Tôi hỏi câu này xong mẹ tôi chỉ nặng nề nhìn tôi: “Long Duy , mẹ không còn cách nào khác.
”
Bà mở cửa rồi đóng lại một cách nặng nề nhưng không đi, chỉ dựa vào cửa phòng tắm nhỏ giọng khóc.
Mẹ tôi nổi tiếng dũng mãnh, thuộc kiểu đánh bài nếu không được như ý là sẽ lật bàn.
Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa thấy bà khóc bao giờ.
Nhưng bây giờ bà lại dựa vào cửa ngoài phòng tắm khóc nức nở.
Tôi nhìn bờ vai đang run lên trên tấm kính mờ mà không biết phải làm thế nào để an ủi bà.
Tôi vặn vòi nước, rửa vết thương bị gai đâm dưới chân bằng nước lạnh, đến khi nước từ từ ấm lên mới bắt đầu tắm.
Tiếng nước chảy ào ào át đi tiếng khóc nghẹn ngào của mẹ tôi.
Trong tiếng nước chảy, Mặc Dạ nói bên tai tôi: “Đừng trách ba mẹ em, họ đã cố gắng hết sức rồi.
” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tôi tắm xong đi ra ngoài, mẹ tôi đã ổn định cảm xúc, bà đưa khăn lông cho tôi lau tóc rồi đưa tôi xuống.
Đối mặt với cảnh sát, tôi vẫn nói như lời mẹ dặn.
“Bây giờ đã vào hè, rắn giun ẩn hiện, hôm qua ba người nhà Trần Toàn cũng bị rắn cắn đưa vào viện.
” Cảnh sát cất sổ ghi chép đi rồi nhìn ba tôi: “Ông cũng đừng bán rượu rắn nữa.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
”
Ba tôi vội vàng đưa điếu thuốc cho cảnh sát: “Tôi nào dám nữa, sau này cũng không bán nữa.
”
Sau khi tiễn cảnh sát đi thì ba tôi về, nhìn những chiếc kệ trống ở hai bên.
Ông lấy điện thoại ra gọi cho bà nội tôi: “Tìm được rồi ạ, con bé không sao, mẹ yên tâm, ngày mai mẹ đến thăm con bé là biết.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ừm, tạm thời chúng con không về thôn nữa, vâng!”
Ông cúp máy rồi nhìn tôi nói: “Bác con bị ung thư sắp chết nên bỏ nhà đi, ngày mai thím con sẽ báo án ông ấy mất tích.
”
“Còn chị họ Long Thiền của con lấy lý do thi đại học quá căng thẳng, lại vì bác con mất tích nên cãi nhau với người nhà, cũng bỏ nhà đi rồi.
”
Trong đầu tôi lại xẹt qua hình ảnh ngôi mộ biến thành cái miệng hình vuông nuốt chửng ba con họ, nhưng cuối cùng chị họ lại nhìn tôi cười.
Nghe lời này của ba tôi dường như ông ấy không biết chuyện xảy ra ở đó.
Tôi hít sâu một hơi: “Thế còn người dân trong thôn thì sao ạ?”
“Họ sẽ không nói đâu.
” Ba tôi bóp điếu thuốc rồi thấp giọng cười trào phúng: “Họ không nói chuyện 18 năm trước thì lần này chết người sẽ càng không nói.
”
Tôi đột nhiên cảm thấy không hiểu ba mẹ mình nữa: “Ba mẹ trốn ra ngoài kiểu gì vậy? Bác không bắt ba mẹ sao?”
Bây giờ tôi không thể phân biệt được đúng sai nữa rồi.
Ánh mắt ba tôi có vẻ đau đớn, nhưng ông vẫn nói cho tôi.
Đúng là khi họ đi tìm Trần Toàn thì bị bác bắt, cũng ở trong hang động đó.
Nhưng Ngưu Nhị rất đặc biệt, anh ta nói đi theo người dân trong thôn góp vui nhưng bị ghét bỏ, đi được nửa đường thì chân nam đá chân xiêu, tìm được ba mẹ tôi nên cứu họ.
