự Việc
- Chương 74: 74: “đã Đến Rồi Thì Ở Lại Đi”
- Chương 75: 75: Tắm
- Chương 76: 76: Không Muốn Thì Thôi
- Chương 77: 77: Nhổ Tóc Bạc
- Chương 78: 78: Dáng Vẻ Của Cô
- Chương 79: 79: Vết Bớt Búp Sen
- Chương 80: 80: Bạn Đình Của Cô Giáo Vân Rất Giỏi
- Chương 81: 81: “buông Chồng Tôi Ra Được Rồi Đấy”
- Chương 82: 82: Hạ Màn Với Dương Ái Linh
- Chương 83: 83: Cùng Nhau Đi Nhé!
- Chương 84: 84: Trọng Trách Nặng Nề
- Chương 85: 85: Ông Xã Giúp Đỡ Một Chút Đi!
- Chương 86: 86: Từ Nay Tôi Sẽ Ngủ Cùng Anh
- Chương 87: 87: “nhưng Tôi Lại Thích Nằm Trên Người Anh”
- Chương 88: 88: Ngày Sinh Nhật
- Chương 89: 89: Bữa Ăn Mặn Chát
- Chương 90: 90: Sự Khích Lệ Của Sầm Cảnh Đình
- Chương 91: 91: Lần Đầu Đến Sầm Gia
- Chương 92: 92: Bài Thuyết Trình Của Dương Ái Vân
- Chương 93: Chương 93
- Chương 94: “tôi Đã Đến Đây Rồi Không Ai Có Thể Làm Khó Được Cô”
- Chương 95: Bữa Cơm Ở Căn Tin
- Chương 96: Đi Chơi
- Chương 97: Câu Chuyện Lãng Mạn
- Chương 98: Sầm Cảnh Đình Tức Giận
- Chương 99: Chụp Ảnh
- Chương 100: Dương Ái Vân Bị Thương
- Chương 101: Tắm Cho Cô
- Chương 102: Viết Thư
- Chương 103: Cô Thích Bó Hoa Chứ
- Chương 104: Người Mẹ Đến Tìm
- Chương 105: An Ủi
- Chương 106: Nói Cho Tôi Nghe
- Chương 107: Điều Kiện
- Chương 108: Giải Quyết
- Chương 109: Đến Tháng
- Chương 110: Tiền Của Tôi Giao Cho Cô Quản
- Chương 111: Cho Tôi Thêm Chút Thời Gian
- Chương 112: Hát Cho Tôi Nghe
- Chương 113: Dương Ái Vân Là Vợ Con
- Chương 114: Bất An
- Chương 115: Hãy Giao Cho Tôi
- Chương 116: Hãy Giao Cho Tôi
- Chương 117: Nghe Theo Cô
- Chương 118: Đến Mắt Ưng
- Chương 119: Xác Thực
- Chương 120: Kéo Xì Dách
- Chương 121: Lật Mặt
- Chương 122: 122: Là Anh
- Chương 123: 123: Cái Kết Của Bà Hằng
- Chương 124: 124: Cùng Nhau
- Chương 125: 125: Lời Bất Bình Liễu Khánh An
- Chương 126: 126: Điều Kiện Của Sầm Hạo Nhiên
- Chương 127: 127: Đi Du Lịch
- Chương 128: 128: Có Biến
- Chương 129: 129: Bị Xua Đuổi
- Chương 130: 130: Cô Đi Đi
- Chương 131: 131: Giao Cho Tôi
- Chương 132: 132: Tôi Vào Đây
- Chương 133: 133: Cao Trào Mãnh Liệt
- Chương 134: 134: Lời Hứa
- Chương 135: 135: Chúng Ta Cùng Đi
- Chương 136: 136: Sầm Cảnh Đình Ra Tay
- Chương 137: 137: Công Kích
- Chương 138: 138: Phản Kích
- Chương 139: 139: Ái Vân Cảm Ơn Em
- Chương 140: 140: Kế Hoạch
- Chương 141: 141: Vạch Trần 1
- Chương 142: 142: Vạch Trần 2
- Chương 143: 143: Kết Thúc
- Chương 144: 144: Tỉnh Dậy Ở Nơi Xa Lạ
- Chương 145: 145: Lời Ngỏ Bất Ngờ
- Chương 146: 146: Hỏi Cưới
- Chương 147: 147: “làm Những Gì Em Muốn Anh Sẽ Là Hậu Thuẫn Cho Em”
- Chương 148: 148: Liễu Khánh An Xem Mắt
- Chương 149: 149: “tôi Có Đủ Tiêu Chuẩn Của Cô An Không”
- Chương 150: 150: Đôi Mắt Của Sầm Cảnh Đình
- Chương 151: 151: Em Nguyện Làm Đôi Mắt Cho Anh
- Chương 152: C152: Có chuyện
- Chương 153: 153: Cả Hai Bị Bắt
- Chương 154: 154: Bị Đánh
- Chương 155: 155: Dương Ái Vân Phản Kích
- Chương 156: 156: Mất Phương Hướng
- Chương 157: 157: Thiếu Máu
- Chương 158: 158: Hứa Với Lòng Hứa Với Em
- Chương 159: 159: Tâm Tình Xáo Động
- Chương 160: 160: Ông Sầm Ra Mặt
- Chương 161: 161: Nói Chuyện Riêng
- Chương 162: 162: Sầm Hạo Nhiên Ra Điều Kiện
- Chương 163: 163: Anh Sẽ Bảo Vệ Mẹ Con Em
