Sầm Cảnh Đình ở nhà cũng nghe được tin tức của công ty, đối với việc làm của ông nội anh không có ý kiến gì, đã rời khỏi chức tổng giám đốc của Sầm Gia hơn một năm anh đã chẳng còn bận tâm về nó.
Thế nhưng trải qua mấy ngày nay tâm tình anh thay đổi rất lớn, có một số việc anh không cam tâm.
“Dự án Nam Sơn sao? Ông nội thật biết trêu ngươi.” Nghe xong báo cáo Sầm Cảnh Đình hừ nhẹ trong cổ họng.
Trời chiều nắng rất đẹp nhưng anh chỉ cảm nhận được chút hơi ấm, ngoài ra cái gì cũng không thấy.
Trần Khải Nam bên cạnh lại bảo: “Phải nói gừng càng già càng cay, ông chủ vẫn còn đang chờ cậu.”
“Chờ sao, câu nói một thằng mù như tôi có gì đáng trông chờ.” Anh không biết mình còn có thể làm gì, mọi chuyện
“Cậu không nên nói vậy, tài năng của cậu sẽ không bị ảnh hưởng bởi đôi mắt.” Trong lòng của Trần Khải Nam vẫn luôn coi trọng tài năng của đại thiếu gia.
Không hiểu sao khi nghe lời của Trần Khải Nam anh lại nhớ đến câu nói của Dương Ái Vân lúc trước, tâm tình có chút trầm lắng, rốt cuộc anh nên làm gì mới tốt.
………
Dương Ái Vân về đến nhà bà Nhung và Cảnh Đông vừa lúc ra nhà hàng ăn ngoài, trong nhà chỉ có Sầm Cảnh Đình cùng mấy người hầu, vệ sĩ.
Lúc đi ngang qua hành lang lầu hai, bà Minh cùng lúc đi từ trong phòng ra, nhìn thấy cô hơi cay mắt nhưng vẫn lễ phép: “Đại thiếu phu nhân, buổi tốt tốt lành.”
“Cảnh Đình đã ăn gì chưa?”
“Có mang thức ăn đến nhưng tôi không biết cậu ấy có ăn không.”
Dương Ái Vân hỏi đúng một câu lại đi lên cầu thang, bà Minh nhìn bóng lưng của cô nghiến răng ken két: “Chờ đấy con nhỏ kia, tao sẽ cho mày trả giá.”
Cô lên trên phòng, gõ cửa một tiếng rồi tự nhiên đi vào, hai người đã ở chung được một tuần Sầm Cảnh Đình cũng không đuổi cô đi nữa, chỉ là ở chung vẫn còn gượng ép, anh không nóng mà cũng không lạnh, thái độ với cô như gần như xa, đặc biệt có ý xa lánh.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mặc dù việc này là chuyện bình thường nhưng thái độ của anh vô cùng kiên quyết làm cô có chút nghi hoặc.
Khi cô vào trong thì thấy người đàn ông không có trong phòng, cô tính gọi thì thấy một bóng dáng ngoài ban công lại cất bước đến đó.
Màn đêm vô cùng sâu thẳm, hôm nay cũng chẳng có trăng sao gì, người đàn ông đứng hứng gió không biết có cảm thấy lạnh không nhưng cô vừa ra đã cảm thấy hơn run, lại quay đầu đi vào.
Sầm Cảnh Đình đã nghe được tiếng động, anh tưởng người phía sau sẽ đến gần mình nhưng chờ mãi cũng không thấy gì trong lòng trùng xuống một chút, lại rất nhanh cảm nhận được vật gì đó ở trên vai.
Anh hơi sững người, bên cạnh một giọng nói vang lên: “Trời vào thu, tối xuống khá lạnh, anh đứng đây làm gì, đã ăn cơm hay chưa?”
Cô vào phòng cũng không chú ý đồ ăn trên bàn nên hỏi anh.
Sầm Cảnh Đình mới định thần lại, vẫn dùng thái độ chán đời nói chuyện: “Mặc tôi, cô quan tâm làm gì.”
“Con nít, anh đừng làm mình làm mẩy, ăn cho tôi.”