Không biết vì sao nhưng tôi đột nhiên nhớ lại khi Ngưu Nhị gặp tôi đột nhiên nói câu đó.
Anh ta nói không phải anh ta bảo vệ thôn làng mà là bảo vệ tôi.
Xem ra có một số việc phải tìm Ngưu Nhị hỏi rồi.
“Ngọc Chi thì sao ạ?” Tôi nhớ Trương Ngọc Chi bị nhốt trong lồng.
“Bác con không hại cô bé, chỉ là muốn kéo chân đạo sĩ Trương thôi, là đạo sĩ Trương cứu Trương Ngọc Chi.
Ba đã nói chuyện với đạo sĩ Trương rồi, ông ấy sẽ không truy cứu chuyện này nữa.
” Ba tôi xua tay với tôi.
Sau đó ông trầm giọng nói: “Mệt mỏi cả ngày rồi con đi ngủ trước đi? Hay là có muốn ăn gì không? Ba gọi đồ ăn ngoài cho con.
”
Hiển nhiên ông không muốn tôi hỏi thêm nữa!
Tôi xoa vết thương trên cánh tay: “Vậy quan tài rắn là gì? 18 năm trước có phải ba mẹ đã đồng ý với bác chôn con trong quan tài đó không? Vì sao?”
Con gái nhà họ Long bao đời nay đều phải chôn trong quan tài rắn, bà nội biết, chắc chắn ba mẹ cũng biết, nếu không họ sẽ không về thôn chờ sinh tôi ra.
Nhưng rõ ràng Long Thiền lớn hơn tôi, tại sao ba mẹ lại đồng ý đổi thành tôi?
Mặc dù cuối cùng ba tôi đã đánh chết Liễu Đông Phương, không chôn tôi khi đó nhưng bây giờ mầm tai hoạ vẫn bị chôn vùi.
Mà tại sao bác lại nhất định phải tìm quan tài rắn, rốt cuộc ông ta muốn chôn tôi hay chôn ba tôi?
Ba tôi nghe tôi hỏi vậy, trong mắt chợt loé lên vẻ đau đớn, ông đột ngột đứng dậy.
Chỉ vào tôi và nói: “Mày do tao sinh ra, tao muốn làm gì mày thì làm.
Đáng ra khi mới sinh mày ra tao nên chôn mày vào quan tài luôn mới phải, nếu không sao có thể xảy ra chuyện như ngày hôm nay!”
Đột nhiên tôi bàng hoàng, nhìn ba tôi với ánh mắt sâu thẳm, nước mắt đọng lại trong mắt, tôi há miệng thở hổn hển, muốn nói nhưng cổ họng như nghẹn lại.
Thì ra trong mắt ba tôi, những chuyện này đều do tôi gây ra!
Đúng, cũng phải thôi, nếu năm đó chôn tôi thì bây giờ đổi lại một người nữa chôn tiếp, làm sao có chuyện như bây giờ!
Tôi thở hổn hển, có thứ gì đó ấm áp lăn dọc trên má tôi, nhưng tôi vẫn nhìn vào ba: “Vậy tại sao năm đó ba không chôn con?”
Ba tôi nhìn tôi, cảm giác tội lỗi và đau đớn hiện rõ trên khuôn mặt, còn phải nói gì nữa…
“Long Tư Hàng!” Mẹ tôi đột nhiên trầm giọng quát, bà kéo tôi lên, tức giận trừng mắt nhìn ba tôi, sau đó kéo tôi lên lầu.
Về đến phòng tôi, mẹ chỉ nói: “Trong thôn xảy ra chuyện này, tối nay sau khi mấy người trốn được khỏi đó cũng bị nọc độc phát tác mà chết.
Ba con cũng áp lực nên nói lung tung, con nghỉ ngơi sớm đi, ngủ một giấc tỉnh lại là ổn thôi.
”
“Quan tài rắn đang gọi con.
” Tôi nằm trên giường.
