Tôi không ngờ ông Hồ lại xảy ra chuyện.
Nhưng cũng không khỏi cảm khái, ông Hồ này đúng là mạng lớn, trải qua bao nhiêu chuyện mà vẫn không chết.
Vội nói địa điểm với Hà Ca, lần trước anh ta từng đi tìm tôi cho nên cũng biết.
Tôi chuẩn bị lấy xe điện xuống khỏi xe tải, dù sao ở đó đều là đường nhỏ, đi xe điện vẫn tiện hơn.
Nhưng lúc đang lấy xe điện xuống, Tiêu Tinh Diệp trùng hợp đi ra sau khi tắm xong: "Sao đấy? Đây là muốn ra ngoài à?" Mặc Dạ nhìn anh ta, sau đó nói với tôi: "Đưa cậu ta đi cùng đi."
Tiêu Tinh Diệp khó hiểu nhìn hắn, lại nhìn tôi, thế mà anh ta lại hơi kích động nói: "Đi đến thôn Hồi Long à?"
Mặc Da liếc anh ta một cái: "Lái xe."
Tiêu Tinh Diệp hơi sửng sốt, sau đó vội đi lái xe.
Tôi đi vào nói với mễ bà Tần hai câu, lại ôm dỗ A Bảo một hồi, lúc này mới đi ra.
Trên xe, tôi thỉnh thoảng liếc nhìn Mặc Dạ, lại nhìn Tiêu Tinh Diệp.
Tôi không biết có phải Tiêu Tinh Diệp có thân phận nào còn che dấu hay không, vì sao mễ bà Tần và Mặc Dạ lại để anh ta tham gia vào mấy chuyện này.
Tiêu Tinh Diệp cũng không hiểu ra sao: "Đây là đi đâu vậy?"
Tôi nghĩ nếu để anh ta tham gia cùng, lại xem ý tứ của Mặc Dạ thì chắc chuyện lúc sau sẽ để anh ta tham gia vào, bèn nói tóm tắt chuyện thôn Hồi Long và ông Hồ cho anh ta nghe.
Tiêu Tinh Diệp nghe xong, hơi ngạc nhiên nói: "Nói cách khác, chính là cái ông Hồ đến tên cũng không có kia lại muốn làm ra mấy cái tà quan này?"
"Không phải ông ta muốn làm." Tôi hít sâu một hơi, nhỏ giọng nói: "Ít nhất theo tuyến thời gian thì không phải ông ta, ông ta chỉ đề xuất, dùng Bát tà phụ quan vây khốn quan tài rắn."
Mười tám năm trước, sau khi tôi sinh ra, bác của mễ bà Tân tặng hắc và cho nhà tôi sau đó thì qua đời, ông Hồ lập tức bỏ chạy suốt đêm khỏi Vấn Thiên Tông, căn bản không có thời gian chế tạo tà quan.
Theo ba tà quan đã được phát hiện, thật ra ba mẹ tôi là có hiềm nghi lớn nhất, lại thêm mấy người Mặc Dạ cũng cam chịu, ba mẹ tôi mới là người thật sự nắm quan tài rắn trong tay.
Lúc đi đến bên suối nhỏ, tôi thấy mấy người Hà Ca đã chờ ở đấy rồi.
Chẳng qua tôi nghĩ chỉ có mấy người Hà Ca, lại không ngờ rằng Vu Tâm Hạc và Cốc Phùng Xuân cũng ở đó.
Nhìn thấy chúng tôi, Vu Tâm Học lập tức tiến lên đón.
Chẳng qua bờ suối là mốc biên giới, cho nên anh ta không đi đến đây mà đứng ở bên dòng suối nói với tôi: "Có phải lại xảy ra chuyện gì không? Cơ thể ông Hồ thay đổi rất nhiều, chúng tôi nghiên cứu mấy ngày mà không tìm ra nguyên nhân gì cả."
Ông Hồ có liên quan đến điều bất thường của quan tài rắn, mỗi lần quan tài rắn có động tĩnh gì là trên người ông ta sẽ có thay đổi theo.
"Sao bọn họ lại ở cùng nhau?" Tôi đi đến bên dòng suối, nhìn Cốc Phùng Xuân, nói: "Bây giờ các người đi với nhau à?"
Thì ra Vu Tâm Hạc và người Vấn Thiên Tông ở chung không tồi đâu!