Người đàn ông bên cạnh cũng chẳng phản bác như mọi ngày, vấn đề ăn uống anh cũng không cố chấp nữa, chỉ là anh ăn không vào nên ban nãy ăn được một chút thì dừng. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Dương Ái Vân, tôi cho cô ở trong phòng nhưng không phải việc gì cô cũng có thể quản hay ra lệnh cho tôi.” Sầm Cảnh Đình nhàn nhạt nói, anh không muốn cô cứ quan tâm mình như vậy, một ngày nào đó nó sẽ thành thói quen, có điều những biểu hiện chỉ là giả dối anh càng không cần thói quen này.
Cho nên Sầm Cảnh Đình theo bản năng chống cự lại mọi ý tốt đến từ cô, không cho cô có cơ hội nói hay làm điều gì khiến anh dao động nữa.
Dương Ái Vân cảm thấy người đàn ông này như mắc phải bệnh đa nhân cách, hôm nay thế này ngày mai lại một kiểu khác.
“Cảnh Đình, tôi không biết anh đang nghĩ gì nhưng tôi chỉ quan tâm anh thôi, quản với ra lệnh gì chứ, tôi cũng chưa có cái gan đó, đại thiếu gia anh thật đúng là suy nghĩ nhiều.”
“Ai cần sự quan tâm giả dối của cô.” Sầm Cảnh Đình trào phúng: “Những lúc thế này cô cứ sống đúng với bản chất của mình là được, yên tâm đi, tôi sẽ không nói với ông nội.”
Cho nên anh không cần cô phải giả vờ giả vịt, thà rằng cô cứ khinh anh như những người ngoài kia anh càng nhẹ lòng hơn.
Dương Ái Vân nghe anh nói vậy cũng đoán được phần nào anh đang nói gì, cô thở dài một hơi nhưng không giải thích gì cho mình.
Nhìn bầu trời xa xăm mịt mù trước mắt cô nói: “Đêm nay trời không có sao, mặt trăng cũng khuất bóng, chỉ có ánh đèn neon cùng ánh sáng của thành phố này, nhìn rất lung linh, từ đây nhìn qua cũng nhìn thấy tòa cao ốc Thiên Thu.
Website TruyenLau.com
Công trình rất đẹp, tôi nhớ nó là do một người đàn ông tuổi trẻ tài cao thiết kế, chỉ mới 22 tuổi đã xây dựng nên cây cổ thụ của thành phố.”
Nói đến đây cô nhìn sang người bên cạnh, sắc mặt anh vẫn bất động nhưng mí mắt lại có chút giật giật.
Dương Ái Vân khẽ mỉm cược nói tiếp: “Lúc trước tôi rất ngưỡng mộ anh ta, cũng muốn được gặp mặt bên ngoài một lần, chỉ là không nghĩ tới ông trời không những cho tôi gặp mặt lại để tôi thành vợ của anh ta.
Đây có được gọi là khéo sắp đặt hay không? Hoặc như người ta nói nó chính là duyên phận?”
“Cô lải nhải những điều này làm gì?” Giọng nói của Sầm Cảnh Đình có chút mất kiên nhẫn, hai tay để trên lan can cũng siết lại, cái gì mà khéo sắp đặt, cái gì mà duyên phận anh đều không tin.
Dương Ái Vân lại nói bên tai anh: “Trong lúc nhất thời tôi không thể làm anh tin tưởng nhưng đã là vợ chồng rồi tôi cũng muốn nói rõ với anh một chút.
Tôi không muốn sống trong sự nghi ngờ của người khác.
Nhất là người đầu ấp tay gối.”
“Tôi gả cho anh ba phần là ép buộc nhưng bảy phần cũng là do tôi tình nguyện.
Nếu đã là vợ anh tôi sẽ đối tốt với anh, chăm sóc anh, không để ai bắt nạt anh.
Dương Ái Vân tôi nói được làm được bằng không sẽ phải sống trong đau khổ cả đời.” Dương Ái Vân dõng dạc nói từng câu từng chữ.
Những lời nói của cô từng chút một vang lên trong đầu anh, Sầm Cảnh Đình run rẩy bờ môi đấm thật mạnh xuống lan can: “Ai kêu cô nói những lời này.”