Tôi giơ chiếc vòng ngọc rắn đen trên cổ tay cho mẹ nhìn: “Mẹ biết Liễu Đông Phương không? Bác biết tên hắn, còn đóng đinh trên thân rắn của hắn rồi giấu đi, tại sao chứ?”
Mẹ tôi nặng nề nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay tôi, sờ lên mặt tôi: “Ngủ đi.
”
Có thể là do mệt mỏi cả ngày, hoặc vì đây là lần đầu tiên mẹ thân mật với tôi như thế khiến tôi cảm thấy hơi hoang mang, chìm vào giấc ngủ.
Trong mơ dường như vọng lại giọng nói của mẹ và một người đàn ông nào đó, giọng nói ấy hơi giống Mặc Dạ.
Tôi muốn mở mắt ra nhìn nhưng lại như bị ai che mắt không mở ra được, sau đó tôi lại mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Ngủ không được bao lâu toàn thân tôi nóng lên, trong xương như có gì đó đang ngứa ngáy, lại như có thứ gì đó muốn trào ra ngoài.
Cho dù tôi đạp chăn ra thì cơ thể vẫn toát một lớp mồ hôi mỏng, mặt cũng bắt đầu nóng lên, nơi đó ngứa ngáy.
Trước đây tôi từng lén xem mấy bộ manga cùng Trương Ngọc Chi, những hình ảnh thân mật đó lập tức hiện lên trong đầu, tôi không khỏi kéo chăn lại, kẹp chặt g*** h** ch*n.
Nhưng vẫn không kiềm chế được, cảm giác ngứa ngáy tự tận xương tuỷ.
Trong lúc mơ màng, tôi nghe thấy hình như có ai đang gọi mình: “Long Duy , Long Duy … Mau đến đây, mau lên!”
Trong giọng nói đó còn có tiếng khò khè khi rắn thè lưỡi khiến người tôi càng khó chịu hơn, dường như có thứ gì đang đang chầm chậm chảy ra theo chân tôi.
“Đừng nghe.
” Một bàn tay hơi lạnh bịt tai tôi lại.
Không biết Mặc Dạ đã nằm cạnh tôi từ bao giờ: “Là quan tài rắn.
”
Tôi mơ màng nhìn gương mặt hắn, từ từ tiến lại gần, áp khuôn mặt nóng bừng lên mặt hắn, quả nhiên thấy dễ chịu hơn.
“Long Duy.
” Mặc Dạ kéo tôi xuống, trầm giọng nói: “Độc dâm xà trong người em phát tác rồi.
”
Liễu Đông Phương từng nói loại độc này sẽ ngày càng trở nên khó chịu hơn.
“Mặc Dạ, tôi nóng quá.
” Hắn không cho tôi chạm vào mặt, vì vậy tôi chỉ đành áp mặt vào tay hắn.
Mặc Dạ thở dài: “Loại độc này ngâm nước cũng không giải được, mặc quần áo vào rồi ngâm trong gạo, dùng âm khí mát lạnh của gạo hoá giải.
”
Tôi chỉ cảm thấy toàn thân vô lực, hai chân không ngừng uốn éo, chỉ muốn biến thành hai cái đuôi rắn, hai tay ôm chặt Mặc Dạ: “Tôi thật sự nóng quá…”.