Vu Tâm Học liếc nhìn Cốc Phùng Xuân, vẻ mặt có phần phẫn nộ, anh ta lắc đầu với tôi: "Ngày càng có nhiều người trong Huyền Môn nhận được tin tức, thỉnh thoảng có người đi đến rìa thôn thăm dò, hai nhà chúng tôi căn bản không ngăn được nhiều người như vậy."
"Hơn nữa quan tài rắn đã bị ngăn chặn, cô có xà thai, lại thêm bây giờ bọn họ biết thân phận của xà quân, nhà họ Cốc bắn cá cũng không dám lại làm thế với cô." Vụ Tâm Hạc nhỏ giọng nói với tôi.
Ánh mắt lại rơi xuống bụng tôi: "Gần đây cô thấy thế nào?" Tôi vươn tay sờ bụng, bây giờ mới được mấy ngày, có thể có cảm giác gì được.
Cốc Phùng Xuân cũng biết mình không được chào đón, cho nên chỉ dẫn người đừng ở bên suối nhìn sang Mấy người Hà Ca đã đưa ông Hồ đến đây, không có Hà Cực ở đây, nhưng cái người A Vấn kia lại có mặt. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bọn họ dùng một cái cáng để nâng ông Hồ, đi ngang qua dòng suối.
Vu Tâm Hạc nhìn chằm chằm Tiêu Tinh Diệp, trong mắt có vài phần kỳ quái: "Người mới tới kia là ai?"
Lúc này Tiêu Tinh Diệp đang hơi khẩn trương, nghe Vụ Tâm Học hỏi mình thì bèn cười với Vụ Tâm Hạc, sau đó nói với tôi: "Đây mới chân chính là người trong Huyền Môn đúng không? Người kia nhìn có vẻ rất lợi hại nhỉ?"
Người rất lợi hại mà anh ta nói là Cốc Phùng Xuân.
Người bắn cá nhà họ Cốc luôn đeo một giỏ mũi tên trên lưng, nhìn rất lợi hại.
Mặc Dạ đã kéo bỏ tấm vải trắng trên đầu ông Hồ, tôi cười với Tiêu Tinh Diệp, sau đó đi đến bên suối nhìn. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cốc Phùng Xuân cũng muốn đến gần nhưng bị Vu Tâm Hạc ngăn lại, có lẽ là sợ đến quá gần, bà ta sẽ ra tay đột ngột.
Trên cáng, ông Hồ vẫn nằm úp sấp như trước, tử và trên đầu đã bị lấy ra, có một cái miệng vết thương, có thể là đã được bôi thuốc bột nên không nhìn được ở dưới như thế nào.
Nhưng trọng điểm là hai bên miệng vết thương trên đầu ông Hồ bắt đầu mọc vảy rắn, vảy rắn này kéo dài xuống cổ.
"Ông ta chưa từng tỉnh à?" Mặc Dạ nhìn chằm chằm ông Hồ, tiếng nói trầm thấp: "Vẫn luôn hôn mê như vậy?" Hà Ca gật đầu, nói với tôi: "Cô đừng xem, phía dưới của ông ta đang bắt đầu thay đổi rồi." "Không sao đâu." Tôi nghĩ dù sao có gì chưa từng thấy đầu, người ta còn có bác sĩ nữ ở nam khoa đấy. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng Mặc Dạ lại ôm tôi, ấn đầu tôi vào ngực hắn để ngăn tầm nhìn của tôi.
Tôi muốn giãy dụa nhưng chợt cảm thấy có gió thổi qua, sau đó là tiếng la kinh sợ của Tiêu Tinh Diệp.
Và cả tiếng la hét giận dữ của Cốc Phùng Xuân: "Cho nên mấy người không chịu để tôi đến là vì cái này? Người ông ta bị nặng như vậy mà các người định không cho chúng tôi biết à?"
Anh ta nhận lấy súc miệng, lại xua tay với tôi: "Quay về đi, cô nên cảm ơn và quân, may mắn..." Nói xong, giống như lại muốn nôn tiếp, anh ta ôm cổ đi sang một bên
tiếp tục nôn.
Bên dòng suối nhỏ rất yên tĩnh, tôi nghe được tiếng nôn mửa của anh ta, thỉnh thoảng có một vài con chim bay qua.
Cuối cùng, tôi hít vào một hơi: "Mặc Dạ, chúng ta có thể thành thật với nhau được không?"