“Trái tim tôi mách bảo.” Dương Ái Vân nhìn anh, nhìn nắm đấm run rẩy cùng vết hồng tím trên mu bàn tay cô đưa nắm ngón tay của mình phủ lên: “Anh kích động gì chứ, đúng là chỉ biết tự mình hại mình.”
Cô xoa xoa nhẹ bàn tay cho anh, Sầm Cảnh Đình rất muốn hất tay cô ra nhưng cơ thể bất động tại chỗ không thể làm gì, lòng anh lạnh căm bỗng nóng lên từng chút một.
“Đừng đứng đây nữa, vào trong tôi bôi thuốc mỡ cho anh.” Cô từ phủ tay chuyển thành nắm tay dẫn anh đi vào phòng, từng bước đi chậm rãi.
Sầm Cảnh Đình lại chẳng từ chối cô dẫn vào, thân hình anh cứ tự động di chuyển theo từng nhịp của cô.
Vào trong Dương Ái Vân lấy hộp thuốc trong tủ ra, lấy một tuýp thuốc mỡ nhẹ nhàng bôi vào vết bầm tím trên tay anh.
Chợt, Sầm Cảnh Đình cảm nhận được sự mát mẻ lạ thường, ngoài ra còn có sự mềm mại từ bàn tay truyền đến.
- Chương 1: 1: Tôi Là Dương Ái Vân
- Chương 2: 2: Ép Gả
- Chương 3: 3: Cá Cược
- Chương 4: 4: Hỏi Tội Nhà Họ Dương
- Chương 5: 5: Thử Thách Của Ông Sầm
- Chương 6: 6: Sầm Cảnh Đình Nổi Điên
- Chương 7: 7: Khuôn Mặt Chân Chính
- Chương 8: 8: Đả Kích
- Chương 9: 9: Không Cười Thì Khóc
- Chương 10: 10: Trêu Chọc
- Chương 11: 11: Gia Tộc Họ Sầm
- Chương 12: 12: Mẹ Chồng Vặn Hỏi
- Chương 13: 13: Em Chồng Chất Vấn
- Chương 14: 14: Chứng Minh Kiểu Gì
- Chương 15: 15: Sầm Cảnh Đình Có Chuyện
- Chương 16: 16: Bị Thương
- Chương 17: 17: Chết Cũng Tốt
- Chương 18: 18: Cố Tình Trêu Chọc
- Chương 19: 19: Gặp Trưởng Hầu Nữ
- Chương 20: 20: Mười Quy Định Của Mẹ Chồng
- Chương 21: 21: Sợ Hãi
- Chương 22: 22: Khuất Phục
- Chương 23: 23: Ăn Cơm Cùng Gia Tộc
- Chương 24: 24: Mẹ Chồng Phẫn Nộ
- Chương 25: 25: Mẹ Chồng Con Dâu Căng Thẳng
- Chương 26: 26: Vợ Chồng Đối Kháng
- Chương 27: 27: Thử Lần Cuối
- Chương 28: 28: Từ Chối Thẳng Thừng
- Chương 29: 29: Tôi Đương Nhiên Quản Được Anh
- Chương 30: 30: Thì Thầm Trong Mưa
- Chương 31: 31: Rủ Đi Công Viên
- Chương 32: 32: Đồ Xấu Xí
- Chương 33: 33: Một Chút Quan Tâm
- Chương 34: 34: Mẹ Con Đối Nghịch
- Chương 35: 35: Anh Em Mâu Thuẫn
- Chương 36: 36: Khoảnh Khắc Yên Bình
- Chương 37: 37: Phân Tranh Chức Tổng Giám Đốc
- Chương 38: 38: Tỏ Rõ Lòng Mình
- Chương 39: 39: Cuộc Gọi 1h Sáng
- Chương 40: 40: Tin Đồn
- Chương 41: 41: Lớp Học Rối Loạn
- Chương 42: 42: Dương Ái Vân Cảnh Cáo
- Chương 43: 43: Tin Đồn Nối Tiếp Tin Đồn
- Chương 44: 44: Tâm Sự Cùng Nhau
- Chương 45: 45: Câu Chuyện Ngốc Nghếch
- Chương 46: 46: Vào Trung Tâm Mua Sắm
- Chương 47: 47: Cùng Anh Thỏa Hiệp