- Chương 1: Rắn Đen Trong Mơ
- Chương 2: Truy Đuổi Không Tha
- Chương 3: Ta Là Mặc Dạ
- Chương 4: Ngọc Bội Rắn Đen
- Chương 5: Vấn Mễ Nhà Họ Tần
- Chương 6: Bị Đuổi Khỏi Thôn
- Chương 7: Dời Mộ Gả Cho Rắn
- Chương 8: Không Có Thân Rắn
- Chương 9: Không Thể Trốn Thoát
- Chương 10: Người Đấu Với Độc Rắn
- Chương 11: Quan Tài Thành Rồng
- Chương 12: Liễu Xà Đông Phương
- Chương 13: Cặp Rắn Đen Trắng
- Chương 14: Nhớ Lại Chuyện Khi Xưa
- Chương 15: Biết Vậy Chẳng Làm
- Chương 16: Xà Bà Ra Khỏi Quan Tài
- Chương 17: Dùng Rắn Trấn Áp Quan Tài
- Chương 18: Tự Tạo Ác Nghiệt
- Chương 19: Cơn Giận Của Xà Bà
- Chương 20: Không Thể Chạy Trốn
- Chương 21: Lấy Ta Đi
- Chương 22: Thất Vọng Rời Đi
- Chương 23: Người Và Rắn Có Điều Khác Biệt
- Chương 24: Giấu Phụ Nữ
- Chương 25: Bản Danh Sách Kỳ Lạ
- Chương 26: Mệnh Căn Vô Hậu
- Chương 27: Thiên Nhãn Thần Toán
- Chương 28: Muôn Dân Có Tội Gì
- Chương 29: Dùng Mạng Đổi Mạng
- Chương 30: Nói Em Bằng Lòng
- Chương 31: Dùng Thủ Đoạn
- Chương 32: Yêu Cầu Quá Đáng
- Chương 33: Chỉ Là Sự Khởi Đầu
- Chương 34: Mở Quan Tài Trấn Thi
- Chương 35: Một Cuộc Giao Dịch
- Chương 36: Trở Về Làng Một Cách Kỳ Lạ
- Chương 37: Đầu Thai Lần Nữa
- Chương 38: Hủy Diệt Toàn Bộ Thôn Làng
- Chương 39: Phải Nên Biết
- Chương 40: Cách Để Tiếp Tục
- Chương 41: Song Xà Xương Quai Xanh
- Chương 42: Giao Dịch
- Chương 43: Tạm Thời Bảo Vệ
- Chương 44: Đám Cưới Ma Mất Xác
- Chương 45: Ba Ngàn Phù Sinh
- Chương 46: Người Chết Sống Lại
- Chương 47: Đưa Em Đi
- Chương 48: Ấp Gà Giấu Rắn
- Chương 49: Rượu Rắn Trợ Hứng
- Chương 50: Không Muốn Lừa Em
- Chương 51: Nhặt Rắn Ngâm Rượu
- Chương 52: Sắp Sinh
- Chương 53: Tương Chiến Thành Nghiện
- Chương 54: Cướp Lấy Sức Sống
- Chương 55: Miễn Là Bạn Còn Sống
- Chương 56: Con Gái Nhà Họ Long
- Chương 57: Nhà Họ Vu Khống Chế Rắn
- Chương 58: Lấy Thân Làm Dẫn
- Chương 59: Một Giọt Nước Mắt
- Chương 60: Đen Trắng Tương Giao
- Chương 61: Hủy Diệt Quan Tài Rắn
- Chương 62: Lấy Mạng Đổi Mạng
- Chương 63: Dùng Mạng Phá Vỡ Tình Thế
- Chương 64: Nhìn Thấy Quan Tài Rắn
- Chương 65: Dấu Vết Của Quan Tài Rắn
- Chương 66: Xương Quai Xanh Tương Tự
- Chương 67: Xạ Ngư Nhà Họ Cốc
- Chương 68: Bào Thai Rắn Trong Bụng
- Chương 69: Thân Phận Gì
- Chương 70: Trấn Áp Quan Tài Rắn
- Chương 71: Mặc Dạ Quan Tài Rắn
- Chương 72: Phải Hay Là Không
- Chương 73: Rắn Hòa Vào Não
- Chương 74: Trực Tiếp Giết Chết
- Chương 75: Thi Thể Nam Sinh Con
- Chương 76: Nguyện Vọng Tốt Đẹp
- Chương 77: Thai Rắn Phi Sinh
- Chương 78: Gạo Trắng Mọc Mầm