"Biết những việc này không tốt cho em." Mặc Dạ rất bình tĩnh, nhưng nghiêm giọng nói: "Giống như ba mẹ em không cho em biết thế gian này hiểm ác, ta cũng không muốn em nhìn thấy mấy thứ này." "Nhìn không thấy thì thế gian này sẽ không hiểm ác à?" Tôi cảm thấy hơi buồn cười.
Xoa tay nói: "Ba mẹ tôi gạt tối tất cả mọi chuyện, cho nên khi chuyện xảy ra, tôi mới không biết theo ai.
Bây giờ anh và mễ bà Tần cũng gạt tôi, giống như lúc trước anh gạt tôi chuyện Phù Ngàn "
"Nếu ngày nào đó tôi nhìn thấy thì sao?" Tôi nghiêm túc nhìn Mặc Dạ, nhẹ giọng nói: "Mặc Dạ, rốt cuộc tôi là gì đối với anh? Bây giờ chuyện đã thế này, chúng ta không thể cùng nhau đối mặt à?"
- Chương 1: Rắn Đen Trong Mơ
- Chương 2: Truy Đuổi Không Tha
- Chương 3: Ta Là Mặc Dạ
- Chương 4: Ngọc Bội Rắn Đen
- Chương 5: Vấn Mễ Nhà Họ Tần
- Chương 6: Bị Đuổi Khỏi Thôn
- Chương 7: Dời Mộ Gả Cho Rắn
- Chương 8: Không Có Thân Rắn
- Chương 9: Không Thể Trốn Thoát
- Chương 10: Người Đấu Với Độc Rắn
- Chương 11: Quan Tài Thành Rồng
- Chương 12: Liễu Xà Đông Phương
- Chương 13: Cặp Rắn Đen Trắng
- Chương 14: Nhớ Lại Chuyện Khi Xưa
- Chương 15: Biết Vậy Chẳng Làm
- Chương 16: Xà Bà Ra Khỏi Quan Tài
- Chương 17: Dùng Rắn Trấn Áp Quan Tài
- Chương 18: Tự Tạo Ác Nghiệt
- Chương 19: Cơn Giận Của Xà Bà
- Chương 20: Không Thể Chạy Trốn
- Chương 21: Lấy Ta Đi
- Chương 22: Thất Vọng Rời Đi
- Chương 23: Người Và Rắn Có Điều Khác Biệt
- Chương 24: Giấu Phụ Nữ
- Chương 25: Bản Danh Sách Kỳ Lạ
- Chương 26: Mệnh Căn Vô Hậu
- Chương 27: Thiên Nhãn Thần Toán
- Chương 28: Muôn Dân Có Tội Gì
- Chương 29: Dùng Mạng Đổi Mạng
- Chương 30: Nói Em Bằng Lòng
- Chương 31: Dùng Thủ Đoạn
- Chương 32: Yêu Cầu Quá Đáng
- Chương 33: Chỉ Là Sự Khởi Đầu
- Chương 34: Mở Quan Tài Trấn Thi
- Chương 35: Một Cuộc Giao Dịch
- Chương 36: Trở Về Làng Một Cách Kỳ Lạ
- Chương 37: Đầu Thai Lần Nữa
- Chương 38: Hủy Diệt Toàn Bộ Thôn Làng
- Chương 39: Phải Nên Biết
- Chương 40: Cách Để Tiếp Tục
- Chương 41: Song Xà Xương Quai Xanh
- Chương 42: Giao Dịch
- Chương 43: Tạm Thời Bảo Vệ
- Chương 44: Đám Cưới Ma Mất Xác
- Chương 45: Ba Ngàn Phù Sinh
- Chương 46: Người Chết Sống Lại
- Chương 47: Đưa Em Đi
- Chương 48: Ấp Gà Giấu Rắn
- Chương 49: Rượu Rắn Trợ Hứng
- Chương 50: Không Muốn Lừa Em
- Chương 51: Nhặt Rắn Ngâm Rượu
- Chương 52: Sắp Sinh
- Chương 53: Tương Chiến Thành Nghiện
- Chương 54: Cướp Lấy Sức Sống
- Chương 55: Miễn Là Bạn Còn Sống
- Chương 56: Con Gái Nhà Họ Long