- Chương 48: 48: Nhà Họ Sầm Xôn Xao
- Chương 49: 49: Sầm Cảnh Đình Kích Động
- Chương 50: 50: Cảnh Đình Anh Có Ghét Mẹ Không
- Chương 51: 51: Sóng Trào Trong Lòng
- Chương 52: 52: Tính Toán Của Ông Sầm
- Chương 53: 53: Tôi Nhất Định Kéo Anh Dậy
- Chương 54: 54: Nụ Hôn Nồng Cháy
- Chương 55: 55: Dương Ái Linh Tiếp Khách
- Chương 56: 56: Cảm Ơn Anh Ông Xã
- Chương 57: 57: Gừng Càng Già Càng Cay
- Chương 58: 58: Cuộc Gặp Mặt Với Sầm Hạo Nhiên
- Chương 59: 59: Mất Bình Tĩnh
- Chương 60: 60: Cuộc Chiến Căng Go Giữa Mẹ Chồng Con
- Chương 61: 61: Tôi Sẽ Yêu Thương Anh
- Chương 62: 62: Tiệc Mừng Thọ 1
- Chương 63: 63: Tiệc Mừng Thọ 2
- Chương 64: 64: Cuộc Gặp Bất Ngờ
- Chương 65: 65: Nghe
- Chương 66: 66: Liễu Khánh An Lạc Đường
- Chương 67: 67: Câu Trả Lời
- Chương 68: 68: Phải Làm Sao
- Chương 69: 69: Nỗi Niềm Riêng
- Chương 70: 70: Tâm Tư Của Ông Sầm
- Chương 71: 71: Dương Ái Vân Tức Giận
- Chương 72: 72: “dương Ái Vân Đâu”
- Chương 73: 73: Giải Quyết Sự Việc
- Chương 74: 74: “đã Đến Rồi Thì Ở Lại Đi”
- Chương 75: 75: Tắm
- Chương 76: 76: Không Muốn Thì Thôi
- Chương 77: 77: Nhổ Tóc Bạc
- Chương 78: 78: Dáng Vẻ Của Cô
- Chương 79: 79: Vết Bớt Búp Sen
- Chương 80: 80: Bạn Đình Của Cô Giáo Vân Rất Giỏi
- Chương 81: 81: “buông Chồng Tôi Ra Được Rồi Đấy”
- Chương 82: 82: Hạ Màn Với Dương Ái Linh
- Chương 83: 83: Cùng Nhau Đi Nhé!
- Chương 84: 84: Trọng Trách Nặng Nề
- Chương 85: 85: Ông Xã Giúp Đỡ Một Chút Đi!
- Chương 86: 86: Từ Nay Tôi Sẽ Ngủ Cùng Anh
- Chương 87: 87: “nhưng Tôi Lại Thích Nằm Trên Người Anh”
- Chương 88: 88: Ngày Sinh Nhật
- Chương 89: 89: Bữa Ăn Mặn Chát
- Chương 90: 90: Sự Khích Lệ Của Sầm Cảnh Đình
- Chương 91: 91: Lần Đầu Đến Sầm Gia
- Chương 92: 92: Bài Thuyết Trình Của Dương Ái Vân
- Chương 93: Chương 93
- Chương 94: “tôi Đã Đến Đây Rồi Không Ai Có Thể Làm Khó Được Cô”
- Chương 95: Bữa Cơm Ở Căn Tin
- Chương 96: Đi Chơi
- Chương 97: Câu Chuyện Lãng Mạn
- Chương 98: Sầm Cảnh Đình Tức Giận
- Chương 99: Chụp Ảnh
- Chương 100: Dương Ái Vân Bị Thương
- Chương 101: Tắm Cho Cô
- Chương 102: Viết Thư
- Chương 103: Cô Thích Bó Hoa Chứ
- Chương 104: Người Mẹ Đến Tìm
- Chương 105: An Ủi
- Chương 106: Nói Cho Tôi Nghe
- Chương 107: Điều Kiện
- Chương 108: Giải Quyết
- Chương 109: Đến Tháng
- Chương 110: Tiền Của Tôi Giao Cho Cô Quản
- Chương 111: Cho Tôi Thêm Chút Thời Gian
- Chương 112: Hát Cho Tôi Nghe
- Chương 113: Dương Ái Vân Là Vợ Con
- Chương 114: Bất An