- Chương 79: Phù Ngàn Nhà Họ Long
- Chương 80: Phải Thu Phí
- Chương 81: Nếu Không Phải
- Chương 82: Giết Gà Dọa Khỉ
- Chương 83: Dụ Quỷ Thai
- Chương 84: Mắt Thấy Liền Sợ
- Chương 85: Không Lùi
- Chương 86: Đó Không Phải Là Cô
- Chương 87: Chỉ Cần Lợi Ích
- Chương 88: Làm Ngơ
- Chương 89: Biến Thành Ruồi
- Chương 90: Không Có Nếu Như
- Chương 91: Đau Tận Xương Tủy
- Chương 92: Lần Sau Lại Thử Tiếp
- Chương 93: Người Biến Mất
- Chương 94: Dưới Nước Che Giấu Quan Tài
- Chương 95: Chín Cây Đinh Trấn Thi
- Chương 96: Bát Tà Phụ Quan
- Chương 97: Mở Rộng Phạm Vi
- Chương 98: Quan Tài Sống Nuốt Người
- Chương 99: Tụ Tập Gây Chuyện
- Chương 100: Trở Thành Bố Trẻ
- Chương 101: Lấy Thân Cùng Áp
- Chương 102: Hung Ác
- Chương 103: Dụ Rắn Ra Khỏi Hang
- Chương 104: Chuyện Khó Nói
- Chương 105: Một Loại Nhân Quả
- Chương 106: Chồng Chất
- Chương 107: Đã Đoán Được
- Chương 108: Trâu Rơi Xuống Giếng
- Chương 109: Giun Trong Nước
- Chương 110: Tội Ác Khắp Thôn
- Chương 111: Người Cực Độc Ác
- Chương 112: Tâm Cảm Ứng
- Chương 113: Có Lạnh Có Nóng
- Chương 114: Chờ Một Đám Mây
- Chương 115: Ấm Lạnh Trong Nhân Gian
- Chương 116: Lấy Rượu Dụ Rắn
- Chương 117: Chết Hết Là Tốt
- Chương 118: Cả Thôn Chết Hết
- Chương 119: Tôi Sẽ Không Chết
- Chương 120: Hoàn Toàn Tin Tưởng
- Chương 121: Phân Chia
- Chương 122: Thịt Thái Tuế Sống
- Chương 123: Nơi Nuôi Dưỡng
- Chương 124: Phải Gặp Tổng Tổng Giám Đốc Mâu
- Chương 125: Ở Bên Cạnh Bảo Vệ Em
- Chương 126: Vợ Chồng Một Thể
- Chương 127: Không Thể Lộ Ra
- Chương 128: Oan Oan Tương Báo
- Chương 129: Giữ Lời Hứa
- Chương 130: Đột Nhiên Vỡ Nát
- Chương 131: Nảy Sinh Chấp Niệm
- Chương 132: Cùng Nhau Đối Mặt
- Chương 133: Xà Tinh Bản Thân
- Chương 134: Livestream Kỳ Lạ
- Chương 135: Không Cần Quản Nữa
- Chương 136: Cứ Từ Từ
- Chương 137: Giải Thích Cho Nhau
- Chương 138: Không Thể Cử Động Lung Tung
- Chương 139: Người Đàn Bà Hóa Rắn
- Chương 140: Một Bát Mì
- Chương 141: Muốn Xà Thai
- Chương 142: Cảm Thấy Mừng Rỡ
- Chương 143: Cho Một Cơ Hội
- Chương 144: Đến Lượt Em Chủ Động
- Chương 145: Khởi Động Tà Quan
- Chương 146: Hai Quan Tài Nuốt Nhau
- Chương 147: Một Chút Dịu Dàng
- Chương 148: Nỗi Đau Cắt Tóc
- Chương 149: Chuyện Cam Kết
- Chương 150: Nơi Làm Quan Tài
- Chương 151: Toàn Máu Rận
- Chương 152: Âm Thanh Lạ Trong Phòng
- Chương 153: Chỉ Hỏi Hiện Tại
- Chương 154: Biến Số Lại Tới
- Chương 155: Long Duy Thật
- Chương 156: Đều Là Đồ Bỏ
- Chương 157: Khi Thật Làm Thật
- Chương 158: Yêu Và Không Yêu
- Chương 159: Dụ Rắn Ra Khỏi Hang