- Chương 57: Nhà Họ Vu Khống Chế Rắn
- Chương 58: Lấy Thân Làm Dẫn
- Chương 59: Một Giọt Nước Mắt
- Chương 60: Đen Trắng Tương Giao
- Chương 61: Hủy Diệt Quan Tài Rắn
- Chương 62: Lấy Mạng Đổi Mạng
- Chương 63: Dùng Mạng Phá Vỡ Tình Thế
- Chương 64: Nhìn Thấy Quan Tài Rắn
- Chương 65: Dấu Vết Của Quan Tài Rắn
- Chương 66: Xương Quai Xanh Tương Tự
- Chương 67: Xạ Ngư Nhà Họ Cốc
- Chương 68: Bào Thai Rắn Trong Bụng
- Chương 69: Thân Phận Gì
- Chương 70: Trấn Áp Quan Tài Rắn
- Chương 71: Mặc Dạ Quan Tài Rắn
- Chương 72: Phải Hay Là Không
- Chương 73: Rắn Hòa Vào Não
- Chương 74: Trực Tiếp Giết Chết
- Chương 75: Thi Thể Nam Sinh Con
- Chương 76: Nguyện Vọng Tốt Đẹp
- Chương 77: Thai Rắn Phi Sinh
- Chương 78: Gạo Trắng Mọc Mầm
- Chương 79: Phù Ngàn Nhà Họ Long
- Chương 80: Phải Thu Phí
- Chương 81: Nếu Không Phải
- Chương 82: Giết Gà Dọa Khỉ
- Chương 83: Dụ Quỷ Thai
- Chương 84: Mắt Thấy Liền Sợ
- Chương 85: Không Lùi
- Chương 86: Đó Không Phải Là Cô
- Chương 87: Chỉ Cần Lợi Ích
- Chương 88: Làm Ngơ
- Chương 89: Biến Thành Ruồi
- Chương 90: Không Có Nếu Như
- Chương 91: Đau Tận Xương Tủy
- Chương 92: Lần Sau Lại Thử Tiếp
- Chương 93: Người Biến Mất
- Chương 94: Dưới Nước Che Giấu Quan Tài
- Chương 95: Chín Cây Đinh Trấn Thi
- Chương 96: Bát Tà Phụ Quan
- Chương 97: Mở Rộng Phạm Vi
- Chương 98: Quan Tài Sống Nuốt Người
- Chương 99: Tụ Tập Gây Chuyện
- Chương 100: Trở Thành Bố Trẻ
- Chương 101: Lấy Thân Cùng Áp
- Chương 102: Hung Ác
- Chương 103: Dụ Rắn Ra Khỏi Hang
- Chương 104: Chuyện Khó Nói
- Chương 105: Một Loại Nhân Quả
- Chương 106: Chồng Chất
- Chương 107: Đã Đoán Được
- Chương 108: Trâu Rơi Xuống Giếng
- Chương 109: Giun Trong Nước
- Chương 110: Tội Ác Khắp Thôn
- Chương 111: Người Cực Độc Ác
- Chương 112: Tâm Cảm Ứng
- Chương 113: Có Lạnh Có Nóng
- Chương 114: Chờ Một Đám Mây
- Chương 115: Ấm Lạnh Trong Nhân Gian
- Chương 116: Lấy Rượu Dụ Rắn
- Chương 117: Chết Hết Là Tốt
- Chương 118: Cả Thôn Chết Hết
- Chương 119: Tôi Sẽ Không Chết
- Chương 120: Hoàn Toàn Tin Tưởng
- Chương 121: Phân Chia
- Chương 122: Thịt Thái Tuế Sống
- Chương 123: Nơi Nuôi Dưỡng
- Chương 124: Phải Gặp Tổng Tổng Giám Đốc Mâu
- Chương 125: Ở Bên Cạnh Bảo Vệ Em
- Chương 126: Vợ Chồng Một Thể
- Chương 127: Không Thể Lộ Ra
- Chương 128: Oan Oan Tương Báo
- Chương 129: Giữ Lời Hứa
- Chương 130: Đột Nhiên Vỡ Nát
- Chương 131: Nảy Sinh Chấp Niệm
- Chương 132: Cùng Nhau Đối Mặt
- Chương 133: Xà Tinh Bản Thân
- Chương 134: Livestream Kỳ Lạ