- Chương 115: Hãy Giao Cho Tôi
- Chương 116: Hãy Giao Cho Tôi
- Chương 117: Nghe Theo Cô
- Chương 118: Đến Mắt Ưng
- Chương 119: Xác Thực
- Chương 120: Kéo Xì Dách
- Chương 121: Lật Mặt
- Chương 122: 122: Là Anh
- Chương 123: 123: Cái Kết Của Bà Hằng
- Chương 124: 124: Cùng Nhau
- Chương 125: 125: Lời Bất Bình Liễu Khánh An
- Chương 126: 126: Điều Kiện Của Sầm Hạo Nhiên
- Chương 127: 127: Đi Du Lịch
- Chương 128: 128: Có Biến
- Chương 129: 129: Bị Xua Đuổi
- Chương 130: 130: Cô Đi Đi
- Chương 131: 131: Giao Cho Tôi
- Chương 132: 132: Tôi Vào Đây
- Chương 133: 133: Cao Trào Mãnh Liệt
- Chương 134: 134: Lời Hứa
- Chương 135: 135: Chúng Ta Cùng Đi
- Chương 136: 136: Sầm Cảnh Đình Ra Tay
- Chương 137: 137: Công Kích
- Chương 138: 138: Phản Kích
- Chương 139: 139: Ái Vân Cảm Ơn Em
- Chương 140: 140: Kế Hoạch
- Chương 141: 141: Vạch Trần 1
- Chương 142: 142: Vạch Trần 2
- Chương 143: 143: Kết Thúc
- Chương 144: 144: Tỉnh Dậy Ở Nơi Xa Lạ
- Chương 145: 145: Lời Ngỏ Bất Ngờ
- Chương 146: 146: Hỏi Cưới
- Chương 147: 147: “làm Những Gì Em Muốn Anh Sẽ Là Hậu Thuẫn Cho Em”
- Chương 148: 148: Liễu Khánh An Xem Mắt
- Chương 149: 149: “tôi Có Đủ Tiêu Chuẩn Của Cô An Không”
- Chương 150: 150: Đôi Mắt Của Sầm Cảnh Đình
- Chương 151: 151: Em Nguyện Làm Đôi Mắt Cho Anh
- Chương 152: C152: Có chuyện
- Chương 153: 153: Cả Hai Bị Bắt
- Chương 154: 154: Bị Đánh
- Chương 155: 155: Dương Ái Vân Phản Kích
- Chương 156: 156: Mất Phương Hướng
- Chương 157: 157: Thiếu Máu
- Chương 158: 158: Hứa Với Lòng Hứa Với Em
- Chương 159: 159: Tâm Tình Xáo Động
- Chương 160: 160: Ông Sầm Ra Mặt
- Chương 161: 161: Nói Chuyện Riêng
- Chương 162: 162: Sầm Hạo Nhiên Ra Điều Kiện
- Chương 163: 163: Anh Sẽ Bảo Vệ Mẹ Con Em
- Chương 164: 164: Cùng Đi
- Chương 165: 165: Quyết Định
- Chương 166: 166: Quyết Định Thứ Hai
- Chương 167: 167: Tâm Tư Nặng Trĩu
- Chương 168: 168: Tình Cờ
- Chương 169: 169: Phẫu Thuật
- Chương 170: 170: Anh Đã Nhìn Thấy Em Rồi
- Chương 171: 171: Ăn Cơm
- Chương 172: 172: Quyết Định Của Ông Sầm
- Chương 173: 173: Từ Giờ Con Không Có Mẹ Nữa
- Chương 174: 174: Trêu Chọc
- Chương 175: 175: Điều Kiện - Khiêu Chiến
- Chương 176: 176: Nói Chuyện Với Ông Từ
- Chương 177: 177: Hẹn Hò
- Chương 178: 178: Tâm Sự Trên Cầu
- Chương 179: C179: Tâm sự trên cầu
- Chương 180: Chương 180
- Chương 181: C181: Cảm ơn
- Chương 182: 182: Chúc Mừng
- Chương 183: C183: Kế hoạch
- Chương 184: 184: Bất An
- Chương 185: C185: Món quà bất ngờ