- Chương 160: Một Tấm Da Người
- Chương 161: Giữa Đẹp Và Xấu
- Chương 162: Không Phải Long Duy
- Chương 163: Muốn Hỏi Điều Gì
- Chương 164: Vết Cắn Biến Mất
- Chương 165: Rộng Rãi Cởi Mở
- Chương 166: “thế Em Đã Chuẩn Bị Xong Chưa”
- Chương 167: Không Hề Tốt Chút Nào
- Chương 168: Không Hề Đáng Hận
- Chương 169: Nhìn Thấy Lẫn Nhau
- Chương 170: “sao Không Nói Với Xà Quân”
- Chương 171: Thật Sự Có Thăng Long Quan Sao
- Chương 172: Oán Khí Của Bà Chính Là Bản Thân Bà”
- Chương 173: “cô Muốn Tôi Giúp Cô Làm Gì”
- Chương 174: “đoán Chừng Là Ý Thức Giao Lưu Đi”
- Chương 175: “đây Chính Là A Bảo À”
- Chương 176: Không Chịu Cố Gắng
- Chương 177: Đây Có Phải Là Rất Thông Minh Không”
- Chương 178: “thầy Không Làm Sai Thầy Đúng”
- Chương 179: Căn Bản Là Gạt Người!
- Chương 180: Bà Nhắm Mắt Lại Đi
- Chương 181: “yêu Quái”
- Chương 182: “cô Ta Tới Rồi Đúng Không”
- Chương 183: Gạo Có Nhiều Đến Đâu Thì Cũng Có Hạn
- Chương 184: “u Mê Không Chịu Tỉnh Ngộ”
- Chương 185: “người Về Trước Đi Ta Sẽ Giải Quyết Chuyện Ở Đây”
- Chương 186: “ngươi Cũng Nên Biết Chuyện Này Có Nghĩa Là Gì Chứ”
- Chương 187: Không Thể Sống Lại Hoàn Toàn
- Chương 188: Không Kiểm Soát Được
- Chương 189: Người Vợ Cưới Bảy Ngày
- Chương 190: Người Trả Nổi Không
- Chương 191: Ta Chỉ Có Thể Bảo Vệ Em
- Chương 192: Cái Gì Gọi Là Thăng Long Quan
- Chương 193: Thần Sẽ Khiến Người Ta Sinh Lòng Kính Phục
- Chương 194: Miệng Đầy Máu Tươi
- Chương 195: Vậy Rắn Thai Trong Bụng Tôi Thì Sao
- Chương 196: Cái Quỷ Thai Này Ư
- Chương 197: Cô Tôi Cũng Coi Như Là Bạn Bè
- Chương 198: Cứu Được Người Nào Hay Người Đó
- Chương 199: Cô Chạy Không Thoát Đâu
- Chương 200: Thả Cho Cô Ấy Về Đi!
- Chương 201: Tôi Còn Có Lựa Chọn Sao
- Chương 202: Cô Chuẩn Bị Xong Chưa
- Chương 203: Tôi Không Còn Là Long Duy Nữa
- Chương 204: Là Phi Vũ Môn
- Chương 205: Chính Là Để Ngăn Chặn Mái Tóc Của Cô
- Chương 206: Ta Sẽ Tiễn Em Một Chặng Đường
- Chương 207: Ta Chờ Em Trở Về
- Chương 208: Nguyễn Sinh Chi Độc
- Chương 209: Nghèo Đến Mức Như Vậy Sao
- Chương 210: Tôi Cõng Cô Lên Núi
- Chương 211: Đây Chính Là Long Duy À
- Chương 212: Đây Chính Là Vấn Thiên Tông
- Chương 213: Đây Chính Là Tứ Sư Huynh Hà Hoan
- Chương 214: Vậy Bát Máu Độc Này Của Ông
- Chương 215: Xà Quân Hi Sinh Rất Lớn
- Chương 216: Cô Còn Không Thể Tin Tưởng Sao
- Chương 217: Ta Sẽ Thoả Hiệp
- Chương 218: Lại Gọi Ta Làm Gì
- Chương 219: Không Có Chuyện Gì Khác Thì Đừng Tìm Tôi
- Chương 220: Làm Sao Lại Đến Đây
- Chương 221: Chúng Tôi Cũng Lên Núi!