- Chương 135: Không Cần Quản Nữa
- Chương 136: Cứ Từ Từ
- Chương 137: Giải Thích Cho Nhau
- Chương 138: Không Thể Cử Động Lung Tung
- Chương 139: Người Đàn Bà Hóa Rắn
- Chương 140: Một Bát Mì
- Chương 141: Muốn Xà Thai
- Chương 142: Cảm Thấy Mừng Rỡ
- Chương 143: Cho Một Cơ Hội
- Chương 144: Đến Lượt Em Chủ Động
- Chương 145: Khởi Động Tà Quan
- Chương 146: Hai Quan Tài Nuốt Nhau
- Chương 147: Một Chút Dịu Dàng
- Chương 148: Nỗi Đau Cắt Tóc
- Chương 149: Chuyện Cam Kết
- Chương 150: Nơi Làm Quan Tài
- Chương 151: Toàn Máu Rận
- Chương 152: Âm Thanh Lạ Trong Phòng
- Chương 153: Chỉ Hỏi Hiện Tại
- Chương 154: Biến Số Lại Tới
- Chương 155: Long Duy Thật
- Chương 156: Đều Là Đồ Bỏ
- Chương 157: Khi Thật Làm Thật
- Chương 158: Yêu Và Không Yêu
- Chương 159: Dụ Rắn Ra Khỏi Hang
- Chương 160: Một Tấm Da Người
- Chương 161: Giữa Đẹp Và Xấu
- Chương 162: Không Phải Long Duy
- Chương 163: Muốn Hỏi Điều Gì
- Chương 164: Vết Cắn Biến Mất
- Chương 165: Rộng Rãi Cởi Mở
- Chương 166: “thế Em Đã Chuẩn Bị Xong Chưa”
- Chương 167: Không Hề Tốt Chút Nào
- Chương 168: Không Hề Đáng Hận
- Chương 169: Nhìn Thấy Lẫn Nhau
- Chương 170: “sao Không Nói Với Xà Quân”
- Chương 171: Thật Sự Có Thăng Long Quan Sao
- Chương 172: Oán Khí Của Bà Chính Là Bản Thân Bà”
- Chương 173: “cô Muốn Tôi Giúp Cô Làm Gì”
- Chương 174: “đoán Chừng Là Ý Thức Giao Lưu Đi”
- Chương 175: “đây Chính Là A Bảo À”
- Chương 176: Không Chịu Cố Gắng
- Chương 177: Đây Có Phải Là Rất Thông Minh Không”
- Chương 178: “thầy Không Làm Sai Thầy Đúng”
- Chương 179: Căn Bản Là Gạt Người!
- Chương 180: Bà Nhắm Mắt Lại Đi
- Chương 181: “yêu Quái”
- Chương 182: “cô Ta Tới Rồi Đúng Không”
- Chương 183: Gạo Có Nhiều Đến Đâu Thì Cũng Có Hạn
- Chương 184: “u Mê Không Chịu Tỉnh Ngộ”
- Chương 185: “người Về Trước Đi Ta Sẽ Giải Quyết Chuyện Ở Đây”
- Chương 186: “ngươi Cũng Nên Biết Chuyện Này Có Nghĩa Là Gì Chứ”
- Chương 187: Không Thể Sống Lại Hoàn Toàn
- Chương 188: Không Kiểm Soát Được
- Chương 189: Người Vợ Cưới Bảy Ngày
- Chương 190: Người Trả Nổi Không
- Chương 191: Ta Chỉ Có Thể Bảo Vệ Em
- Chương 192: Cái Gì Gọi Là Thăng Long Quan
- Chương 193: Thần Sẽ Khiến Người Ta Sinh Lòng Kính Phục
- Chương 194: Miệng Đầy Máu Tươi
- Chương 195: Vậy Rắn Thai Trong Bụng Tôi Thì Sao
- Chương 196: Cái Quỷ Thai Này Ư
- Chương 197: Cô Tôi Cũng Coi Như Là Bạn Bè
- Chương 198: Cứu Được Người Nào Hay Người Đó
- Chương 199: Cô Chạy Không Thoát Đâu
- Chương 200: Thả Cho Cô Ấy Về Đi!