- Chương 186: 186: Họp Báo
- Chương 187: C187: Có chuyện
- Chương 188: 188: Liễu Khánh An Gặp Chuyện
- Chương 189: C189: Không có lần sau
- Chương 190: 190: Minh Tường Điêu Đứng
- Chương 191: 191: Bà Nhung Nổi Điên
- Chương 192: 192: Tỏ Tình
- Chương 193: 193: Cảnh Cáo Minh Tường
- Chương 194: 194: Bà Nhung Bị Đuổi
- Chương 195: 195: Hẹn Gặp Sầm Hạo Nhiên
- Chương 196: C196: Kết thúc vở kịch
- Chương 197: 197: Thanh Lọc
- Chương 198: 198: Đi Dạo
- Chương 199: 199: Tai Nạn
- Chương 200: C200: Nguy kịch
- Chương 201: 201: Giao Cô Ấy Cho Tôi
- Chương 202: C202: Nguyên khải
- Chương 203: 203: Rơi Vực - Chuyển Biến
- Chương 204: C204: Tình thế bị đảo ngược
- Chương 205: 205: Phong Ba Nhà Họ Sầm
- Chương 206: 206: Lẻn Vào Nhà Họ Sầm
- Chương 207: C207: Ứng cứu
- Chương 208: 208: Tiếp Ứng Kịp Thời
- Chương 209: 209: Tỉnh Lại Trong Tăm Tối
- Chương 210: C210: Điều kiện
- Chương 211: 211: Trở Về
- Chương 212: C212: Cha con gặp nhau
- Chương 213: 213: Xuất Hiện
- Chương 214: C214: Xoay chuyển tình thế
- Chương 215: 215: Ông Sầm Bị Hạ Độc
- Chương 216: C216: Bà nhung bị bắt
- Chương 217: 217: Chạy Thoát
- Chương 218: C218: Tỉnh
- Chương 219: 219: Trở Về
- Chương 220: 220: Mẹ Con Gặp Nhau
- Chương 221: 221: Tình Cờ Gặp Mặt
- Chương 222: 222: Giúp Sức
- Chương 223: C223: Lao công - nghệ sĩ đánh đàn
- Chương 224: 224: Chỉ Cần Mẹ Vân
- Chương 225: 225: Chủ Tịch Muốn Gặp
- Chương 226: C226: Chờ
- Chương 227: 227: Con Muốn Tìm Mẹ
- Chương 228: C228: Bữa tiệc của sầm gia
- Chương 229: 229: Khiêu Vũ
- Chương 230: 230: Bắt Gặp
- Chương 231: 231: Lộ Diện
- Chương 232: C232: Mẹ không đi nữa
- Chương 233: 233: Tình Không Thể Nhịn 18
- Chương 234: 234: Bên Nhau Không Rời
- Chương 235: 235: Đoàn Tụ
- Chương 236: 236: Chạm Mặt
- Chương 237: C237: Kết quả điều tra
- Chương 238: 238: Thành Viên Nhà Họ Sầm
- Chương 239: C239: Minh tường bị bắt
- Chương 240: 240: Cả Nhà Cùng Vui
- Chương 241: C241: Đón con
- Chương 242: 242: Ngất
- Chương 243: C243: Tâm tình
- Chương 244: 244: Gặp Thiên Thanh
- Chương 245: C245: Hứa với em
- Chương 246: 246: Nguyên Khải Bị Bắt Cóc
- Chương 247: C247: Hẹn gặp ở đèo sương mù
- Chương 248: 248: Đồng Quy Vu Tận
- Chương 249: C249: Kết cục của minh tường
- Chương 250: 250: Kết Cục Của Bà Nhung
- Chương 251: C251: Cuộc nói chuyện của hai người phụ nữ
- Chương 252: 252: Anh Rể Chị Gái
- Chương 253: 253: Kết Thúc Viên Mãn
Vợ Xấu Chồng Mù
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.