- Chương 222: Vậy Thì Xem Cô Có Sợ Chết Hay Không
- Chương 223: Đây Là Thành Ý Của Chúng Tôi!
- Chương 224: Bản Thân Xà Quân Cũng Là Tà Quan Linh
- Chương 225: Cô Biết Điều Đấy
- Chương 226: Đến Tìm Tôi Làm Gì
- Chương 227: Sẽ Chỉ Có Một Con Đường Chết Thôi
- Chương 228: Thật Ra Tối Hơi Hối Hận
- Chương 229: Chúng Ta Cũng Có Thể Vui Vẻ Như Vậy!
- Chương 230: Năm Đó Cũng Là Như Vậy
- Chương 231: Tôi Tiễn Cô Một Đoạn Vậy
- Chương 232: Cô Gọi Điện Thoại Hỏi Thử Xem
- Chương 233: Mọi Người Đừng Sốt Ruột
- Chương 234: Cô Ta Không Sợ Lửa
- Chương 235: Ông Ta Đã Hạ Quyết Tâm
- Chương 236: Cũng Có Người
- Chương 237: Bởi Vì Em Muốn Đi
- Chương 238: “lúc Nào Thì Bắt Đầu
- Chương 239: Chỉ Có Quan Tài Rắn Có Thể Ngăn Cản
- Chương 240: Cũng Sẽ Có Cách Lấp Hố Sụt Này
- Chương 241: Xà Quân Không Muốn Sao
- Chương 242: Có Cảm Giác Sùng Bái
- Chương 243: Khó Mà Lui
- Chương 244: Không Thể Thoát Khỏi Đây
- Chương 245: 245: Cô Là Ai
- Chương 246: 246: Chỉ Là Cùng Một Huyết Mạch Mà Thôi
- Chương 247: 247: Chính Xác Thì Nó Có Nghĩa Là Gì
- Chương 248: 248: Cô Đốt Lửa À
- Chương 249: Chương 249
- Chương 250: 250: Tôi Tự Mình Tới
- Chương 251: 251: Không Phải Là Vì Anh
- Chương 252: 252: Âm Mưu Của Lừa Gạt Tôi
- Chương 253: 253: Gặp Lại Tiêu Tinh Diệp
- Chương 254: 254: Long Gia Huyết Mạch
- Chương 255: 255: “tôi Là Quỷ Thai”
- Chương 256: 256: Quay Trở Lại Chỉ Là Sự Lừa Gạt Của Long Duy
- Chương 257: 257: Tôi Là Tội Đồ
- Chương 258: 258: Đi Thôn Hoài Long
- Chương 259: 259: Tự Lựa Chọn Cho Chính Mình
- Chương 260: 260: Cùng Hoá Thành Tro Tàn
- Chương 261: 261: Tôi Dẫn Cô Xuống
- Chương 262: 262: Nghi Ngờ Của Mặc Dạ
- Chương 263: 263: Đau Lòng
- Chương 264: 264: Tất Cả Đều Tỉnh Lại
- Chương 265: 265: Mặc Dạ Nhìn Lại
- Chương 266: 266: Không Còn Sống Lâu Nữa
- Chương 267: 267: Ngày Tận Thế
- Chương 268-269: Phù văn trong giếng.
- Chương 270: 270: Thủy Quái
- Chương 271: 271: Rồng Cổ
- Chương 272: 272: Cầu Hôn Trong Giếng Cổ
- Chương 273: Chương 273
- Chương 274: Chương 274
- Chương 275: 275: Một Con Dao Sau Lưng
- Chương 276: 276: Không Cùng Một Tộc
Xà Đại Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.