- Chương 201: Tôi Còn Có Lựa Chọn Sao
- Chương 202: Cô Chuẩn Bị Xong Chưa
- Chương 203: Tôi Không Còn Là Long Duy Nữa
- Chương 204: Là Phi Vũ Môn
- Chương 205: Chính Là Để Ngăn Chặn Mái Tóc Của Cô
- Chương 206: Ta Sẽ Tiễn Em Một Chặng Đường
- Chương 207: Ta Chờ Em Trở Về
- Chương 208: Nguyễn Sinh Chi Độc
- Chương 209: Nghèo Đến Mức Như Vậy Sao
- Chương 210: Tôi Cõng Cô Lên Núi
- Chương 211: Đây Chính Là Long Duy À
- Chương 212: Đây Chính Là Vấn Thiên Tông
- Chương 213: Đây Chính Là Tứ Sư Huynh Hà Hoan
- Chương 214: Vậy Bát Máu Độc Này Của Ông
- Chương 215: Xà Quân Hi Sinh Rất Lớn
- Chương 216: Cô Còn Không Thể Tin Tưởng Sao
- Chương 217: Ta Sẽ Thoả Hiệp
- Chương 218: Lại Gọi Ta Làm Gì
- Chương 219: Không Có Chuyện Gì Khác Thì Đừng Tìm Tôi
- Chương 220: Làm Sao Lại Đến Đây
- Chương 221: Chúng Tôi Cũng Lên Núi!
- Chương 222: Vậy Thì Xem Cô Có Sợ Chết Hay Không
- Chương 223: Đây Là Thành Ý Của Chúng Tôi!
- Chương 224: Bản Thân Xà Quân Cũng Là Tà Quan Linh
- Chương 225: Cô Biết Điều Đấy
- Chương 226: Đến Tìm Tôi Làm Gì
- Chương 227: Sẽ Chỉ Có Một Con Đường Chết Thôi
- Chương 228: Thật Ra Tối Hơi Hối Hận
- Chương 229: Chúng Ta Cũng Có Thể Vui Vẻ Như Vậy!
- Chương 230: Năm Đó Cũng Là Như Vậy
- Chương 231: Tôi Tiễn Cô Một Đoạn Vậy
- Chương 232: Cô Gọi Điện Thoại Hỏi Thử Xem
- Chương 233: Mọi Người Đừng Sốt Ruột
- Chương 234: Cô Ta Không Sợ Lửa
- Chương 235: Ông Ta Đã Hạ Quyết Tâm
- Chương 236: Cũng Có Người
- Chương 237: Bởi Vì Em Muốn Đi
- Chương 238: “lúc Nào Thì Bắt Đầu
- Chương 239: Chỉ Có Quan Tài Rắn Có Thể Ngăn Cản
- Chương 240: Cũng Sẽ Có Cách Lấp Hố Sụt Này
- Chương 241: Xà Quân Không Muốn Sao
- Chương 242: Có Cảm Giác Sùng Bái
- Chương 243: Khó Mà Lui
- Chương 244: Không Thể Thoát Khỏi Đây
- Chương 245: 245: Cô Là Ai
- Chương 246: 246: Chỉ Là Cùng Một Huyết Mạch Mà Thôi
- Chương 247: 247: Chính Xác Thì Nó Có Nghĩa Là Gì
- Chương 248: 248: Cô Đốt Lửa À
- Chương 249: Chương 249
- Chương 250: 250: Tôi Tự Mình Tới
- Chương 251: 251: Không Phải Là Vì Anh
- Chương 252: 252: Âm Mưu Của Lừa Gạt Tôi
- Chương 253: 253: Gặp Lại Tiêu Tinh Diệp
- Chương 254: 254: Long Gia Huyết Mạch
- Chương 255: 255: “tôi Là Quỷ Thai”
- Chương 256: 256: Quay Trở Lại Chỉ Là Sự Lừa Gạt Của Long Duy
- Chương 257: 257: Tôi Là Tội Đồ
- Chương 258: 258: Đi Thôn Hoài Long
- Chương 259: 259: Tự Lựa Chọn Cho Chính Mình
- Chương 260: 260: Cùng Hoá Thành Tro Tàn
- Chương 261: 261: Tôi Dẫn Cô Xuống
- Chương 262: 262: Nghi Ngờ Của Mặc Dạ
- Chương 263: 263: Đau Lòng
- Chương 264: 264: Tất Cả Đều Tỉnh Lại
- Chương 265: 265: Mặc Dạ Nhìn Lại
- Chương 266: 266: Không Còn Sống Lâu Nữa
- Chương 267: 267: Ngày Tận Thế
- Chương 268-269: Phù văn trong giếng.
- Chương 270: 270: Thủy Quái
- Chương 271: 271: Rồng Cổ
- Chương 272: 272: Cầu Hôn Trong Giếng Cổ
- Chương 273: Chương 273
- Chương 274: Chương 274
- Chương 275: 275: Một Con Dao Sau Lưng
- Chương 276: 276: Không Cùng Một Tộc
Xà Đại Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.