- Chương 164: 164: Cùng Đi
- Chương 165: 165: Quyết Định
- Chương 166: 166: Quyết Định Thứ Hai
- Chương 167: 167: Tâm Tư Nặng Trĩu
- Chương 168: 168: Tình Cờ
- Chương 169: 169: Phẫu Thuật
- Chương 170: 170: Anh Đã Nhìn Thấy Em Rồi
- Chương 171: 171: Ăn Cơm
- Chương 172: 172: Quyết Định Của Ông Sầm
- Chương 173: 173: Từ Giờ Con Không Có Mẹ Nữa
- Chương 174: 174: Trêu Chọc
- Chương 175: 175: Điều Kiện - Khiêu Chiến
- Chương 176: 176: Nói Chuyện Với Ông Từ
- Chương 177: 177: Hẹn Hò
- Chương 178: 178: Tâm Sự Trên Cầu
- Chương 179: C179: Tâm sự trên cầu
- Chương 180: Chương 180
- Chương 181: C181: Cảm ơn
- Chương 182: 182: Chúc Mừng
- Chương 183: C183: Kế hoạch
- Chương 184: 184: Bất An
- Chương 185: C185: Món quà bất ngờ
- Chương 186: 186: Họp Báo
- Chương 187: C187: Có chuyện
- Chương 188: 188: Liễu Khánh An Gặp Chuyện
- Chương 189: C189: Không có lần sau
- Chương 190: 190: Minh Tường Điêu Đứng
- Chương 191: 191: Bà Nhung Nổi Điên
- Chương 192: 192: Tỏ Tình
- Chương 193: 193: Cảnh Cáo Minh Tường
- Chương 194: 194: Bà Nhung Bị Đuổi
- Chương 195: 195: Hẹn Gặp Sầm Hạo Nhiên
- Chương 196: C196: Kết thúc vở kịch
- Chương 197: 197: Thanh Lọc
- Chương 198: 198: Đi Dạo
- Chương 199: 199: Tai Nạn
- Chương 200: C200: Nguy kịch
- Chương 201: 201: Giao Cô Ấy Cho Tôi
- Chương 202: C202: Nguyên khải
- Chương 203: 203: Rơi Vực - Chuyển Biến
- Chương 204: C204: Tình thế bị đảo ngược
- Chương 205: 205: Phong Ba Nhà Họ Sầm
- Chương 206: 206: Lẻn Vào Nhà Họ Sầm
- Chương 207: C207: Ứng cứu
- Chương 208: 208: Tiếp Ứng Kịp Thời
- Chương 209: 209: Tỉnh Lại Trong Tăm Tối
- Chương 210: C210: Điều kiện
- Chương 211: 211: Trở Về
- Chương 212: C212: Cha con gặp nhau
- Chương 213: 213: Xuất Hiện
- Chương 214: C214: Xoay chuyển tình thế
- Chương 215: 215: Ông Sầm Bị Hạ Độc
- Chương 216: C216: Bà nhung bị bắt
- Chương 217: 217: Chạy Thoát
- Chương 218: C218: Tỉnh
- Chương 219: 219: Trở Về
- Chương 220: 220: Mẹ Con Gặp Nhau
- Chương 221: 221: Tình Cờ Gặp Mặt
- Chương 222: 222: Giúp Sức
- Chương 223: C223: Lao công - nghệ sĩ đánh đàn
- Chương 224: 224: Chỉ Cần Mẹ Vân
- Chương 225: 225: Chủ Tịch Muốn Gặp
- Chương 226: C226: Chờ
- Chương 227: 227: Con Muốn Tìm Mẹ
- Chương 228: C228: Bữa tiệc của sầm gia
- Chương 229: 229: Khiêu Vũ
- Chương 230: 230: Bắt Gặp
- Chương 231: 231: Lộ Diện
- Chương 232: C232: Mẹ không đi nữa
- Chương 233: 233: Tình Không Thể Nhịn 18
- Chương 234: 234: Bên Nhau Không Rời
- Chương 235: 235: Đoàn Tụ
- Chương 236: 236: Chạm Mặt
- Chương 237: C237: Kết quả điều tra
- Chương 238: 238: Thành Viên Nhà Họ Sầm
- Chương 239: C239: Minh tường bị bắt
- Chương 240: 240: Cả Nhà Cùng Vui
- Chương 241: C241: Đón con
- Chương 242: 242: Ngất
- Chương 243: C243: Tâm tình
- Chương 244: 244: Gặp Thiên Thanh
- Chương 245: C245: Hứa với em
- Chương 246: 246: Nguyên Khải Bị Bắt Cóc
- Chương 247: C247: Hẹn gặp ở đèo sương mù
- Chương 248: 248: Đồng Quy Vu Tận
- Chương 249: C249: Kết cục của minh tường
- Chương 250: 250: Kết Cục Của Bà Nhung
- Chương 251: C251: Cuộc nói chuyện của hai người phụ nữ
- Chương 252: 252: Anh Rể Chị Gái
- Chương 253: 253: Kết Thúc Viên Mãn
Vợ Xấu Chồng Mù
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.